Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 199



Tết nguyên đán sắp đến, những người vẫn còn đang đi làm đã không còn tâm trí nào để làm việc, ngày ngày mong ngóng kỳ nghỉ cũng như mong lãnh đạo đừng có tìm việc vào lúc này.

Tuy nhiên, người có tâm trạng như vậy không bao gồm Thời Cửu.

Dù sao công việc hiện tại của cậu cũng thực sự nhẹ nhàng, rời khỏi bộ phận tài chính vốn là ‘chiến trường’ mỗi dịp cuối năm, thế giới bỗng trở nên tươi đẹp hẳn.

Việc hằng ngày phải làm chẳng qua là đi theo Quý Trường Thiên dạo quanh khắp nơi, thi thoảng còn có thể đi thăm những đồng nghiệp cũ đang ở trong cảnh nước sôi lửa bỏng rồi hiên ngang rời đi trong hàng loạt ánh mắt ngưỡng mộ.

Hôm nay là ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ Tết, Thời Cửu lề mề ăn xong bữa sáng, chuẩn bị đi ‘nước đến chân mới nhảy’ nốt ngày cuối cùng của năm. Trước khi ra cửa, mẹ Thời dặn dò:

"Tiểu Cửu, con tan làm sớm thì đừng quên mua câu đối đấy."

"Con biết rồi mẹ." Thời Cửu khoác áo khoác vào, "Đi mau thôi, sắp muộn rồi."

Mẹ Thời nhìn thời gian một cái, vội vàng ra cửa, chưa đầy hai giây sau lại vội vàng quay lại, chộp lấy một chiếc khăn quàng cổ từ giá treo đồ rồi quàng vào cổ Thời Cửu:

"Hôm nay trời lạnh, mặc nhiều vào một chút."

Thời Cửu bất lực: "Mẹ à, con thật sự không..."

Lời còn chưa dứt, mẹ Thời đã nói: "Nghe lời."

Thời Cửu: "..."

Trên đời này có một kiểu lạnh gọi là "mẹ bạn thấy bạn lạnh", cho dù hiện tại cậu có nội lực hộ thân, thời tiết âm mười mấy độ mà mặc áo cộc tay đứng ngoài trời nửa ngày cũng không bị cảm lạnh nhưng mà mẫu thân đại nhân không cho phép.

Cậu nhìn chiếc khăn màu đỏ thẫm kia, có chút kháng cự nói:

"... Ít nhất cũng đổi màu khác đi chứ."

"Màu đỏ thì làm sao? Quần áo thường ngày của con không đen thì xám, tuổi còn trẻ, rực rỡ một chút mới tốt, Tết nhất đến nơi rồi, cho nó vui vẻ, thôi được rồi, mẹ phải đi đây, không thì muộn thật mất."

Hai vị phụ huynh lần lượt ra ngoài, Thời Cửu lại lề mề hồi lâu, cho mèo ăn xong, lúc này mới không vội không vàng đi thang máy xuống lầu.

Vì thời gian Quý Trường Thiên đến công ty mỗi ngày không cố định nên cậu cũng không cần phải quẹt thẻ đi làm đúng giờ, vốn dĩ dậy sớm chẳng qua là để ăn bữa sáng cùng bố mẹ.

Người thân đã mất quay trở lại bên cạnh, cậu luôn không kìm được muốn ở bên họ nhiều hơn để lấp đầy những khoảng trống tình thân đó.

Xe của Quý Trường Thiên đã đợi cậu dưới hầm gửi xe, Thời Cửu vừa lên xe, tầm mắt liền khựng lại, kẻ nào đó hôm nay lại mặc một chiếc áo khoác cashmere màu đỏ trắng, sặc sỡ không chịu nổi.

Hai người họ đến hiện đại cũng đã được nửa năm, trong nửa năm này, Quý Trường Thiên vẫn khá kiềm chế trong phong cách ăn mặc, có lẽ vẫn đang ở giai đoạn quan sát nhân loại hiện đại, phát hiện người bên cạnh hiếm khi mặc quần áo màu sắc sặc sỡ nên cũng nhập gia tùy tục, thuận theo số đông.

Nhưng rõ ràng sở thích của con người rất khó thay đổi, thời gian dài trôi qua lại bắt đầu không kìm nén được nữa, cái tâm muốn "mặc đỏ diện xanh" lại rục rịch.

Thời Cửu đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, nhận xét:

"Không biết còn tưởng năm nay là năm tuổi của anh đấy."

Quý Trường Thiên hơi nhướn mày: "Năm nay người ta tròn hai mươi tư, chẳng phải chính là năm tuổi sao?"

Thời Cửu: "..."

Suýt nữa thì cậu quên mất chuyện này.

Nghĩ một chút, cậu dứt khoát tháo chiếc khăn quàng trên cổ mình xuống, vắt lên cổ đối phương:

"Chúc anh năm tuổi vui vẻ, chỉ còn lại ba ngày thôi đấy."

Quý Trường Thiên bật cười thành tiếng, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* chiếc khăn:

"Tặng anh sao?"

"Tặng anh đấy, đừng có trả lại cho em."

Tặng thứ mình không thích cho người thích nó, cả hai đều rất vui vẻ, và người thứ ba đang lén lút quan sát qua gương chiếu hậu cũng rất vui vẻ.

Thập Bát vặn nhỏ máy sưởi trong xe, rất nhanh chiếc xe đã rời khỏi hầm. Quý Trường Thiên lại nói:

"Đúng rồi Thời Cửu, anh có một thỉnh cầu quá đáng."

"Gì vậy?" Thời Cửu liếc hắn một cái, "Bắt em tăng ca cùng anh vào dịp Tết à?"

"... Đương nhiên không phải, anh muốn nói là, Tết năm nay anh có thể đến nhà em ăn Tết không?"

"Tại sao?" Thời Cửu không hiểu, "Anh không về nhà đón Tết cùng bố mẹ à?"

Quý Trường Thiên khẽ thở dài: "Hai người họ lại đi du lịch rồi, đến giờ vẫn chưa về, nói với anh là trong thời gian Xuân vận các tuyến bay cá nhân bị cấm, không kịp quay về, rõ ràng là cái cớ để tận hưởng thế giới hai người mà, vứt con trai sang một bên thật là nhẫn tâm quá đi."

Thời Cửu: "..."

"Họ không về, trong nhà chỉ còn lại một mình anh, Tết nhất được nghỉ, ngày mai mấy người Lý Vũ cũng đi hết rồi, Hoàng Đại Hoàng Nhị đã mấy năm không về nhà ăn Tết, anh cũng phê duyệt kỳ nghỉ cho họ về nghỉ ngơi."

Quý Trường Thiên vừa nói vừa nhìn Thời Cửu:

"Cho nên, nếu ngay cả em cũng không thu nhận anh thì anh đúng thật là 'cô gia quả nhân' rồi."

Thời Cửu nhìn bộ dạng hồ ly đáng thương này của hắn, mặt không cảm xúc quay mặt về phía trước, hỏi: "Cậu cũng về nhà à?"

Thập Bát nhận ra cậu đang hỏi mình, vội vàng đáp: "Về ạ, vé xe tối nay."

Thời Cửu: "..."

Cậu biết ngay mà, Quý Trường Thiên đã dám nói ra thì chắc chắn đã sắp xếp ổn thỏa cho tất cả mọi người rồi.

"Em thấy quan hệ của chúng ta vẫn chưa đến mức anh phải đến nhà em ăn Tết đâu nhỉ? Em giải thích thế nào với bố mẹ đây?" Cậu nói.

"Chú dì đều đã chấp nhận việc em chuẩn bị đi trộm bảo tàng rồi, lẽ nào lại không dung thứ nổi cho anh ăn ké một bữa cơm tất niên?"

Quý Trường Thiên hạ thấp giọng, "Thời Cửu, chẳng lẽ em thực sự nỡ nhìn anh đêm ba mươi Tết lủi thủi một mình ngoài đường đấy à?"

Thời Cửu: "..."

Lại nữa rồi.

Cậu quay mặt sang một bên, Quý Trường Thiên được đằng chân lân đằng đầu, ghé sát lại nói:

"Bây giờ người ta 'tay trói gà không chặt', nếu gặp phải bọn cướp thì biết làm sao? Mấy người Lý Vũ đều không có ở đây, chỉ còn mỗi Thời Cửu em thôi."

Tay trói gà không chặt? Lúc ấn cậu xuống sofa văn phòng để hôn, sức lực đâu có nhỏ chút nào.

Thật sự gặp phải cướp thì người xui xẻo là tên cướp mới đúng.

Quý Trường Thiên: "Thời Cửu..."

Thời Cửu đẩy hắn ra: "... Biết rồi."

Quý Trường Thiên thu mình lại ghế ngồi, chiếc khăn quàng che khuất khóe miệng hơi nhếch lên của hắn. Dường như hắn rất hài lòng với chiếc khăn màu sắc rực rỡ này, vào đến văn phòng mới lưu luyến tháo ra.

Ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ, hắn xử lý một số việc bắt buộc phải giải quyết trước năm mới, đợi đến chiều không bận nữa liền cùng Thời Cửu đi chọn câu đối.

Thời Cửu vốn định mua đại một bộ là xong, không ngờ Quý Trường Thiên lại bắt đầu kén chọn, cái này đối không chỉnh, cái kia bằng trắc không nghiêm cẩn, cái này mới lạ nhưng quá lộ liễu, cái kia hàm súc lại quá sáo rỗng... chọn tới chọn lui, nhất quyết không ưng được bộ nào.

Vốn dĩ chuyện năm phút là xong lại bị hắn kéo dài gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng Thời Cửu không nhịn được nữa:

"Cái này không được cái kia không xong, giỏi thì anh tự viết một bộ đi?"

Quý Trường Thiên nghe vậy khóe môi nhếch lên: "Việc này có gì khó? Chỉ là ở đây vừa không có giấy phù hợp vừa không có bút mực thuận tay, hay là thế này, chúng ta về trước đi, anh chợt nhớ ra trên xe còn có giấy đỏ chưa dùng, vừa hay có thể dùng để viết xuân liên."

Thời Cửu: "...?"

Sao mà lại "vừa hay" thế? Đã có rồi sao không nói sớm?

Cậu nghi ngờ Quý Trường Thiên cố ý nhưng cậu không có bằng chứng. Hai người quay lại xe lấy đồ rồi trở về công ty, Quý Trường Thiên mài mực nhấc bút ngay tại chỗ, viết ra một bộ câu đối.

Thời Cửu cầm tờ giấy đỏ còn chưa khô mực, chăm chú quan sát một lúc, phải nói người cổ đại đúng là người cổ đại, công phu thư pháp này, hàm dưỡng thi thư này, đúng là người thường không thể sánh bằng.

Quý Trường Thiên: "Thế nào?"

"Cũng được." Thời Cửu thu đồ lại, "Có thể mang về giao nộp rồi."

"Em thích là được." Quý Trường Thiên cười cười, lại viết thêm mấy tờ chữ Phúc, "Còn cả những thứ này nữa, cũng cầm đi luôn đi."

Thời Cửu nhìn bộ câu đối và chữ Phúc "vừa hay" xuất hiện, kích cỡ lại "vừa hay" phù hợp cùng với những tấm hoa giấy không biết từ đâu ra nhưng cũng "vừa hay" đã cắt tỉa xong xuôi, sắc mặt trở nên kỳ quái:

"Thực ra anh đã chuẩn bị xong từ lâu rồi đúng không?"

Quý Trường Thiên cười như không cười, chỉ nói: "Thời gian cũng vừa tầm rồi, có thể tan làm."

Tan làm không tích cực, tư tưởng có vấn đề.

Thời Cửu dứt khoát không tranh cãi với hắn về những vấn đề không quan trọng đó nữa, nhét đồ vào người rồi đi ra ngoài.

Đi nhờ xe của ông chủ về đến nhà, mang đồ về giao cho bố mẹ, bố Thời xem xong liền nói:

"Năm nay bộ câu đối này nhìn cao cấp thế? Mua bao nhiêu tiền vậy?"

Thời Cửu: "Không phải mua đâu ạ."

"Không phải mua? Chẳng lẽ là được tặng?"

"Cũng không phải được tặng." Thời Cửu nói, "Là Quý Trường Thiên tự viết đấy ạ."

Bố Thời ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn bộ câu đối hết bên trái đến bên phải:

"Nét chữ của tiểu Quý thật sự không tệ nha, dán cái này trước cửa nhà, đúng là đẹp mắt, tốt tốt, bạn trai con cũng đa tài đa nghệ gớm nhỉ."

Thời Cửu: "..."

Đâu chỉ là đẹp mắt, phải gọi là làm rạng rỡ cả nhà, dù sao đây cũng là ngự bút của Ung Chiêu Đế, đáng giá nghìn vàng... mặc dù nói ra cũng chẳng ai tin.

Bố Thời rất vui vẻ cất đồ đi, Thời Cửu lại nói: "Quý Trường Thiên còn nói, năm nay muốn đến nhà mình ăn Tết."

Bố Thời ngẩn ra: "Cái gì?"

Thời Cửu thuật lại nguyên văn những lời của Quý Trường Thiên cho bố mẹ nghe, cuối cùng uyển chuyển nhắc nhở:

"Câu đối bố cũng nhận rồi đấy."

Bố Thời: "..."

Hai vị phụ huynh nhìn nhau, tuy không hiểu lắm nhưng tỏ vẻ tôn trọng:

"Cái này... cũng được thôi, hai đứa tìm hiểu lâu như vậy rồi, đến nhà ăn bữa cơm cũng không có gì, chỉ là thêm đôi đũa thôi."

Thế là vào hôm Giao thừa, Quý Trường Thiên đến đúng hẹn.

Đây không phải lần đầu tiên hắn đến nhà họ Thời, thực tế trong nửa năm này, hắn có việc hay không có việc gì cũng sẽ ghé thăm, mua chút đồ biếu chú dì, tăng tiến tình cảm với họ, rút ngắn khoảng cách.

Chín giờ sáng, Thời Cửu đang cùng bố dán câu đối trước cửa nhà, từ xa đã nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, không chỉ có tiếng bước chân người mà còn có tiếng của chó.

Quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Quý Trường Thiên đang dắt Tiểu Bạch Long đi về phía này, những người khác đều đi cả rồi, chỉ còn lại một con chó ở bên cạnh, hắn liền dắt nó đến nhà vợ ăn Tết luôn.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...