“Sao anh không xử lý đi, cứ để máu chảy thế này!”
Giọng Bạch Thính Nghê đầy gấp gáp, lục tung mọi ngóc ngách tìm hộp thuốc, lấy i-ốt và gạc ra băng bó cho anh.
Người đàn ông ngồi yên, để mặc cô nâng bàn tay bị thương của anh lên, cẩn thận xử lý. Mấy vết ở đầu ngón tay không sâu lắm, nhưng trong lòng bàn tay có một vết khá dữ tợn. Máu chậm rãi rỉ ra, uốn lượn qua mu bàn tay tái nhợt của anh, nhìn đến mà rợn người.
“Có đau không anh?” Cô hỏi.
Anh khẽ thở dài: “Đau, rất đau.”
“Đã đau thì phải băng ngay chứ, lại còn để máu chảy như thế, thật là…”
Nghe cô lẩm bẩm, anh bỗng đưa tay ôm chặt cô vào lòng, rồi hít sâu mùi hương trên người cô.
“Tại sao con chúng ta lại để anh ta bế?”
“Vừa rồi Gia Vinh suýt ngã, là người ta đỡ giúp còn bị thương đấy.”
Anh càng ôm càng chặt, chóp mũi cao thẳng áp vào cổ cô, lạnh lạnh, như một lưỡi dao kề lên mạch đập.
“Em với anh ta ở trong vườn nói chuyện gì?”
Bạch Thính Nghê khó chịu đẩy anh ra, phàn nàn: “Ôi, có nói gì đâu.”
Anh nới lỏng lực tay một chút, nhìn thẳng vào mắt cô, không bỏ sót bất kỳ biến hóa nhỏ nào.
“Trông em vui lắm. Nói cho chồng nghe xem, chuyện gì mà hưng phấn thế?”
“À, chẳng phải em với Nghê Trân đi xem phim sao, trong đó có một cảnh đặc biệt chấn động và đẹp: một cây cầu treo rất cao, nở đầy biển hoa, khi gió thổi qua, cánh hoa bay đầy trời như tuyết.”
“Rồi sao nữa?”
“Anh Bạch nói tuyến metro số mười chín vừa khai thông không lâu sẽ đi qua một cây cầu trên cao, nơi đó mùa xuân nở đầy hoa tulip, mùa thu nở đầy cỏ phấn hồng, được gọi là hành lang hoa trên không.”
Nói đến đây, Bạch Thính Nghê hưng phấn hẳn lên: “Bây giờ đúng lúc tulip nở rộ, chúng ta cùng đi đi anh! Đi tàu điện ngầm, như những cặp tình nhân bình thường!”
Hai chữ “tình nhân” như một chùm pháo hoa nhỏ, thắp sáng đôi mắt đen trầm của anh. Cơ thể căng cứng của anh thả lỏng đi nhiều.
“Được.”
Buổi tối, Lương Kinh Phồn gọi điện cho trợ lý, bảo lùi lịch trình ngày mai lại. Vừa quay người, đã thấy Bạch Thính Nghê không biết từ lúc nào dựa ở cửa phòng ngủ.
Cô mặc váy ngủ mềm mại, do dự nói: “Nếu anh bận thì thôi vậy.”
“Không sao, không phải chuyện quan trọng lắm.”
Ngày hôm sau, Bạch Thính Nghê dậy sớm bắt đầu trang điểm. Cô tìm một chiếc váy dài cotton lanh màu trắng nhẹ nhàng, đội thêm một chiếc mũ tròn nhỏ màu be nhạt, tết hai bím tóc rủ trước ngực. Cả người như đóa nhài thanh mát.
Lương Kinh Phồn cũng mặc một bộ đồ thường phục màu xám đậm, chất liệu tinh xảo nhưng tương đối kín đáo. Khi anh đứng trong ga tàu điện ngầm sáng choang mà chật chội, nhìn dòng người qua lại, tiếng máy quét cổng, tiếng phát thanh đều đều, tất cả tạo thành một thế giới hoàn toàn xa lạ với anh.
Anh nhìn quanh một vòng tìm chỗ mua vé, Bạch Thính Nghê tự nhiên khoác tay anh, kéo tới khu bán vé tự động, ngón tay nhanh chóng chạm lên màn hình, ngay sau đó vang lên tiếng lách cách, tiền lẻ và hai tấm vé được nhả ra.
Bạch Thính Nghê đưa anh một tấm, rồi nắm tay anh, háo hức đi về phía cổng soát vé. Anh lặng lẽ theo sau, nhìn cô thao tác. Quẹt vé vào ga, vừa tới sân chờ thì đúng lúc có một chuyến tàu cập bến.
Bạch Thính Nghê kéo anh chen cùng đám đông vào toa. Không ít ánh mắt như có như không nhìn qua, mang theo chút tò mò dò xét. Lương Kinh Phồn khá nhạy cảm với kiểu ánh nhìn này, nghiêng người hướng về phía kính. Khi tàu điện rít lên lao ra khỏi đường hầm dài, băng qua cầu trên cao.
Một biển tulip đậm đặc đến mức gần như không chân thực bất ngờ đập thẳng vào võng mạc. Hai bên đường ray, những sắc màu tươi sáng, rực rỡ, chói lọi, cháy lên dưới ánh nắng xuân. Đi qua nơi này, rất nhiều người đều tạm thời buông điện thoại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Oa…” Bạch Thính Nghê gần như dán cả khuôn mặt lên cửa kính, thốt lên kinh ngạc.
Ánh mắt Lương Kinh Phồn lại luôn ở trên người cô.
“Ơ?”
Trong biển hoa rực rỡ lùi lại với tốc độ chóng mặt kia, cô dường như nhìn thấy một bóng người đứng lặng.
Anh ta mặc một bộ âu phục trắng, dáng người thẳng tắp, đứng giữa biển hoa.
Rất giống Bạch Lăng Thải.
Nhưng tàu quá nhanh, tầm mắt còn chưa kịp giao nhau đã lướt qua.
“Sao vậy?”
Thấy ánh mắt cô ngoái lại phía sau, anh hỏi.
“À, không có gì, chắc em nhìn nhầm.”
Đến trạm, cửa tàu mở ra. Cô như con chim sẻ vừa ra khỏi lồng, mang theo niềm vui không giấu nổi, hòa vào dòng người chen chúc.
Anh theo sau cô, nhìn bóng lưng ấy càng lúc càng xa, như nước hòa vào đám đông, mang theo thứ vui vẻ mà anh không thể lý giải, chảy về phía thế giới khiến anh cảm thấy lạc lõng.
Anh biết, cô không thích môi trường trưởng thành của anh, những quy tắc và giao tế phải tuân thủ đang bóp nghẹt niềm vui của cô.
Cô vẫn luôn chiều theo anh.
Một nỗi hoảng loạn vô cớ đột nhiên siết chặt tim anh, trong lòng dấy lên cảm giác cô sắp rời xa mình.
Anh tăng nhanh bước chân muốn đuổi theo cô, nhưng khi ra cổng quẹt vé thì bị kẹt lại. Lương Kinh Phồn tưởng thẻ có vấn đề, thử mấy lần đều không được. Phía sau rất nhanh đã xếp thành hàng dài, vang lên những tiếng phàn nàn lặt vặt.
Anh liếc nhanh thao tác của người bên cạnh, mới hiểu ra lúc ra ga phải nhét thẻ vào khe thu hồi. Lúc đó mới thuận lợi đẩy cửa chắn đi ra ngoài.
Bạch Thính Nghê cuối cùng cũng phát hiện anh không theo kịp. Cô quay người lại, dừng bước chờ anh một chút.
Ra khỏi cửa ga tàu điện ngầm, Bạch Thính Nghê đang định gọi xe thì Lương Kinh Phồn đã khôi phục vẻ trầm ổn thường ngày, nói: “Tài xế đang đợi rồi.”
Sau khi lên xe, không khí có chút ngưng trệ. Suốt dọc đường, cảm xúc của Lương Kinh Phồn vẫn luôn bị đè nén.
Bạch Thính Nghê không biết vì sao, tiếng líu lo của cô cũng dần dần lắng xuống.
“Nếu anh không thích những nơi như vậy, lần sau em không rủ anh nữa.”
“Vậy em muốn đi cùng ai?” Câu nói bật ra khỏi miệng, giọng điệu mang theo sự sắc nhọn mà chính anh cũng không nhận ra.
Trên mặt Bạch Thính Nghê thoáng qua vẻ mờ mịt, không hiểu vì sao anh đột nhiên nổi cáu. Cô dịch lại gần anh một chút, nghiêng đầu nhìn anh: “Anh sao thế?”
Lương Kinh Phồn chợt tỉnh táo, ý thức được mình thất thố, anh hít sâu một hơi: “Xin lỗi em.”
“Không sao, em chỉ muốn nói, nếu anh không thích chỗ như vậy thì không cần miễn cưỡng đi cùng em.”
Không phải anh không thích những nơi như vậy, mà là những nơi cô thích, lại xuất phát từ sự chỉ dẫn của một người đàn ông khác. Cô có phải cảm thấy nói chuyện với anh ta hợp hơn không, nếu thời gian lâu thêm một chút, có phải sẽ phát hiện ra anh vốn khô khan cứng nhắc đến thế. Anh không dám nghĩ tiếp, cũng không muốn để bầu không khí nặng nề tiếp tục lan ra, bèn đổi đề tài.
“Em thích hoa tulip sao? Nếu thích, có thể cho người trồng kín phía nam Lương Viên.”
Bạch Thính Nghê lắc đầu: “Không phải một loài hoa nào, mà là cảm giác bạt ngàn phủ kín ấy, rất chấn động.”
“Anh đã xem bộ phim đó chưa? Cô gái vừa đẩy cửa sổ ra, người đàn ông đã đứng giữa biển hoa vàng. Anh ta chạy qua năm bang, mua hết toàn bộ hoa thủy tiên vàng chỉ để nói với cô một câu ‘anh yêu em’.”
“Lãng mạn quá.” Bạch Thính Nghê cảm thán.
Yết hầu Lương Kinh Phồn khẽ chuyển động, những thứ cô nhắc đến đều quá xa lạ. Rất nhiều điều hôm nay đều chạm tới vùng mù của anh.
Bao nhiêu năm qua, anh căn bản không có cơ hội bước vào rạp chiếu phim, ngồi trong phòng chiếu tối đen, tận hưởng vài giờ đồng hồ không cần bận tâm điều gì, chỉ vì một đoạn hư cấu buồn vui.
Lúc nhỏ anh phải học rất nhiều thứ, thời gian thuộc về mình rất ít; lớn lên lại phải quản lý sản nghiệp gia tộc, mọi quyết định đều phải thận trọng từng ly. Cuộc đời anh bị chia cắt thành rất nhiều mảnh, nhưng chẳng có mấy mảnh thuộc về chính Lương Kinh Phồn, có thể vô mục đích tiêu khiển và đắm chìm.
Anh khát khao được tiếp lời cô, bước vào ngữ cảnh của cô, cùng cô nhiệt liệt bàn luận, như một linh hồn có thể đồng điệu. Nhưng lúc này môi lưỡi anh cứng đờ, phát hiện hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu.
Vì thế, anh chỉ có thể tìm trong lời cô một điểm tựa hiện thực, mang theo chút tâm tư của riêng mình, nói: “Nhưng cô gái đó đã có vị hôn phu rồi.”
“…” Bạch Thính Nghê nghẹn lại một chút, “… Ừm, đúng là vậy, nhưng…”
Lương Kinh Phồn nói: “Như vậy là không đúng.”
Bạch Thính Nghê không tranh luận với anh về chủ đề này, cô chuyển đề tài, trêu anh: “Vâng vâng vâng, vậy nếu là anh thì sao? Anh yêu em, rồi phát hiện em đã có vị hôn phu, anh sẽ làm gì?”
“…”
Lương Kinh Phồn trầm mặc. Anh đột nhiên cảm thấy người đàn ông trong phim kia dường như lại có thể được tha thứ.
Buổi tối, Lương Kinh Phồn muốn gần gũi vợ chồng, nhưng hôm nay Gia Vinh cả ngày không nhìn thấy bố mẹ, nằng nặc đòi ngủ cùng.
Vốn định đợi dỗ con ngủ rồi mới làm tiếp, nhưng khi anh bế con sang phòng khác giao cho mẹ Ngô quay lại, Bạch Thính Nghê đã ngủ mất rồi.
Anh khẽ thở dài, kéo cô vào lòng.
–
Ngày hôm sau, Bạch Thính Nghê bị tiếng mưa đánh thức. Bên gối đã trống không, Lương Kinh Phồn đã rời đi từ sớm. Hôm qua vì ở bên cô mà anh lùi lại một đống việc, cần gấp rút xử lý.
Kết thúc cuộc họp dài dòng hao tâm tổn sức, anh mở camera giám sát của Lương Viên. Trong phòng có lắp một chiếc, là sau khi sinh con mới lắp.
Thời gian đó anh rất bận, chạy đi chạy lại trong ngoài nước, để lúc rảnh rỗi cũng có thể nhìn con một chút, nhưng trong phòng không có cô, chỉ thấy mẹ Ngô đang chơi khủng long nhỏ với Gia Vinh.
Anh bắt đầu chuyển qua lại giữa các màn hình giám sát của từng sân. Hoa viên, hành lang, thủy tạ, khắp nơi đều không thấy bóng dáng cô, vệ sĩ cũng không báo tin cô ra ngoài.
Lương Kinh Phồn lập tức gọi điện cho cô. Bạch Thính Nghê vốn đang ở phía sau hoa sảnh, nằm trên một chiếc ghế trúc thưởng mưa.
Âm thanh lộp bộp của mưa trắng xóa dần khiến người ta buồn ngủ. Không biết đã ngủ bao lâu, điện thoại rung lên, cô bị đánh thức.
“Alo?”
“Nghê Nghê, em đang ở đâu?”
“Em ở nhà chứ đâu, không thì em ở đâu?” Cô lười biếng đáp, giọng còn vương âm mũi mới tỉnh ngủ.
“Anh xem camera thấy Gia Vinh nhưng không thấy em.”
“Ồ, em đang ở hoa sảnh ngắm mưa.”
Anh lập tức chuyển màn hình giám sát sang hoa sảnh, vừa hay vị trí cô nằm lại là một góc chết. Nhưng ở rìa ngoài cùng trong phạm vi giám sát, anh nhìn thấy nửa thân người của một người đàn ông. Ngay sau đó, Lương Kinh Phồn lại gọi điện cho quản gia.
“Lương Viên có một góc chết camera, phía sau hoa sảnh, còn có chỗ núi đá ở góc vườn, cần lắp thêm camera, mau chóng đi lắp.”
“Vâng, tôi sắp xếp ngay.”
Bên hoa sảnh, Bạch Thính Nghê vừa đặt điện thoại xuống, mới phát hiện trên người mình được phủ một chiếc áo vest trắng. Trên đó còn vương mùi hương hoa lệ đặc trưng của diễn viên hí khúc, mùi dầu màu và phấn son.
Cô ngồi dậy khỏi ghế trúc.
Có một bóng người quay lưng về phía cô, đứng ngược sáng trước cửa sổ cảnh quan của hoa sảnh, lặng lẽ ngắm màn mưa mờ ảo.
Nghe tiếng cô cúp máy, anh ta quay người lại.
Hôm nay Bạch Lăng Thải mặc một chiếc sơ mi lụa thiết kế bách điệp xuyên hoa, màu sắc rất rực rỡ, trong ngày mưa sương mù thế này càng thêm nổi bật.
Đột nhiên khiến cô nhớ tới bóng người thoáng thấy qua cửa sổ tàu điện hôm ấy.
Cô nhắc chuyện đó: “Là anh sao?”
Người đàn ông cười cười: “Quả nhiên cô đã đi xem.”
“Sao anh lại ở đó?”
Trên mặt anh ta thoáng qua một nụ cười kín đáo: “Có lẽ đột nhiên nổi hứng muốn đi xem lại một lần, chỉ vậy thôi, không ngờ lại trùng đúng ngày với cô.”
“Ồ.” Bạch Thính Nghê trả lại chiếc áo trên người cho anh ta, “Cảm ơn.”
“Không có gì, tối nay tôi sẽ rời khỏi đây, trước khi đi còn một vở cuối cùng, muốn mời cô tới xem.”
Bạch Thính Nghê vừa định từ chối, thì đúng lúc ấy anh ta lộ ra vẻ mặt có chút u buồn, lại mang theo mong đợi.
“Lần này tôi đổi một loại vai khác, nếu tôi lại phát bệnh, hy vọng cô có mặt có thể giúp tôi một chút. Dù sao chỉ dựa vào bản thân mà chịu đựng, thật sự quá dài dằng dặc.”
“Vậy được.” Cuối cùng cô vẫn gật đầu.
Buổi chiều, sau khi bà cụ ngủ trưa dậy, đi ra Hậu Hoa Viên chuẩn bị nghe hát.
Vở cuối cùng anh ta muốn hát là một đoạn trong ‘Du Viên Kinh Mộng’.
Vì thế đặc biệt chọn ở đây.
Mây đen tan đi, lúc này mưa cũng đã ngừng.
Ngoài bà cụ còn có vài người làm, rảnh rỗi cũng tới nghe cho vui.
Đầu Bạch Thính Nghê có chút choáng váng, hình như buổi chiều ngủ ngoài trời bị gió lùa. Nhưng đã nhận lời tới xem, cũng không tiện thất hứa. Người đàn ông đứng dưới cây liễu, tay cầm một nhành liễu bẻ, bộ dạng thư sinh tuấn tú, mặt trắng như ngọc, phấn son đỏ vẽ lên đôi mắt một đường cong diễm lệ.
Lúc này, Mẹ của Đỗ Lệ Nương dặn nàng sau này ít tới hoa viên, nhưng Đỗ Lệ Nương cố chấp truy tìm giấc mộng, không nghe khuyên ngăn.
“Chưa tới vườn hoa, sao biết xuân sắc đến thế…”
Lời ca khúc uyển chuyển, ánh mắt lưu chuyển. Tầm nhìn của anh ta cũng luôn như có như không hướng về phía Bạch Thính Nghê.
Đang diễn chính là đoạn Đỗ Lệ Nương gặp công tử bẻ liễu trong mộng, có một phen mây mưa ân ái.
Kết thúc, xung quanh vang lên tiếng vỗ tay. Giữa đó xen lẫn ba tiếng vỗ tay vô cùng đột ngột. Bạch Thính Nghê quay đầu nhìn lại. Lương Kinh Phồn không biết từ lúc nào đã trở về, lặng lẽ đứng phía sau mọi người.
Anh giơ tay, vỗ chậm nhất, nhẹ nhất, hoàn toàn lạc lõng giữa tiếng vỗ tay xung quanh. Trên mặt mang một nụ cười rất nhạt, mang tính lễ nghi, nhưng ánh mắt lại như đầm sâu nhìn chằm chằm Bạch Lăng Thải.
“Quả là một màn… biểu diễn đặc sắc.”
Tuy anh đang cười, nhưng sắc mặt thực sự không thể coi là đẹp.
Người đàn ông này ở ngay trên địa bàn của anh, đối với vợ anh, tiến hành một màn tán tỉnh công khai, được nghệ thuật che đậy, nhưng anh không lập tức phát tác.
Trước tiên đi tới bên bà cụ, hơi khom người, giọng ôn hòa: “Bà cố, nổi gió rồi, lát nữa dễ bị lạnh lắm ạ.”
Sau đó quay sang Bạch Thính Nghê: “Nghê Nghê, em đưa bà cố về đi, lát nữa ăn tối.”
“Vâng.”
Đợi mọi người tản đi, Lương Kinh Phồn chậm rãi bước tới trước mặt anh ta. Vẻ ôn hòa giả tạo trên mặt hoàn toàn bóc trần.
“Hát nhiều quá, đừng đến cuối cùng ngay cả hí và đời thực cũng không phân rõ được.”
Bạch Lăng Thải chậm rãi vứt nhành liễu trong tay đi, không để tâm nói: “Hí như đời, đời như hí, thật giả lẫn lộn, có ai thật sự phân biệt rõ ràng được đâu?”
Lương Kinh Phồn tiến lên nửa bước, áp lực vô hình như núi đổ xuống: “Phân không rõ cũng không sao, quan trọng là anh có gánh nổi hậu quả của việc làm lẫn lộn ranh giới hay không.”
Bạch Lăng Thải như nhìn thấy thứ gì đó thú vị, khẽ bật cười: “Hiếm thật đấy, anh Lương có bao giờ bộc lộ bộ dạng này trước mặt vợ của anh không?”
“Không liên quan tới anh.” Giọng anh rất nhẹ, nhưng ẩn chứa uy h**p.
Bạch Lăng Thải không lùi mà còn tiến, nhìn về phía chiếc camera mới xuất hiện bên khối đá Thái Hồ nơi hai người hôm qua từng nói chuyện, biểu cảm đầy ẩn ý: “Cô Bạch có biết anh đang giám sát mọi thứ của cô ấy không?”
Mi mắt Lương Kinh Phồn hạ thấp, lộ ra vài phần sắc lạnh: “Tôi cảnh cáo anh, chú ý lời nói và hành vi.”
Bạch Lăng Thải chẳng hề bận tâm, hỏi dồn: “Anh đang sợ điều gì? Sợ tôi nói cho cô ấy biết? Hay sợ tôi cướp mất cô ấy?”
Lương Kinh Phồn nheo mắt lại: “Chỉ bằng anh? Cũng xứng.”
Bạch Lăng Thải nói: “Tình yêu thứ đó, có gì là xứng hay không xứng chứ? Hơn nữa, cô Bạch và tôi nói chuyện rất hợp.”
Lương Kinh Phồn đột ngột giơ tay, bất ngờ siết lấy cổ anh ta, ép lùi hai bước, “rầm” một tiếng, lưng Bạch Lăng Thải đập mạnh vào khối giả sơn lởm chởm.
Những cạnh sắc thô ráp của đá Thái Hồ cọ vào cánh tay anh ta, chất đá sần sùi mài đến mức da thịt bỏng rát.
Nhưng cho dù lúc này hô hấp bị bóp nghẹt, đối diện với uy h**p mạnh mẽ, khóe môi anh ta vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt.
Anh ta khó khăn đảo mắt, mang ý khiêu khích liếc về phía sau lưng Lương Kinh Phồn. Lương Kinh Phồn hơi nghiêng đầu, khóe mắt thoáng thấy Bạch Thính Nghê vậy mà quay lại.
Sát khí trên người trong khoảnh khắc bị cưỡng ép thu lại. Lực tay buông lỏng, thuận thế hạ xuống, như thể chỉ cực kỳ tự nhiên phủi bụi trên vai anh ta.
Trên mặt Lương Kinh Phồn đổi sang một vẻ khác, nhưng giọng nói càng thêm lạnh lẽo.
“Đừng quá coi trọng mình. Trước mặt tôi, anh là cái thá gì.”
Bạch Lăng Thải dựa vào giả sơn, thở gấp hai cái: “Nhưng anh thật sự rất để ý việc tôi xuất hiện bên cạnh cô Bạch, đúng không?”
“Đó là vì anh quá chướng mắt.”
“Có uy h**p mới được đặt vào trong mắt. Vậy nên, anh đang sợ điều gì?”
Bạch Thính Nghê đã đi tới bên hai người.
Cô nghiêng đầu nhìn Lương Kinh Phồn, lại nhìn Bạch Lăng Thải: “Hai người nói gì thế?”
Bạch Lăng Thải chỉnh lại cổ áo, cười tủm tỉm: “Không có gì, anh Lương khen tôi hát hay, bàn chuyện hợp tác lần sau.”
Lương Kinh Phồn không trả lời, anh quay sang cô, thần sắc đã khôi phục bình tĩnh.
“Sao em lại quay lại?”
“À, chiếc xe nhỏ lần trước anh mang về cho Gia Vinh rơi ở khối giả sơn này, thằng bé đòi.” Cô chỉ về góc đá.
Lương Kinh Phồn nhìn theo, quả nhiên có một chiếc xe nhỏ màu trắng.
Anh cúi người nhặt lên: “Đi thôi, cùng về.”
Về tới phòng, cô nhận lấy chiếc xe trong tay anh định mang cho Gia Vinh, lại nhìn thấy trên mui xe có một vệt đỏ.
Tim cô thắt lại, vội vàng kéo tay anh xem.
“Ôi, vết thương lại rách rồi.”
Cô định đi lấy hộp thuốc, lại bị người đàn ông đột nhiên từ phía sau ôm chặt, cánh tay anh siết chặt lấy cô.
Nhưng giây tiếp theo, anh ngửi thấy một mùi xa lạ, không thuộc về cô. Một mùi dầu màu phấn son khiến người ta chán ghét. Hô hấp anh khựng lại, rồi trở nên nặng nề. Mùi hương đó như một cây kim đâm thủng dây thần kinh nhạy cảm của anh. Phải ở khoảng cách thân cận đến mức nào, mùi hương mới có thể vương lại như vậy?
“Nghê Nghê, trên người em có mùi của người khác.”
Giọng anh vang bên vành tai cô, trầm thấp, u ám, mang theo sự dò xét khiến tim người run lên.
“Có sao?” Cô giơ cánh tay lên ngửi thử.
“Là mùi dầu màu trên người tên diễn viên đó.”
Bạch Thính Nghê cảm thấy đầu nhức nhức, đã sớm quên chuyện buổi chiều, qua loa đáp: “Anh nghĩ nhiều rồi.”
“Buổi chiều, hai người lại gặp nhau ở hoa sảnh.”
“Chỉ là tình cờ gặp, nói vài câu thôi.”
“Em không thấy hai người đi có hơi gần quá sao?”
Cô không thích thái độ bức ép của anh, nhíu mày: “Đó là lễ nghi xã giao mà, chẳng lẽ người ta bắt chuyện với em, em mặc kệ không đáp, trực tiếp coi như không tồn tại à?”
“Em hơi đau đầu, không ăn tối đâu.” Cô không muốn dây dưa chuyện nhỏ nhặt này, xoay người định đi.
Một bàn tay còn vương vết máu ướt lạnh vươn tới bên má, mang theo lực không thể kháng cự, nắm lấy cằm cô, xoay mặt sang một bên. Gương mặt người đàn ông ngay sát bên, gần như chạm vào cô. Đôi mắt cụp xuống chăm chú nhìn vào mắt cô, ngón tay dính máu lướt qua môi cô.
Cô theo bản năng l**m nhẹ, nếm được vị tanh của máu. Trên tay anh có mấy vết cắt khá sâu, lúc này toàn bộ đã toác ra, nhưng anh hoàn toàn không để tâm.
Bàn tay dính máu nâng lấy gò má cô. Anh cúi đầu, ngậm lấy môi cô, trực tiếp mở môi lưỡi, c**n l** đ** l*** cô, mạnh mẽ hút lấy. Bạch Thính Nghê lần đầu tiên cảm nhận nụ hôn nhuốm mùi máu như vậy.
“Ưm…” Tim cô khẽ co lại, đẩy anh ra, “Anh sao vậy…”
Máu ấm và sền sệt từ môi chảy xuống cổ, từng chút một uốn lượn đi xuống. Môi anh men theo dấu máu mà trằn trọc.
“Anh đi băng lại đi đã!”
Hô hấp anh thô nặng, môi lưỡi nóng bỏng lưu luyến trên cơ thể cô: “Không sao, làm trước đã.”
“Hôm nay em hơi đau đầu, không muốn.”
“Hôm qua đã không làm, hôm nay cũng không, vì sao? Có phải em…”
Anh nuốt nửa câu sau vào, lúc này nhắc đến người khác thật sự quá mất hứng. Anh ôm lấy cô, ép cô xuống mép giường mềm mại, rồi vén chiếc váy dài màu nhạt trên người cô lên, bàn tay trực tiếp hướng tới mục đích.
Bạch Thính Nghê cảm nhận được sự v**t v* gần như mất kiểm soát của anh. Cảm giác máu ấm sền sệt bị anh bôi khắp nơi, có một phần còn vương tới chỗ ấy.
“Ngón tay anh vẫn đang chảy máu đấy!”
“Chỉ một chút thôi.”
Sao có thể là một chút, cô rõ ràng cảm nhận được nó đang chảy xuống.
“Ôi, vậy thì anh đừng… đừng dùng tay chạm vào nữa.”
“Vì sao?”
“Máu dính vào chỗ em rồi…”
Anh hơi lùi ra một chút, dưới ánh sáng mờ tối nhìn qua.
“Không sao, anh sẽ giúp em l**m sạch.”
Giọng khàn thấp, mang theo một thứ dịu dàng và hưng phấn khác lạ.
Bạch Thính Nghê khó chịu khẽ động đậy: “Hôm nay anh làm sao thế?”
“Ừm? Làm sao là làm sao?”
Hơi thở nóng bỏng phả xuống.
Cô đá nhẹ vào vai anh, chân khẽ đạp xuống.
“Anh đừng nói chuyện vào chỗ đó của em.”
“Ồ.” Anh khẽ đáp một tiếng trầm thấp, không nói nữa, đổi sang cách khác.
…
Về sau, Bạch Thính Nghê khản cả giọng. Khóe mắt ửng đỏ tràn ra những giọt nước mắt sinh lý, cô vẫn luôn gọi tên anh, hỏi anh hôm nay rốt cuộc bị làm sao.
Anh không nói, chỉ dùng hành động trả lời cô.
Tay anh vẫn luôn rỉ máu. Sau đó trên eo cô, trên đùi cô, trên mặt cô, trên cổ cô, tất cả đều là dấu tay của anh.
Dơ bẩn, máu me, hỗn loạn, điên cuồng, lại mang theo một loại cuồng nhiệt hủy diệt và quên mình.
Môi anh vì l**m máu mà nhuộm một màu đỏ mê loạn.
Cổ anh, yết hầu, trước ngực, bụng dưới đều vương vết máu.
Hơi thở nơi cổ họng mang theo chút run rẩy rất nhỏ, anh hết lần này đến lần khác hỏi: “Nghê Nghê, nhìn em xem, thoải mái đến thế này, thật sự mê người vô cùng.”
Ý thức của cô gần như chạm tới ranh giới sụp đổ, trước mắt từng đợt tối sầm lại. Lúc này cô không phân rõ mình là do phát bệnh hay do kh*** c*m. Giọng anh như chiếc lưỡi rắn đỏ tươi, chui vào tai cô, len vào ý thức đang bị xung kích đến rã rời, như đang l**m lên tận não cô: “Em yêu anh không?”
“Bất kể anh là bộ dạng gì cũng yêu anh sao?”
“Trả lời anh.”
“Nghê Nghê, trả lời anh!”
