Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 19



Sau khi vất vả ăn xong bữa cơm ồn ào như gà bay chó chạy, Thời Cửu lau miệng, mãn nguyện đặt đũa xuống.

"Tính thời gian thì chắc họ cũng đến rồi," Quý Trường Thiên đứng dậy, “Thập Bát, Thập Cửu, đi nào, chúng ta ra Hương Lí Đình.”

Trước đây Thời Cửu đã xem bản đồ, Hương Lí Đình này chính là đình giữa hồ ở Tây Uyển trong nội phủ. Nghe nói cái tên này có từ việc vào mùa hạ, hồ sen tỏa hương thơm ngát, cá chép vàng bơi lội thành từng đàn lớn. Nhưng ba chữ này trong mắt Thời Cửu, chỉ còn lại món cá chép sốt chua ngọt thơm lừng.

Ba người men theo hành lang đi về phía Tây Uyển, mới đi được một lát, Thời Cửu đã cảm thấy có gì đó theo dõi họ. Quay đầu lại nhìn, hóa ra là lũ chó mà Quý Trường Thiên nuôi.

"Sao chúng lại đi theo chúng ta?" Cậu hạ giọng hỏi Thập Bát.

“Đi tuần tra đó, ám vệ chúng ta có lịch trực, bầy chó cũng có lịch trực. Nhưng cụ thể thế nào thì ta cũng không biết, đều do Tiểu Bạch Long quyết định. Tiểu Bạch Long là thủ lĩnh bầy chó, những con khác đều nghe lời nó.”

Thời Cửu sững người.

Đây là lần đầu cậu thấy tuần tra không dùng người mà lại dùng đội "Gâu Gâu".

"Tiểu Bạch Long... ngươi nói là con chó cỏ màu trắng đó sao? Nó lại là chó vương á?" Cậu hỏi.

Thập Bát gật đầu: “Nghe nói hôm qua lúc ngươi mới đến, Thương Nghê hung dữ với ngươi. Tiểu Bạch Long rất tức giận, tối qua đã đánh cho Thương Nghê một trận, còn bắt nó đi canh gác ở U Lâm Cư nữa. Mấy ngày tới, ngươi sẽ không thấy nó đâu.”

Thời Cửu: “...”

Hả? Chó cỏ đánh ngao Tây Tạng?

Đang kinh ngạc thì cậu liếc thấy một bóng trắng từ phía sau đuổi tới. Một con chó trắng nhỏ chạy qua cậu, vẫy vẫy đuôi, rồi tăng tốc, đuổi kịp Quý Trường Thiên ở phía trước.

"Tiểu Bạch Long, ngươi đến rồi," Quý Trường Thiên dừng bước, cúi xuống xoa đầu con chó, “Bọn ta đang đi Hương Lí Đình, đi cùng nhé.”

Con chó trắng vẫy đuôi mừng rỡ, nhảy nhót quanh hắn, rồi nhanh chóng chạy lên phía trước mở đường.

Đi qua vài chiếc cổng hình trăng khuyết, một mặt hồ rộng lớn hiện ra trước mắt. Chiếc thuyền nhỏ đã được chuẩn bị sẵn đợi ở bờ hồ, ba người một chó lên thuyền, người chèo thuyền đưa họ tiến về giữa hồ.

Nhìn từ xa không thấy, đến gần mới phát hiện hòn đảo giữa hồ này khá lớn. Ngoài Hương Lí Đình ra còn có một lầu nhỏ. Nếu mùa hè ở đây hóng gió, ngắm hoa, đãi khách, thì còn gì bằng.

Vị Ninh Vương này, đúng là rất biết hưởng thụ cuộc sống.

Mọi người lên đảo, Thập Bát tìm một chỗ ẩn nấp trước. Thời Cửu quan sát xung quanh, tìm được một vị trí đắc địa cạnh đình rồi lặng lẽ bay lên ngọn cây.

Mấy người trong đình không để ý thấy cậu. Nghe thấy tiếng bước chân của Quý Trường Thiên, họ mới quay người lại. Một trong số đó nói: “Ta bảo này Tử Trú, sao ngươi đến muộn thế? Rủ ta đến đánh bài, mà chính mình lại đến trễ.”

Tử Trú... hình như là tên tự của Quý Trường Thiên.

Không hổ là sinh vào ngày hạ chí.

Thời Cửu gạt lá cây ra, nhìn rõ người đang nói chuyện trong đình, đó là Tạ Tri Xuân. Hai người còn lại thì không quen, chắc cũng là khách trong phủ.

"Đâu có muộn, mới giờ Tị thôi, rõ ràng là Tạ huynh đến quá sớm," Quý Trường Thiên thong thả bước vào đình, giật lấy lọ thức ăn cho cá trong tay đối phương để sang một bên. 

“Đừng cho ăn nữa, cứ đến phủ ta là các ngươi lại cho cá ăn. Cá chép trong hồ của ta sắp bị các ngươi vỗ béo đến chết rồi.”

Hai con cá chép béo ú bơi qua, Thời Cửu bỗng thấy Hương Lí Đình thơm hơn.

"Ngươi đi hai tháng không về, ta còn tưởng ngươi chết ở kinh đô rồi," Tạ Tri Xuân ngồi xuống bên bàn đá, lấy một miếng bánh, “Hoàng thượng lại chịu cho ngươi về mới hay.”

"Sao vừa gặp đã nguyền rủa ta vậy?" Quý Trường Thiên lấy quân bài trong hộp ra, “Ta và hoàng huynh tình sâu nghĩa nặng, ta vào kinh để mừng sinh thần người, sao lại có chuyện nguy hiểm đến tính mạng chứ?”

Tạ Tri Xuân dùng quân bài gõ gõ mặt bàn, tức giận nói: “Đến lúc nào rồi mà ngươi còn ảo tưởng về người ấy? Tin Trang Vương bị giết ta đã nghe nói rồi. Lần này là Trang Vương, lần sau có thể là ngươi đấy. Quý Trường Thiên, ngươi còn định nhẫn nhịn đến bao giờ?”

"Nhẹ tay thôi, đừng thô lỗ với Cửu Lang như thế," Quý Trường Thiên vội vàng giành lại quân bài bị hắn ta lấy, thở dài:

“Ta không biết hoàng huynh và tam ca có thù oán gì. Nhưng từ nhỏ đến lớn, đều là hoàng huynh bảo vệ ta. Lần này người ra tay với tam ca, cũng là vì tam ca đã phái người đến ám sát ta trước.”

“... Không, ngươi thật sự nghĩ mấy tên sát thủ đó là do Trang Vương phái đến à?”

“Chứ còn gì nữa? Trên người chúng có lệnh bài của cận vệ Trang Vương mà, Hoàng Nhị đích thân lục soát được đấy. Không phải người của tam ca, chẳng lẽ là người của hoàng huynh à?”

Tạ Tri Xuân tức đến nghẹn lời: “Ngươi...”

Thời Cửu thầm thở dài.

Ngay cả Tạ Tri Xuân cũng đoán được cái gọi là cận vệ của Trang Vương là do người khác giả mạo, vậy mà Quý Trường Thiên lại tin tưởng tuyệt đối.

Xem ra Tiết Đình nói không sai, bên cạnh Ninh Vương có rất nhiều người tài giỏi, nhưng tiếc là không dẫn dắt được.

Vài người đã xóc bài xong, Quý Trường Thiên xắn tay áo lên, hăm hở: “Vì ta mời các ngươi đến đánh bài, nên ta sẽ không khách khí, ngồi cái trước đây.”

Tạ Tri Xuân cười lạnh: “Tóm lại, ngươi tự cẩn thận thì hơn. Gần đây thúc ta lại chọc giận Bệ hạ, bị phạt ở nhà sám hối. Ông ấy tính tình nóng nảy, nói lần này nếu Bệ hạ không tự mời thì sẽ không trở về. Tình hình triều chính gần đây tạm thời không giúp ngươi dò hỏi được, ngươi tự lo liệu đi.”

Nghe lời này thì, thúc thúc của Tạ Tri Xuân làm quan lớn trong triều à?

Quả không hổ là một trong Ngũ Tộc, ngay cả bạo chúa cũng không dám tùy tiện động đến ông ta. Vị Hoàng thượng này thấy ai chướng mắt là giết, nhưng với người trong Ngũ Tộc này thì chỉ phạt về nhà đóng cửa sám hối thôi.

Quan lớn họ Tạ... không lẽ là Hộ Bộ Thượng Thư?

Nếu đúng là vậy, Hộ Bộ Thượng Thư là thúc thúc của Tạ Tri Xuân, Tạ Tri Xuân lại là môn khách của Quý Trường Thiên, thảo nào Hoàng thượng lại đề phòng người đệ đệ bất tài này đến vậy.

"Tạ huynh, ta gọi ngươi đến để đánh bài, sao ngươi lại nói chuyện triều chính với ta rồi? Ta là một người sắp chết, biết những điều này thì sao, không biết thì lại làm sao chứ?" 

Quý Trường Thiên tỏ vẻ bất lực, “Công tư phân minh... công tư phân minh. Nếu Tạ huynh vẫn chưa chuyển đề tài được, hay là ta kể cho các ngươi nghe một câu chuyện cười nhé?”

Tạ Tri Xuân khó hiểu: “Chuyện cười gì?”

Thời Cửu hít một hơi, nổi da gà.

Quý Trường Thiên: “Các ngươi có biết, cáo kêu thế nào không?”

Thời Cửu: “...”

A a a a a đừng nói nữa!!

"Cáo kêu thế nào?" Tạ Tri Xuân miễn cưỡng suy nghĩ, “Kêu 'oang oang' à?”

Một người khác nói: “Chắc là giống chó nhỉ? Kêu 'gâu gâu'?”

Người còn lại nói: “Ta không biết, nhưng chắc không phải kêu 'meo meo' đâu nhỉ?”

"Không đúng, đều không đúng," Quý Trường Thiên phe phẩy quạt, ra vẻ cao siêu, “Là...”

Thời Cửu dứt khoát bịt tai lại.

Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi. Tôi thề từ nay về sau sẽ không tùy tiện kể chuyện cười nhạt cho người xưa nữa, được chưa!!

Ngón chân gần như xuyên thủng cả đế giày, cuối cùng cậu nghe thấy Tạ Tri Xuân đập bàn đứng dậy, giận dữ nói: “Quý Trường Thiên! Ngươi bị điên à!”

"Ngươi xem ngươi xem, sao lại nóng nảy rồi," Quý Trường Thiên hả hê, “Ai cũng nói Tạ gia là dòng dõi thư hương, Tạ đại công tử lại học rộng tài cao, hiểu biết lễ nghĩa. Một người như ngươi lại bị một chuyện cười nhạt làm khó, thật là đáng tiếc mà.”

"Ngươi..." Tạ Tri Xuân suýt bị hắn chọc tức chết, “Đây là chuyện cười nhạt à, đây là...”

Nói rồi hắn ta vung tay: “Thôi vậy, lần sau viết thư cho thúc thúc, ta sẽ viết cả chuyện cười nhạt này vào, xem ông ấy có biết cáo kêu thế nào không.”

Thời Cửu: “...”

Tiêu đời rồi.

Nếu chuyện cười này sắp thịnh hành ở kinh đô, nhớ báo cho tôi một tiếng nhé, để tôi đi chết trước cho rồi!!!

"Được rồi, đánh bài đánh bài," Tạ Tri Xuân nói, “Ta không nhắc đến chuyện chính sự nữa, ngươi cũng đừng dùng chuyện cười nhạt chết tiệt đó làm tổn thương tai ta nữa.”

"Ngươi sớm có nhận thức này thì đã xong rồi," Quý Trường Thiên lật bài của mình, “Chư vị, bắt đầu thôi nhỉ?”

"Chỉ có thế thôi à?" Tạ Tri Xuân dứt khoát lật hết bài của mình, “Tử Trú, thế nào?”

Chiếc quạt trong tay Quý Trường Thiên khựng lại, ngạc nhiên nói: “Vừa vào đã bốc được 'thiên' với 'địa' cơ à? Tạ huynh, hôm nay vận may của ngươi tốt thật đấy.”

"Dĩ nhiên rồi," Tạ Tri Xuân đắc ý hắng giọng, ra vẻ, “Đúng như câu 'Mấy kẻ đứng dưới đất, ngước nhìn ta trên mây xanh'.”

"Tạ huynh, đừng vui mừng sớm quá. Tục ngữ có câu, đứng càng cao ngã càng đau. Mới đầu mà ngươi đã lên trời rồi, coi chừng về sau thua sạch túi đấy." Người khác nói.

"Về sau thua hay không thì ta không biết, nhưng ta biết ván này Tử Trú thua rồi," Tạ Tri Xuân vỗ vỗ mặt bàn, “Còn đợi gì nữa, móc tiền ra đi?”

"Hừ, móc tiền thì móc tiền," Quý Trường Thiên lấy túi tiền ra, rút bạc đặt lên bàn, “Đây, tiền mở hàng của ngươi.”

Tạ Tri Xuân vui vẻ nhận tiền: “Tiếp tục tiếp tục.”

Thời Cửu ngồi trên cây, chăm chú theo dõi.

Có vẻ luật của bộ bài Cửu này không khó, không ngoài việc bốc bốn quân bài, hai quân ghép thành một cặp rồi so điểm với cái. Cần chút chiến thuật, nhưng dường như may rủi vẫn là yếu tố chính.

Bốn người đánh hai canh giờ, bạc trên bàn đã chất thành núi. Thời Cửu càng nhìn càng thấy trò này chẳng khác gì cờ bạc, người bình thường tuyệt đối không được dây vào, sơ suất một cái là tán gia bại sản.

Quý Trường Thiên uống bát chè ngọt do tỳ nữ mang đến, bài trên bàn đã lật ra. Tạ Tri Xuân mở to mắt, không thể tin nổi: 

“Loại bài này mà ngươi cũng bốc được à? Ta còn tưởng 'thiên địa' của ta đã là lớn nhất rồi chứ.”

"Tạ huynh, gió chiều nào xoay chiều đó," Quý Trường Thiên cười như hồ ly, “Móc tiền ra đi.”

Tạ Tri Xuân thở dài, giao nốt đống bạc cuối cùng trước mặt mình, nhưng phát hiện vẫn thiếu một lạng.

"Đường đường Tạ thị Tấn Dương, một trong Ngũ Tộc là không thể thiếu nợ được đâu," Quý Trường Thiên giễu cợt, “Tạ huynh đừng nói với ta là ngươi rỗng túi, đã thua sạch rồi đấy.”

"... Giục cái gì, đến phủ ngươi đánh bài mà lại không mang đủ tiền chắc?" Tạ Tri Xuân sờ túi tiền ở hông, “Ta dĩ nhiên...”

Nói nửa chừng, mặt hắn ta chợt biến sắc: “Túi tiền của ta đâu rồi?”

"Chậc chậc, Tạ công tử vì muốn quỵt nợ mà ngay cả cái cớ làm mất túi tiền cũng nghĩ ra được." Quý Trường Thiên dùng quạt che miệng, trêu chọc.

"Ta nói thật mà!" Tạ Tri Xuân sờ khắp người, cau chặt mày, “Bị lấy lúc nào thế? Tên trộm chết tiệt, dám trộm lên đầu ta rồi!”

Quý Trường Thiên thấy phản ứng của hắn ta không giống đang đùa, thì dần dần trở nên nghiêm túc: “Tạ huynh nói gì vậy? Ai lấy túi tiền của ngươi?”

Tạ Tri Xuân: “Ngươi còn chưa biết sao, hai tháng nay ngươi rời khỏi Tấn Dương, trong thành xảy ra rất nhiều vụ trộm cắp. Tên trộm đó thần không biết quỷ không hay, ngươi còn chẳng biết tiền trên người mình mất lúc nào.”

"Ta cũng nghe nói," một môn khách khác nói, “Ta nghe nói tên trộm này từng trong một đêm gây ra sáu vụ liên tiếp, trộm khắp cả thành. Người ta nói, là Đạo Thánh hạ phàm.”

Quý Trường Thiên: “Thế... tên trộm đó hoành hành như vậy, sao quan phủ không đi bắt?”

"Nếu bắt được thì túi tiền của ta còn mất à?" Tạ Tri Xuân đứng dậy, “Không nói nữa, ta phải về tìm túi tiền của ta. Bọn quan lại ở châu nha toàn là lũ ăn hại, ngay cả một tên trộm vặt cũng không bắt được, ta phải tự tay lôi hắn ra mới được.”

Nói xong, hắn ta quay người bỏ đi. Quý Trường Thiên vội vàng gọi: “Tạ huynh!”

“Tiền nợ ngươi lần sau trả!”

“Ta không nói chuyện đó. Ý ta là ngươi mất túi tiền, ta cho ngươi vay bạc chúng ta tiếp tục đánh, ngươi muốn bắt tên trộm kia, cũng không cần vội mà.”

“Không đánh nữa, không có tâm trạng.”

Tạ Tri Xuân phất áo bỏ đi, để lại ba người đứng tại chỗ nhìn nhau.

“Điện hạ, lần này thiếu một người rồi.”

Quý Trường Thiên rõ ràng không muốn kết thúc ván bài. Hắn suy nghĩ một lúc rồi gọi: “Thập Bát, Thập Cửu? Hai ngươi ai ra đây đánh bài với ta?”

Hai ám vệ đồng loạt im lặng.

"Ta biết hai ngươi ở gần đây, mau ra đi," Quý Trường Thiên đứng dậy tìm kiếm, “Thập Bát? Thập...”

Hắn bước xuống bậc thềm trước đình, không biết sao lại hụt chân, suýt ngã.

Thời Cửu giật mình, cũng không nghĩ nhiều mà xông ra đỡ lấy đối phương.

Ai ngờ giây tiếp theo, tay của Quý Trường Thiên đã nắm chặt cổ tay cậu, cười tươi: "Bắt được ngươi rồi.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...