Đoán trước Thái hậu nhất định sẽ tra hỏi, Trịnh Loan đã chuẩn bị sẵn lời lẽ cho Cố Uyên. Nàng rũ mắt, giọng nói không lộ một chút sơ hở nào: "Bẩm lão nương nương, thần không biết gì cả."
"Không biết gì?" Thái hậu giận đến bật cười, "Hôm qua Hoàng đế gặp ngươi, sau đó lại bị thương ở tay, chẳng lẽ thật sự không liên quan đến ngươi à?"
"Ngày hôm qua, khi tấu đối tại Cổ Kim Thông Tập khố, thần quả thực đã mạo phạm Quan gia, bị phạt đến Loan Nghi cục để học cung luật, nhưng lúc ấy thần thấy Quan gia không có gì bất ổn." Cố Uyên không hề né tránh ánh mắt dò xét của Thái hậu, bình tĩnh dập đầu: "Bấy giờ bị phạt, thần lấy làm kinh hãi, nhưng vết thương ở tay Quan gia thì thần quả thực là không hề hay biết."
Ánh mắt Cố Uyên thản nhiên không chút trốn tránh, khiến Thái hậu vốn đã tưởng mười phần chắc chắn giờ nhìn dáng vẻ này và nghe ngữ điệu này lại thành ra lung lay do dự. Bà vẫn còn đang nheo mắt suy nghĩ thì tiểu cung nữ ngoài cửa vén rèm, Ngọc Thúy bước vào, cúi đầu trước Thái hậu rồi thưa: "Lão nương nương, Ngụy thái y đã đến."
Hứa ma ma nhìn Thái hậu một cái, vừa định cất tiếng ra lệnh thì Thái hậu khẽ lắc tay, từ tốn nói: "Gặp Ngụy đại nhân trước đã."
Bà vừa nói vừa liếc nhìn Cố Uyên, trong lòng vẫn còn phảng phất sự nghi ngờ, chợt chỉ tay về phía góc điện, nói với Hứa ma ma: "Loan Nghi ty chẳng phải là muốn chép bản tấu sớ đó sao? Ngươi đi lấy tới đi, bảo cô ta cứ chép ở ngay trước mắt Ai gia!"
Hứa ma ma vâng lời, không lâu sau có hai tiểu cung nữ khiêng một cái bàn nhỏ vào điện. Hứa ma ma lại dẫn Cố Uyên đến góc điện, vừa lúc nàng đặt bút thì Ngụy Phủ đã vội vã tiến vào, vừa th* d*c vừa hành lễ với Thái hậu.
"Ta biết các ngươi bận rộn, không cần phải đa lễ." Thái hậu nói với giọng hết sức hòa nhã, vừa ban ghế ngồi vừa lệnh tiểu cung nữ dâng trà, đoạn hỏi: "Ngụy đại nhân đã xem hết bệnh án năm xưa của Hoàng đế chưa?"
Tay Ngụy Phủ run lên, trà nóng b*n r*, nhưng hắn không dám để lộ chút nào, rời chỗ đứng dậy tâu: "Thần đã xem hết rồi ạ."
"Ngồi xuống nói chuyện đi." Theo luật lệ trong cung, vì chuyện sinh tử là đại sự, để cho các thái y đừng hoảng sợ lo mạng mà nói dối nên họ đối đãi với họ luôn hòa nhã, hoà nhã hơn cả với các đại thần.
Thái hậu thấy Ngụy Phủ căng thẳng, giọng càng thêm ôn hòa: "Ngươi chính là người ngày ngày xem mạch cho Ai gia, mọi việc thuốc thang Ai gia cũng đều nghe theo ý ngươi. Những ngày qua thân thể Hoàng đế dường như cũng tốt hơn mỗi ngày, đó là công lao của ngươi."
Ngụy Phủ khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Thần không dám nhận."
"Chỉ là có một chuyện Ai gia không hiểu. Năm đó Hoàng đế đổ bệnh nguy kịch, nhưng Ai gia cũng nghe người ta nói rằng bệnh của trẻ con thường khởi phát dữ dội mà cũng mau khỏi. Những năm qua thấy Hoàng đế vẫn bình an vô sự, sao lần này đột nhiên lại trở nên nguy hiểm như vậy? Chẳng lẽ thật sự như lời người ta nói, trong cung có tiểu nhân tác oai tác quái ư?" Thái hậu thấy Ngụy Phủ nghe thế lại biến sắc, biết hắn tuy y thuật tinh thông nhưng lại nhát gan, liền ngừng lời, trấn an mấy câu: "Ngươi không cần phải lo lắng, Ai gia không hiểu y dược, chỉ nghĩ vậy mà thôi. Rốt cuộc là thế nào, cứ theo ý ngươi, nói thật đi."
"Vâng." Ngụy Phủ nơm nớp lo sợ, giọng cũng căng thẳng: "Lão nương nương minh giám, thần đã nghiên cứu kỹ bệnh án năm đó rồi. Quan gia vốn có thể chất yếu bẩm sinh, trải qua trận bệnh năm ấy, hậu thiên cũng tổn hao không ít. Chỉ may Quan gia còn trẻ, dương khí đang thịnh, không sợ những điều đó. Nếu được điều dưỡng cẩn thận hai ba năm, vốn có thể khỏi dứt điểm, chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?" Thái hậu nghe giọng hắn ấp úng lại càng thêm nghi hoặc: "Hoàng đế điều dưỡng không tốt sao? Năm đó Ai gia ở Thanh Hòa điện cùng Hoàng đế ba tháng, thấy nó hoàn toàn khỏe mạnh rồi mới trở về, ăn uống sinh hoạt cũng theo đúng lời dặn của thái y, không hề sai sót. Chẳng lẽ...chẳng lẽ đã có chỗ nào làm sai?"
"Thần không dám!" Ngụy Phủ sợ hãi run rẩy, quỳ sụp xuống: "Thần kinh hãi, theo suy đoán của thần, chỉ e năm đó lão nương nương đã chăm sóc quá tốt. Với căn bệnh này, nếu là người khác, ít nhất cũng phải mất nửa năm. Nhưng năm đó Quan gia được lão nương nương đích thân chăm sóc, ba tháng đã hồi phục nguyên khí, có thể thấy đó là nhờ lòng từ tâm của lão nương nương, được trời ban phước, may mắn vô cùng."
"Chẳng lẽ vì Hoàng đế khỏe lại quá nhanh, nền tảng không vững?" Thái hậu tuyệt không để ý đến lời tâng bốc của Ngụy Phủ, tự mình lẩm bẩm suy nghĩ: "Nhưng năm đó cũng không dùng phương thuốc đại bổ nào..."
Giọng Ngụy Phủ càng thêm run rẩy: "Thần kinh hãi, theo bệnh án mà nói, ba tháng hồi phục được nguyên khí vốn không có gì ảnh hưởng đến ngự thể, chỉ là, chỉ là..."
"Chỉ là gì nữa?" Thái hậu suy nghĩ hồi lâu vẫn không hiểu, thấy hắn vẫn chần chừ, cuối cùng không nhịn được: "Ngươi là Viện chính Thái y viện, là lão thần dưới tay Tiên đế, chẳng lẽ còn muốn Ai gia phải hỏi từng câu mới chịu trả lời sao?"
"Vâng." Ngụy Phủ nghiến răng, quyết tâm liều một phen, giọng cũng trở nên bình tĩnh và trôi chảy hơn nhiều: "Sở dĩ thần nói nửa năm sẽ tốt hơn, là bởi vì sau ba tháng ấy, việc sinh hoạt của Quan gia đã trở lại như bình thường." Hắn thấy Thái hậu vẫn chưa hiểu, đành nói thêm: "Nghe chính sự, học kinh nghĩa, cũng y như ngày thường."
"Tất nhiên là y như ngày thường, Hoàng đế vốn luôn cần cù hiếu học," Thái hậu bỗng ngừng lại, "Chẳng lẽ, chẳng lẽ chính vì thế mà..."
"Lão nương nương nói rất đúng." Thấy Thái hậu đã hiểu ra, Ngụy Phủ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: "Thần đã tra xét nội khởi cư chú mấy năm nay, Quan gia trẻ tuổi mà chuyên cần chính sự, không nói đến triều ta, e rằng từ xưa đến nay cũng hiếm thấy. Đây tuy là phúc lớn của Đại Tề, nhưng Quan gia còn trẻ quá, không nên quá lo nghĩ, tốn tâm tốn sức nhiều đến vậy. Huống hồ Quan gia tính tình ổn trọng, hỉ nộ không lộ ra ngoài, mọi ưu tư đều kìm nén trong lòng..."
Hắn lại dập đầu một cái, không nói thêm nữa. Nhưng ý tứ trong lời nói của y thì tất cả mọi người trong điện đều đã hiểu: Hoàng đế tái phát bệnh cũ thật ra là vì quá lao tâm lao lực cho chính sự. Bệnh căn đã tìm thấy, nhưng lại càng khiến người ta thấy khó xử - Thiên tử ngày đêm lo chính sự, đó là truyền thống từ các đời tổ tiên Đại Tề, trên dưới triều đình không ai có thể nói một chữ để can ngăn. Huống hồ Hoàng đế vừa mới thân chính, đang ở thời điểm quan trọng, không tiện gác lại chính sự để tịnh dưỡng.
Sắc mặt Thái hậu dần tái đi, quay sang Ngụy Phủ, nói: "Ý ngươi là, nếu Hoàng đế cứ tiếp tục như vậy, e rằng sau này sẽ còn tái phát bệnh nữa?"
"Thần không dám nói là sẽ, nhưng cũng không dám đảm bảo sẽ không." Ngụy Phủ cố sức dập đầu: "Chỉ là Quan gia chuyên cần chính sự hơn cả Tiên đế, lại lao tâm khổ tứ, thật sự, thật sự không phải là đạo trường thọ đâu ạ."
Thái hậu sững sờ, trên mặt thoáng hiện vẻ chán nản: "Ngươi làm việc trong cung ba mươi năm, quy củ cho việc này không cần Ai gia dặn dò nữa. Lui xuống đi!"
Ngụy Phủ lại dập đầu một cái rồi lui ra. Hứa ma ma thấy Thái hậu chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc lư hương mạ vàng trong điện mà thất thần, liền lặng lẽ ra ngoài, dặn dò Ngụy Phủ một phen nữa rồi quay vào.
Thấy Thái hậu vẫn thẫn thờ, bà cố nặn ra một nụ cười, nói: "Người xưa nói bệnh từ miệng thầy thuốc mà ra. Lão nương nương còn lạ gì những người ở Thái y viện? Ai cũng nói một kiểu như thế, sợ trên có gì đau ốm lại không biết. Sáng nay Quan gia đến đây vẫn khỏe mạnh mà, nô tỳ thấy sắc mặt tốt lắm!"
"Ôi!" Thái hậu than thở: "Năm đó ta cũng thấy bài vở của Hoàng đế nặng quá, nhưng di huấn của Tiên đế ở đó, đám đại thần lại cứ miệng đầy tổ tông gia pháp, chuyện chính sự thì ta lại không hiểu gì cả, thật sự sợ làm lỡ việc của con, phụ lòng Tiên đế. Nhưng bây giờ Hoàng đế không ham chơi lười biếng chút nào, ta nên làm gì với nó đây?"
"Quan gia ngày thường không có sở thích gì, cũng chẳng có gì hay để giúp cho ngài giải toả cả." Hứa ma ma nghĩ ngợi một lát, chợt trong lòng nghĩ ra điều gì, bà khẽ liếc về phía góc điện: "Lão nương nương, Cố Uyên này là người muốn thay đổi cung luật đấy ạ..."
"Đúng vậy nhỉ." Thái hậu bỗng lấy lại tinh thần, gọi Cố Uyên đến trước mặt: "Ngươi có nghe thấy lời Ngụy thái y không?"
Cố Uyên cắn răng, cố gắng không để sự lo âu về người kia của mình bộc lộ ra ngoài, nói: "Thần có nghe được một vài điều."
"Ngươi chẳng phải đã dâng sớ xin Hoàng đế thay đổi quy củ trong cung sao? Nói đi, làm thế nào để Hoàng đế có thể nghỉ ngơi cho tốt bây giờ?" Thái hậu thấy Cố Uyên im lặng, suy nghĩ một lát, rồi hạ giọng thúc giục: "Chỉ cần là lời có ích cho Hoàng đế, ngươi cứ nói thẳng, Ai gia không trách tội."
"Vâng." Cố Uyên đáp: "Thần chỉ nghĩ, khi Quan gia nói chuyện với thần về những món đồ đến từ Tây Dương, ngài tỏ ra rất hứng thú. Những món đồ này kỳ lạ nhưng tinh xảo và thú vị, thần khi còn nhỏ cũng rất thích, so với chính sự, thì chúng tốn ít tâm tư hơn."
"Đồ Tây Dương?" Thái hậu ngơ ngác quay lại nhìn Hứa ma ma: "Hoàng đế thích thứ này sao?"
Hứa ma ma ngước mặt lên suy nghĩ kỹ càng: "Quan gia năm đó có đề cập tới việc muốn chọn một vài món vật phẩm Tây Dương, cho Tạo biện xứ học cách làm. Chắc là do ngài thích. Cũng lại có nhắc đến việc tìm vài vị thầy tu Tây Dương để hỏi chuyện nhưng Lễ bộ đã ngăn lại, nói rằng đồ Tây Dương là thứ mê hoặc tâm trí gì đó, sợ Quan gia chơi mà quên chính sự."
"Còn có chuyện này?" Thái hậu trầm mặt xuống: "Tiên đế cũng từng mời thầy tu Tây Dương tới dạy toán, vẽ tranh, sao lại không ai nói ra nói vào? Nếu đã vậy, chiều nay ngươi hãy đến Loan Nghi ty truyền chỉ, nói là ý của Ai gia, nghe nói bây giờ thầy tu Tây Dương cũng đến Đại Tề để truyền giáo, Ai gia muốn nghe họ giảng giải. Bảo Thị Bạc ty cùng Lễ bộ chọn vài vị thầy tu lớn tuổi, có kiến thức để vào cung giảng. Nếu giảng hay, Ai gia cũng sẽ hậu đãi, không để họ mất công đến." Bà nhìn Cố Uyên một cái rồi nói thêm: "Khi chọn người hãy dẫn cả cô ấy đi cùng, hỏi han cho kỹ càng, tránh việc người vào cung lại không hợp ý Hoàng đế, phí hoài công sức."
"Vâng."
Thấy Thái hậu không còn hứng thú hỏi chuyện nữa, Cố Uyên hành lễ rồi quay lại bên bàn, lại tập trung chép từng chữ.
Thái hậu nhíu mày nhìn nàng một lúc, rồi đứng dậy vào nội điện, thấy Hứa ma ma đi theo vào để thay trà, bà khẽ hỏi: "Ngươi thấy thế nào?"
—— Hết chương 71 ——
