Ngụy Phùng Xuân truyền chỉ xong thì lòng đầy mong chờ Từ Tam và Cố Uyên sẽ cảm kích ca tụng thánh ân để hắn có thể quay về lấy lòng Hoàng đế. Dù các cung nữ có vụng về lời lẽ thì hắn cũng có thể tự thêm mắm thêm muối khi bẩm báo với Hoàng đế kia mà! Hắn đang lẩm nhẩm trong lòng thì không ngờ người đang quỳ trên đất lại ngã vật ra. Nhìn mặt mày tái mét nằm bất động dưới chân, hắn chợt nhớ đến những trường hợp đột tử mà mình từng nghe, sợ hãi lùi lại một bước, nhưng lại không dám lên tiếng, chỉ khom lưng, hạ cái giọng the thé xuống để hỏi Từ Tam:
"Người... người này... có còn thở hay không vậy?"
Từ Tam không ngại bùn nước ướt sũng mà đỡ Cố Uyên vào lòng, thấy nàng cắn chặt răng, sờ trán thì nóng ran, mới thở phào: "Ngụy Tổng quản cứ yên tâm, cô ấy vẫn còn chịu được." Có thánh chỉ ở trước mắt mà lại đến nông nỗi này, Từ Tam cũng không thể câu nệ lễ nghi được nữa. Nàng cúi người lấy chiếc áo choàng lụa dầu choàng lên Cố Uyên, một tay đỡ nàng, một tay mở chiếc dù giấy dầu ra rồi nói với Ngụy Phùng Xuân:
"Làm phiền Ngụy Tổng quản bẩm báo lại với Quan gia: Nô tỳ là Từ Tam Nương, Chưởng sự của Thượng Nghi cục. Cô ấy là cung nữ mới được điều phối đến, chưa chính thức nhận việc, hôm nay đi Cung Chính ti có việc, trở về thì gặp phải Ngự giá, xin tạ ơn Quan gia đã không trách tội!"
"Không sao, không sao cả." Người ta nói đưa Phật thì đưa đến Tây thiên, Ngụy Phùng Xuân đảo mắt một vòng, thấy long liễn vẫn còn dừng lại ở giáp đạo, bèn làm tròn cả việc lẫn nghĩa trước mặt Hoàng đế.
Hắn vẫy tay gọi một tiểu thái giám đang trực ở Quy Cực môn lại: "Đi gọi thêm hai người nữa, đem chiếc ghế hai người khiêng trong phòng trực ra đây, đưa hai vị..." Hắn chỉ tay về phía Từ Tam, "Đưa vị cô cô này và tiểu cô nương này về! Đều là người có cha sinh mẹ dưỡng, gặp cảnh đáng thương, giúp được một tay thì giúp thôi!"
Tiểu thái giám kia quả nhiên rất nhanh nhẹn, đáp một tiếng rồi chạy vào trong cửa, thoáng chốc đã dẫn thêm hai tiểu thái giám nữa ra, quả nhiên là đang khiêng một chiếc ghế gỗ rộng hai thước dài bảy thước, sơn màu đỏ, có chạm khắc hoa. Từ Tam đỡ Cố Uyên ngồi lên ghế, đắp áo choàng dầu cho nàng, lại tạ ơn Ngụy Phùng Xuân rồi cầm dù dẫn các tiểu thái giám đi.
Ngụy Phùng Xuân nhìn mấy người họ đi vào Quảng Phúc môn mà cũng thở phào nhẹ nhõm, quay về long liễn bẩm báo. Hắn tin chắc với tính cách của Hoàng đế thì chuyện này chỉ có khen chứ không có chê, quả nhiên Hoàng đế không trách hắn chậm trễ, nghe hắn kể rõ ngọn ngành chỉ khẽ nhíu mày:
"Hồi cung truyền chỉ, nói ý của Trẫm, sau này những ngày mưa to tuyết lớn, nếu thấy cung nhân nào y phục mỏng manh, không có dù che thì cho phép họ tránh Ngự giá, không cần phải quỳ chờ. Mưa lớn như vậy quỳ lâu sẽ sinh bệnh, không đáng phải như thế, cũng trái với Thiên hòa."
"Quan gia thật là có tấm lòng phúc hậu!" Ngụy Phùng Xuân không ngớt lời tâng bốc Hoàng đế: "Trong kinh Phật có nói rằng người kiếp trước tích đức vô lượng thì kiếp này mới có thể trở thành Chuyển Luân Vương, chẳng phải rất hợp với tấm lòng của Quan gia đó sao!"
Hoàng đế khẽ cười, nhưng nụ cười chỉ thoáng qua trên khóe môi, vẻ u sầu trên nơi mày nơi mắt vẫn không tan đi chút nào. Ngụy Phùng Xuân thấy chủ tử có vẻ chán nản không hứng thú cũng biết ý mà truyền chỉ khởi hành.
Hắn im lặng, còn Hoàng đế ngồi trên long liễn vẫn đang hồi tưởng lại cảnh tượng ban nãy.
Từ xa Nguyên Gia đã thu mọi thứ vào tầm mắt, chỉ cảm thấy bóng dáng cung nữ ngã xuống ấy, chiều cao và vóc dáng của người đó càng nhìn càng thấy quen, cuối cùng lại thấy có vài phần thật sự giống Cố Uyên, suýt chút nữa đã không nỡ rời mắt, thậm chí còn nảy ra ý định triệu người đến nhìn mặt.
Quả là xa cách lâu ngày mà vẫn cứ không ngừng hồi tưởng, Nguyên Gia bỗng thấy lòng lại dâng lên chút nực cười, tự giễu và bi ai. Đến cả người không liên quan cũng có thể nhìn mà tưởng tượng ra được, qua một thời gian nữa, không biết liệu có đến mức ngay cả dung mạo của Cố Uyên mà nàng cũng mơ hồ, không còn nhớ rõ nữa không? Còn Cố Uyên thì sao? Lúc nàng bị đoạn đường công danh, đuổi khỏi kinh thành, có phải vẫn luôn oán hận mình, một Lâm Thập Nhất, một kẻ kẻ không rõ lai lịch đã làm liên lụy đến nàng không? Hay nàng đã dứt khoát buông bỏ, một lòng muốn về quê thành gia lập thất, đã quên mình từ lâu rồi?
Những suy nghĩ, nghi vấn này thỉnh thoảng lại nổi lên trong lòng Nguyên Gia, quấn lấy nàng mãi không dứt ra. Mặc dù nàng đã cố gắng giữ thái độ như bình thường, nhưng lâu ngày, người có tâm vẫn có thể nhận ra. Hôm đó, Thái hậu lại cho triệu Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân đến hỏi chuyện, vẫn như mọi khi, đi thẳng vào vấn đề: "Dạo này trong lòng Hoàng thượng có chuyện. Tuy nó hiếu thảo, không muốn thất lễ trước mặt Ai gia, nhưng vui thật hay vui giả thì Ai gia vẫn có thể phân biệt được. Nghe nói triều đình ngoài vụ án của Trịnh Đình Cơ ra cũng không có gì đặc biệt lớn, hay là trong cung có chuyện gì, hay có ai làm Hoàng thượng không vui?"
Tổng quản Ngự tiền ngày nào cũng theo bên cạnh Hoàng thượng, nếu có chuyện gì làm nàng không vui thì phải lập tức xử lý hoặc bẩm báo lên trên, nếu không sẽ là thất trách.
Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân nhìn nhau, đồng thanh phủ nhận: "Nô tài mắt kém, thực sự không nhìn ra ạ!"
Thấy hai người thoái thác, Thái hậu sa sầm mặt. Hứa ma ma bên cạnh thì quen thuộc với những mánh khóe của thái giám hơn, bẩm xin ý chỉ rồi thay Thái hậu hỏi: "Gần đây trong cung có chuyện gì khác với thường ngày không? Cái này thì nói được chứ!"
Ngụy Phùng Xuân mừng rỡ, vừa dập đầu vừa liếc Thôi Thành Tú: "Bên nô tài đều làm theo quy củ cũ, không có gì đặc biệt cả, nhưng..." Hắn cố ý tỏ vẻ do dự, "Thôi Tổng quản gần đây ra ngoài nhiều hơn, có lẽ đã gặp phải chuyện gì mới mẻ cũng không chừng."
Đồng minh bên cạnh chưa đầy một khắc đã trở mặt đâm sau lưng, Thôi Thành Tú tức nghiến răng, cũng không do dự tố cáo Ngụy Phùng Xuân: "Lần này Điện thí, Quan gia đích thân đến dự, vẫn luôn không yên tâm nên sai nô tài xuất cung những lúc không phải trực, nghe ngóng xem các sĩ tử đỗ hay trượt nói gì. Quan gia của chúng ta long chương phượng tư, không ai có thể chê được, chỉ có ca ngợi là nhiều. Nô tài đoán, chuyện này Quan gia cũng không để trong lòng đâu, nhưng hôm trước nô tài nghe nói Nội Vụ phủ đã chọn hai Nữ quan tư tẩm, đang được Ngụy phó Tổng quản dạy dỗ quy củ. Lão nương nương minh giám, Quan gia từ nhỏ đã không thích người khác lại gần, thấy Vạn Thọ tiết càng ngày càng gần, có khi nào trong lòng đang khó chịu không ạ?"
Câu nói này như ném đá xuống giếng, làm mọi chuyện xáo trộn. Thái hậu nhìn Ngụy Phùng Xuân, sắc mặt càng thêm nghiêm khắc: "Chuyện này là ngươi tự ý quyết định à? Sao Ai gia lại không biết gì cả?"
"Thưa Lão nương nương!" Ngụy Phùng Xuân hận không thể cắn cho Thôi Thành Tú một miếng, trong lòng thề thốt nghiến răng nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ khổ sở bẩm báo, "Nô tài nào có gan dám quyết định chuyện này? Chuyện này là do Đoan Vương điện hạ và Dụ Vương điện hạ khởi xướng, Dụ Vương điện hạ đến trước Quan gia xin chỉ, Quan gia giao cho nô tài làm. Người là do Quản sự Nội Vụ phủ đưa đến, nô tài chỉ phụ trách dạy vài quy củ Ngự tiền thôi. Hiện giờ mới chỉ gặp một người, người còn lại nghe nói vài ngày nữa mới đến... tất cả đều là do bề trên sắp xếp, nô tài chỉ là phụng chỉ làm việc, tuyệt đối không có ý định giấu Lão nương nương!"
"Hoàng đế cũng đồng ý à? Không phải là còn chưa có ý định thành thân sao?" Thái hậu càng kinh ngạc hơn, lại suy nghĩ kỹ càng: "Dụ Vương ấy, cái miệng không có nắp, đã nói gì với Thánh thượng?"
"Lão nương nương minh xét." Ngụy Phùng Xuân vội vàng lặp lại cảnh tượng hôm đó như một con vẹt, "Hôm đó Quan gia nói chuyện với Dụ Vương điện hạ, nô tài không thấy có gì bất ổn cả. Sau đó nô tài hồi bẩm với Quan gia, Quan gia còn nói phải dạy dỗ quy củ thật tốt."
Cùng là chuyện nhân luân nhưng cách dạy giữa nam và nữ lại khác nhau hoàn toàn. Bên cạnh Nam đế có vài nữ quan thị tẩm thì không sao, nhưng đến lượt Nữ đế thì lại có nhiều lời bàn tán. Thành Tông chọn thiếu quân cho Minh Tông là vì sợ hoàng phu độc sủng lũng đoạn hoàng quyền. Minh Tông chọn nữ quan cho Nhân Tông, thực chất là cái cớ để đưa vài thị vệ Loan Nghi cục đến bên cạnh Nhân Tông mà thôi. Đến cuối đời Nhân Tông, quy định nạp thị quân mới chính thức được ban hành, chế độ nữ đế có tư tẩm gần như chỉ còn trên danh nghĩa. Tiên đế khi làm lễ cập kê với thân phận Thái tôn, cũng chỉ như các tông nữ khác, được vài ma ma già dặn lấy danh nghĩa tư tẩm để bí mật giảng giải dạy dỗ một phen.
Giờ đây đương kim Hoàng đế này lại chọn nữ quan tư tẩm, hoặc là thực sự có hứng thú với nữ nhân, hoặc là không hề để chuyện tình cảm nam nữ vào trong đầu. Thái hậu cảm thấy đã nắm được suy nghĩ của Hoàng đế rồi, thở dài với Hứa ma ma:
"Những triều thần ngự sử đó cũng quản nhiều chuyện quá rồi, nói gì thì nói, Hoàng đế cũng là nữ nhi, chuyện này sao có thể công khai mà ồn ào chứ? Cả Đoan Vương và Dụ Vương cũng vậy, chuyện này Hoàng đế không tiện bác bỏ nhưng họ là trưởng bối trong tông thất, sao cũng làm theo đám triều thần náo loạn?" Nàng nói rồi lại nhìn Ngụy Phùng Xuân, lạnh lùng: "Ngươi về Nội Vụ phủ truyền lời của Ai gia, nói là ý của Ai gia: Ai gia xưa nay chỉ nghe nói thúc phụ chọn rể chứ chưa từng nghe nói thúc phụ chọn thiếp cho cháu gái, trong lễ pháp triều đình cũng không có quy củ này. Hoàng đế trọng thể diện, Ai gia thay nó làm chủ chuyện này. Nếu các đại thần vẫn còn không buông tha thì nói là Hoàng đế phụng ý chỉ của Ai gia, kêu bọn họ đến trước mặt Ai gia mà nói chuyện! Thiên tử không có việc riêng, thì đúng, bổn phận của bề tôi là phò trợ chính sự, lập hậu nạp phu là chính sự, Ai gia không nói, còn những chuyện nhỏ nhặt thì không cần bọn họ phải bận tâm!"
"Lão nương nương minh xét!" Ngụy Phùng Xuân thấy kế hoạch thăng tiến của mình bị đổ bể, nhanh trí nói cứng, "Hôm đó nô tài nghe Dụ Vương điện hạ nói riêng với Quan gia, không giống như là nghe lời triều thần, mà ngược lại là có ý nghĩ cho Quan gia thật sự. Dụ Vương điện hạ nói mấy ngày trước vì chuyện lễ nghi lập Hậu mà các thần và Quan gia đều không vui, những tấu chương, lời nói đó ông ấy cũng nghe rồi, toàn là những lời suy đoán lung tung không có bằng chứng gì. Chuyện nhân luân, tuy nói trên đời này đa số đều là âm dương hòa hợp, nhưng ông ấy ở ngoài cung, cũng từng nghe nói có những người đàn ông chỉ thích những nam tử trẻ tuổi, gặp phụ nữ thì không thể làm chuyện đó, đây là trời sinh rồi, dù có đánh mắng trừng phạt hay kê đơn thuốc, hay dù có nhốt họ vào trong đám phụ nữ thì cũng không thể thay đổi được."
"Nô tài nghĩ, vậy thì nữ tử cũng vậy thôi, cũng có người chỉ có thể có tình cảm với các cô nương, không thể sinh lòng yêu thích đàn ông được. Các tiểu cô nương tuổi trẻ đa số đều thích tụ tập hàn huyên với nhau, cũng có khi đùa giỡn thân mật quá trớn nhưng có người thì động lòng, có người thì tuyệt đối không. Ngày xưa Tuỳ Vương điện hạ vì một nữ quan mà cãi với Lão Tuỳ Vương, sau này Lão Dụ Vương đưa ra ý kiến, dứt khoát cứ cho Tuỳ Vương điện hạ và nữ quan kia ở chung một chỗ thử xem có thật không, thì kết quả hai người đó đúng là không thành chuyện gì cả, ít lâu sau thì đường ai nấy đi, Tuỳ Vương điện hạ cũng nạp Vương phu. Giờ Quan gia như thế này, sao không thử theo cách đó xem sao? Nếu không thành chuyện thì những tranh chấp cũng sẽ biến mất, còn nếu thành chuyện thì đó là bản tính trời sinh, các triều thần cũng không có gì để nói nữa, phải không ạ?"
Hắn nói một tràng dài, lưu loát thẳng thắn như vậy khiến cho các nữ quan trẻ tuổi trong điện đỏ mặt, Thái hậu cũng cảm thấy mặt hơi hơi nóng. Nàng thành thân được một năm thì thủ tiết, sau đó an phận sống trong cung, thanh tâm quả dục. Về những chuyện trăng hoa chăn gối này, nàng thực sự không thể sánh bằng Dụ Vương sống đời phóng túng ngoài kia.
Nàng suy nghĩ lại những lời này vài lần, rồi do dự nhìn Hứa ma ma: "A Hứa, lời này của nô tài này, ta chưa từng nghe bao giờ. Ngươi ở ngoài cung nhiều năm, chuyện này có thật là có lý lẽ đó không?"
"Mặc dù nô tài này nói chuyện có phần thô lỗ nhưng về mặt lý lẽ cũng không sai lắm." Hứa ma ma thở dài gật đầu, "Theo thiển ý của nô tỳ, nương nương cứ thử tin một lần xem sao. Dù sao cũng không làm lỡ chuyện gì, nếu Quan gia không vừa ý thì vài nữ quan này cũng có ảnh hưởng gì, còn nếu Quan gia vừa ý thì dù sao cũng là người được giáo dục tốt ở trong cung, gia thế trong sạch, gốc gác rõ ràng, quy củ cũng không cần lo lắng, không thể gây ra chuyện bậy bạ nào."
"Ta thật sự đã già rồi." Thái hậu thở dài, "Không hiểu được suy nghĩ của người trẻ tuổi. Nhưng ta thấy Hoàng đế thật sự không có vẻ gì là thích nữ nhân cả. Thôi vậy..." Nàng nói rồi quay sang Ngụy Phùng Xuân, "Ngươi về nói với Hoàng đế đi, hai người tư tẩm đó Ai gia sẽ giữ lại dạy dỗ quy củ, đợi các ma ma dạy cho biết chuyện nhân luân rồi đưa đến Ngự tiền. Đến lúc đó Hoàng đế cứ theo ý mình mà xử lý, nếu thực sự thích, muốn phong hiệu, chỉ cần là người hiền lành trung thực đoan chính, Ai gia cũng sẽ làm chủ. Mà nó cũng thật là hồ đồ, chuyện của nữ nhi, thái giám sao mà hiểu được? Toàn là những thủ đoạn mê hoặc lòng người, không khéo lại dạy hư họ, cũng làm lỡ việc."
Nàng nói rồi cất cao giọng: "A Hứa, ngươi đưa hai người đó đến Thường Tĩnh trai, giao cho Lý ma ma trông coi. Cứ nói là ý của Ai gia, nhờ bà ấy thay Ai gia xem xét một chút."
Ngụy Phùng Xuân không ngờ Thái hậu lại có chiêu này, nhìn chức vụ bay khỏi tay mình mà lại không tìm ra lý do để phản bác. Hắn đành dập đầu tuân lệnh rồi ra ngoài, trong lòng nghiến răng nghiến lợi căm hận Thôi Thành Tú đến mười phần, đồng thời cũng tự quyết định trong lòng, đợi hai nữ quan tư tẩm này trở lại Ngự tiền hắn phải tìm cách điều động họ về dưới trướng mình mới được. Không thể để Thôi Thành Tú nhúng tay vào, nếu không, làm sao thể hiện được công lao của hắn?
Hôm đó, Cố Uyên trở về, bị cảm lạnh rất sâu, sốt cao liên tục bảy ngày không dứt, khi tỉnh lại đã là ngày mùng bảy tháng chín.
Từ Tam ngày đêm tận tâm tận lực chăm sóc nàng, mặt cũng gầy đi hẳn một vòng. Thấy người khẽ mở mắt, nàng sờ trán Cố Uyên, gọi Vệ An lại đút thuốc còn mình thì chăm chú nhìn thần sắc của Cố Uyên, nói:
"Ta biết trong lòng ngươi có uất ức, nhưng mọi chuyện trên đời này, đến tám chín phần mười vốn dĩ là không như ý của mình. Người trong cung này ai mà chẳng có những lúc đau lòng, những lúc thân bất do kỷ? Ngươi là một đứa trẻ thông minh, ta cũng không cần nói nhiều, ngươi hãy tự mình nghĩ kỹ. Nếu đã thông suốt, nguyện ý đi, thì hãy dưỡng thân thể cho tốt, sớm ngày khoẻ mạnh để hầu hạ Thánh thượng; còn nếu thực sự không thể thông suốt thì trong Thượng Nghi cục cũng có cách, chặt chân gãy tay, mắc bệnh hiểm nghèo, hay đến Tẩy Y cục An Lạc đường để vật vờ sống tạm cũng có thể. Chứ chớ đừng để mình ôm hận mà đến Ngự tiền rồi làm hỏng việc, làm liên lụy đến bao nhiêu kiếp người. Lời của ta đã nói rõ rồi, ngươi tự quyết định đi!"
Giọng bà bình thản nhưng Vệ An nghe mà suýt đánh rơi bát thuốc. Nàng không dám xen vào, chỉ lấy mắt ra hiệu cho Cố Uyên hãy đồng ý đi. Cố Uyên lại không nhìn nàng, khẽ rũ mi suy tư một lúc, rồi ngẩng đầu nhìn Từ Tam: "Lời cô cô dạy bảo là phải, Cố Uyên nguyện ý đến Ngự tiền hầu hạ."
"Đã nghĩ thông suốt rồi." trên mặt Từ Tam không có một chút vui vẻ nào, "Thì hãy uống thuốc đi đã!"
Nói xong liền quay người ra ngoài.
Vệ An Nương đặt bát thuốc xuống, vỗ ngực thở phào: "Uyển Nương, vừa nãy ta suýt nữa sợ chết rồi! Tỷ tỷ không biết mấy ngày trước tỷ tỷ sốt cao kinh khủng thế nào đâu, ngày nào cũng nói mê sảng, thuốc cũng không đút vào miệng được. Khó khăn lắm mới qua khỏi nạn này, không thể đến những nơi khổ sở như Tẩy Y cục, An Lạc đường được đâu..."
Nàng còn chưa nói hết, Cố Uyên đã bưng bát thuốc lên uống một hơi hết sạch.
Vệ An kinh ngạc suýt kêu thành tiếng, một lúc sau mới cuống quýt lấy ra mấy miếng mứt từ bên cạnh: "Lúc ta sắc thuốc có nếm thử, thuốc này đắng lắm, chẳng lẽ Uyển Nương tỷ tỷ không thấy đắng à?"
Cố Uyên không nhận mứt: "Đã nếm qua vị đắng hơn rồi, thuốc này không tính là đắng."
"Còn gì đắng hơn được nữa?" Vệ An mắt tròn xoe, "Là thuốc gì vậy? Chẳng lẽ là thuốc hoàng liên khổ đảm sao?"
Có loại hoàng liên nào có thể đắng hơn nỗi cay đắng bị ly tán khỏi gia đình, bị chia cắt khỏi bạn bè, bị cách biệt không thể gặp lại bởi hai chữ sinh tử? Loại hoàng liên nào có thể cay đắng hơn cái bẽ bàng tiếc hận khi cánh cửa công danh đóng sầm lại và nỗi oan khuất khi thanh danh trong sạch cả đời tan tành trong phút chốc? Thứ gì có thể cay đắng hơn chí hướng trong lòng bị bẻ gãy, tự tôn cứng cỏi bị đập nát, phải nuốt hờn và nhịn nhục để quỳ gối cầu xin, khấu đầu để giữ mạng, sống qua ngày đoạn tháng?
Cố Uyên chỉ mỉm cười nhàn nhạt, không trả lời Vệ An.
Ngoài cửa sổ, trời quang mây tạnh, bầu trời trong xanh như được gột rửa, Cố Uyên lặng lẽ dõi mắt nhìn những đám mây bồng bềnh trôi tự do trên tầng không, trong lòng nàng bỗng không còn những hoang mang và nổi sóng như trước nữa.
Con cháu nhà họ Cố từ trước đến nay đều giữ lấy gia phong, giữ lấy cái khí tiết cương trực đoan chính, sĩ bất khả nhục, cũng giống như phụ thân nàng quyết tuyệt từ quan để không biến mình thành đồng lõa với cái ác của bề trên. Cố Uyên nghĩ, nếu đến bước đường cùng, nàng cũng có thể quyết tuyệt mà ngọc nát hương tan ngay trước mặt Hoàng đế. Ngọc nát còn hơn ngói lành, một cách đường đường chính chính.
Chỉ là, đôi mắt trong suốt mà già dặn kia cứ mãi lơ lửng trong tâm trí nàng, khiến đáy lòng Cố Uyên dâng lên một tia u uất. Rõ ràng những chuyện này đã hiển hiện trước mắt, rõ ràng nàng đã dò la, đã tìm hiểu bấy lâu nay trong cung, sớm đã biết rõ chân tướng rồi. Nhưng khi nghĩ đến đôi mắt đó thì không hiểu sao Cố Uyên lại dấy lên một chút ảo tưởng và hi vọng phi thực tế: Bất kể là thân vương tông thất dưới một người trên vạn người hay là Thánh thượng ngồi trên ngôi cửu ngũ chí tôn, bất kể là vì mình đắc tội người ta nên bị hãm hại hay là vì người ta vô tình nhìn trúng dung mạo này của mình, bất kể sau này mình sẽ gặp phải những chuyện gì đi nữa, người từng bước tính toán và tự tay đưa nàng vào cảnh vạn kiếp bất phục này là ai đi chăng nữa, có thân phận gì cũng không sao — chỉ xin, xin người ấy đừng là Lâm Thập Nhất.
—— Hết chương 27 ——
Oan cho Quan gia quá chị Uyên ơi 🥹
