Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 48



Một số chuyện là bản năng, không cần học cũng tự biết.

Lúc đầu, Hoàng đế hôn có phần mãnh liệt và mạnh bạo khiến cho môi và răng của Cố Uyên tê dại, dần dần động tác đã thuần thục hơn, lại thấy Cố Uyên dường như không có ý chống cự, bấy giờ mới yên tâm mà tỉ mỉ thưởng thức, từng chút từng chút một hôn nhẹ lên môi nàng tựa như một chú chim gõ kiến.

Cố Uyên chưa bao giờ thân mật với ai như thế trong đời nhưng đôi môi Hoàng đế lại mang theo hương vị thơm mát của trà Dương Tiễn thoang thoảng, cũng không đến nỗi là khó quen. Nàng khẽ ngẩng mặt lên theo bản năng, môi Hoàng đế liền thuận theo đó mà trượt xuống, vừa hôn vừa cắn nhẹ lên cổ nàng, tựa như một con thú nhỏ.

Cố Uyên cảm thấy gương mặt và cả bộ não mình đều như đang bị thiêu đốt, trong cơn mê muội chợt vươn bàn tay ra nắm lấy cánh tay của Hoàng đế: "Quan gia!"

Hoàng đế đang tập trung cao độ đột nhiên bị cắt ngang, nàng nhíu mày ngẩng đầu lên, dịu dàng hôn sườn mặt Cố Uyên: "Không được nói." Mình đã * l**n t*nh m* mà ánh mắt của Cố Uyên lại vẫn thanh triệt như thể là rất tỉnh táo, Hoàng đế bỗng thấy một cơn lạnh lẽo ngấm vào thấu xương, liền quay mặt đi, vô thức đưa bàn tay tay che mắt Cố Uyên lại: "Không được nhìn trẫm như thế này."

Thế nhưng việc ngang ngược bịt mắt và không cho người khác nói chuyện như thế này thì có gì khác với những gã côn đồ cưỡng đoạt nữ tử nhà lành chứ? Một tay che mắt Cố Uyên, Hoàng đế cúi xuống hôn lên môi nàng một lần nữa, thế nhưng cảm thấy nụ hôn lần này đã có hương vị hoàn toàn khác, không còn như trước nữa. Tựa như nụ hôn vừa rồi chỉ như là ảo giác mà Hoàng đế tự huyễn hoặc mình, giờ đây ảo mộng tan biến, chỉ còn hiện thực thảm hại tới không nỡ nhìn.

Sự thân mật mà không phải lưỡng tình tương duyệt, sự gần gũi mà không đến từ hai phía yêu nhau, thì lại chỉ khiến cho người ta khó chịu mà thôi. Đến bước này rồi mà còn tiếp tục thì cũng chỉ là tự làm nhục mình, Hoàng đế đành bất lực, dừng lại, buông tay ra, nhìn Cố Uyên với ánh mắt ai oán: "Nàng chán ghét trẫm đến vậy sao?"

Giọng nói tuy cứng cỏi nhưng vành mắt đã đỏ hoe. Tình cảnh trước mắt rõ là không thích hợp để khuyến khích Hoàng đế tiếp tục hành sự, nhưng Cố Uyên lại dấy lên một sự áy náy như cảm thấy mình đã làm sai điều gì đó.

Nàng đưa bàn tay lên áp trên sườn mặt Hoàng đế, v**t v* nơi gò má: "Quan gia có thể nghe nô tỳ nói vài lời không?"

Ngoài những lời mà mình không muốn nghe thì Cố Uyên còn có thể nói gì khác nữa - sự an ủi của Cố Uyên càng khiến cho Hoàng đế thêm chua xót trong lòng, liền quay mặt đi, né tránh bàn tay của Cố Uyên: "Trẫm đã không cho phép nàng nói mà chẳng phải là nàng vẫn nói đó sao?"

"Nô tỳ từng thích một người."

Câu nói này khiến Hoàng đế lập tức cảm thấy chân tay lạnh ngắt, phải cố giữ bình tĩnh mà quan sát Cố Uyên, nhưng Cố Uyên vẫn bình thản như thế, ánh mắt của nàng khi nhắc đến người mình yêu lại không hề có sự vui vẻ, mà ngược lại, có vẻ như đã thấu hiểu được điều gì đó mà trở nên chán nản buông xuôi:

"Lúc đó nô tỳ cũng xấp xỉ tuổi Quan gia bây giờ, đã từng vô cùng ngưỡng mộ phong thái và học thức của người ấy." Nàng như nghĩ đến điều gì buồn cười, khóe môi hơi cong lên, "Hồi ấy, tất cả những gì người đó nói, nô tỳ gần như là nghe theo răm rắp, không hề trái ý một câu."

Bàn tay Hoàng đế vô thức nắm chặt lấy tay Cố Uyên hơn, giọng nói như thoát ra từ kẽ răng: "Khi người đó ở bên nàng như thế này thì nàng cũng răm rắp nghe theo lời người đó sao?"

Cố Uyên vẫn chỉ nhàn nhạt: "Lúc ấy nô tỳ chỉ tôn sùng và ngưỡng mộ, lại một lòng theo đuổi đường học vấn, dù thấy người đó thỉnh thoảng có cử chỉ ám muội thì cũng chỉ nghĩ đó là phong thái phóng 

khoáng của bậc danh sĩ, chưa từng nghĩ đến những chuyện như thế này. Sau này, một hôm, nô tỳ tình cờ đọc được một lá thư người đó gửi cho người khác, mới biết thì ra người đó có ý đồ sâu xa khác... Nô tì, lúc đó chỉ thấy trời đất như sụp đổ."

"Sau đó thì sao?"

"Vì nô tỳ tránh mặt không chịu gặp nhiều ngày, người đó đã dùng một cái cớ để lừa cho nô tỳ đến. Lại thấy nô tỳ giữ khoảnh cách, người đó đã thẳng thắn bộc bạch suy nghĩ và ý đồ với nô tì."

Đó là lần đầu tiên Cố Uyên biết rằng nữ tử đối với nữ tử cũng có thể có những ý đồ đen tối đến vậy, bẩn thỉu đến vậy.

Nghĩ lại, nàng không nhịn được, phải cười lạnh một tiếng, "Người đó nói rằng người đó rất muốn giúp nô tỳ đỗ đạt khoa cử, thăng quan tiến chức, vinh hiển tổ tông, nhưng nô tỳ phải dùng thân báo đáp. Lại còn nói người đó sẽ không cho nô tì danh phận nhưng cũng sẽ không cản trở việc nô tì cưới gả, dù cho nô tỳ là nữ nhi nhà họ Cố hay là phu nhân nhà họ Lữ thì vẫn sẽ có cách để người đó và nô tỳ qua lại với nhau. Còn nói, nếu cả gan khước từ và rời xa người đó, cuộc đời này của nô tì chắc chắn sẽ lận đận khốn khổ, quan lộ công danh sau này cũng đừng hòng mà mơ tưởng..."

"Kẻ đó bây giờ ở đâu?" Hoàng đế vừa kinh sợ, vừa phẫn hận, nộ khí xung thiên, bàn tay vô thức siết chặt hơn làm cho cổ tay Cố Uyên đau nhói. "Nghe giọng điệu của nàng thì kẻ đó là quan lại triều đình phải không? Tên là gì?"

"Từ sau hôm đó nô tỳ đã không còn gặp lại người ấy nữa, bây giờ cũng không muốn nhắc đến tên." Cố Uyên cố nén cơn đau, lần nữa đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt qua khuôn mặt đang tái mét xanh xao của Hoàng đế, ánh mắt nàng lại vô tình trở nên dịu dàng hiếm có: "Không phải nô tỳ muốn kể khổ với Quan gia, nô tỳ chỉ muốn nói với Quan gia rằng nô tỳ vốn không giống Cố Uyên mà Quan gia vẫn luôn nghĩ. Nô tỳ thực không biết Quan gia thích Cố Uyên ở điểm gì, chỉ muốn nói rằng phong thái, khí độ, cử chỉ của Cố Uyên... vốn cũng chỉ là học hỏi từ người khác; còn học thức của Cố Uyên, nếu so với các đại thần trong triều thì cũng chẳng đáng là bao. Còn phẩm cách, chí hướng, và lý tưởng của Cố Uyên thì cũng không cao xa, không vĩ đại như Quan gia nghĩ đâu, chỉ là cái tính cứng nhắc của kẻ đọc nhiều sách, mãi không thay đổi được mà thôi. Ngay cả trong tình yêu cũng như vậy, Cố Uyên của hiện tại không thể toàn tâm toàn ý, không thể nồng nhiệt mà yêu, như Quan gia. Một Cố Uyên như vậy, Quan gia có còn yêu thích nữa khô

ng?"

Hoàng đế lo lắng: "Trẫm cũng từng nói những lời vô lễ, bây giờ nàng có phải cũng giống như vậy, cũng không muốn gặp trẫm nữa phải không?"

"Quan gia khác với người đó."

"Khác ở điểm nào?"

"Nô tì cảm thấy Quan gia không phải là có ý khinh miệt nô tì."

Cố Uyên cười khổ, còn ai có thể nói những lời đó một cách đương nhiên và bình thường như Hoàng đế cơ chứ? Giờ nghĩ lại, những lời đó không có một chữ nào là giả dối, thật sự là lời vàng ý ngọc của Thiên tử. Chỉ là một Hoàng đế trẻ măng ngay cả lời ngon tiếng ngọt cũng không biết nói, sao ngày đó mình lại không cảm thấy đó là sự mạo phạm chứ?

Cố Uyên vẫn còn đang suy tư do dự mà Hoàng đế đã mừng quá, cúi xuống hôn nhẹ một cái lên má nàng: "Tất nhiên là trẫm khác với người đó. Trẫm không xem thường nàng, cũng tuyệt đối sẽ không phụ nàng. Trẫm biết nàng không tin trẫm đâu, nhưng ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ trẫm đã thích nàng rồi." Đôi môi kề bên sườn mặt Cố Uyên như thể không nỡ rời khỏi, giọng nói nhẹ như gió, "Trẫm chỉ cảm thấy nàng là một người rất tốt."

Vẫn là một câu trả lời như không phải là câu trả lời.

Nỗi lo lắng trong lòng Cố Uyên chỉ có tăng chứ không giảm, nhưng nàng cũng không thể đào sâu hơn được nữa.

Nàng chỉ có thể mở lời trong lúc Hoàng đế đang thân mật: "Quan gia, nô tỳ..."

"Trẫm biết nàng vẫn chưa thích trẫm."

Cuối cùng Hoàng đế cũng ngẩng mặt lên, nhưng bàn tay nàng lại lần xuống cởi dây áo của Cố Uyên. Dây áo đã lỏng ra trong lúc hai người thân mật, Hoàng đế chỉ cần khẽ dùng lực là đã mở tung được vạt áo Cố Uyên ra, bên trong chỉ là chiếc áo lót bằng lụa. Cung nhân thường có thói quen dùng màu sắc tươi sáng và họa tiết cầu điềm may mắn, chiếc áo nhỏ bằng lụa màu đỏ thẫm thêu một bông sen, ba sợi dây cột đều có thêu những họa tiết dây leo, điểm cho bông sen nửa nở nửa khép dường như đang trôi nổi theo sóng nước.

Lần đầu tiên trong đời, Nguyên Gia căng thẳng đến mức chóng mặt: Rõ ràng là cùng một cơ thể như nhau, tại sao mà mình lại có những suy nghĩ nóng hầm hập và h*m m**n chiếm đoạt như thể mình là nam tử thế này?

Cơ thể Cố Uyên căng ra dưới thân Hoàng đế, mà Hoàng đế ngước mắt nhìn lên, thấy khuôn mặt Cố Uyên cũng đỏ bừng không khác gì mình.

Nàng cúi xuống, hôn lên khóe môi Cố Uyên một lần nữa: "Trẫm thích nàng." Nụ hôn nhè nhẹ lướt xuống m*n tr*n và cắn khẽ dọc theo cổ nàng, "Những nơi này, sau này chỉ thuộc về một mình trẫm."

Những cái cắn nhẹ của Hoàng đế khiến Cố Uyên nóng bừng lên, râm ran khắp người, nhưng ngoài cảm giác đó ra thì dường như có một vài thứ khác trong cơ thể nàng cũng đang dần bị gợi lên cho thức tỉnh. Làn da nàng vốn mỏng manh, chỉ cần một chút lực là đã hằn lên vết đỏ, trông càng thêm đáng thương. Hoàng đế cắn rồi lại như cảm thấy mình đã cắn quá mạnh, thế là giống như một con thú nhỏ đang l**m vết thương, hôn nhẹ từng vết một, lại còn l**m l**m, thì thầm bên tai Cố Uyên: "A Uyên, trẫm cắn nàng đau phải không?"

Bổn phận của Tư tẩm vốn là hầu hạ Hoàng đế học chuyện nhân luân. Sự mạo phạm của Hoàng đế, nếu có đi chăng nữa thì cũng không phải là mạo phạm, chỉ có thể coi là bổn phận, là chức trách của Tư tẩm mà thôi. Đến bước này rồi thì mình còn có thể chống cự và khước từ điều gì từ Hoàng đế nữa chứ? Cố Uyên hơi nghiêng mặt đi, để mặc cho Hoàng đế hôn lên vành tai.

Vẫn cứ là chính mình thì * l**n t*nh m*, hừng hực lửa cháy, còn đối phương thì thanh minh tỉnh táo không hề có chút dấu vết của d*c v*ng. Hơi nóng trong lòng Hoàng đế dần tan đi, chỉ cắn một cái vào vai Cố Uyên như để trừng phạt, mà thấy vết răng hơi hằn lại bắt đầu xót xa: "Trẫm cắn nàng đau như vậy mà nàng cũng không kêu. Phải chăng ngay cả khi trẫm thật sự chiếm đoạt nàng thì nàng cũng chỉ làm tròn bổn phận của một thần tử mà thôi?"

"Nô tỳ chỉ xin Quan gia đừng ghi tên nô tỳ vào sổ sách, cũng đừng thăng chức hay sắc phong cho nô tỳ." Cố Uyên nói, giọng trầm trầm, "Ngày sau nô tỳ xuất cung rồi cũng sẽ không cưới gả, đợi khi thi đỗ Ân khoa xong sẽ ở lại Trấn Phủ ty, nô tỳ vẫn là người phụ nữ của duy nhất một mình Quan gia. Nếu Quan gia không chê thì những lúc xuất cung vi hành nô tỳ sẽ tận lực hầu hạ, còn đến khi Quan gia đã chán ghét nô tỳ rồi, nô tỳ cũng sẽ tự đi đường mình..."

"Nàng vẫn nghĩ trẫm có suy nghĩ giống như kẻ đó phải không?" Hoàng đế nổi cơn thịnh nộ, ôm chặt ghì lấy Cố Uyên vào lòng: "Trẫm đã nói rồi mà, đời này trẫm chỉ cần nàng thôi!"

Nguyên Gia giận sôi, hằn học lay lay Cố Uyên vài cái rồi lại buông tay ra, gần như trống r

ỗng và bất lực cực độ, không biết mình phải làm gì. Nàng đã bày tỏ rồi, hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, còn hành động nào khác thì mới có thể thể hiện tâm ý của nàng với Cố Uyên nữa?

Hoàng đế lật người ngồi dậy, khuôn mặt tràn đầy vẻ đau khổ và bất lực: "Thanh danh của trẫm tồi tệ đến vậy sao? Uy tín của trẫm tồi tệ đến vậy sao? Nàng lại không chịu tin trẫm?"

Cố Uyên nhìn nàng, không nói gì, cũng không thể nói được gì. Năm mười sáu tuổi và năm hai mươi mốt tuổi, tâm trí của mình cũng khác biệt như hai con người độc lập. Tình thâm bất thọ, tình sâu chẳng thể dài lâu, nếu có mười phần tình ý thì hãy chỉ giữ lại bảy phần mới được bền lâu và tươi mới. Sáu năm tình nghĩa thầy trò và lại thân mật gần gũi như tỷ muội bỗng chốc tan tành thành mây khói, nỗi đau vì niềm tin bị phản bội như trời sụp đất lở ngày nào đã phai nhạt, nhưng cái cảm giác tin tưởng toàn tâm toàn ý, giao phó bản thân không chút vướng bận cho một người, Cố Uyên đã sợ rồi. Tình sâu của Hoàng đế đã định trước rằng nàng sẽ không thể đền đáp, vậy với một Cố Uyên thu mình và lãnh đạm như thế này, thì tình yêu chân thành và nồng nhiệt mang tên nhất kiến chung tình của Hoàng đế liệu có thể kéo dài được bao lâu?

—— Hết chương 48 ——

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...