Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 12



Thời Cửu đón lấy bát sứ.

Trông món chè này cũng khá ngon. Chắc chắn củ từ mà người ở trạm dịch nói là củ mài, còn tuyết nhĩ là mộc nhĩ trắng, kết hợp với táo đỏ và câu kỷ tử, màu trắng điểm xuyết sắc đỏ.

Cậu dùng thìa nhỏ múc một miếng nếm thử, chè được nấu rất đặc, ngọt mà không ngán. Uống vào bụng thì ấm nóng, cả người cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Thế là cậu gật đầu: “Ngon lắm.”

"Tiểu Thập Cửu thích thì cứ uống thêm," Quý Trường Thiên nhẹ nhàng phe phẩy quạt, “Nhưng mà, đồ ăn và chỗ ở trong trạm dịch dọc đường vẫn còn kém lắm. Chuyến này chúng ta vào kinh cũng không mang theo đầu bếp. Ráng chịu đựng thêm vài hôm, đến Tấn Dương, ta sẽ mời ngươi nếm thử đồ ăn ở phủ Ninh Vương ta.”

Thời Cửu khựng lại.

Còn có món ngon hơn nữa sao?

Cậu gật đầu mạnh: “Được.”

Quý Trường Thiên cười, nói với những người khác: “Các ngươi cũng múc đi.”

Thập Lục đã sớm đợi không nổi nữa, nghe vậy thì lập tức hành động, lại đá một cước vào Thập Ngũ đang ngồi cạnh: “Sao ngươi lại ngồi ngủ gật rồi? Ngươi là ma ngủ đầu thai à?”

Thập Ngũ ngáp ngắn ngáp dài, ánh mắt lờ đờ: “Chẳng phải vì các ngươi cứ gọi ta dậy thay ca sao? Tối qua thức trắng đêm, mệt chết ta rồi.”

Thời Cửu không khỏi thấy có chút áy náy: “Xin lỗi, chuyện hôm nay xảy ra đột ngột, hôm khác ta nhất định sẽ bù đắp.”

Thập Ngũ xua tay: “Không sao không sao, ai mà chẳng có lúc đau ốm. Lần sau ta bị ốm, ngươi lại thay ta là được.”

“Được, đa tạ.”

Người trạm dịch nhanh chóng mang thức ăn đến. Tuy bữa cơm hôm nay thanh đạm, nhưng hương vị vẫn rất ngon.

Quý Trường Thiên nhìn Thời Cửu đang cắm cúi ăn, hai bên má không ngừng cử động.

Tiểu ám vệ này thật sự không kén ăn, món gì cũng ăn ngon lành. Vừa nhắc đến đồ ăn ở phủ hắn còn ngon hơn là hai mắt mèo con tham ăn này đã sáng lên.

Cũng tốt. Có vẻ đã hồi phục rồi. Loại độc đó tuy mạnh, nhưng với nội công thâm hậu của Thập Cửu, tốc độ hồi phục cũng rất nhanh.

Ăn xong, Hoàng Nhị gọi tất cả ám vệ lại, phân công công việc buổi tối.

"Đêm nay ta phụ trách chăm sóc điện hạ, Thập Lục gác đêm, Thập Ngũ và Thập Cửu, các ngươi đi nghỉ đi." Hắn nói.

Mọi người nhận lệnh rồi ai về phòng nấy. Đêm dần khuya, trạm dịch trở nên yên tĩnh.

Một bữa ăn ngon đã giúp Thời Cửu hồi phục kha khá. Không biết có phải ban ngày ngủ quá nhiều không mà giờ cậu lại không ngủ được. Nằm trên giường trằn trọc một lúc lâu, cuối cùng quyết định ra ngoài hít thở không khí.

Cậu lặng lẽ rời khỏi phòng, thấy Thập Lục đang đứng trước cửa phòng Quý Trường Thiên nhìn xuống tầng dưới với đôi mắt mơ màng.

Sảnh tầng một yên tĩnh, các quan viên nghỉ trọ đều đã về phòng. Chỉ có người trạm dịch trực đêm cũng đang ngủ gật sau quầy.

Thời Cửu đi đến bên đồng nghiệp, khẽ gọi: “Thập Lục.”

"...!" Thập Lục giật mình, theo bản năng lùi lại, suýt thì rút kiếm ra, “Làm ta sợ chết khiếp! Sao ngươi đi đứng không có tiếng động gì vậy?”

Hắn trấn tĩnh lại, vỗ vỗ ngực: “Hoàng Nhị ca nói thân pháp của ngươi kỳ quái, ta còn không tin. Hôm nay tận mắt thấy... quả thật là kỳ quái! May mà ngươi là ám vệ của điện hạ. Nếu là kẻ đến ám sát điện hạ, có khi đầu điện hạ đã bay đi tám trăm lần rồi.”

Thời Cửu: “...”

May mà nhiệm vụ hoàng đế giao cho cậu không bao gồm ám sát Quý Trường Thiên.

Hai người đều ngượng ngùng một lúc, Thập Lục mở lời trước: “Sao ngươi không đi ngủ?”

"Ban ngày ngủ nhiều quá, không thấy buồn ngủ," Thời Cửu nói, “À, đứa trẻ ăn trộm kia, các ngươi xử lý thế nào rồi?”

“Điện hạ đã thả nó đi rồi.”

“Thả đi?”

Thập Lục gật đầu: “Điện hạ của chúng ta là người có tấm lòng mềm mỏng. Không chỉ thả nó đi mà còn cho nó hai lạng bạc, dặn nó sau này không được trộm cắp nữa.”

Hắn vừa nói vừa quay người, dựa lưng vào lan can: “Nhưng, nếu điện hạ không mềm lòng, năm đó cũng sẽ không cứu ta và Thập Ngũ. Có khi bọn ta đã chết đói ngoài đường rồi.”

“Ngươi và Thập Ngũ cũng là điện hạ cứu sao?”

"Đúng vậy, hôm nay nói chuyện này mà ngươi không nghe à? Ồ đúng rồi, lúc đó ngươi lên xe ngủ rồi." 

Thập Lục nói, “Những ám vệ như chúng ta, trừ Hoàng Đại và Hoàng Nhị, cơ bản đều được điện hạ cứu từ những nơi khác nhau. Lấy ta làm ví dụ đi, ta và Thập Ngũ là trẻ mồ côi, hai bọn ta nương tựa vào nhau. Từ nhỏ đã bị một băng nhóm ăn mày khống chế. Ngày nào bọn chúng cũng cho bọn ta uống thuốc, khiến cơ thể yếu ớt rồi đánh bọn ta bầm dập, bắt bọn ta đi ăn xin ngoài đường.”

Hắn khoanh tay, thở dài: “Khi đó ta thực sự nghĩ đời ta cứ thế là xong, mãi mãi không thoát khỏi nanh vuốt của bọn chúng. Cho đến sáu năm trước, xe ngựa của điện hạ đi chơi tình cờ đi ngang qua. Thấy hai đứa bọn ta đáng thương, ngài ấy đã ném mấy đồng xu vào bát rách, không biết lúc đó ta lấy đâu ra dũng khí, đột nhiên vươn tay, túm lấy vạt áo của ngài. Lúc đó Hoàng Nhị ca còn tưởng bọn ta là thích khách, suýt chút nữa đã giết ta. Nghĩ lại, quả thực là gan to tày trời.”

"Đúng là gan to thật," Thời Cửu nói, “Nhưng mà... ngươi nói sáu năm trước, vậy bây giờ ngươi bao nhiêu tuổi?”

“Mười tám, Thập Ngũ lớn hơn ta một tuổi.”

"Ngươi mới mười tám tuổi?" Thời Cửu kinh ngạc, “Vị thành niên sao?”

"Đúng là chưa đến tuổi trưởng thành," Thập Lục gãi đầu, “Nhưng thì sao? Năm đó điện hạ không chỉ cứu ta và Thập Ngũ mà còn đánh sập cả băng nhóm ăn mày đó, giải cứu tất cả những đứa trẻ bị khống chế. Lúc đó ta đã quyết định sẽ bảo vệ cho điện hạ cả đời.”

Thời Cửu: “...”

Thì ra ám vệ của Ninh Vương lại trung thành đến thế.

Hắn không cần dùng bất kỳ thủ đoạn nào để kiểm soát họ mà cũng có được sự trung thành tận tụy của các ám vệ.

Cùng là ám vệ như nhau mà sao đãi ngộ lại khác biệt một trời một vực thế. Cùng họ Quý nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược nhau.

Thời Cửu khẽ bóp viên bi bạc đeo trên cổ, bỗng dưng trong lòng có chút ghen tỵ.

“Mấy năm đầu điện hạ đến Tấn Dương đã một hơi nhận rất nhiều ám vệ, từ Thập Ngũ đến Thập Lục. Sau đó Hoàng Nhị ca thấy bọn ta đông quá, không cho điện hạ tùy tiện nhặt người nữa. Gặp người đáng thương thì phần lớn chỉ giúp đỡ một chút, giống như đứa trẻ hôm nay vậy - Thập Cửu, ngươi có thể gia nhập thì đúng là rất may mắn.”

May mắn sao…

Nhưng sự may mắn này vốn dĩ không thuộc về cậu. Cậu chẳng qua chỉ là một kẻ giả mạo chiếm chỗ chim khách mà thôi.

Thời Cửu mơ màng, không biết đang suy nghĩ gì, một lúc sau mới nói: “Đứa trẻ hôm nay, rất có thể là một kẻ câm.”

"Hả?" Thập Lục sửng sốt, “Sao ngươi biết?”

“Khi ngươi bắt được nó, ta đứng không xa lắm. Mấy lần nó há miệng muốn nói, nhưng đều không thể phát ra tiếng.”

"Ngươi nói vậy thì có vẻ là đúng," Thập Lục nghiêm túc nhớ lại, “Lúc đó điện hạ hỏi nó, nó không nói một tiếng nào. Ta còn tưởng nó không muốn nói. Có lẽ là nó không thể nói chăng? Nếu đúng như vậy… thì nó là kẻ câm nhưng không phải điếc, vậy rất có thể là di chứng do ngoại cảnh gây ra?”

Thời Cửu gật đầu: “Ừ.”

"Nói vậy thì thật sự rất đáng thương. Chẳng trách điện hạ nói tình cảnh của nó có thể còn tệ hơn cả bọn ta năm đó..." Thập Lục vừa nói, vừa giơ ngón tay cái lên, “Thập Cửu, xem ra ngươi không chỉ võ công giỏi, mà khả năng quan sát cũng là hạng nhất.”

“Quá khen rồi.”

"À đúng rồi," Thập Lục đột nhiên đến gần, hạ giọng, bí hiểm nói, “Có một chuyện ta lén lút hỏi ngươi, ngươi lén lút nói cho ta biết nhé.”

“Chuyện gì?”

"Trong gói đồ của ngươi, rốt cuộc đựng cái gì?" Thập Lục đưa tay che miệng, “Sao mà nặng thế?”

Thời Cửu: “...”

Tên này cũng thích buôn dưa lê ra phết.

Đương nhiên là cậu không thể nói thật, nhưng cũng không thể nói dối hoàn toàn. Suy nghĩ một chút, cậu nói: “Vàng.”

"Vàng?!" Thập Lục không kìm được mà nâng cao giọng, nhận ra bây giờ là đêm khuya thì vội vàng hạ giọng, “Vàng ở đâu ra, điện hạ thưởng cho ngươi à?”

“Không, ta ăn trộm.”

"Ăn trộm?" Thập Lục ngẩn ra, “Đây là tiền phi pháp đấy. Thập Cửu ca, ngươi giỏi thật đấy. Đã là tiền phi pháp mà còn nói nghe đường hoàng, mặt không đổi sắc. Chẳng trách tên trộm kia không trộm thứ khác mà lại trộm gói đồ của ngươi. Phải nói sao nhỉ, trực giác của kẻ trộm? Nó trộm của ngươi, ngươi trộm của nó? Nói thật đi, trộm ở đâu vậy?”

Thời Cửu mặt không chút áy náy: “Từ nhà Tiền đại nhân, ta rời phủ hắn, tiện tay trộm luôn.”

"Tiền đại nhân? Là tên quan chó suýt đánh chết ngươi giữa phố à?" Thập Lục xoa cằm, “Không đúng... Hắn là huyện úy của huyện Vạn Niên, quan nhỏ tòng bát phẩm, một chức quan nhỏ tí mà trong nhà lại có vàng á? Tổng cộng ngươi trộm được bao nhiêu?”

"Một trăm lạng," Thời Cửu nói, “Sợ bị phát hiện nên ta chỉ lấy một phần nhỏ thôi.”

Xin lỗi Tiền đại nhân, đành để ngươi gánh cái nồi này vậy. Cậu đâu thể nói là lấy từ chỗ Thống lĩnh Huyền Ảnh Vệ Tiết Đình được.

"Một trăm lạng mà chỉ là một phần nhỏ? Với bổng lộc của hắn thì sao trong nhà có nhiều tiền như vậy được? Tham quan ô lại, chắc chắn là tham quan ô lại!" 

Thập Lục tức giận nói, “Ngươi đã phát hiện rồi, sao không báo quan bắt hắn?”

Thời Cửu nhìn hắn một cách khó hiểu: “Hắn ta chính là huyện úy mà.”

“Ồ, cũng đúng ha...”

Trong lúc hai người nói chuyện,  Quý Trường Thiên trong phòng từ từ mở mắt, không tiếng động mà thở dài.

Đã nửa đêm rồi, lẽ ra hắn phải ngủ nhưng lại có một con chim nhỏ líu lo trước cửa, một con mèo nhỏ meo meo, ồn ào đến nỗi hắn không ngủ được.

Nhưng mà cũng nghe được vài điều thú vị.

Tiểu ám vệ này lại nói vàng là trộm được. Người khác không biết, nhưng hắn nhìn thấy rồi. Kiểu dáng và chữ in trên thỏi vàng đó rõ ràng là từ Quốc khố ra. Loại tiền này thường được hoàng đế dùng để ban thưởng cho thần tử, không thể lưu thông trên thị trường. Nếu muốn dùng thì phải nấu chảy đúc lại.

Một huyện úy bát phẩm, trong nhà không thể có loại tiền này.

Nếu nói vì nhiệm vụ lần này, hoàng đế trực tiếp ban thưởng cho Thập Cửu thì cũng không thể. Hắn quá hiểu hoàng huynh của mình. Trước khi hoàn thành nhiệm vụ, hắn ta sẽ không cho nhiều tiền như vậy, cùng lắm là cho từng đợt, giống như thuốc giải phải uống định kỳ vậy.

Và trong số Huyền Ảnh Vệ, người ở gần hoàng đế nhất, có khả năng được ban thưởng nhất, có lẽ chỉ có vị thống lĩnh kia, Tiết Đình.

Để Tiết Đình tự móc tiền túi ra ủng hộ mình làm nhiệm vụ... Tiểu Thập Cửu này, quả thật có chút tinh thần và mưu lược. Lại còn tiện tay đổ tội cho Tiền huyện úy, giúp "Thập Cửu" xóa bỏ tai tiếng.

Thật thú vị.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...