Lời ông như một cánh cổng băng giá ập xuống, ầm vang khép lại, dồn cô vào trước lựa chọn không còn đường lùi.
Rời khỏi phòng sách, Bạch Thính Nghê lại một lần nữa ngoảnh đầu nhìn tấm biển treo kia, chợt nhớ ra vì sao trước đây mỗi lần Lương Kinh Phồn bị gọi vào phòng sách, cả ngày sau đó anh đều chìm trong một thứ cảm xúc u ám đến thế.
Cô chậm rãi bước đi, bất giác men theo lối nhỏ tới bên hồ. Nước hồ trong veo, mấy con cá béo mập đang thong thả vẫy đuôi. Chúng dường như vĩnh viễn vô ưu vô lo, tự do tự tại.
Cô sai người mang tới một hũ thức ăn cho cá, nắm một nắm rắc xuống mặt nước.
“Rào…”
Mặt hồ yên tĩnh bị phá vỡ, đàn cá tranh nhau tụ lại, quẫy đạp cuồn cuộn.
Bạch Thính Nghê nhìn mà bất giác xuất thần.
Cô nhớ Lương Kinh Phồn cũng thường một mình đứng ở đây cho cá ăn, vậy mỗi lần anh cho cá ăn thì đang nghĩ điều gì?
Phủi vụn thức ăn trên tay, cô liếc nhìn giờ. Gia Vinh cũng sắp tỉnh rồi. Mỗi lần tỉnh dậy, việc đầu tiên cậu bé làm là tìm mẹ.
Xoay người lại, cô men theo hành lang trở về viện chính. Vừa rẽ qua một khúc quanh, trên hành lang loang lổ ánh sáng, cô đối diện quản gia đang dẫn một người đi tới. Người đàn ông dáng cao thẳng tắp, mặc trường sam màu nguyệt bạch, từng cử chỉ đều mang theo một nhịp điệu rất riêng.
Là Bạch Lang Thải.
Anh ta dừng bước, khóe môi cong thành một nụ cười nhàn nhạt: “Cô Bạch, lại gặp rồi.”
Bạch Thính Nghê quả thực có chút bất ngờ, dừng chân lại: “Anh Bạch? Hôm nay anh tới là…”
Cô nhìn về phía quản gia, giọng mang ý dò hỏi.
Quản gia đáp: “Phu nhân, bà cụ muốn nghe anh Bạch hát nên mời anh ấy tới hát mấy ngày đường hội, hôm nay tới trước để làm quen sân khấu.”
“Ồ, ra là vậy.” Bạch Thính Nghê gật đầu, “Vậy hai người cứ bận việc, tôi về trước.”
Cô vừa định nghiêng người đi qua, giọng Bạch Lang Thải lại vang lên: “Ngày mai cô Bạch sẽ tới chứ?”
Bạch Thính Nghê khựng bước: “Chắc là phải tới tiếp.”
“Vậy cô Bạch có vở hay vai diễn nào yêu thích không?”
“Tôi không nghiên cứu mấy thứ này, chỉ xem cho vui thôi.”
Người đàn ông gật đầu tỏ ý đã hiểu, cũng không nói thêm nữa.
Bạch Thính Nghê khẽ cúi đầu chào rồi rời đi.
Bạch Lang Thải nhìn theo bóng lưng người phụ nữ khuất dần nơi khúc quanh hành lang, lúc này mới thu lại ánh mắt.
Tựa như vô tình hỏi quản gia bên cạnh: “Tiên sinh và phu nhân nhà các ông mức độ môn đăng hộ đối chênh lệch như vậy, năm đó làm sao lại đến được với nhau?”
“Chuyện này…” Nụ cười lễ độ của quản gia khẽ khựng lại, ánh mắt trôi về phía hồ sen, nhớ tới một cảnh tượng nhiều năm trước khiến ông ấn tượng sâu sắc.
Ông lắc đầu, tránh nặng tìm nhẹ: “Chuyện của phu nhân và tiên sinh, chúng tôi không tiện bàn bừa.”
Bạch Lang Thải không biết điều mà từ bỏ truy hỏi, trái lại càng hỏi thẳng hơn: “Vậy phu nhân nhà các ông là tự nguyện gả vào sao?”
Quản gia chợt nghiêng mắt nhìn, ánh nhìn đầy cảnh giác: “Đương nhiên rồi, ông chủ Bạch sao lại hỏi như vậy?”
Thấy vẻ mặt ấy của ông, Bạch Lang Thải dường như xác nhận được điều gì đó, chân mày chậm rãi giãn ra: “Không có gì, hỏi chơi thôi.”
“Ông chủ Bạch, xin thận trọng lời nói.”
Bạch Lang Thải nhún vai, không nói thêm nữa. Anh ta lăn lộn giữa các thế gia lớn, đối với nhiều chuyện đều có nghe qua đôi chút.
Nhà họ Lương, quả thực hiển hách.
Nhưng…
–
Hôm sau, đường hội khai diễn tại thủy tạ ven hồ được bày biện tinh tế.
Bạch Thính Nghê ôm Gia Vinh đang tràn đầy hiếu kỳ với những điều mới mẻ, ngồi xuống bên cạnh cụ tổ.
Bà cố của Lương Kinh Phồn là một bà lão rất hiền hậu. Hôm nay bà mặc áo tơ lụa cổ tròn họa tiết đoàn oa màu tím sẫm, mái tóc bạc chải gọn gàng chỉnh tề.
Bà còn có một cái tên rất tao nhã: Hà Phẩm Khanh.
Người cũng như tên, dù đã ngoài tám mươi, nhưng khi bà đoan trang ngồi đó, vẫn thấp thoáng phong thái năm xưa.
Năm đó khi kết hôn với Lương Kinh Phồn, Lương Thừa Chu tuy đã đồng ý, nhưng vẫn luôn nhìn cô không thuận mắt, ngày ngày cau có lạnh nhạt. Vẫn là vị bà cụ hiền từ này nói ông mấy lần, hai người mới miễn cưỡng bắt đầu chung sống hòa bình.
Nghĩ tới chuyện này, cô lại muốn thở dài. Phụ nữ nhà họ Lương đều rất tốt, chỉ có tính cách đàn ông là người sau còn quái gở hơn người trước.
Ừm… Lương Kinh Phồn có lẽ xem như ngoại lệ.
“Choang choang choang…”
Trên sân khấu tiếng chiêng trống bỗng vang lên dồn dập, hùng hồn, kéo suy nghĩ cô trở lại trong nháy mắt.
Vở diễn bắt đầu.
Hôm nay Bạch Lang Thải vào vai Triệu Vân trong “Trường Bản Pha”.
Chỉ thấy anh ta vừa bước ra làm một màn ra mắt đẹp mắt, lập tức nhập vai.
Ngân thương trong tay, ánh mắt như sương như điện.
Thiếu niên tướng quân, khí phách hừng hực.
Trong chốc lát đã giành được cả khán phòng tán thưởng.
Hà Phẩm Khanh xem đến say mê, mỗi khi tới chỗ đặc sắc đều không nhịn được vỗ tay khẽ thở dài tán thưởng.
Một khúc kết thúc, bà cụ vẫn chưa thỏa ý, tại chỗ quyết định giữ gánh hát lại thêm mấy ngày.
Sau khi biểu diễn kết thúc, mọi người vây quanh bà cụ trở về phòng nghỉ ngơi. Người trong gánh hát bắt đầu thu dọn y phục, đạo cụ.
Bạch Thính Nghê ôm Gia Vinh định rời đi, bỗng nghe phía hậu trường gian phòng bên truyền tới một trận ồn ào.
Cô trong lòng nghi hoặc, giao Gia Vinh cho mẹ Ngô đứng bên trông giúp, rồi tự mình men theo tiếng động bước qua.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Cô hỏi người phụ trách đứng ngoài cùng.
“Không sao không sao.” Người phụ trách quay đầu thấy là cô, vội nói, “Làm phiền đến phu nhân rồi sao?”
“Rốt cuộc là thế nào?”
“Ôi, bệnh cũ thôi.”
“Hôm nay gia chủ gọi vở này, cảm xúc nặng. Mỗi lần ông chủ Bạch diễn loại vai như thế, nhập vào rồi thì rất khó thoát ra.”
Qua khe hở đám đông, Bạch Thính Nghê nhìn thấy tình hình bên trong.
“Triệu Tử Long” vừa rồi còn khí phách hiên ngang, lúc này co quắp trên nền đất lạnh.
Y phục diễn trên người vẫn chưa tháo xuống.
Hai tay anh ta ôm chặt lấy mình, bộ hí phục sặc sỡ quấn lấy toàn thân, tựa như một con mãng xà hoa lệ rực rỡ, liều mạng muốn thoát khỏi trói buộc mà không được.
Trên mặt những người khác có lo lắng, nhưng nhiều hơn là sự bất lực đã thành quen. Họ không tiến lên can thiệp, rất nhanh ai làm việc nấy.
Bạch Thính Nghê khẽ nhíu mày: “Cứ để anh ta tự tiêu hao như vậy sao? Không xảy ra chuyện chứ?”
“Phu nhân yên tâm, không đâu.” Người phụ trách cười khổ, “Mà cũng không có cách nào khác, lát nữa tự anh ấy sẽ ổn.”
“Lát nữa là bao lâu?”
“Ngắn thì hai tiếng hơn, dài thì nửa ngày.”
Bạch Thính Nghê không thể đồng tình với kiểu chờ đợi tiêu cực này. Cô không do dự nữa, bước lên hai bước, ngồi xổm xuống.
Bóng cô đổ xuống, phủ lên một phần thân thể người đàn ông. Người dưới đất dường như cảm nhận được thay đổi của ánh sáng và khí tức xa lạ, cơ thể co rúm lại chặt hơn vài phần.
“Bạch Lang Thải, anh nghe thấy tôi nói không?”
Người dưới đất như không nghe thấy, miệng ê a hát những câu hí văn cô không nghe rõ.
Bạch Thính Nghê tiếp tục: “Vở diễn đã kết thúc rồi, ở đây không có Mi phu nhân, cũng không có Triệu Tử Long, anh an toàn rồi.”
“Phu nhân!” Anh ta đột nhiên lên tiếng, giọng khàn khàn, mang theo làn điệu hí chưa tan hết và một thứ trang trọng kỳ lạ, “Mạt tướng Triệu Vân, hộ giá đến chậm, khiến phu nhân sợ hãi.”
“Anh nhìn cho rõ, đây là đâu? Tôi là ai?”
Anh ta chậm rãi chuyển động con ngươi, tầm mắt dừng lại trên mặt cô. Lớp hóa trang trên mặt người đàn ông chưa tẩy, sắc đỏ quanh mắt loang ra, đường kẻ mắt đen càng làm đôi mắt thêm sáng.
“Là Vân vô năng, không thể cứu được phu nhân.”
Bạch Thính Nghê không hoảng hốt, cũng không phối hợp diễn cùng anh ta.
“Anh nhìn cho rõ, đây là hậu trường hí lâu nhà họ Lương. Tôi không phải Mi phu nhân. Anh an toàn rồi, không cần bảo vệ ai nữa, cũng không cần tiếp tục chiến đấu.”
Ánh mắt người đàn ông lại bắt đầu tan rã.
“Phu nhân, nàng có bị vây trong lồng son gấm vóc, thân bất do kỷ, chờ được cứu rỗi?”
“Không, con đường tôi đi từ trước đến nay đều là lựa chọn của chính mình. Dù tôi có đi sai thì cũng không cần người khác cứu rỗi, tôi tự mình có thể bước ra.”
Cô dừng lại một chút rồi hỏi: “Còn anh? Anh đau khổ vì điều gì, lại vì sao không muốn bước ra khỏi vai diễn?”
Bạch Lang Thải sững lại, đáy mắt dần khôi phục lại ánh sáng. Từ từ, thân thể căng cứng đến gần như co giật của anh ta chậm rãi giãn ra. Rất lâu sau, anh ta hít sâu một hơi, rồi chống tay ngồi dậy khỏi mặt đất. Lớp hóa trang trên mặt đã nhòe hẳn, sắc đỏ nơi khóe mắt bị vò thành từng mảng lộn xộn, son môi cũng lem xuống tận cằm.
Thấy anh ta rốt cuộc đã tỉnh táo, Bạch Thính Nghê hỏi: “Tình trạng của anh có từng đi gặp bác sĩ tâm lý chưa?”
Anh ta không trực tiếp trả lời, ngược lại hỏi một câu không liên quan: “Cô thấy tôi diễn thế nào?”
“Rất tốt. Anh gần như sinh ra là để dành cho hí khúc, là một nghệ sĩ chân chính.”
Bạch Thính Nghê tuy không hiểu hí, nhưng mỗi lần đều bị diễn xuất của anh ta lây nhiễm. Nghệ thuật thực sự tốt chẳng phải nên như vậy sao? Dù là người không hiểu thưởng thức, cũng có thể cảm nhận được điều tác phẩm muốn biểu đạt.
Bạch Lang Thải khẽ cười một tiếng, ánh mắt liếc qua mặt gương phản chiếu bên cạnh, nhìn thấy những mảng màu hỗn độn trên mặt mình.
Anh ta dùng gốc bàn tay lau vệt màu nơi cằm, giọng nồng đậm bỏng rát: “Tôi diễn hay nhất là những vai anh hùng đường cùng. Chỉ khi ép mình tới tuyệt cảnh, cảm nhận nỗi tuyệt vọng và bất cam thấu xương, mới có thể đạt tới trạng thái thiên nhân hợp nhất. Vì thế rất lâu cũng khó thoát vai. Tôi cũng luôn không phân rõ, rốt cuộc là căn bệnh này thành tựu tôi, hay là hí của tôi nuôi lớn căn bệnh này.”
“Nhưng nếu chiến thắng bệnh tật, tôi sẽ mất đi sự nghiệp này.”
“Cô nói xem, tôi nên chọn thế nào?”
Mọi người đều đã rời đi, hoàng hôn ngả về tây, ánh sáng đã tối dần. Chỉ còn một dải đèn tạm thời kéo lên hắt bóng anh ta lên tường.
Bóng đèn bị gió thổi lay động, cái bóng phóng to tựa như biến thành một tấm lưới khổng lồ, giương nanh múa vuốt chụp xuống, còn con người thật thì vùng vẫy lay động trong bóng tối.
Hí và bệnh, nghệ thuật và cuồng loạn, sinh tồn và hủy diệt.
Bạch Thính Nghê nhìn linh hồn cố chấp kia, trầm tư trong chốc lát. Bỗng nhiên, cô lại nhớ tới câu hỏi trước đó Lương Thừa Chu ném cho cô. Ở một mức độ nào đó, họ đang đối diện với cùng một lựa chọn.
“Có lẽ… không nhất thiết phải chọn một trong hai.”
“Ý cô là gì?”
Giọng cô rõ ràng mà kiên định, như đang an ủi anh ta, cũng như đang tự nói với chính mình: “Cộng sinh.”
“Cộng sinh?”
“Ừm, không cần phải lựa chọn.” Cô nói, “Nếu nó có thể trở thành trợ lực cho anh, vậy điều anh cần làm nhất là khống chế được nó, đừng để nó hủy hoại anh. Có thể thử tìm kiếm sự giúp đỡ chuyên môn, cố gắng đạt tới một trạng thái cân bằng.”
“Nếu tôi không khống chế nổi thì sao?”
“Vậy chứng tỏ anh không đủ yêu sinh mệnh của mình. Bằng không, anh sẽ không cho phép hí hủy diệt anh. Cho nên, điều anh nên suy nghĩ là, vì sao anh không yêu chính mình?”
Anh ta nhướng mày, trầm ngâm chốc lát rồi bỗng bật cười lớn. Tiếng cười ấy như gươm giáo ngựa sắt, tựa hồ phá tan sự chấp niệm đã tồn tại rất lâu.
Hôm nay, Lương Thừa Chu và Lương Kinh Phồn cùng trở về. Khi đi ngang qua hí lâu, Họ nhìn thấy hai người đang trò chuyện dưới bức tường hoa. Lương Thừa Chu chắp hai tay sau lưng, sắc mặt vốn lạnh lùng nghiêm nghị như thường.
Thấy cảnh ấy, ông nửa cười nửa không liếc Lương Kinh Phồn một cái, nói: “Bố về phòng sách trước, lát nữa con chỉnh lý xong tài liệu thì mang tới cho bố.”
Lương Kinh Phồn gật đầu, rồi đôi mày khẽ hạ xuống vài phần, nhấc chân đi về phía hai người. Giọng người đàn ông trầm sâu, hàm chứa thâm ý vang lên.
“Cô Bạch, cô tin vào số mệnh không?”
“Tôi có một dự cảm rất mãnh liệt, ở thời điểm này, số mệnh đang muốn đẩy tôi tái sinh.”
“Cho nên, nó đưa cô tới trước mặt tôi.”
Bạch Thính Nghê vẫn bình tĩnh, dùng giọng điệu chuyên nghiệp và lạnh lùng tĩnh lặng đáp lại: “Rất có thể đây là cảm giác sai lệch do anh chịu ảnh hưởng của chứng hysteria, sau khi cảm xúc dao động mà sinh ra. Cảm nhận được chưa chắc đã là đúng.”
Bạch Lang Thải không tranh luận về sự phủ nhận và phân tích chuyên môn của cô, chỉ chăm chú nhìn cô thật sâu, nói: “Nghe nói trước đây cô là một bác sĩ tâm lý.”
Bạch Thính Nghê rất bất ngờ: “Sao anh biết?”
Anh ta vẫn không trả lời trực diện: “Cô nhất định rất xuất sắc. Cảm ơn cô, cô Bạch.”
Nói xong, anh ta nhìn về phía Lương Kinh Phồn một cái, rồi xoay người rời đi.
Bạch Thính Nghê đứng tại chỗ ngẩn ra một thoáng.
Xuất sắc sao?
Cô không rõ.
Dù sao kinh nghiệm làm việc của cô so với những bác sĩ hành nghề nhiều năm, thâm niên dày dặn căn bản không đáng nhắc tới.
Một nỗi phiền muộn nhàn nhạt phủ lên trong lòng.
Bờ vai bỗng bị một đôi tay lớn ôm lấy.
Giọng nam trầm thấp mà dịu dàng vang lên bên tai: “Nghê Nghê.”
Cô quay đầu nhìn thấy Lương Kinh Phồn, trên mặt lập tức lộ vẻ vui mừng, khóe mắt đuôi mày như đều sáng lên: “Anh về rồi! Sao không nói trước một tiếng.”
“Ừ, vừa xuống máy bay, muốn cho em một bất ngờ.”
Người đàn ông cúi đầu chăm chú nhìn biểu cảm của cô, như đang xác nhận điều gì.
“Sao thế anh?” Bạch Thính Nghê bị ánh mắt ấy nhìn đến trong lòng lăn tăn.
“Không có gì. Anh mang quà cho em và Gia Vinh, mau đi xem có thích không.”
“Hay quá.”
“Vừa rồi em với người kia nói chuyện gì thế?”
“À, anh Bạch nói em nhất định là một bác sĩ tâm lý rất xuất sắc. Nhưng thật ra em cũng không phải là người có thâm niên gì. Kế hoạch ban đầu của em là khoảng ba mươi tuổi mới kết hôn, lúc ấy đại khái mới có thể miễn cưỡng xem như là một bác sĩ có chút kinh nghiệm.”
“Em hối hận vì đã kết hôn rồi sao?”
“Hả?” Bạch Thính Nghê sững lại, không hiểu anh sao lại rút ra kết luận đó, cô nhìn sang Gia Vinh đang chơi bên cạnh, “Chỉ là đôi khi cảm thấy hơi mơ hồ, không ngờ em đã là mẹ của một đứa trẻ lớn thế này rồi!”
Anh khẽ thở ra một hơi, lúc này nụ cười trên mặt mới nhiều thêm vài phần chân thực: “Ừ, thằng bé lớn nhanh thật.”
Mỗi lần Lương Kinh Phồn đi công tác về đều mang quà cho cô và con, phần lớn là đặc sản địa phương. Cô đã không còn quá xúc động nữa, nhưng vẫn rất nể mặt mà bày tỏ sự ngạc nhiên vui vẻ.
Lần này quà cho Gia Vinh là một mô hình máy xúc rất linh hoạt. Nhìn bề ngoài, món đồ chơi này không khác gì máy xúc bình thường, nhưng khi bật công tắc mới phát hiện, chạm vào nó vậy mà còn có phản hồi.
Chạm vào gầu xúc, nó sẽ nói: “Xem siêu gầu vô địch của tôi này!”
Chạm vào bánh xe, nó cười ha ha: “Nhột quá, không được cù chân tôi.”
Chạm vào cửa xe, nó nói: “Tài xế lên xe đi, chúng ta ra công trường nào.”
Còn rất nhiều cách chơi ẩn đang chờ khám phá.
Gia Vinh cầm được liền vô cùng hưng phấn, tò mò chọc vào đuôi xe, nó vậy mà còn biết xấu hổ.
Bạch Thính Nghê cùng Gia Vinh nghiên cứu máy xúc đến vui quên trời đất. Lương Kinh Phồn nhìn một lúc rồi lặng lẽ đứng dậy.
Ra tới gian ngoài, anh gọi quản gia tới hỏi về chuyện của Bạch Lang Thải.
Quản gia đáp: “Gần đây anh ta nổi lắm, bà cụ chỉ đích danh muốn xem hí của anh ta.”
“Hát được mấy ngày rồi?”
“Ba ngày.”
“Còn bao lâu nữa?”
“Định là một tuần.”
Người đàn ông rũ mi mắt, hàng mi in xuống mí một mảng bóng nhỏ, che đi cảm xúc đang cuộn trào trong đáy mắt.
Anh im lặng vài giây, giơ cổ tay xem giờ, rồi xoay người đi về phía phòng bà cụ.
Lúc này vừa ăn tối xong, còn chưa tới giờ ngủ. Bà cụ ngồi trên chiếc sofa da rộng rãi trong phòng khách, mở tivi, bên trong đang phát kênh hí khúc.
Nhưng bà không mở mắt xem, chỉ nhắm mắt lại, ngón tay khẽ gõ nhịp trên tay vịn sofa, chìm đắm trong làn điệu.
“Bà cố.” Lương Kinh Phồn thả nhẹ bước chân, đi tới gần.
Nghe thấy giọng cháu trai, bà cụ mở mắt, trên mặt lập tức lan ra nụ cười hiền từ.
“Phồn Nhi về rồi à, mau lại đây, để bà cố nhìn cho kỹ xem chuyến này ra ngoài có mệt không?”
Lương Kinh Phồn nghe lời ngồi xuống sofa bên cạnh, để mặc bà cụ nắm tay mình, tỉ mỉ ngắm nghía.
“Không ạ, vẫn ổn. Chỉ là dạo này bận việc công ty cháu nên không kịp về. Vừa xử lý xong là cháu tranh thủ tới thăm bà ngay.”
Lương Kinh Phồn ngồi trò chuyện cùng bà cụ, chẳng bao lâu sau Lương Thừa Chu cũng tới.
Bà cụ đối với người cháu này không nhiệt tình bằng, chỉ thuận miệng bảo ông ngồi, rồi tiếp tục nắm tay Lương Kinh Phồn hỏi han.
Lương Thừa Chu cũng không để ý, nâng chén trà nhấp hai ngụm.
Hà Phẩm Khanh sờ lên má Lương Kinh Phồn, “Ôi chao, ở nước ngoài ăn không quen phải không? Bà nhìn cháu hình như lại gầy đi rồi.”
“Cũng ổn ạ, bên đó cũng có nhiều nhà hàng Trung rất ngon.”
Nói rồi, anh liếc nhìn chương trình hí khúc đang phát trên màn hình, không để lộ cảm xúc mà đề nghị: “Mấy năm nay bà vẫn nghe hí, hay là đổi khẩu vị một chút ạ?”
“Ồ? Đổi sang gì?”
“Trước đây đi bàn hợp tác, cháu gặp một đối tác rất thích Tô Châu đàn bình, theo ông ấy nghe mấy buổi, thấy cũng thú vị lắm. Giọng Ngô mềm mại, tiếng tam huyền tỳ bà vừa cất lên, câu chuyện chậm rãi kể ra, có một loại dư vị riêng. Bà có muốn thử không?”
Hà Phẩm Khanh có chút bất ngờ, rồi lại cười: “Khó cho cháu ở ngoài bận đến xoay vòng mà vẫn nghĩ tới việc tìm cái mới cho bà cố. Đàn bình à, trước kia cũng từng nghe mấy lần, quả thật đã lâu không nghe rồi, vậy thử xem. Cháu bảo họ chọn mấy đoạn hay một chút.”
“Vâng, cháu sẽ cho người chuẩn bị ngay.”
Lương Thừa Chu ngồi bên nghe hai bà cháu nói chuyện, không xen lời. Ông nâng chén trà đấu thái triền chi trên bàn, chậm rãi gạt lớp bọt trà phía trên.
Trong làn hương trà bốc lên, ông khẽ rũ mắt, khóe môi cong lên bị che khuất sau miệng chén, nhìn thủ đoạn hành sự của con trai mình, mang theo một nụ cười nhạt đã sớm hiểu rõ trong lòng.
