Boss Kinh Dị Hôm Nay Vẫn Dỗ Tôi Ngủ

Chương 9



12.

Sau bữa tối, Charles sắp xếp cho chúng tôi về phòng nghỉ.

Phòng của tôi nằm ở cuối hành lang tầng ba, Tô Thanh Nhiên ở ngay bên cạnh.

Khoảnh khắc đẩy cửa ra, tôi sững lại.

Căn phòng không lớn, bài trí đơn giản nhưng sạch sẽ.

Ga giường trắng, tủ gỗ, một chiếc đèn đứng.

Hoàn toàn khác với căn phòng ấm áp, trải đầy thảm lông, treo kín tranh tường trước kia của tôi.

Đây… mới là đãi ngộ của người chơi bình thường.

Tôi đóng cửa, tựa lưng vào cánh cửa, hít sâu một hơi.

Không sao.

Chỉ cần sống qua 72 giờ…

Nghĩ đến cảnh Charles mỉm cười v ặ n gãy cổ người chơi, tôi lại thấy rùng mình.

Thôi… cứ sống sót trước đã.

Nửa đêm, tôi bị tiếng sột soạt đánh thức.

Mở mắt ra, ánh trăng len qua rèm cửa, chiếu xuống sàn nhà cuối giường.

Ở đó, có một thứ gì đó đang ngồi.

Một khối bóng đen, co ro lại, không có hình dạng rõ ràng, như thể mọc ra từ bóng tối.

Nó không có mắt.

Nhưng tôi cảm nhận được, nó đang nhìn tôi.

M á u trong người tôi như đông cứng, đến ngón tay cũng không cử động nổi.

Khối bóng bắt đầu nhúc nhích, chậm rãi bò về phía tôi.

Ngay khi nó sắp chạm đến mép giường, cửa phòng đột ngột bị mở ra.

Tô Thanh Nhiên đứng ở cửa, trong tay cầm con d a o ngắn màu bạc, lưỡi d a o ánh lên ánh sáng nhàn nhạt.

Bóng đen phát ra tiếng rít chói tai, lập tức co lại, biến mất vào góc tường.

Cô ấy nhanh chóng bước vào, kéo kín rèm, rồi kiểm tra khắp phòng một lượt.

“Không sao rồi.”

Tô Thanh Nhiên thu d a o lại, giọng bình thản.

“Chỉ là q u ỷ cấp thấp, chắc chui vào từ khe hành lang.”

Tôi hé miệng, cổ họng khô khốc không nói nổi.

Tô Thanh Nhiên lấy từ túi ra một lá bùa nhỏ, dán phía trên khung cửa.

“Có thứ này rồi, tối nay sẽ không có thứ gì vào nữa. Ngủ đi.”

Nói xong, cô ấy quay người định rời đi.

“Đợi đã.”

Tôi gọi lại, giọng vẫn còn run:

“Cảm ơn.”

Tô Thanh Nhiên quay đầu nhìn tôi một cái, góc nghiêng sắc sảo dưới ánh trăng.

“Không cần. Giúp nhau thôi.”

Bình luận:

“Nữ chính ngầu quá, tôi ch ế t đây!”

“Cứu xong liền đi, không dây dưa, đúng chuẩn nữ chính!”

“Ánh mắt của chị hai nữ phụ bánh bèo kia là sao, có phải rung động rồi không?!”

“Đừng nói linh tinh, nữ phụ lấy đâu ra tư cách ghép CP với nữ chính.”

Nhìn theo bóng lưng Tô Thanh Nhiên rời đi, không hiểu sao tôi lại thấy yên tâm.

13

Ngày hôm sau.

Bình luận nói, đây là ngày đại boss bắt đầu săn gi ết, không ai có thể sống qua đêm nay cả.

Tôi tin.

Những nhóm người trước… đều bị “dọn sạch” vào tối ngày thứ hai.

Tôi kéo Tô Thanh Nhiên lại, hạ thấp giọng:

“Tôi biết một chỗ… rất kín, có thể trốn đến khi kết thúc phó bản.”

Cô ấy nhìn tôi, trong mắt lóe lên dò xét.

“Cô… có vẻ rất quen thuộc với tòa lâu đài này.”

Tôi nghẹn lời.

“Trước đây… tôi nghe người khác nói qua.”

Tô Thanh Nhiên không truy hỏi, chỉ gật đầu:

“Tôi tin cô. Dẫn đường đi.”

Tôi dẫn cô ấy xuyên qua hành lang tầng bốn, tránh những qu ỷ hầu quái lảng vảng.

Cuối cùng dừng trước cánh cửa ở cuối cùng hành lang.

Đẩy cửa ra, Tô Thanh Nhiên khẽ nhíu mày.

“Đây là…?”

“Phòng ngủ chính tầng bốn.”

Tôi hạ giọng:

“Chủ nhân căn phòng này không cho qu ỷ vào. Đêm nay cũng vậy. Trốn ở đây… an toàn hơn bất cứ đâu.”

Cửa mở ra.

Mọi thứ… vẫn hệt lúc tôi rời đi.

Trên tủ đầu giường vẫn còn cốc nước mật ong tôi uống dở.

Nếp gấp trên chăn vẫn quen thuộc.

Charles… chưa từng động vào nơi này.

Tô Thanh Nhiên liếc qua một lượt căn phòng, ánh mắt thoáng chốc dừng lại trên những con búp bê tinh xảo, nhưng không hỏi gì.

“Được, ở đây.”

Chúng tôi chui xuống gầm giường.

Bình luận:

“Cuối cùng nữ phụ cũng có tác dụng, chỗ này đúng là kín thật.”

“Nhưng nữ chính có hào quang, chẳng cần trốn, trực tiếp đánh boss cũng được, hơn nữa đại boss đâu nỡ gi ế t cô ấy.”

Trời tối dần.

Rất nhanh, dưới lầu vang lên tiếng hét.

Sau đó là tiếng tiếng bước chân ồn ào hỗn loạn.

Có người khóc, có người kêu cứu, có người đang chiến đấu với thứ gì đó.

Âm thanh kim loại va chạm, chói tai cùng tuyệt vọng.

Tôi nhắm mắt, tay siết ch ặ t vạt áo.

Những âm thanh đó, càng lúc càng gần.

Có người chơi chạy lên tầng bốn.

Tiếng bước chân vang vọng trong hành lang, kèm theo âm thanh kéo lê nặng nề, méo mó.

Rồi, tiếng h ét th ảm thiế t.

Tô Thanh Nhiên đặt tay lên chuôi d a o, cả người căng cứng.

Tôi lắc đầu với cô ấy, mím môi ra hiệu:

Đừng ra ngoài.

Cô ấy nhìn tôi, rồi chậm rãi buông tay khỏi d a o.

Âm thanh ngoài hành lang dần lắng xuống.

Không còn ai hét nữa.

Cả tòa lâu đài, yên tĩnh ch ế t chóc.

Bình luận:

“Sống qua đêm thứ hai chỉ còn nữ chính và nữ phụ.”

“Nữ phụ toàn dựa hơi hào quang nữ chính thôi, một mình chắc ch ết từ lâu rồi.”

“Khoan… không đúng, sao lâu vậy mà chưa có động tĩnh? Đại boss đâu?”

Tim tôi đột nhiên thắt lại.

Đúng vậy.

Charles đâu rồi?

Theo quy luật trước đây, anh ấy sẽ tự mình ra tay, lôi người sống sót cuối cùng ra.

Không gian dưới gầm giường tối om.

Tôi chỉ nhìn thấy được một bên mặt của Tô Thanh Nhiên.

Cô ấy cũng đang lắng nghe.

Mày khẽ nhíu, hiển nhiên cũng nhận ra điều bất thường.

Quá yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức… bất thường.

Tôi nhìn bình luận, tim đập càng lúc càng nhanh.

“Cô ổn chứ?”

Giọng Tô Thanh Nhiên kéo tôi về thực tại.

Cô ấy nhìn tôi, lộ ra chút quan tâm.

“Sắc mặt cô rất kém.”

Tôi lắc đầu, vừa định nói, ánh sáng dưới gầm giường bỗng thay đổi.

Có người bật đèn.

Tiếng bước chân từ phía cửa vang lên.

Không nhanh, không chậm.

Giày da giẫm lên sàn…

Cộp… cộp… cộp…

M áu trong người tôi, đóng băng.

Tay Tô Thanh Nhiên lại đặt lên chuôi d a o.

Tiếng bước chân dừng lại bên giường.

Tôi nhìn thấy, một đôi giày da đen bóng.

Trên mũi giày, dính một vệt đỏ sẫm.

Người đó đứng rất lâu.

Ngay khi tôi tưởng người đó sẽ quay đi…

Tấm ga giường… bị nhấc lên một góc.

Khuôn mặt kia đột ngột xuất hiện trước mắt tôi.

Đôi mắt xám bạc, khóe môi khẽ cong.

Là Charles.

Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt dường như xuyên lớp ngụy trang, nhìn gương mặt thật của tôi.

“Bắt được rồi.”

Giọng anh ấy rất nhẹ, như đang dỗ đứa bé chơi trốn tìm.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Tô Thanh Nhiên đã rút d a o lao vút ra ngoài.

Ánh d a o lóe lên, ch é m thẳng vào cổ Charles.

Anh ấy không né.

Ngay khoảnh khắc lưỡi d a o lướt qua, thân thể Charles tan ra như khói, rồi lại tụ lại cách đó ba bước.

Sắc mặt Tô Thanh Nhiên biến đổi.

“Ảo ảnh phân thân!”

Charles không nhìn cô ấy.

Ánh mắt anh ấy từ đầu đến cuối chỉ dõi theo tôi.

Tôi từ gầm giường bò ra, hai chân mềm nhũn, đứng không vững.

Tô Thanh Nhiên chắn trước mặt tôi, lưỡi d a o ngang trước ng ự c, giọng hạ thấp:

“Cô mau đi đi!”

Tôi lắc đầu.

Đi?

Đi đâu bây giờ?

Cả tòa lâu đài này… đều là của anh ấy.

Charles nghiêng đầu, như đang suy nghĩ câu hỏi thú vị.

“Các người trốn ở đây…”

Anh ấy dừng lại, ánh mắt từ Tô Thanh Nhiên chuyển sang tôi.

“Vì nghĩ tôi sẽ không gi ế t người trong căn phòng này sao?”

Charles khẽ cười.

Nụ cười ấy dịu dàng, giống hệt mỗi đêm anh ấy dỗ tôi ngủ.

“Cô đoán đúng rồi.”

Charles giơ tay lên, ngón tay thon dài vẽ một đường cong trong không khí.

Cơ thể Tô Thanh Nhiên bỗng chốc cứng đờ, như bị một lực vô hình đóng băng tại chỗ.

Cô ấy cắn ch ặ t răng, gân xanh nổi trên trán, nhưng ngay cả một ngón tay cũng không thể nhúc nhích.

Charles bước về phía tôi.

Một bước. Hai bước. Ba bước.

Anh ấy dừng lại trước mặt tôi, cúi xuống.

Gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo quen thuộc trên người Charles.

“Chơi đủ chưa?”

Anh ấy hỏi.

Sau đó giơ tay, tháo lớp ngụy trang của tôi xuống.

Bình luận lập tức bùng nổ:

“Trời trời trời!”

“Đại boss nhận ra nữ phụ bánh bèo rồi!”

“Không đúng, sao boss mãi nhìn nữ phụ vậy? Không phải phải yêu nữ chính từ cái nhìn đầu tiên sao?”

Ngón tay Charles khẽ lướt qua má, cảm giác lạnh buốt khiến tôi sợ hãi.

“Chủ nhân.”

Anh ấy thì thầm, đôi mắt bạc xám dần nhuốm đỏ.

“Khi em chạy đi… có từng nghĩ đến tôi sẽ lo lắng không?”

Tôi há miệng, nhưng chẳng thốt nổi một lời.

Ngón tay Charles lướt qua môi tôi, lực rất nhẹ, nhưng lại khiến toàn thân tôi run rẩy.

“Không sao.”

Khóe môi anh ấy cong lên, nở nụ cười dịu dàng vô hạn.

“Về rồi là tốt.”

Trước mắt tôi tối sầm lại.

Tôi đã hoàn toàn ngất đi.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...