Niềm vui chốn khuê phòng, nói dễ thì quả thực rất dễ, mà nói khó thì cũng thực sự khó.
Hoàng đế không phải hoàn toàn chẳng biết gì về sự đời, nhưng khi thật sự xắn tay vào làm thì lại vướng phải nỗi phiền muộn "sách vở đến lúc dùng thì mới hối tiếc đã đọc quá ít." Cứ lấy hết dũng khí, dẹp hết cả thể diện mà làm một cách ngượng nghịu, chật vật cho đến bước cuối cùng, nhìn Cố Uyên nhắm nghiền mắt, mặt đỏ bừng, bỗng cắn chặt môi, đầu mày nhíu lại, trong lòng mình cũng bỗng thấy đau nhói. Vài cánh hoa đỏ rực rỡ cứ thế loang dần trên lớp chăn gấm theo ngón tay Hoàng đế vừa rút ra, bao nhiêu dũng khí tức thì tan biến không dấu vết, nỗi kiêu hãnh vừa rồi bỗng hóa thành nỗi lo lắng và xót xa khôn tả.
"A Uyên," Nhỏ giọng khẽ gọi Cố Uyên, run run không kìm lại được, "Nàng còn đau không?"
Lần đầu thì không thể không đau, huống hồ Hoàng đế cũng chẳng phải người lão luyện, những động tác vụng về ít nhiều đã khiến Cố Uyên đau đớn hơn so với tưởng tượng. Nàng cắn chặt môi, chuẩn bị tiếp tục chịu đựng những cử chỉ say mê mà vụng dại của Hoàng đế, lại không ngờ người ấy lại cứ thế dập tắt ngọn cờ, bất ngờ rút lui.
Giọng nói của Hoàng đế vẳng bên tai, Cố Uyên mở mắt, Hoàng đế cũng đang nhìn nàng, ánh mắt tràn ngập lo âu, cứ run rẩy không dám chạm vào người nàng nữa, chỉ cẩn thận nhẹ nhàng xoa vuốt nơi bụng dưới của nàng: "A Uyên, vừa rồi ta làm mạnh quá phải không? Nàng có còn... nàng còn đau không?"
Cố Uyên muốn cười nhưng lại không cười nổi. Một cảm giác chua xót chẳng rõ từ đâu dâng lên nơi lồng ngực, khiến hốc mắt nàng dần đỏ hoe, Hoàng đế thấy thế lại càng thêm lúng túng hoảng sợ: "A Uyên, đều là do ta không tốt, ta không tốt, ta..."
Cố Uyên giơ hai bàn tay lên ôm lấy mặt Hoàng đế. Đôi mắt nàng chạm đôi mắt đối diện, đôi mắt ấy trong veo, chỉ phản chiếu một Cố Uyên nho nhỏ. Một cảm giác thỏa mãn đặc biệt và kỳ lạ dâng lên từ tận đáy lòng Cố Uyên - phải chăng đây là cảm giác khi giao phó thân thể và cuộc đời của mình cho một người mà mình tin tưởng? Thân thể nàng đang ở trong tay Hoàng đế, nhưng tâm tư của ngài cũng đang nằm trong tay nàng, hòa vào những hỉ nộ ái ố của nàng, giống như vừa rồi, nàng đau thì Hoàng đế cũng đau.
"A Uyên?" Hoàng đế lại không đoán được tâm tư của Cố Uyên, thấy nàng chỉ lặng lẽ ngắm nhìn và v**t v* mặt mình mà không nói, vừa thấp thỏm lại vừa xấu hổ, sự bất an hiện rõ trên khuôn mặt.
Hoàng đế nào ngờ Cố Uyên lại đột nhiên nâng mặt lên hôn mình: "Thập Nhất, chuyện vừa rồi không có gì là không tốt cả."
Lời nói của Cố Uyên tựa như châm một ngọn lửa vào trái tim, khiến cả người Hoàng đế nóng bừng, nóng từ đầu đến chân đều nóng bừng. Hoàng đế siết chặt Cố Uyên trong vòng tay, hôn dọc từ má nàng xuống đến cổ, rồi say sưa quấn quýt nơi ngực nàng hồi lâu, cảm thấy thời cơ đã tới, bàn tay mới dò xuống dưới một lần nữa, lại ngẩng lên nhìn Cố Uyên: "A Uyên?"
Giọng Hoàng đế thoang thoảng gần xa như vang vọng bên tai lại như xa xôi tận cuối trời. Mở miệng đáp lời chỉ e tiếng r*n r* th* d*c sẽ bật ra, Cố Uyên khẽ gật đầu, bỗng thấy phía dưới đau nhói, mà chỉ vừa hơi nhíu mày thì người đè trên mình đã lại cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Nụ hôn của Hoàng đế rơi lên giữa đôi mày của Cố Uyên, mang theo toàn bộ sự thương xót và xót xa từ tận đáy lòng. Nỗi đau dưới thân nàng dường như cũng tan biến dần vì nụ hôn của Hoàng đế, thay vào đó là một cảm giác bồng bềnh rạo rực khác. Ngón tay của Hoàng đế bắt đầu di chuyển, như đang dò xét phản ứng của Cố Uyên.
Cố Uyên cắn môi, cố kìm nén tiếng th* d*c, đôi tay vòng lên ôm lấy Hoàng đế, khẽ khàng cất lời bên vành tai: "Thập Nhất, nhanh lên một chút."
Hoàng đế lập tức phản ứng lại, Cố Uyên gần như theo bản năng cắn chặt môi mới kìm lại được tiếng r*n r* dâng lên họng và suýt nữa bật ra miệng. Mặt nàng nóng bừng, không dám nhìn thẳng vào mặt Hoàng đế nữa, bất kể là theo phép tắc mà các ma ma đã dạy trước đây hay những lễ nghi nàng đã học từ nhỏ, lời vừa rồi và phản ứng bây giờ đều tính là hành vi hồ mị. Nếu có ngày Hoàng đế ghét bỏ nàng, có lẽ đây sẽ là lí do đầu đầu tiên.
Một lát nữa đây, khi cơn * l**n t*nh m* qua đi, liệu Hoàng đế có nghĩ rằng mình đã mất hết vẻ đoan chính hay không không? Cố Uyên lơ mơ suy nghĩ giữa những động tác của Hoàng đế. Nàng biết lúc này mình nên làm gì - nên học theo những gì các ma ma đã dạy, không cần làm gì cả, chỉ cần nằm im mà thuận theo, chờ Hoàng đế thỏa mãn, rồi chỉnh trang tươm tất, đứng dậy tạ ơn. Thế nhưng ánh mắt Hoàng đế nhìn nàng lại khiến Cố Uyên không chút do dự mà vứt bỏ tất cả — Hoàng đế toàn tâm toàn ý chỉ muốn nàng hạnh phúc, và nàng cũng vậy, toàn tâm toàn ý chỉ muốn Hoàng đế vui vẻ.
Một khi đã toàn tâm toàn ý và và đặt tâm trí vào, trên đời này ít có việc gì không thành.
Nhìn thấy khuôn mặt Cố Uyên ngày càng kiều diễm và da thịt nàng toả ra vẻ phong tình, cơ thể lại dần dần vô thức đưa đẩy hùa đón, phối hợp với động tác của mình, lồng ngực Hoàng đế vừa cảm thấy đầy ắp như muốn vỡ òa, lại vừa trống rỗng như khát khao nuốt chửng Cố Uyên vào bụng. Một luồng nhiệt lạ lùng lan truyền khắp cơ thể, thậm chí cả bụng dưới cũng thấy run rẩy. Sự mâu thuẫn và khoái lạc chưa từng có này khiến Hoàng đế không kìm được mà tăng nhanh động tác, sự k*ch th*ch dồn dập vào sâu bên trong ấy không ngừng lại, cho đến khi Cố Uyên không thể chịu nổi nữa mà bật ra tiếng nức nở. Cả người nàng căng ra, Hoàng đế mới dừng lại trong cơ th* d*c, ôm chặt lấy Cố Uyên, áp mặt vào ngực nàng.
Nhịp tim của Cố Uyên từ dồn dập dần trở nên bình ổn, Hoàng đế cẩn thận chầm chậm rút tay ra, khẽ cắn một cái lên ngực nàng, khiến cho nàng run rẩy lên thêm lần nữa: "Thập Nhất!"
Ngữ điệu không hề có chút trách cứ nào, Hoàng đế ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt và khóe môi người trước mặt dường như đã tan hết vẻ e dè và tự chủ, ánh mắt phong tình lại tràn đầy sự cưng chiều và bao dung, khiến lòng như lập tức nở hoa. Đây có phải là cảm giác của hai người yêu không? Hoàng đế lại rướn lên cắn một cái lên cổ Cố Uyên, bàn tay lại lén lút dò xuống dưới: "A Uyên, chúng ta..."
Lần này Cố Uyên giữ lấy tay đang di chuyển, giọng nói trở nên nghiêm túc: "Quan gia tuổi còn trẻ, chuyện này cần biết tiết chế."
Quả nhiên biết nghe lời, gật đầu, ngẩng mặt lên: "Vậy thì... A Uyên, nàng hôn ta thêm một cái đi."
Bao giờ người này mới học được cách biết đủ đây? Cố Uyên hết cách, khẽ hôn lên má nàng một cái, thiếu nữ quả nhiên ngoan ngoãn thu tay lại, thế mà vẫn không chịu nằm yên. Thấy Cố Uyên quay lưng lại là liền vòng tay ôm nàng từ phía sau, hôn hôn mổ mổ trên lưng nàng mấy cái, lại ôm chặt hơn khi Cố Uyên cựa quậy định ngồi dậy, hỏi: "Nàng đi đâu?"
——— Hết chương 57 ———
Gạo nấu thành cơm 🥹
