Buổi Xem Mắt Kỳ Quặc - Chanh Tử Bất Toan

Chương 2



“...”

Không phải chứ, bà mai, sao lại thế này?

Sao lại đổi tính rồi?

Nói là đối tượng chất lượng tốt, quả đúng là vậy.

Đối phương thật sự không có điểm gì để bắt bẻ.

Đành phải đánh cược liều một phen thôi.

Tôi cắn răng, tỏ ra vẻ mặt quyết tử, bịa chuyện: “Thật không giấu giếm, tôi không thể có con.”

Vậy đủ mạnh rồi chứ?

Ai ngờ anh ấy thoáng ngạc nhiên, giọng nói lười biếng, như cười mà không phải cười:

“Ồ, thật trùng hợp, tôi cũng không thể có con.”

Gặp đối thủ rồi. Không còn cách nào khác, đành phải tung chiêu cuối.

Tôi nhắm mắt, cởi áo khoác ra, để lộ bên trong là chiếc áo bó sát có hình mặt cười của hãng “Vượng Tài” (một nhãn hiệu đồ ăn vặt nổi tiếng của Trung Quốc). Xung quanh lập tức vang lên tiếng hít hà.

Tôi vẫn giữ vẻ tự nhiên, diễn cảm và sâu lắng nói: “Người ta cười tôi điên dại, tôi cười người ta nhìn không thấu! À, tôi yêu áo bó sát Vượng Tài!”

Nói xong tôi nhìn anh với vẻ mong chờ.

Vậy đủ b**n th** rồi chứ?

Vẻ mặt anh hơi kỳ quái rồi nở một nụ cười vừa đẹp trai vừa lịch sự.

Từ dưới bàn, anh lặng lẽ đưa chân ra, một đôi giày vàng kiểu Chelsea sáng lấp lánh hiện lên. Anh lớn tiếng nói:

“Tôi cũng yêu giày vàng Chelsea.”

Tôi hoàn toàn không thể kiềm chế nổi nữa.

Tôi đang giả bộ, nhưng anh ấy có vẻ như thật sự yêu thích.

Dù muốn tranh thắng cũng không thể liều đến mức này, đúng không?

“Này, anh bạn, anh chịu thua một lần thì làm sao?”

Anh ấy dường như rất vui khi thấy tôi nổi cáu, phát ra tiếng cười trầm từ trong cổ họng.

Anh ấy trêu tức phun ra hai từ: “Không thể.”

Tôi nắm chặt nắm đấm, vừa định cầm túi lên chạy đi thì điện thoại reo.

Giọng mẹ tôi vang lên không cần bật loa cũng nghe rõ ràng:

“Con gái, ở cùng với Hoài Chi thế nào rồi? Thằng bé này thật sự rất xuất sắc, giỏi hơn con nhiều lắm, hơn xa con vài lần luôn!”

“Khi con còn nhỏ, nhờ phát triển sớm, cao lớn nên con thường bắt nạt nó. Con đóng vai Trư Bát Giới, còn bắt nó đóng vai Cao Thúy Lan nữa.”

Càng nghe, tôi càng thấy có điều gì đó không đúng.

Càng nghe mặt tôi càng tái mét.

Nghe giọng của mẹ, có vẻ như mẹ biết anh ta?

“Mẹ, không phải do bà mai giới thiệu sao?”

Mẹ tôi không đồng ý: “Làm sao mà được? Với mắt nhìn người của bà ta, mẹ xem còn thấy phát ói, cũng khó cho con vì con đã gặp nhiều người như thế.”

“Trần Hoài Chi là con trai nhà dì Trần ở bên cạnh hồi xưa, mới từ nước ngoài trở về.”

Những ký ức bị lãng quên từ lâu quay lại.

Hình ảnh trong tâm trí dần dần trùng khớp.

Tôi cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn không tin nổi.

Vừa hay bắt gặp ánh mắt đầy thú vị của anh ấy.

Anh ấy nở nụ cười, khóe miệng nhếch lên từ từ.

Hạ thấp giọng nói:

"Bát Giới ca ca.”

Lời gọi quen thuộc mà xa lạ khiến tôi tối tăm mặt mũi.

*

Không đùa đâu.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, tôi tuyệt đối không tin nổi.

Mười năm có thể thay đổi một người nhiều đến vậy.

Từ khi tôi ba tuổi quen biết anh ấy, đến khi mười lăm tuổi chia tay.

Anh ấy luôn có dáng vẻ yếu ớt.

Vì là sinh non, dáng người không cao, gầy gò, như thể gió thổi cũng ngã.

Thêm vào đó, anh có khuôn mặt xinh xắn, làn da trắng hơn cả mức bình thường.

Nhìn như là Lâm Đại Ngọc phiên bản nam.

Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy là vào mùa đông.

Lúc đó dì Trần mới chuyển đến nhà bên cạnh, cuối cùng nhà tôi cũng có hàng xóm.

Mẹ tôi cầm quà, dẫn tôi sang thăm nhà.

Từ xa tôi đã thấy một dì xinh đẹp dắt theo một cục bông nhỏ.

Khuôn mặt trắng trẻo mũm mĩm, trên người khoác chiếc áo lông ấm áp, trông như một tiểu tiên đồng trong tranh.

Tôi theo bản năng thốt lên:

“Em gái xinh quá.”

Cơ thể nhỏ bé của “em gái” khẽ run lên, vẻ mặt không thể tin được.

Dì xinh đẹp cười khúc khích.

Dì nói Trần Hoài Chi bằng tuổi tôi, thậm chí còn lớn hơn tôi hai ngày.

Tôi lập tức mở to mắt.

Ba tuổi của dì và ba tuổi của tôi có vẻ khác nhau.

Tôi lớn như thế này.

Còn em ấy thì nhỏ xíu.

“Dì ơi, con nít bây giờ đắt lắm à? Sao tiệm điện thoại lại tặng dì cái nhỏ xíu thế này?”

Vừa nói tôi vừa giơ tay nhỏ ra để mô tả.

Có lần tôi làm mẹ giận, mẹ bảo tôi là do tiệm điện thoại tặng khi nạp tiền.

Nạp nhiều thì tặng đứa nhỏ.

Mẹ tôi chưa kịp bịt miệng tôi lại.

Chỉ có thể đứng đó cười gượng.

Dì xinh đẹp chưa kịp nói gì thì “em gái” đã buông tay dì ra.

Ngẩng cao cằm, nhẹ giọng hừ một tiếng:

“Ngốc, cậu bị lừa rồi, chúng ta rõ ràng là được nhặt từ thùng rác mà.”

Tôi: “???”

Dì Trần: “...”

Mẹ tôi: “...”

Hai bà mẹ nhìn nhau, lặng lẽ quay đi che mặt.

Tôi luôn tự tin vào bản thân.

Tôi thông minh thế này, mẹ làm sao lừa tôi được.

Chắc chắn là “em gái” bị lừa rồi.

Vì thế, tôi không để bụng, cúi đầu xoa đầu em ấy để an ủi.

“Không sao đâu, em còn nhỏ, bị người lớn lừa cũng bình thường thôi!”

Không biết câu nào của tôi chạm đến nỗi đau của em ấy.

Giây tiếp theo, em ấy mím chặt môi, mắt đỏ hoe, lông mi dày lấp lánh.

Tôi bối rối.

Đột nhiên nhớ đến cách bố dỗ mẹ thường ngày.

Tôi tiến lên phía trước, đặt một nụ hôn lên mặt “em gái”.

Em ấy ngơ ngác chớp chớp mắt.

Rồi bĩu môi, khóc òa lên.

“Mẹ ơi, nó đùa giỡn lưu manh với con!”

Dì Trần vừa nhịn cười, vừa bế em ấy lên dỗ dành.

Tôi ngại ngùng liếc nhìn mẹ.

Bà hít sâu một hơi, má giật giật.

Tôi âm thầm ôm lấy mông nhỏ của mình.

Xong đời rồi.

Về nhà lại bị đòn cho mà xem.

*

Mẹ tôi không đánh tôi.

Nhưng mẹ chỉ cho tôi ăn một bát cơm.

Cái này còn tệ hơn là đánh tôi.

Một bát làm sao no được!

Bình thường tôi phải ăn ba bát lận mà!

Có lẽ là do đột biến gen.

Tôi cao hơn hẳn các bạn cùng trang lứa.

Đi khám bác sĩ, bác sĩ bảo tôi chỉ phát triển sớm thôi, cơ thể không có vấn đề gì, chỉ là ăn nhiều quá.

Mẹ tôi nghiêm túc dặn dò:

“Con gái à, nghe lời, mình ăn ít lại đi. Con lớn nhanh quá, nói ra ai mà tin được con mới có ba tuổi, trông cứ như năm tuổi ấy.”

Tôi buồn bã:

“Nhưng mà con đói lắm!”

“Nhưng mà con ăn nữa thì không có bạn nhỏ nào muốn chơi với con đâu.”

Đúng thế.

Họ nghĩ tôi là người lớn, không ai chơi với tôi cả.

Nhưng không sao!

Giờ có em gái nhỏ rồi, tôi sẽ chơi với em ấy.

“Mẹ ơi, em ấy nhỏ thế là vì ăn ít đúng không?”

Mẹ tôi ngập ngừng.

Sinh non, cũng xem như là do mẹ không hấp thụ đủ dinh dưỡng?

“Ừ, cũng có thể.”

Được rồi, tôi hiểu rồi.

Nghĩ đến việc em gái bị tôi làm khóc hôm nay.

Tôi lén vào phòng lấy bạn tốt Đậu Đậu nhét vào ngực, ôm nó sang nhà bên cạnh.

Nhà tôi nuôi heo.

Đậu Đậu là con của heo mẹ Hoa Hoa, suýt chết khi sinh ra...

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...