Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 15



Đỗ Tư mã nghe vậy thì giận tím mặt, định bùng phát thì thấy ánh mắt Quý Trường Thiên đột nhiên lạnh băng.

Hắn thờ ơ phe phẩy quạt, đôi mắt hồ ly đa tình hơi nhếch lên. Dường như hắn đang cười, nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt, cứ như một lớp băng mỏng nổi trên mặt nước.

Đỗ Tư mã bỗng rùng mình.

Trán hắn ta giật giật hai cái, khó khăn nuốt nước bọt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo rồi nói lảng sang chuyện khác: 

“Ôi trời, cái này... cái này là lời gì chứ, tiểu ca hộ vệ đã hiểu lầm rồi. Hạ quan tuyệt đối không có ác ý! Chỉ là quá lâu không gặp điện hạ, vui mừng quá nên đầu óc nóng lên...”

Vừa nói, hắn ta vừa vỗ vào trán mình tỏ vẻ hối hận: “Là lỗi của hạ quan, đáng bị phạt, thật đáng bị phạt!”

Đỗ Tư mã tự phạt mình ba chén rượu, uống xong, hắn ta cười xuề xòa nói: “Mong điện hạ đừng trách tội.”

"Sao lại thế được," Ánh mắt Quý Trường Thiên trở nên dịu lại, biến về dáng vẻ tươi cười như thường ngày, như thể mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, “Ta và Đỗ đại nhân có giao tình gì chứ, chỉ là một chén rượu thôi, đại nhân không cần khách sáo như vậy.”

Cơ mặt Đỗ Tư mã co giật: “Vâng, vâng...”

Hai người lại khách sáo với nhau vài câu, Đỗ Tư mã nhìn ra ngoài cửa sổ, hoảng hốt nói: “Chết rồi, đã đến giờ rồi. Hạ quan công vụ bận rộn, phải về châu nha làm việc. Điện hạ, xin thứ lỗi.”

"Không sao," Quý Trường Thiên nói rất rộng lượng, “Đỗ đại nhân cứ tự nhiên.”

Thời Cửu dõi mắt nhìn Đỗ Tư mã rời đi.

Cứ tưởng vị Tư mã này tài giỏi đến mức nào, quản lý một châu, quan ngũ phẩm, cũng vẫn phải đến giờ đi làm, đúng giờ tan ca mà thôi.

Trâu ngựa hà tất phải làm khó trâu ngựa.

"Đỗ đại nhân đi rồi, bàn thức ăn này không nên lãng phí," Quý Trường Thiên lần lượt đặt đũa cho họ, “Nào, đừng đứng ngây ra đó nữa, trên đường đi vất vả rồi, ngồi xuống ăn cùng nhau đi.”

Thập Ngũ và Thập Lục đã đợi từ nãy, nóng lòng không chịu được. Nghe vậy thì nhanh chóng kéo ghế ngồi xuống. Thời Cửu thì đi vòng sang phía còn lại của Quý Trường Thiên, chọn một chỗ gần cửa sổ.

Vừa ngồi xuống, cậu đã thoáng thấy Đỗ Tư mã vừa rời đi đã xuống đến tầng dưới, có vẻ đang nói gì đó với tùy tùng của hắn ta.

Trong tửu lầu người ra kẻ vào, lại cách một khoảng xa, giọng nói của Đỗ Tư mã bị chìm vào tiếng ồn ào, cậu không nghe rõ. Nhưng điều này không làm khó được Thời Cửu.

Cậu vận nội công, vừa ăn vừa cẩn thận lắng nghe.

"Tức chết ta rồi, thật sự tức chết ta rồi!" Đỗ Tư mã đá một cú vào cột, “Hắn ta là cái thá gì? Chỉ là một hộ vệ thấp kém mà cũng dám uống rượu cùng ta?!”

Tùy tùng vội vàng khuyên: “Đại nhân, ngài bớt giận...”

"Ta bớt giận cái gì?!" Đỗ Tư mã đẩy mạnh hắn ta ra, “Ta đường đường là Tư mã một Châu, vậy mà tất cả mọi người đều không coi ta ra gì, hả? Hắn ta vừa về thành là dân chúng cả thành đều ra đón. Ngay cả một chủ tửu lầu cũng phải nịnh bợ hắn ta! Ta chỉ xứng làm kẻ lót đường, đúng không? Sự phồn vinh của thành Tấn Dương này, lẽ nào là công lao của Ninh Vương hắn sao? Hả?! Ngươi nói xem!”

“Đại nhân...”

“Chỉ là một hoàng tử xuất thân từ lãnh cung, ỷ vào chút sủng ái của bệ hạ, mà dám lộng hành trước mặt ta. Ta kính hắn một ly rượu mà hắn còn không nể mặt! Nếu không phải ta đã cai quản Tấn Châu một cách ngăn nắp thì hắn ta có được cuộc sống tốt đẹp như hôm nay không? Hắn ăn, hắn mặc, hắn dùng, đều là do ta kiếm cho hắn đấy!”

Tùy tùng nghe những lời này thì mặt mày biến sắc. Hắn ta nhìn quanh, thấy không có ai gần đó mới thở phào nhẹ nhõm, khuyên: “Đại nhân, xin thận trọng lời nói!”

"Thận trọng ư? Ta nói sai à?" Đỗ Tư mã cười khẩy, “Một hoàng tử vô dụng, ngay cả mặt người cũng không thể nhận ra, một kẻ bệnh tật không thể rời khỏi bình thuốc, rốt cuộc có gì đáng được hoàng đế yêu thích? Hắn dựa vào cái gì để được sủng ái? Chỉ dựa vào khuôn mặt này thôi sao?!”

Vừa nói, hắn ta vừa vỗ mạnh vào mặt mình. Tùy tùng vội vàng kéo hắn lại: “Đại nhân, chúng ta mau về châu nha thôi!”

Thời Cửu: “...”

Gã đàn ông tự tin nhưng dễ tổn thương này từ đâu ra thế.

Trước khi vào Túy Tiên Lâu, cậu đã thấy vẻ mặt của Đỗ Tư mã này có gì đó không ổn, đúng là không nằm ngoài dự đoán.

Có vẻ như làm người đứng thứ hai quá lâu, nên tinh thần đã không còn bình thường nữa.

Nhưng chuyện điện hạ thất thế từ nhỏ, tại sao một vị Tư mã ở Tấn địa lại biết? Chuyện đó đã xảy ra cách đây hơn hai mươi năm rồi. Vị Đỗ đại nhân này nhìn cũng chỉ ngoài ba mươi tuổi, lúc đó hắn ta còn chưa nhậm chức.

Hoàng tộc không được để mất thể diện. Dù trong cung đấu đá nhau đến mức nào, thì trước mặt người ngoài cũng không thể lộ ra. Hơn nữa, mười năm trước, khi Tiên đế ban thưởng đất phong cho điện hạ đã có chút hối hận. Đương nhiên là ông phải xóa bỏ những chuyện cũ, dọn đường cho nhi tử. Nếu không phải Hoàng Nhị nói, thì ngay cả cậu cũng không biết điện hạ đã trải qua những gì khi còn nhỏ. Hồ sơ mật về Ninh Vương mà Tiết Đình đưa cho cậu cũng không có phần này.

Một bí mật mà ngay cả Huyền Ảnh Vệ cũng không dễ dàng tiếp cận, vậy mà Đỗ Tư mã này lại biết sao?

Thời Cửu lại liếc xuống tầng dưới. Đỗ Tư mã mắng mỏ một lúc lâu, có vẻ đã nguôi giận mới chuẩn bị rời đi cùng tùy tùng.

Cậu nhìn bóng lưng hắn ta, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy bất bình thay cho Ninh Vương. Bất kể thành Tấn Dương này có phồn vinh nhờ sự cai quản của Đỗ Tư mã hay không... thì những lời này có liên quan gì đến Quý Trường Thiên chứ?

Chẳng qua là không uống chén rượu hắn ta mời mà thôi.

Quý Trường Thiên vẫn bình thản ăn cơm, cười nói vui vẻ với Thập Ngũ và Thập Lục, hoàn toàn không biết vị Tư mã hai mặt kia đang mắng chửi hắn như thế nào.

Một đồng tiền lặng lẽ trượt ra từ tay áo, rơi vào đầu ngón tay Thời Cửu. Cậu đứng dậy gắp thức ăn, mượn cơ thể che chắn, dồn nội lực vào đồng tiền, rồi b*n r* ngoài qua cửa sổ.

Toàn bộ quá trình không làm bất kỳ ai chú ý. Đồng tiền rơi xuống tầng dưới, lăn lốc đến đúng dưới chân Đỗ Tư mã.

Đột nhiên dẫm phải một vật lạ, Đỗ Tư mã không kịp phản ứng, cổ chân bị trẹo, cả người ngả nghiêng ngã xuống đất.

"Ối!" Hắn ta kêu lên, “Thứ gì vấp ta vậy?!”

Thời Cửu mắt không chớp, tập trung vào miếng cá kho chua ngọt vừa gắp vào bát, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một chút.

"Có chuyện gì thế?" Cuối cùng tiếng kêu từ dưới lầu cũng thu hút sự chú ý của các ám vệ khác. Thập Lục đang gặm chân giò béo ngậy, tò mò ghé sát cửa sổ nhìn xuống: “Không phải Đỗ Tư mã sao, sao lại ngã giữa đường thế kia?”

Đỗ Tư mã được tùy tùng đỡ dậy, nhìn thấy đồng tiền dưới đất, tức đến nghiến răng nghiến lợi, giẫm mạnh mấy cái: “Một đồng tiền cũng dám bắt nạt ta! Một đồng tiền! Một đồng tiền!!”

"Hắn ta trút giận cái gì thế?" Thập Lục ghé tai lắng nghe, “Lầm bà lầm bầm gì đó? Ai chọc giận hắn ta vậy?”

Thập Ngũ xé một cái đùi gà ném vào bát hắn: “Ăn cơm đi, bớt lo chuyện bao đồng.”

Quý Trường Thiên quay đầu, nhìn Thời Cửu đang ngồi bên cạnh.

Cảm nhận được ánh mắt của hắn, đối phương cũng quay lại nhìn, vẻ mặt ngây thơ như thể mọi chuyện xảy ra dưới lầu không liên quan gì đến cậu.

Trước đây hắn không nhìn ra. Tiểu ám vệ này cũng hiểm thật.

Nhưng, tại sao cậu lại ra tay trả thù Đỗ Tư mã? Là đứng ra bênh vực cho hắn sao?

Hành động hôm nay của Tiểu Thập Cửu khiến hắn khá bất ngờ. Rõ là rất ghét làm việc thừa thãi, sao hôm nay lại chủ động bảo vệ hắn?

Quý Trường Thiên đưa tay cầm đĩa cá kho chua ngọt mà Thời Cửu vừa gắp, đặt trước mặt cậu: “Tiểu Thập Cửu thích ăn món này sao? Đây là món ăn nổi tiếng ở Tấn Châu, đặc biệt là món cá kho chua ngọt của Túy Tiên Lâu này, mỗi lần đến ta đều gọi một đĩa. Thập Cửu thích thì ăn nhiều vào.”

“Đa tạ điện hạ.”

"Vừa nãy vì sao lại đỡ rượu thay ta?" Quý Trường Thiên đột nhiên hỏi.

Đầu đũa đang xé thịt cá của Thời Cửu khựng lại. Cậu không ngẩng đầu: “Ta là ám vệ của điện hạ, bảo vệ điện hạ là trách nhiệm của ta. Vị Đỗ đại nhân kia rõ ràng là cố ý làm khó ngài, đương nhiên ta không thể để hắn ta đạt được ý đồ.”

Ba mươi lạng bạc một tháng mà, một chén rượu có là gì.

"Thập Cửu nói đúng!" Thập Lục ném miếng xương đã gặm sạch đi, lau tay, “Ta cũng thấy Đỗ Tư mã cố ý. Hắn ta đâu phải mới quen ngài một ngày. Biết rõ ngài không thể uống rượu, tại sao vẫn ép? Rõ ràng là có ý xấu.”

"Ai," Quý Trường Thiên thở dài, “Cũng trách ta. Mỗi lần ra ngoài đều gây ra không ít chuyện ồn ào. Hôm nay càng khiến cả thành chấn động, dân chúng vây quanh, nếu không cẩn thận sẽ phát sinh ra chuyện. Đỗ đại nhân là người đứng đầu một châu, đương nhiên không muốn xảy ra rắc rối. Ta làm cho công việc của hắn thêm nhiều, hắn bất mãn với ta cũng là điều dễ hiểu.”

Thời Cửu: “...”

Ninh Vương điện hạ này quả thực là tâm địa mềm yếu, tính cách thuần khiết. Lại còn chủ động bao che cho Đỗ Tư mã nữa chứ.

Nhưng người ta lại không hề cảm kích tấm lòng đó đâu.

“Sau này, chúng ta nên kín đáo một chút, ít gây rắc rối cho Đỗ đại nhân. Tấn Dương phồn vinh, hắn có công lớn. Một vương gia sống nhờ bổng lộc như ta, tự nhiên phải cảm ơn hắn rồi.”

Thập Lục bĩu môi, không nói gì thêm, chỉ tự rót đầy ly rượu cho mình: “Không nói mấy chuyện đó nữa. Rượu này thật sự ngon. Trúc diệp thanh của Tùng Phong Đường khó mua lắm. Không uống thì phí, Thập Cửu, thêm một ly nữa không?”

Thời Cửu đưa ly rỗng: “Được.”

Vừa nãy uống nhanh, không kịp nếm kỹ. Giờ nếm lại, mới thấy hương vị rượu thật đặc biệt. Có mùi thơm đặc trưng của lá trúc, vị ngọt nhẹ. Vì được ủ lâu năm nên độ cay của rượu rất nhạt, chỉ còn lại sự mềm mại và đậm đà.

Cậu vốn không thích uống rượu, nhưng nếu là loại rượu ngọt này thì có thể uống vài ly.

"Các ngươi uống ít thôi. Nhất là Thập Lục, gặm nhiều chân giò như vậy, lại uống nhiều Trúc diệp thanh, coi chừng tào tháo đuổi đấy." Quý Trường Thiên nói.

Thời Cửu nghi ngờ nhìn hắn: “Vì sao?”

Quý Trường Thiên lắc đầu: “Đỗ đại nhân có thể có ý tốt, nhưng hắn ta thực sự không hiểu về rượu. Chỉ biết Trúc diệp thanh của Tùng Phong Đường nổi tiếng ở Tấn Dương nên mua về. Nhưng rượu này được lên men từ lá trúc, tính hàn lạnh, có thể trị phong nhiệt, an thần. Uống một chút thì được, nhưng uống nhiều quá sẽ bị tả đấy.”

"À?!" Thập Lục nghe vậy giật mình, “Ngài nói vậy, sao ta lại cảm thấy bụng bắt đầu đau rồi...”

"Diễn kịch đó à?" Thập Ngũ tỏ vẻ không tin, “Đâu có nhanh như vậy. Ăn thêm một cái chân giò nữa đi, lấy độc trị độc.”

“Ngươi muốn hại chết ta à?”

Quý Trường Thiên mở quạt ra, nhẹ nhàng phe phẩy: “Nếu là loại rượu khác, uống một chén cũng không sao. Nhưng ta từ nhỏ bị ngã xuống hồ băng mà sinh bệnh, kiêng đồ lạnh nhất. Chén rượu này uống vào, tuy không đến mức nguy hiểm tính mạng, nhưng cũng khó tránh khỏi sẽ xảy ra chuyện, cho nên...”

Hắn vừa nói, vừa nhìn Thời Cửu, vừa cười đến khóe mắt cũng cong lên: "Tiểu Thập Cửu, vừa nãy đa tạ ngươi nhé.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...