Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 23



Hắn bước nhanh đến bàn, làm ướt lại mực đã khô mất một nửa trong nghiên, dùng bút lông chấm mực, đặt bút xuống viết.

Một bài thơ được viết liền mạch. Hắn cầm tờ giấy mực còn chưa khô, đưa cho Thời Cửu xem: “Thế nào?”

Thời Cửu đọc bài thơ từ đầu đến cuối rồi im lặng.

Bài thơ này… thực sự là không hay lắm, nhưng trong từng câu chữ, cái cảm xúc khoe khoang mình có cả chó lẫn mèo, có người bầu bạn, có người quan tâm, lại tràn đầy không thèm che tí nào.

Dừng lại một lúc lâu, cậu mới mở lời: “Hay là Điện hạ đừng tặng nữa.”

“Vì sao?”

“Thuộc hạ nghĩ, Tạ Tri Xuân mà đọc bài thơ này, sẽ càng tức giận hơn đấy ”

Quý Trường Thiên đọc đi đọc lại bài thơ vài lần, thở dài lắc đầu: “Ngươi nói cũng có lý. Thôi vậy.”

Hắn đặt bút và giấy xuống, rồi chợt nhớ ra điều gì đó: “À đúng rồi, ngươi vừa gặp Đại Li? Hắn đã về phủ rồi à?”

Thời Cửu gật đầu: “Hắn vẫn luôn tìm người, nhưng lại không chịu tự mình mang mèo đến.”

“Không sao, Đại Li vẫn luôn độc lai độc vãng. An toàn trở về là tốt rồi. Ngươi thấy hắn có bị thương không?”

Thời Cửu lắc đầu: “Nhưng hắn cứ nói ‘không kịp rồi’, ta không hiểu hắn có ý gì.”

“Ồ, vậy có lẽ là hắn bị dị ứng lông mèo, đang vội đi hắt hơi, lại không muốn mất mặt trước tiểu đệ, nên tìm đại một lý do thôi.”

Thời Cửu: “……”

Hả?!

Dị ứng lông mèo? Mà lại đi làm ám vệ cho Quý Trường Thiên?!

Mắt Thời Cửu mở to. Quý Trường Thiên nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của cậu thì không khỏi mỉm cười: 

“Sao, bất ngờ lắm hả? Yên tâm, dị ứng của hắn không nghiêm trọng lắm, ta cũng không ép buộc hắn. Là hắn tự nguyện ở lại.”

Thời Cửu im lặng rất lâu, mới sắp xếp lại ngôn từ: “Điện hạ biết hắn dị ứng lông mèo, mà vẫn phái hắn đi Tây Vực tìm mèo sao?”

Quý Trường Thiên thở dài: “Ban đầu ta cũng không kỳ vọng vào hắn đâu. Ta không biết đoàn thương nhân nào có mèo nên đã phái hắn cùng Hoàng Đại và Thập Thất, Thập Bát, chia làm ba đường đi thử vận may. Thập Thất, Thập Bát thì tay không trở về. Hoàng Đại thì có thấy mèo, nhưng lại gặp chút vấn đề khi giao tiếp với thương nhân Ba Tư, cuối cùng không thỏa thuận được giá. Ta đã chuẩn bị tinh thần là sẽ thất bại rồi, không ngờ vẫn là Đại Li đáng tin cậy.”

Hắn vừa nói vừa v**t v* con mèo từ đầu đến đuôi, không muốn rời tay: “Nhưng ngươi yên tâm, mặt nạ của Đại Li là loại đặc chế. Tấm lưới lọc trên đó đã được ngâm thuốc do Tống Tam pha chế, có thể làm giảm triệu chứng dị ứng. Bình thường hắn không có phản ứng gì. Chắc lần này ở gần mèo quá lâu thôi.”

Tống Tam là ai, cũng là một ám vệ sao?

Nhưng Quý Trường Thiên nghĩ gì mà lại phái Hoàng Đại đi giao dịch với đoàn thương nhân thế? Nhìn vẻ mặt hắn là biết không thể đàm phán thành công rồi.

“Tối nay chắc hắn sẽ trở về đấy. Khi hắn về, ta sẽ thưởng lớn.” Quý Trường Thiên lại nói.

Thời Cửu đứng bên cạnh nhìn hắn đùa với mèo, chỉ cảm thấy nơi này càng ở càng lạnh. Nhưng có lẽ là do đang vui, nên sắc mặt của Quý Trường Thiên khá hồng hào.

Mặc dù vậy, nhưng Thời Cửu vẫn không dám lơ là. Cậu khuyên: “Điện hạ, nơi này lạnh lẽo, chúng ta đổi chỗ khác đi.”

“Ừ, được.” Quý Trường Thiên ôm mèo đứng dậy, cùng cậu rời khỏi đình. Tiểu Bạch Long và Hoàng Đại đi theo phía sau.

Ánh mắt Quý Trường Thiên rời khỏi con mèo, rơi xuống vai Thời Cửu. Trên bộ đồ ám vệ của cậu dính rất nhiều lông mèo màu trắng, trông vô cùng nổi bật.

Từ vai, xuống ngực, đến cổ tay, xem ra bộ quần áo này không dùng được nữa rồi.

Quý Trường Thiên dừng lại, thắc mắc hỏi: “Tiểu Thập Cửu, lúc trực ngươi mặc bộ này thì không nói làm gì, nhưng tại sao hôm nay nghỉ mà vẫn mặc bộ này thế?”

Thời Cửu nghiêng đầu nhìn hắn, cũng thấy hơi lạ: “Mặc y phục gì… chẳng phải cũng đều như nhau sao?”

“Sao lại gọi là mặc gì cũng như nhau? Người đẹp vì lụa, ngựa hay vì yên. Nếu không có một bộ y phục đẹp, chẳng phải là lãng phí vóc dáng của ngươi à?”

Quý Trường Thiên vừa nói vừa nhặt vài sợi lông mèo dính trên vai cậu: “Ngươi xem trong phủ này, ai nghỉ ngơi mà không mặc y phục theo sở thích của mình? Ban ngày ban mặt, ngươi mặc y phục dạ hành làm gì chứ?”

Thời Cửu: “…”

Đúng là cậu không để ý người khác mặc gì. Nhưng chắc chắn đồ Lý Ngũ mặc vừa nãy không phải đồ công sở.

Do dự một chút, cậu nói: “Nhưng ta không có y phục nào khác.”

“Hả?” Quý Trường Thiên vô cùng ngạc nhiên, “Không có bộ y phục nào khác? Lúc ngươi làm việc cho Tiền huyện úy kia, ông ta không sắm cho các ngươi vài bộ y phục à?”

Thời Cửu lắc đầu.

Cậu không biết Tiền huyện úy có sắm y phục cho gia đinh trong phủ hay không, nhưng dù thì sao trong gói đồ của "Thập Cửu" không có. Còn bản thân cậu thì càng không, Huyền Ảnh Vệ chỉ phát đồng phục làm việc, chỉ có đồ mùa hè và mùa đông, khác nhau ở độ dày. Chỉ những người chỉ huy như Tiết Đình mới được bệ hạ ban thưởng và được mặc những kiểu quần áo khác.

Còn những ám vệ bình thường như họ, thứ có giá trị nhất trên người chỉ là con dao.

Cũng dễ hiểu thôi, dù sao thì ám vệ bình thường chỉ là công cụ dùng một lần, giống như những NPC được sao chép hàng loạt, không cần phải tạo hình quá tỉ mỉ. Quần áo thì cứ mặc tạm, không khỏa thân là được.

Mỗi ngày đều được ăn bữa cơm cuối cùng đã là ân huệ to lớn của hoàng đế rồi.

“Thật quá đáng,” Quý Trường Thiên nhíu mày, “Tuy Huyện úy kia là một tiểu quan bát phẩm nhưng cũng ở ngay kinh thành, thuê được gia đinh mà lại không đủ tiền sắm cho vài bộ y phục? Vì một con mèo hoang mà dám đánh chết người, lòng dạ hẹp hòi, ác độc. Loại bại hoại này, dù có làm quan, cũng nhất định sẽ là kẻ hại dân, tội ác tày trời.”

Thời Cửu hơi ngạc nhiên nhìn hắn.

Lần đầu tiên kể từ khi quen biết, cậu nghe Quý Trường Thiên nói những lời nặng nề như vậy. Cậu cứ nghĩ vị Ninh Vương này đối với ai cũng đều nhân hậu, rộng lượng.

Nói xong, dường như Quý Trường Thiên cũng cảm thấy lời nói của mình hơi quá khích. Hắn dịu nét mặt xuống, ho nhẹ một tiếng đầy ngượng ngùng: 

“Xin lỗi, vừa nãy hơi mất bình tĩnh, mong Tiểu Thập Cửu đừng để ý.”

“Ừm… không sao.”

Vốn dĩ ngài cũng đâu có nói sai.

Một người không thể dung thứ cho một con vật nhỏ, thì có thể có tấm lòng rộng lớn đến đâu chứ? Nếu không thích, đuổi nó đi là được, hà cớ gì phải tận diệt?

“Hay là thế này, Thập Cửu, ta đưa ngươi đi may vài bộ y phục.” Quý Trường Thiên nói.

“… Bây giờ ư?”

“Chọn ngày không bằng gặp ngày, đi ngay bây giờ.”

“Cái này… không cần đâu,” Thời Cửu không ngờ hắn lại hành động dứt khoát như vậy, “Điện hạ đã trả công cho ta rồi, ta sẽ tự đi mua sau.”

“Tuy không phải là không thể, nhưng ngươi mới đến Tấn Dương, có biết tiệm nào có vải tốt nhất không? Tiệm nào may đẹp nhất không?”

“Không biết.”

“Có biết tiệm nào may đồ nữ đẹp như tiên, tiệm nào may đồ nam phong độ ngời ngời không?”

“…”

“Lỡ mà gặp phải tiệm lừa đảo, tiền lương mà ngươi khó khăn lắm mới có được còn chưa kịp cầm nóng tay đã bị người ta lừa mất rồi, không thấy xót à?”

Thời Cửu cạn lời.

Một lúc sau, cậu mới nói: “Nhưng Điện hạ vẫn chưa ăn cơm mà?”

“Hôm nay dậy muộn, buổi trưa mới ăn sáng xong, bây giờ hoàn toàn không đói.”

“Nhưng bây giờ là giờ ngủ trưa mà? Lúc này mà đi… không tiện lắm.”

“Có là giờ ngủ trưa thì sao? Có tiệm nào dám không tiếp ta?” Khóe mắt Quý Trường Thiên cong lên, “Đùa thôi, đợi chúng ta chuẩn bị xong rồi đi, giờ nghỉ trưa cũng sắp kết thúc rồi.”

Thời Cửu còn muốn nói gì đó, Quý Trường Thiên đã nhanh chóng đưa một ngón tay lên, nhẹ nhàng chạm vào môi cậu, “tắt mic” cho cậu: “Tiểu Thập Cửu, cứ chần chừ mãi thì không lịch sự đâu.”

Thời Cửu: “…!”

Cảm giác chạm vào môi khiến cậu cứng đờ người, theo bản năng cụp mắt xuống, chỉ thấy đầu ngón tay trắng nõn kia đã rời đi ngay lập tức. Chỉ có con mèo trong lòng Quý Trường Thiên là đang nhìn chằm chằm vào cậu.

Mèo Ba Tư nghiêng đầu nhìn cậu: “Meo?”

Thấy môi hơi ngứa ngáy, Thời Cửu không nhịn được l**m một cái.

Phì, lông mèo.

Cậu lùi lại một bước, quay mặt đi.

Sao lại động chạm lung tung thế này… Quý Trường Thiên đối xử với người khác cũng vậy à?

“Không phải ta cố ý từ chối, ta chỉ là… sợ Điện hạ mệt mỏi.” Cậu nói.

“Yên tâm đi, cơ thể của ta ta hiểu rõ nhất. Vì ngươi đã không có ý kiến gì…” Quý Trường Thiên giao con mèo Ba Tư cho Hoàng Đại.

“Hoàng Đại, giúp ta đưa nó đến nhà mèo đi. Nhờ Thanh Trúc và mấy người nữa trông chừng. Mèo mới đến chưa quen môi trường, đừng để nó chạy mất.”

Hoàng Đại đáp: “Vâng.”

“Còn nữa, chuẩn bị xe, ta muốn ra ngoài.”

“…”

Hoàng Đại nhìn Quý Trường Thiên, rồi lại nhìn Thời Cửu, có vẻ không hiểu, dù kiệm lời như vàng, hắn vẫn đáp: “Vâng.”

Thời Cửu rất nghi ngờ không biết hắn ta có nói câu nào khác ngoài “vâng, ừ, được” không.

Giao mèo cho người khác xong, cuối cùng Quý Trường Thiên cũng thể rút cây quạt xếp ra. Hắn lập tức mở quạt ra phe phẩy, những sợi lông mèo dính trên người bay tứ tung.

Thời Cửu đã lười xử lý đống lông mèo này rồi.

Trong phủ nuôi nhiều mèo như vậy, lần này lại thêm một con lông dài, lượng bồ công anh tăng gấp đôi.

Cậu nghi ngờ nếu thu gom tất cả lông mèo này lại, có khi còn đủ để may cho mỗi người trong phủ một bộ quần áo mùa đông ấy chứ.

Hoàng Đại rất có hiệu suất trong việc hoàn thành những chuyện Quý Trường Thiên giao phó. Sau khi đưa mèo đi, hắn ta lại đánh xe ngựa đến.

Chiếc xe ngựa lần này không phải là chiếc xe ngựa to lớn sang trọng như một tòa lầu di động nữa, mà là một chiếc xe nhỏ do một con ngựa kéo, trông khiêm tốn hơn nhiều.

Hai người lên xe, rời khỏi phủ.

“Trước đây ta nói sẽ đưa ngươi đi dạo phố, hôm nay là một cơ hội tốt,” Quý Trường Thiên vén rèm xe lên, giới thiệu cho cậu từng chút một.

“Đường này là phố ăn vặt sầm uất nhất Tấn Dương. Những thứ mà Thập Lục muốn mua, các cửa tiệm có đồ ngon đều ở trên con phố này. Giao lộ phía trước là Túy Tiên Lâu, nơi chúng ta đã đến hôm trước.”

Thời Cửu gật đầu.

“Tuy thành Tấn Dương này không lớn bằng thành Yến An, nhưng cũng ‘nhỏ mà đủ’. Y phục, đồ ăn, chỗ ở… những thứ mà con người cần hàng ngày đều có khu vực riêng để bán hoặc cho thuê. Hôm nay ta sẽ đưa ngươi đi xem khu vực tiệm vải trước.”

Có lẽ vì bây giờ vẫn là giờ nghỉ trưa, hoặc có lẽ vì họ đã đổi sang một chiếc xe ngựa khiêm tốn hơn, nên hôm nay Quý Trường Thiên không bị người dân vây quanh. Nhờ vậy mà hiệu suất di chuyển cao hơn rất nhiều.

Chẳng mấy chốc họ đã đến một tiệm may. Dường như ông chủ tiệm may cũng vừa mới ngủ dậy, đang đứng trước cửa vươn vai.

Chiếc xe ngựa từ từ dừng lại, ông chủ tiệm may nhìn kỹ, khi phát hiện người bước xuống xe là ai, đôi mắt ông ta lập tức mở to: “Điện hạ?! Gió nào thổi người đến đây vậy ạ!”

“Suỵt,” Quý Trường Thiên ra hiệu im lặng cho ông ta, “Bình tĩnh thôi. Không muốn lát nữa tiệm của ông bị người ta chen lấn đến sập, thì đừng làm ầm ĩ.”

Chủ tiệm vội vàng gật đầu, cung kính mời hắn vào trong: “Điện hạ, mời vào.”

Rồi dặn dò tiểu nhị trong tiệm: “Nhanh lên, đóng cửa tiệm lại.”

Hoàng Đại canh gác ở bên ngoài, Thời Cửu đi theo Quý Trường Thiên vào trong tiệm.

Ông chủ nhiệt tình tiếp đón họ: “Điện hạ đến để may quần áo sao? Người chỉ cần cho tiểu tiệm biết yêu cầu, tiểu nhân sẽ đến tận nơi, giờ người lại đích thân đến, tiểu tiệm thực sự quá vinh dự.”

“Không sao, hôm nay rảnh rỗi, ra ngoài dạo chơi một chút, ở mãi trong phủ cũng buồn bực.” Quý Trường Thiên nói.

“Vậy thì xin cảm ơn Điện hạ đã chiếu cố. Thời tiết đang dần se lạnh, Điện hạ muốn may đồ thu hay đồ đông?”

“Không phải may cho ta,” Quý Trường Thiên chỉ vào người đi sau mình, cười nói, “Cho hắn.”

Lúc này ông chủ tiệm mới phát hiện trong tiệm còn có một người nữa, vẻ mặt không khỏi lộ ra chút kinh ngạc. Ông ta đến trước mặt Thời Cửu, cẩn thận đánh giá từ trên xuống dưới.

Thời Cửu bị ông ta nhìn chằm chằm đến mức nổi da gà, cậu không nhịn được muốn làm gì đó để giảm bớt sự ngượng ngùng, thì ông chủ tiệm đột nhiên vỗ đùi, hưng phấn nói: 

“Vị công tử này! Tỷ lệ cơ thể của ngài thực sự quá, quá hoàn hảo! Xin ngài, cầu xin ngài! Nhất định phải để tiểu tiệm đo và may quần áo cho ngài, có được không ạ!”

“Ông… ông đừng kích động,” Thời Cửu theo bản năng lùi lại, “Ông đứng cách ta xa một chút…”

“Chu chưởng quầy, ông làm hắn sợ rồi,” Quý Trường Thiên dùng quạt xếp đặt ngang giữa hai người, “Hộ vệ nhỏ của ta lần đầu tiên ra ngoài, ông kiềm chế một chút đi.”

“Khụ khụ,” Chu chưởng quầy vội vàng kiểm soát biểu cảm của mình, “Xin lỗi, xin lỗi. Thực ra tiểu nhân có một… sở thích nhỏ không thể nói cho người ngoài, đó là thích may quần áo cho các công tử, cô nương có vóc dáng đẹp. Tỷ lệ cơ thể càng hoàn hảo, quần áo may ra càng đẹp! Ước mơ lớn nhất đời này của ta là để cho tất cả mọi người ở Tấn Dương, tất cả mọi người trên đời đều mặc những bộ quần áo đẹp do tiệm của ta làm ra! Cái đó… nếu có gì thất lễ, xin ngài bỏ qua.”

Thời Cửu: “…”

Hiểu rồi, đây là một người cuồng quần áo.

Đúng là thế giới này không thiếu điều kỳ lạ mà, làm nghề may mà cũng có thể có khí thế kinh thiên động địa đến vậy.

Quý Trường Thiên: “Thôi được rồi, Chu chưởng quầy, ông mau đo người cho hắn đi. Ta sẽ vào xem vải mới trong tiệm của ông.”

“Vâng,” Chu chưởng quầy dặn dò tiểu nhị bên cạnh, “Nhanh lên, ngươi dẫn Điện hạ đi xem vải, ta sẽ đo người cho vị công tử này.”

Hai người tách ra hành động. Thời Cửu đi theo Chu chưởng quầy vào phòng trong, ông ta cầm thước dây lên: “Công tử, làm phiền ngài cởi áo khoác ngoài ra, chỉ cần cởi áo ngoài thôi.”

Thời Cửu cởi áo khoác ngoài ra đặt sang một bên, rồi trò chuyện với Chu chưởng quầy: “Ngài nói cơ thể ta hoàn hảo, vậy còn Điện hạ?”

“Điện hạ… đương nhiên cũng rất tuyệt vời, chỉ là chân dài hơn một chút.”

“Chân dài hơn không đẹp hơn sao?”

“Đẹp thì có đẹp, nhưng đẹp không có nghĩa là hoàn hảo,” Chu chưởng quầy dừng lại, khoa tay múa chân trên người mình, “Chân dài hơn một chút, có nghĩa là vạt áo phải dài hơn một chút. Vạt áo dài hơn một chút, thì có nghĩa là…”

“Thôi ông đừng nói nữa,” Thời Cửu vội vàng ngắt lời ông ta, “Mau đo đi.”

“Ài.”

Trong này Thời Cửu đang được ông chủ đo người, thì Quý Trường Thiên ở ngoài đang ngắm nghía các loại vải trong tiệm.

“Điện hạ, người xem,” tiểu nhị lần lượt giới thiệu cho hắn xem, “Đây đều là hàng mới nhập của tiểu tiệm. Màu sắc và chất lượng này là độc nhất vô nhị. Đảm bảo toàn thành Tấn Dương, người không thể tìm được tiệm thứ hai đâu.”

“Ừm, được đấy,” Quý Trường Thiên nhẹ nhàng lật một cuộn vải ra, đầu ngón tay xoa nhẹ trên mặt vải, “Độ dày này, rất thích hợp để may đồ thu. Màu sắc này cũng khá hợp…”

Đang nói chuyện, thì Thời Cửu từ trong đi ra. Cậu chỉnh lại cổ áo và tay áo, thì nghe thấy Quý Trường Thiên gọi: “Tiểu Thập Cửu, lại đây.”

Thời Cửu đến bên cạnh hắn.

“Xem đi, thích màu này không?”

Thời Cửu nhìn cuộn vải đó. Đó là một cuộn vải màu xanh lam đậm, không biết được dệt bằng kỹ thuật đặc biệt nào mà bề mặt vải hơi bóng, khi có ánh sáng chiếu vào, thì giống như mặt biển sâu thẳm.

Cậu không trả lời ngay, mà nhìn bộ đồ màu đỏ trên người Quý Trường Thiên, rồi lại nhìn cuộn vải màu xanh lam.

Từ xưa đến nay, đỏ và lam…

… Vàng là ba màu cơ bản.

“Điện hạ, ta vẫn thích mặc màu đen hơn.” Cậu nói.

“Cả ngày mặc màu đen, thỉnh thoảng cũng nên đổi khẩu vị đi,” Quý Trường Thiên ra hiệu cho tiểu nhị, “Ta thấy màu này đẹp, lấy.”

Tiểu nhị lập tức cười tươi: “Tạ ơn Điện hạ!”

Quý Trường Thiên lại sờ vào một cuộn vải màu xanh lá cây bên cạnh: “Thanh nhã như trúc… Cái này cũng không tệ, lấy.”

Rồi lại nhìn một cuộn vải màu trắng: “Luôn mặc màu đen… Mặc màu trắng thì trông thế nào nhỉ? Thử xem, cái này cũng lấy.”

Và cả một cuộn vải màu đỏ giống hệt bộ đồ trên người hắn, hắn nhướng mày: “Mặc đồ giống ta? Thú vị đấy, lấy.”

“Màu tím… không hợp.”

“Màu đen yêu thích nhất đương nhiên cũng không thể thiếu, bộ đồ đang mặc chỉ là đồ dạ hành, không có chi tiết trang trí nào, quá đơn điệu, làm thêm vài bộ mới.”

“Còn cái này… cái này…”

Thời Cửu chỉ biết đứng đó nhìn điện hạ nhà mình lấy đi gần hết tất cả các cuộn vải trong tiệm, cậu không khỏi ngẩn người.

Không phải… chuyện này không đúng!

Sao bỗng dưng lại chơi trò thay đồ thế này!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...