Đến một buổi trưa nọ.
Tôi đang giành lấy cơm trong bát của em gái, trong khi em đang ngồi xổm dưới đất chơi với lũ kiến.
Bỗng nhiên một tiếng hét lớn vang lên, làm em sợ đến ngã ngồi xuống đất.
Mẹ tôi và dì Trần mỗi người cầm một chiếc roi làm từ lông gà.
Vẻ mặt đầy giận dữ.
Mẹ tôi nói: "Tống Thời Vi, con muốn chết à!"
Mẹ của em nói: "Trần Hoài Chi, con muốn chết à!"
Mẹ tôi bảo rằng không có gì lạ khi tôi càng ngày càng béo, còn em gái thì gầy đến mức gần như không còn gì nữa.
Hoá ra toàn bộ cơm đều vào bụng tôi.
Cả hai bà mẹ liếc nhìn nhau đầy hiểu ý rồi dắt chúng tôi về nhà.
Hôm sau, tôi và em gái đều ôm lấy cái mông bị đòn, ngồi bên cửa sổ đau đớn nhìn nhau.
Từ đó, tôi mất đi quyền tự do ăn uống.
*
Ngày mà tôi biết em gái không phải là em gái.
Mưa rất to.
Tôi và em gái đang chơi trong sân.
Chỉ một lát sau, cả hai đã ướt sũng.
Dì Trần dắt em gái, mẹ tôi dắt tôi.
Vừa nói sẽ đánh chúng tôi, vừa dẫn chúng tôi đi tắm thay quần áo.
Tôi vùng khỏi tay mẹ, ôm chặt lấy chân dì Trần.
"Con muốn tắm cùng với em gái, trên TV nói rằng bạn thân phải làm mọi thứ cùng nhau!"
Em gái lắc đầu liên tục như cái trống lắc.
Cố gắng phản kháng.
"Không được, không được! Tớ là con trai, còn cậu là con gái!"
“...”
Tôi không tin.
Mẹ tôi cầm cành liễu giải thích cho tôi rất lâu, cuối cùng tôi phải chấp nhận rằng người bạn tốt của mình thật ra là con trai.
Tôi khóc rất đau lòng.
Không thể chấp nhận được sự thật rằng em gái xinh đẹp đã biến thành một người anh trai yếu ớt.
Theo lời mẹ tôi, bình thường tôi khóc sẽ rất phiền phức, nhưng hôm đó tôi khóc trong im lặng, buồn bã như thể bố mẹ vừa qua đời.
Làm mẹ tôi muốn đánh tôi cũng không nỡ xuống tay.
Cả nhà dì Trần rất quý tôi.
Thấy tôi buồn, chú Lục bảo rằng sau này sẽ gả tôi cho Trần Hoài Chi, để tôi có thể chơi cùng anh suốt đời.
Mặt bố tôi tối sầm lại.
Tôi càng khóc lớn hơn.
Trần Hoài Chi quá yếu đuối, tôi không muốn gả cho anh đâu.
"Vậy thì tớ gả cho cậu."
Anh lấy bàn tay nhỏ lau khóe mắt tôi, vẻ mặt nghiêm túc.
Cũng được thôi.
Tôi lập tức ngừng khóc.
Lần này đến lượt mặt chú Lục đen lại.
Bố tôi đứng bên cạnh cười khanh khách.
Trần Hoài Chi sau này sẽ gả cho tôi, chúng tôi có thể mãi mãi là bạn tốt của nhau.
Nhận thức này làm tôi rất vui.
Nghe nói vợ chồng buổi tối sẽ dắt chó đi dạo trong công viên.
Tôi kéo Trần Hoài Chi ra công viên dắt Viên Viên đi dạo.
Viên Viên là một con lợn nhỏ.
Nó là con của Đậu Đậu sinh ra tháng trước.
Mọi người trên đường thấy chúng tôi đều cười.
Có hai người bạn lớn bảo chúng tôi là "đồ quê mùa."
Tôi chưa từng nghe từ này.
Trần Hoài Chi cũng chưa.
Nhưng anh nói anh đã từng thấy con ba ba.
Đó là một loài động vật rất kiên cường, với lớp vỏ cứng cáp.
Là một từ hay.
(*) Đồ quê mùa trong tiếng Trung là 土鳖, trong đó 鳖 là con ba ba.
Tôi: "Vậy tớ muốn làm công chúa của quốc gia quê mùa!"
Anh ấy: "Vậy tớ là hoàng tử của quốc gia quê mùa."
Người qua đường: “...”
Do thân hình, tôi trông giống như kẻ hay bắt nạt người khác.
Còn Trần Hoài Chi trông như người bị bắt nạt.
Vì vậy các bậc phụ huynh không yên tâm.
Chúng tôi học mẫu giáo ở nhà với gia sư riêng.
Mãi đến khi vào tiểu học mới đi học ở trường.
Ra khỏi tầm mắt của bố mẹ, Trần Hoài Chi như một con ngựa hoang thoát cương.
Bộc lộ hoàn toàn bản tính.
Sự không yêu thích việc học của tôi là ý ngầm hiểu.
Anh thì gần như viết chữ "không thích học" lên mặt.
Rõ ràng cả hai cùng có số tiền tiêu vặt như nhau.
Tôi có đầy đủ đồ dùng học tập, còn anh thì không có cả cặp sách.
Bút nhặt từ những cây bút mà các bạn không dùng, cục tẩy nhặt từ phần của tôi còn sót lại.
Một tờ giấy nháp có thể dùng được cả tuần.
Kem Haagen-Dazs giá 58 tệ, anh mời tôi ăn hằng ngày mà không hề chớp mắt.
Còn quyển vở giá 5.8 tệ, dù bị đánh chết anh cũng không mua, không thèm liếc qua.
Anh chỉ có một câu "Hễ nói đến học hành là không có tiền."
Thời đó, phổ biến là dùng giấy để gấp thành bông hoa lớn hoặc khẩu súng.
Anh tiếc không mua giấy.
Nên đã xé toàn bộ sách để gấp đầy một ngăn kéo.
Nếu không sợ bị đánh, anh còn định xé sách của tôi nữa.
Khi đó tôi mới thấm thía tại sao mỗi lần dì Trần lại mắng anh là "người giống chó nhưng lại không phải chó."
Vẻ ngoài thư sinh chủ yếu chỉ có tác dụng về mặt hình thức.
Không liên quan chút nào đến tính cách của anh.
Anh dùng đầu óc, tôi dùng sức mạnh.
Chúng tôi chui vào giữa đám trẻ lớn hơn để chơi bắn bi, thắng thẻ bài.
Khi chán rồi, chúng tôi bán lại cho người khác.
Thậm chí dưới sự xúi giục của anh, chúng tôi trốn học đi bắt giun, lén trèo cây, bắt cá.
Sau đó, cây phát tài của hiệu trưởng chỉ còn thân cây trơ trọi.
Cá vàng nuôi cũng bị sốc chết hai con.
Hiệu trưởng nói, nếu không phải vì anh trông quá dễ thương thì đã đánh anh lâu rồi.
Quần áo của chúng tôi mỗi ngày không bẩn thì cũng rách.
Mẹ tôi từng nghi ngờ rằng tôi không phải đi học mà là tham gia trận chiến của lính đặc nhiệm.
Giáo viên tìm đến chúng tôi.
Cô ấy hỏi bố mẹ chúng tôi làm nghề gì.
Anh ấy: "Đào mỏ."
Tôi: "Nuôi lợn."
Cô giáo an ủi rằng lao động là vinh quang nhất.
Cô vuốt tóc Trần Hoài Chi, lấy ra hai đơn xin hỗ trợ khó khăn.
Trần Hoài Chi ngơ ngác.
"Cô ơi, nhà em đào mỏ tư nhân."
Cô giáo: “...”
Cô ấy muốn nói nhưng không nói được rồi đưa đơn cho tôi.
Tôi: "Cô ơi, nhà em có ba trăm nghìn con lợn."
Cô giáo: “...”
Chúng tôi mỗi ngày ở trường không làm chuyện gì đứng đắn.
Dù có giấu kỹ thế nào, cuối cùng vẫn bị lộ qua bảng điểm.
Điểm tối đa là 100.
Tôi đạt 50, anh đạt 25.
Lúc đầu, dì Trần và mẹ tôi vẫn đến trường họp phụ huynh.
Số lần nhiều lên, không ai muốn đến nữa.
Cả hai đùn đẩy nhau.
Dì Trần nói, Trần Hoài Chi sau này sẽ là người nhà họ Tống, bảo mẹ tôi đi.
Mẹ tôi nói, sau này tôi cũng phải gọi dì Trần là mẹ, nên để dì Trần đi.
Cuối cùng cả hai nghĩ mãi rồi nổi giận.
Nói rằng không phải người một nhà thì không vào cửa nhà nhau.
Thế là cả hai đánh đòn chúng tôi không phân biệt.
*
Khi lên cấp hai.
Trường tổ chức hội diễn văn nghệ, giáo viên yêu cầu chúng tôi lên sân khấu biểu diễn tài năng.
Tôi học đàn nhị hồ, Trần Hoài Chi học kèn so-na.
Giáo viên bảo thay đổi tài năng khác.
Tôi suy nghĩ, cũng chẳng có gì khác để diễn.
Thế là diễn kịch ngắn vậy.
Cuối cùng chúng tôi quyết định chọn chủ đề "Cưới vợ ở Cao lão trang."
Kịch bản là do tôi sửa lại.
Về vấn đề phân vai, chúng tôi đã tranh cãi.
Trần Hoài Chi nhất quyết không chịu đóng vai Cao Thúy Lan.
Tôi bảo anh soi gương, xem thử mình có liên quan gì đến Trư Bát Giới không.
"Tớ cao hơn cậu, nặng hơn cậu, lại còn khỏe hơn cậu nữa."
Anh tức đến nỗi lông mày gần như xoắn lại thành một nút chết.
"Nếu cậu không đồng ý, thì chúng ta chỉ có thể hát bài 'Cô quả phụ đi viếng mộ' thôi."
Mặt anh liền biến sắc.
Buổi Xem Mắt Kỳ Quặc - Chanh Tử Bất Toan
Chương 4
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
