Tôi nhìn người trước mặt.
Ngũ quan vẫn là ngũ quan đó.
Nhưng khí chất và thân hình hoàn toàn thay đổi.
Từ kiểu người mà tôi có thể đánh ngã năm người chỉ bằng một cú đấm, giờ trở thành kiểu người có thể đánh ngã năm tôi chỉ với một cú đấm.
Tất nhiên, có chút phóng đại.
Nói bừa trước mặt người quen.
Dù tôi có mặt dày đến đâu, lúc này cũng không thể không đỏ bừng.
Chẳng trách mẹ tôi lại cư xử lạ lùng như vậy.
Dặn đi dặn lại tôi phải ăn mặc sao cho đẹp.
Hóa ra mọi người đều biết, chỉ có mình tôi là không hay biết gì.
Tôi bóp nhẹ d** tai.
Cười gượng nói:
“À, lâu rồi không gặp ha.”
Anh thở dài một hơi:
“Đúng vậy, thêm chút nữa là không nhận ra tớ rồi.”
Tôi nghẹn lời.
Thằng bé này...
Chỉ nói toàn sự thật.
Tôi: “Vậy cậu biết hôm nay là tớ đến, sao lại ăn mặc thế này?”
Anh ấy: “Không còn cách nào khác, hoàng tử quyết theo đuổi gu thẩm mỹ của công chúa nước quê mùa mà.”
Tôi: “...”
Cũng không cần thiết đến mức đó đâu.
Tôi khuấy nhẹ thìa trong cốc.
“Cậu cũng bị ép đi xem mắt chứ gì?”
Cùng cảnh ngộ bị ép buộc.
Hồi nhỏ bị đánh cùng nhau, lớn lên bị hối thúc kết hôn cùng nhau.
Ai ngờ anh ấy chẳng cần suy nghĩ, thốt ngay:
“Tất nhiên là không, tớ tự nguyện mà.”
“...?”
Tôi nghẹn thở.
“Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Xem tớ bây giờ thế nào?”
Vừa nói, anh vừa giơ tay khoe cơ bắp.
“...”
Không phải chứ.
Anh bạn này đúng là nhịn lâu ghê.
Chắc hẳn đợi đến ngày hôm nay rồi?
Tôi nhìn anh ấy một lúc lâu.
Thực sự không biết nên nói gì tiếp theo.
Quá khứ này không thể kể lại được.
“À, tớ về trước đây.”
“Lát nữa định ăn ở đâu?”
Hai giọng nói cất lên cùng lúc.
Anh nhíu mày, không hài lòng nói:
“Không phải chứ, đối tượng xem mắt đổi thành tớ mà cậu còn không muốn đi hết quy trình à?”
Tôi nói thật:
“Quy trình của mấy lần trước cũng chỉ đến đây thôi.”
Mỗi lần thao tác xong, đừng nói đến việc ăn cơm, người ta không mắng tôi đã là tốt lắm rồi.
Có thể rời quán cà phê một cách đàng hoàng là tôi đã mãn nguyện rồi.
Không biết là câu nào chạm đến điểm cười của anh.
Anh mỉm cười.
Trông có vẻ rất vui.
“Họ có thể so với tớ sao?”
Bao nhiêu năm, sự tự tin của anh vẫn không thay đổi chút nào.
Anh nhớ ra điều gì đó.
Khoanh tay, dựa lưng vào ghế.
“Nếu cậu muốn đi thì cứ đi, dù sao tớ cũng không giữ lại được. Đến lúc đó, tớ chỉ có thể nói với mẹ tớ là cậu không thích tớ thôi.”
“...”
Anh cúi người lại gần, chớp mắt.
“Cậu cũng không muốn bị dì Văn mắng chứ?”
Tôi không chút nghi ngờ.
Nếu mẹ tôi biết tôi không thích con rể hoàn hảo trong lòng mẹ, tôi có thể sẽ được "thưởng" một bữa ăn roi từ mẹ khi mới 25 tuổi.
“Xem như cậu thắng.”
Tôi cầm túi, lẩm bẩm chửi rồi leo lên xe anh.
*
Nếu tôi có thể biết trước...
Tôi thà chọn bị mẹ đánh, còn hơn đi ăn cơm với anh!
Sau khi ăn xong món Nhật, anh đưa tôi về tận cửa nhà.
Cả hai chúng tôi cùng nhận được cuộc gọi.
Tiếng của dì Trần và mẹ tôi vang lên đinh tai nhức óc.
“Trần Hoài Chi, con muốn chết à, mặc kiểu gì thế kia!”
“Tống Thời Vi, con muốn chết à, mặc kiểu gì thế kia!”
Theo phản xạ, tôi quay đầu lại.
Trong mắt đối phương, tôi thấy sự ngạc nhiên giống như của mình.
Dì Trần và mẹ tôi: “Đợi đó, xem về nhà mẹ có đánh cho không!”
“...”
“...”
Trong hàng loạt tin nhắn trêu chọc và cười cợt của bạn bè, tôi cuối cùng cũng tìm ra nguồn cơn.
Hóa ra tôi và Trần Hoài Chi đi ăn bị người ta chụp lén.
Video quay lén đã được một cư dân mạng tốt bụng đăng lên nền tảng video ngắn nào đó.
Chỉ trong vài giờ, lượt thích đã vượt qua con số một triệu.
Trong video, chúng tôi dìu nhau đi về phía chiếc xe mui trần màu vàng rực rỡ của anh.
Tôi là vì ăn quá nhiều, còn anh là vì giày không vừa chân.
Ánh đèn sáng chói, chiếu rõ đôi Chelsea màu vàng của anh và bộ đồ bó màu đỏ của tôi.
Hình ảnh không chút mờ nhòe.
Những giây cuối cùng của video còn cố tình phóng to mặt của cả hai chúng tôi.
Phần bình luận náo nhiệt.
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha.”
“Bây giờ tinh thần cũng phải có chuẩn mực sao?”
“Xe sang, trai xinh, gái đẹp, phong cách phi chính thống, một video kết hợp nhiều yếu tố.”
“Tại sao không mời tôi tham gia? Có phải vì tôi chưa đủ ngầu không?”
“Tôi là một kẻ quê mùa, suy nghĩ lại làm sao mình có thể lướt đến video chất thế này.”
“Thế giới bên ngoài đã phát triển đến mức này rồi sao?”
“Bừng tỉnh dậy rồi ngủ lại.”
“À, răng hơi nóng, cười cho nó mát.”
“Ha ha ha ha cười đến đau bụng.”
“Tại sao phải cười người ta, thật là thiếu văn hóa, tôi chỉ cười trộm trong chăn thôi.”
Tôi: “...”
Mất mặt thật rồi.
Sự ngại ngùng và giữ kẽ khi gặp lại nhau đã bay biến.
Tôi hoàn toàn không giữ được bình tĩnh nữa.
Nghiến răng, hét lên:
“Trần! Hoài! Chi!”
Đều tại anh cứ đòi đi ăn cơm!
Lại còn lái chiếc xe lòe loẹt đó.
Anh chàng có chút ngượng ngùng gãi mũi, ánh mắt lấp lánh.
Nói nhỏ, lí nhí:
“Hoảng gì chứ, không phải lần đầu lên TV mà.”
“...”
Bình tĩnh lại.
Chỉ là mất mặt thôi mà.
Nhưng, mẹ tôi dùng đầu ngón chân để nghĩ thôi cũng biết tại sao tôi không thành công trong những lần xem mắt trước đây.
Lần này mẹ rõ ràng muốn gán ghép tôi với anh.
Nếu vì tôi mà mọi thứ đổ vỡ...
Về nhà tôi không chỉ bị mắng, còn có thể bị đánh.
Đáng sợ hơn nữa,
Những buổi xem mắt tiếp theo sẽ ập đến như nước lũ.
Mẹ kiếp.
Không thể bình tĩnh được.
Tôi bất ngờ vươn tay kéo lấy cà vạt của anh.
Vì tôi không biết kiềm chế sức, anh cũng không chống cự, khuôn mặt tinh tế của anh lập tức phóng to trước mắt.
Trán va vào nhau, có thứ gì đó mềm mại lướt qua khóe môi.
Anh khựng lại một lúc.
Không kịp suy nghĩ, tôi đau đớn kêu lên:
“Trần Hoài Chi, cậu muốn chết à!”
Giây tiếp theo.
Bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa lên trán tôi, lực vừa phải.
Mang theo một chút hương cam thoang thoảng.
Giọng anh đầy bất lực:
“Phải, phải, phải, xin lỗi, tất cả là lỗi của tớ.”
Tôi ngước lên, nói từng chữ một:
“Trần Hoài Chi, cậu phải chịu trách nhiệm.”
Không biết nghĩ đến điều gì, anh khẽ sững lại, vành tai dần đỏ lên.
Ánh mắt nhìn đi chỗ khác.
“Nhanh vậy, có, có được không?”
Tôi giơ tay đấm anh một phát.
Nhanh cái gì mà nhanh!
Không có chút trách nhiệm nào cả.
Chậm thêm chút nữa thì mạng tôi không còn.
Tôi nói với giọng điệu đầy lý lẽ:
“Cậu về nói là cậu không thích tớ. Dù sao tớ lớn thế này rồi, không thể bị đánh nữa.”
Còn chuyện anh sẽ giải thích với dì Trần thế nào, đó là chuyện của anh.
Chỉ thấy khuôn mặt anh chuyển từ đỏ sang trắng, từ trắng sang xanh.
Trong thất vọng xen lẫn giận dữ.
Trông như một con cá nóc.
“Vậy tớ thì có thể bị đánh à?”
Buổi Xem Mắt Kỳ Quặc - Chanh Tử Bất Toan
Chương 6
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
