Tại sao... xuyên không một lần rồi mà trở về vẫn là kế toán?
Nghĩ lại thì Thời Cửu cậu ở cổ đại cũng từng leo lên đến vị trí dưới một người trên vạn người, ở hoàng cung, ngủ long sàng, tuy chưa làm được Hoàng đế nhưng ít nhất cũng đã "làm" được một vị Hoàng đế rồi.
Ngày xưa cậu sở hữu vạn lượng vàng, ăn sơn hào hải vị, mặc gấm vóc lụa là, vậy mà nay lại sa sút trở về kiếp làm trâu ngựa văn phòng lương tháng ba cọc ba đồng. Mở điện thoại tra số dư thẻ ngân hàng, cả người chỉ còn lại số tiền tiết kiệm năm chữ số, mà hai chữ số trong đó còn nằm sau dấu phẩy.
Thời Cửu cảm thấy trước mắt tối sầm, quỳ sụp xuống đất.
Không phải nói đùa mà là trước mắt tối sầm thật, một bóng đen không biết từ đâu vọt ra, vươn vai thành một dải dài với đầu mèo đuôi mèo ngay trước mặt cậu, nó duỗi chân trước rồi lại xoạc chân sau, há to cái mồm hồng phấn ngáp một cái thật dài.
Cảnh tượng này trông quen thuộc đến lạ, cậu không khỏi ngẩn người.
... Tiểu Cục Than?
Con mèo đen rũ lông, vểnh đuôi thong dong đi ngang qua, chạy tới bên máy lọc nước tự động để uống nước.
Thời Cửu nhìn theo hướng nó vừa đi tới, phát hiện ban nãy chắc nó trốn trong ổ mèo ở góc tường. Tất nhiên đó không phải loại ổ sang chảnh mà con người chọn cho mèo mà chỉ là một cái thùng giấy tầm thường không gì bằng.
Bởi vì nó quá đen nên cậu hoàn toàn không để ý thấy đó là một con mèo.
Quan sát kỹ lại phòng ngủ của mình, cậu lại phát hiện thêm nhiều thứ liên quan đến mèo: đống đồ hộp ăn vặt xếp trong tủ, cây gậy trêu mèo bị cắn cho biến dạng, khay cát và bàn cào móng ở ban công, và tất nhiên nhiều nhất vẫn là lông mèo có thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào.
Hóa ra ngôi nhà này có nuôi mèo?
Con mèo đen này nhìn cũng quá quen mắt đi, có điều mèo đen trên đời này dường như đều cùng một khuôn đúc ra. Tiểu Cục Than đã mất từ lâu rồi, không thể nào là con mèo này được.
Mèo đen uống nước xong liền quay trở lại. Đột nhiên, Thời Cửu nhìn thấy một đoạn dây đỏ quen thuộc trên cổ nó.
Cậu lập tức lao tới tóm lấy con mèo, vuốt theo sợi dây đỏ, kéo ra một mặt dây chuyền hình con cá vàng nhỏ lấp lánh.
Thời Cửu: "!"
Đây chẳng phải là chiếc vòng cổ cậu làm cho Tiểu Cục Than sao?
Cậu nhanh chóng tháo vòng cổ khỏi cổ mèo, nhìn trái ngó phải, cẩn thận cân nhắc. Tuy sợi dây đã không còn là sợi dây năm đó nhưng hình dáng và kỹ thuật chế tác con cá vàng này giống hệt món cậu đặt làm ngày trước, trọng lượng cũng đúng, tuyệt đối không sai vào đâu được.
Đây là vàng thật đấy!
Đem thứ này ra tiệm vàng bán chắc cũng đỡ phải phấn đấu vài năm nhỉ? Ai thèm làm kế toán chứ, cậu chẳng thèm...
Con mèo đen dùng đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào cậu. Đối diện với ánh mắt đó, Thời Cửu bỗng thấy chột dạ một cách lạ lùng.
Con người không thể, ít nhất là không nên cướp đồ của mèo.
Thời Cửu nén đau thương đeo lại vòng cổ cho mèo. Càng nhìn càng thấy con mèo này chính là Tiểu Cục Than nhưng tại sao nó lại xuất hiện ở hiện đại, còn đeo chiếc vòng cổ cũ?
Cậu đứng dậy đi ra ngoài tìm mẹ mình: "Mẹ, cái vòng cổ trên người Tiểu Cục Than từ đâu ra vậy ạ?"
Mẹ Thời ngạc nhiên nhìn cậu: "Chẳng phải lúc con nhặt được nó đã có rồi sao? Con quên rồi à? Hè năm ngoái con về nhặt được ngay dưới lầu nhà mình đấy. Nhà mình còn giúp nó tìm chủ mãi mà chẳng ai đến nhận, đành phải giữ lại nuôi."
Thời Cửu: "Con cá nhỏ trên nó là vàng ròng đấy, mẹ có biết không?"
"Không thể nào?" Mẹ Thời kinh ngạc, "Nếu là vàng thì đáng giá lắm đấy. Hỏng rồi hỏng rồi, nó mà lạc mất thì chủ nhân chắc chắn lo lắm... Thật là, mẹ cũng không nghĩ có ai lại đeo vàng thật cho mèo. Tiểu Cửu, sao con đột nhiên phát hiện ra đó là vàng?"
Thời Cửu: "..."
Bởi vì con chính là vị chủ nhân "đeo vàng thật cho mèo" đó đấy.
"Vậy chúng ta có nên đi tìm chủ nhân của nó lần nữa không? Lần trước mới tìm quanh khu phố, hay lần này mở rộng phạm vi ra?" Mẹ Thời hỏi.
"Thôi ạ," Thời Cửu nói, "Cũng qua một năm rồi, nếu chủ nhân của nó có lòng thì đã tìm đến từ lâu rồi."
"Cũng đúng..."
"Đúng rồi mẹ." Thời Cửu hỏi, "Bao giờ... chúng ta mới đi thăm ông bà nội ạ?"
"..." Mẹ Thời cuối cùng không nhịn được đưa tay sờ lên trán cậu, lo lắng hỏi: "Tiểu Cửu, con thật sự không sao chứ? Chẳng phải nửa tháng trước chúng ta mới từ dưới quê lên sao? Con còn bảo là không bao giờ muốn giúp ông bà làm việc đồng áng nữa mà."
Thời Cửu: "..."
Chết thật.
Xuyên không thì không có ký ức, trở về cũng vẫn không có ký ức, đây chẳng phải là chuyên chơi khăm cậu sao.
Không biết giải thích thế nào, Thời Cửu quyết định chuồn lẹ: "Con đi tắm đây."
"Ơ này..."
Cậu vội vàng đóng cửa phòng, lấy quần áo vào phòng tắm.
Đã quá quen với việc dùng thùng tắm ở cổ đại, Thời Cửu phải nghiên cứu một lúc mới tìm ra bên nào là nước nóng. Cảm giác tắm vòi sen sau bao lâu xa cách mang lại một sự hư ảo đầy nghịch lý.
Cậu đứng dưới vòi hoa sen, để dòng nước dội qua khuôn mặt, trầm tư trong tiếng nước chảy.
Đại Ung vốn là một vương triều không tồn tại trong lịch sử, tại sao sau khi cậu xuyên không một chuyến rồi trở về thì triều Ung lại biến thành sự thật? Rồi cả cha mẹ đã mất cũng sống lại, ông bà nội lẽ ra đã lần lượt qua đời khi cậu học cấp ba nay vẫn còn tại thế và cả con mèo đen giống hệt Tiểu Cục Than này nữa...
Cậu gạt nước trên mặt, nhìn vào gương. Gương chưa bị hơi nước che phủ hoàn toàn, phản chiếu gương mặt cậu, rõ ràng là dáng vẻ của một kẻ chưa từng nếm trải sự vùi dập của xã hội.
Cuộc sống hiện tại có thật không? Người thân còn khỏe mạnh, có công việc, có mèo, mọi thứ đều viên mãn như trong mơ.
Cậu rất nghi ngờ mình căn bản không trở về thế giới cũ mà khả năng cao nơi này là một không gian song song rất giống hiện đại. Nếu không thì làm sao giải thích được những thay đổi này?
Tâm trí Thời Cửu treo ngược cành cây tắm xong, lau sạch nước trong phòng tắm, cuối cùng cũng được lên giường nghỉ ngơi. Tiểu Cục Than đã nhanh chân chiếm giường trước, cậu đưa tay xoa xoa, cảm giác mềm mại của lông mèo khiến lòng cậu dần bình lặng lại.
Đuôi mèo bắt đầu quất qua quất lại, sau khi cậu vuốt đến cái thứ mười, con mèo đen cuối cùng cũng hết chịu nổi, táp cho cậu một phát.
Biết đau, không phải là mơ.
Thời Cửu nằm trong chăn cầm điện thoại lên mạng tìm kiếm.
Dù sao thì cứ thử tìm Quý Trường Thiên trước xem sao.
Cái gì mà kết quả hiện ra toàn là Hoàng đế Đại Ung Quý Trường Thiên thế này? Lên cả Baidu Baike luôn, oai thật đấy. Tuy thời gian tại vị không dài nhưng công lao thì không ít... Cái tên kia thực sự đã làm việc nhiều thế này sao?
Thời Cửu bày tỏ sự nghi ngờ, tiếp tục vuốt xuống, thay đổi từ khóa tìm kiếm. Nhưng dù tìm thế nào cũng chỉ ra được Quý Trường Thiên trong lịch sử, không thấy nhân vật nào ngoài đời thực.
Không phải người nổi tiếng sao... Chẳng lẽ kiếp này Quý Trường Thiên không làm nên sự nghiệp gì? Chuyện này hơi khó giải quyết đây. Hay là ở đây căn bản không có Quý Trường Thiên?
Nhưng nếu cậu có thể luân hồi chuyển kiếp thì Quý Trường Thiên chắc chắn cũng có thể, chẳng có lý gì thế giới này lại thiếu hắn.
Hoặc là... đổi tên rồi? Thế thì càng rắc rối, giữa biển người mênh mông mà tìm một người ngay cả cái tên cũng không biết chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Thôi, dù sao bây giờ cậu vẫn là sinh viên mới tốt nghiệp, có cả đống thời gian để tìm, cứ đối phó với công việc trước rồi tính sau vậy.
Cậu tắt đèn, nằm ngửa mặt lên trời. Sự mệt mỏi như thủy triều nuốt chửng lấy cậu, rất nhanh cậu đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau cậu bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức.
Cái báo thức này cũng không biết được đặt từ lúc nào, cậu vừa ngáp vừa bò dậy vệ sinh cá nhân, nhìn thời gian mới tám giờ.
A, đã lâu lắm rồi cậu không ngủ dậy lúc tám giờ sáng.
Tiện tay thêm hạt cho mèo, cậu đi ra phòng khách. Mẹ Thời đã chuẩn bị xong bữa sáng, Thời Cửu tinh thần uể oải khuấy bát cháo, thực sự không có hứng ăn uống.
Ăn được một lúc, cậu ngẩng đầu hỏi: "Mẹ, mẹ có bao giờ nghe nói về... một người tên Quý Trường Thiên chưa?"
"Có nghe qua mà."
Mắt Thời Cửu sáng lên: "Ở đâu ạ?"
"Thì chẳng phải hôm qua đi bảo tàng, xem cái gì mà... Ung Chiêu Đế đó sao. Sao thế, định đố mẹ à?"
Thời Cửu: "..."
Ngọn lửa hy vọng vừa nhen được đã tắt ngóm ngay lập tức, cậu cúi đầu ăn tiếp: "Dạ không."
Đôi khi người ta quá nổi tiếng cũng không tốt.
Mẹ Thời nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ quái: "Hai ngày nay con cứ lạ lạ thế nào ấy? Sắp đi làm nên lo lắng à?"
"Không ạ."
"Thả lỏng đi, đừng có suốt ngày ủ rũ thế. Đến nơi thì giữ quan hệ tốt với đồng nghiệp, hoàn thành tốt công việc, đừng để lãnh đạo nổi giận, biết chưa?"
"Con biết rồi mẹ."
"Ăn mau đi, lát nữa bảo bố con chở đi, tiện đường luôn."
Bố Thời: "Có thật là tiện đường không..."
"Không tiện cũng phải chở." Mẹ Thời lườm ông một cái, "Con trai bảo bối ngày đầu đi làm, không được để muộn."
"Được rồi được rồi, đi thì đi, tôi chở là được chứ gì."
Thời Cửu không có ý kiến, dù sao thì cậu cũng chẳng biết công ty nằm ở đâu.
Ăn sáng xong, cậu lên xe của bố đến công ty. Giờ này trên đường vẫn hơi tắc, may mà không tắc lâu, tám giờ năm mươi cậu thuận lợi tới dưới chân tòa nhà công ty.
"Vào đi con," Bố Thời nói vọng qua cửa xe, "Có việc gì thì liên lạc nhé!"
Thời Cửu ra dấu "OK" với ông rồi quay người vào tòa nhà văn phòng.
Ngay khoảnh khắc bước vào sảnh lớn, cậu chợt nhớ ra một chuyện.
Tòa nhà này cao mấy chục tầng, có hàng tá công ty, rốt cuộc cậu phải vào công ty nào?
Cậu vội vàng quay đầu định hỏi bố nhưng đã thấy xe của ông chạy xa mất rồi.
... Hỏng bét.
Đang do dự không biết có nên gọi điện không, danh mục các tầng ở sảnh lớn đã thu hút sự chú ý của cậu. Cậu liếc thấy tên của một công ty:
"Thiên Thời".
Mặc dù rất có thể đây là "Thiên thời địa lợi nhân hòa" nhưng không hiểu sao trong đầu cậu bỗng vang lên lời Quý Trường Thiên từng nói.
Thiên tải nhất thời, thiên trường địa cửu.
Cái tên "Thiên Thời" này, liệu có liên quan đến Quý Trường Thiên không?
Như có một loại tâm linh tương thông vô hình nào đó, cậu không do dự nữa, đi thẳng vào thang máy, nhấn tầng của công ty Thiên Thời.
Công ty này chiếm tổng cộng ba tầng lầu. Cậu tìm một vòng, cuối cùng cũng thấy văn phòng bộ phận tài chính. Với tâm thế thử vận may, cậu đưa mặt vào máy chấm công, đèn xanh nhảy lên, chấm công hoàn thành.
Thế mà cũng đoán trúng.
Lúc đó là 8:59, cậu vừa kịp giờ vào văn phòng, phát hiện ra vẫn còn rất nhiều người chưa tới. Bất đắc dĩ, cậu đành hỏi ngẫu nhiên một đồng nghiệp: "Chào chị, em là người mới, cho em hỏi... chỗ ngồi của em ở đâu ạ?"
Đối phương nhìn cậu: "Em là Thời Cửu phải không? Bên này, đi theo chị."
Thời Cửu đi theo cô ấy về vị trí của mình, nghe thấy tiếng xì xào xung quanh: "Nhìn kìa nhìn kìa, anh chàng đẹp trai mới đến!"
Thời Cửu: "..."
"Này, thẻ nhân viên của em." Người đồng nghiệp đưa thẻ cho cậu, "Những thứ cần dùng đều chuẩn bị xong cho em rồi, thiếu gì thì sang phòng bên cạnh lấy, có gì không hiểu cứ hỏi nhé."
"Dạ, em cảm ơn."
Đối mặt với chiếc máy tính, Thời Cửu thở dài một tiếng thật sâu.
Vừa nhấn nút nguồn, khóe mắt của cậu liếc thấy người đồng nghiệp ngồi cạnh cửa sổ đột nhiên phấn khích, liên tục vẫy tay gọi mọi người: "Sếp Quý đến rồi!"
Thời Cửu khựng lại.
Họ Quý?
"Thật không? Đâu đâu để tôi xem," Các đồng nghiệp đồng loạt vây quanh cửa sổ, "Đúng là sếp Quý rồi, xem ra hôm nay lại được ăn trà chiều sang chảnh rồi!"
Thời Cửu cũng muốn ghé mắt xem thử nhưng các đồng nghiệp nhanh chóng tản ra, chắc hẳn "sếp Quý" đã vào tòa nhà. Mặc dù không biết văn hóa doanh nghiệp của công ty Thiên Thời này thế nào nhưng việc nhân viên lại mong chờ lãnh đạo đến thế này khiến cậu không thể không liên tưởng đến một người.
Rất nhanh sau đó, sếp Quý đã lên tới tầng của họ. Cửa mở ra, trong văn phòng lập tức vang lên những tiếng "Chào sếp Quý", "Chào buổi sáng sếp Quý" không ngớt.
Thời Cửu quay đầu nhìn người mới tới.
Một gương mặt quen thuộc không thể quen thuộc hơn, dường như trẻ trung hơn lúc họ mới gặp nhau, đặc biệt là đôi mắt hồ ly thương hiệu kia, mỗi khi cười lên là lại khiến người ta xao động tâm hồn.
Thực sự là Quý Trường Thiên.
Có còn thiên lý không đây, kiếp trước làm Hoàng đế, kiếp này làm Tổng tài, giờ mới thấy nỗ lực không hẳn là con đường duy nhất dẫn đến thành công, may mắn mới là yếu tố quyết định.
Người nọ mặc một bộ vest trắng kiểu trẻ trung, vì đổi sang quần áo ngắn nên đôi chân trông càng thẳng tắp và dài miên man. Đây là lần đầu tiên Thời Cửu thấy Quý Trường Thiên để tóc ngắn, cậu không kìm được mà nhìn thêm vài cái.
Quý Trường Thiên vẫy tay chào mọi người coi như đáp lễ, ánh mắt lướt qua từng người một.
Khi lướt đến chỗ Thời Cửu, bốn mắt nhìn nhau, Thời Cửu chỉ cảm thấy nhịp tim nhanh hơn vài phần, định đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Nhưng giây tiếp theo, ánh mắt đối phương đã dời đi, thần sắc không có bất kỳ thay đổi nào.
Thời Cửu: "..."
Không nhận ra cậu?
Rõ ràng đã nói với cậu là dù thế nào cũng sẽ nhận ra cậu mà... Chẳng lẽ, không phải không nhận ra mà là căn bản không quen biết?
Chuyện này khó rồi đây.
Trước đây cậu hoàn toàn không nghĩ tới kết quả này. Thậm chí nếu thế giới này có Quý Trường Thiên thì hắn cũng có thể chẳng biết cậu là ai, cậu đối với hắn chỉ là người dưng nước lã.
Trái tim đột ngột chùng xuống, Thời Cửu quay đầu lại nhìn vào màn hình máy tính, thẫn thờ mất hồn.
Nếu Quý Trường Thiên không quen biết cậu, cậu phải làm sao đây? Cậu có nên tiếp tục tiếp cận hắn không? Bây giờ đối phương là sếp công ty, còn cậu là nhân viên mới, nếu cậu vừa vào đã sán lại gần sếp, liệu có hơi...
Đang mải suy nghĩ, cậu thấy có người đi đến bên bàn làm việc của mình. Quý Trường Thiên dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: "Cậu là người mới, Thời Cửu phải không? Bây giờ có bận không? Nếu không bận thì đi theo tôi một lát."
Thời Cửu ngạc nhiên ngẩng đầu.
Quý Trường Thiên mỉm cười với cậu rồi đi ra ngoài văn phòng, Thời Cửu chỉ đành đứng dậy đi theo.
Không phải chứ... vừa mới vào làm đã bị gọi đi nói chuyện riêng sao? Tuy đối phương là Quý Trường Thiên nhưng dù sao cũng là lãnh đạo...
Cậu lại thở dài trong lòng, theo hắn đi dọc đến tận cuối dãy hành lang.
"Sếp Quý tìm tôi có việc gì ạ?" Cậu hỏi.
Quý Trường Thiên quay người lại, đuôi mắt hơi cong lên: "Tiểu Thập Cửu, đã lâu không gặp."
