“Em nói tôi là người đàn ông đẹp trai nhất em từng gặp, còn bắt tôi c** đ* cho em xem đấy.”
Tôi phản lập tức chối bay chối biến:
“Em tuyệt đối không thể nói mấy lời đó!”
Charles nhướng mày.
Tôi lại bắt đầu chột dạ.
Hình như… cũng không phải là không thể.
Dù sao thì, tôi thích gương mặt của Charles thật.
“Vì tôi nên em ở lại phó bản, nhưng cơ thể em quá yếu, không chịu nổi sự xâm thực lâu dài của nơi này.”
“Trong một lần chúng ta thân mật, em đột nhiên ngất đi. Khi tỉnh lại đã không nhớ gì nữa, còn tưởng mình là chủ nhân lâu đài, ra lệnh bắt tôi hầu hạ.”
Khóe môi Charles khẽ cong.
“Tôi thấy như vậy cũng không tệ, nên thuận theo em diễn tiếp. Chớp mắt một cái… đã ba năm trôi qua.”
Cổ tôi như bị thứ gì chặn lại, nuốt không được lại cũng chẳng thể nói ra.
“Vậy tại sao anh không nói sớm cho em biết?”
Charles đáp:
“Vì tôi đang tìm thuốc, thứ thuốc có thể giúp em sống sót trong thế giới này.”
Anh ấy đưa tay lên, ngón tay luồn qua mái tóc tôi, giống như vô số đêm trước đây.
“Kết quả là tìm thuốc được rồi… em lại chạy mất.”
“May mà…” ngón tay anh ấy dừng lại ở tai tôi, nhẹ nhàng v**t v*.
“Em lại tự ngoan ngoãn quay về.”
Tôi bỗng thấy thật xấu hổ.
Tôi nhìn anh ấy, gương mặt đã nhìn suốt ba năm.
Đôi mắt bạc xám, đường nét sắc sảo, nụ cười dịu dàng vô thực
“Vì sao anh không giận? Em đã bỏ chạy, còn dẫn người chơi trốn đi.”
“Vì em đang ở đây.” Giọng Charles rất nhẹ.
“Như vậy là đủ rồi.”
Charles ngồi xuống cạnh tôi, mái tóc còn ướt chạm vào vai tôi.
“Nói nhiều như vậy rồi… chủ nhân, bây giờ được không?”
Tim tôi hẫng một nhịp.
“Đ… được cái gì?”
Charles không trả lời, chỉ nhìn tôi.
Trong đôi mắt xám bạc, sắc đỏ lan dần, mang theo d ụ c vọng mãnh liệt, như ngọn lửa lan cháy dưới lớp băng.
Tôi nuốt khan.
Đưa tay đặt lên ng ự c anh ấy.
Cơ thể Charles khẽ run.
Dưới bàn tay tôi, nhiệt độ ấm áp.
Nhịp tim xuyên qua làn da truyền tới, mạnh mẽ, dồn dập.
Hóa ra… tim qu ỷ cũng sẽ đập nhanh.
“Tim anh đập nhanh quá…”
Charles khàn giọng, cúi xuống hôn tôi:
“Đều là vì em, chủ nhân của tôi… xin hãy yêu tôi thật nhiều.”
Khoảnh khắc môi chạm nhau…
Cảm giác khoái lạc cực điểm, mất kiểm soát ấy lại ập đến.
Mà lần này…
Tôi nhắm mắt, lựa chọn cùng Charles chìm đắm.
Ngoại truyện:
Cuối cùng, Tô Thanh Nhiên vẫn sống sót rời khỏi phó bản.
Trở thành người chơi đầu tiên thoát khỏi phó bản “Lâu đài Huyết Sắc” cấp SSS.
Sau khi biết chuyện, tôi vô cùng xúc động, hôn Charles một cái thật mạnh.
“Cảm ơn anh, Charles!”
Đây là lần đầu tiên anh ấy thả một người chơi đi.
Charles tao nhã hôn tay tôi:
“Cô ta từng bảo vệ chủ nhân, nên tôi sẵn lòng tha cho cô ta một con đường sống. Mọi nguyên tắc và giới hạn của tôi… đều đứng sau sự an toàn của em.”
Tôi rất cảm động, buổi tối chủ động cùng anh ấy thử vài “trò mới”.
Charles sướng đến mức suýt lộ nguyên hình.
Nhờ viên thuốc kia, cơ thể tôi ngày càng tốt.
Thế là… chúng tôi quấn quýt suốt ba đêm liền.
Sau đó tôi hỏi Charles thuốc này có hết tác dụng không.
Anh ấy đáp:
“Dược hiệu đã ổn định trong cơ thể rồi, em có thể ở lại lâu đài mãi.”
“Nếu em muốn rời đi thì sao?”
Charles đang chải tóc cho tôi, nghe vậy thì khựng lại một giây.
“Vậy tôi sẽ đi cùng chủ nhân.”
“Anh không phải là boss của lâu đài sao? Có thể rời đi được sao?”
Charles khẽ cong môi, đặt lược xuống, từ phía sau cúi người ôm tôi.
Cằm tựa lên vai tôi, giọng lười biếng:
“Chủ nhân đi đâu, tôi đi đó.”
Tôi hừ một tiếng: “Bớt nói mấy lời này đi.”
Anh ấy cười, môi kề sát tai tôi, hơi thở ấm nóng.
“Nếu chủ nhân không tin… có thể thử chạy thêm lần nữa.”
Trong đầu tôi lập tức hiện lên lần bỏ trốn đầy “tai nạn” trước đó.
Giọng Charles nhẹ nhàng, nhưng chạm vào da lại nóng rực.
“Tôi sẽ tìm được em.”
“Sau đó…” anh ấy nghiêng đầu, môi lướt qua cổ tôi, “…em sẽ không muốn biết đâu.”
“Charles, anh đang đe dọa em đấy à?”
“Sao lại thế,” giọng Charles vẫn dịu dàng:
“Tôi chỉ đang nói sự thật.”
Tôi trợn mắt.
Rồi nghiêng đầu, hôn nhẹ lên má Charles.
Ở trong lâu đài ăn ngon uống sướng, lại còn được hầu hạ, chỉ có kẻ ngốc mới muốn rời đi.
Nụ hôn kết thúc, mắt Charles lập tức nhuốm đỏ.
“Chủ nhân… lúc nào em cũng có thể quyến rũ của tôi.”
Anh ấy cúi xuống, hôn mãnh liệt.
Rất lâu sau, Charles mới rời ra.
Trán chạm trán.
“Chủ nhân, tôi sẽ vĩnh viễn trung thành với em… cũng mong em vĩnh viễn yêu tôi.”
Tôi nhìn vào mắt anh ấy.
Sắc đỏ và bạc đan xen, như hoàng hôn chìm xuống đáy đại dương.
Trong đó… phản chiếu một tôi nhỏ bé.
“Em sẽ mãi mãi yêu anh, Charles.”
Anh ấy cười.
Nụ cười ấy… đẹp đến mức khiến tôi nghĩ…
Có lẽ, câu nói của tôi trước khi mất trí nhớ… là thật.
“Charles, anh đẹp thật đấy. Tôi muốn ở lại.”
Hoàn toàn văn.
