Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 26



Thời Cửu đặt chiếc khăn tay lên thành bồn, nhấc chân bước vào, tìm một vị trí thoải mái để ngồi, ngâm mình vào trong nước.

Nước nóng ngập đến ngực, khiến cậu thật sảng khoái, mọi mệt mỏi trong ngày đều tan biến trong làn nước. Cậu nhắm mắt lại, khẽ thở dài một tiếng đầy thỏa mãn.

Khoảnh khắc thư giãn nhất chính là lúc tan làm về nhà, tắm nước nóng, rồi nằm trên giường lướt điện thoại. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, cậu có thể quên đi mọi phiền muộn, mọi rắc rối đều để ngày mai giải quyết.

Thời Cửu từ từ vốc nước rửa người, đầu óc dần trống rỗng. Một giọng nói thường ngày không đáng chú ý bỗng vang lên trong không gian tĩnh lặng này.

Cậu lại nhớ đến lời Hoàng Nhị vừa nói.

“Chỉ là không làm ám vệ nữa.”

“Ai muốn đi thì cũng có thể đi.”

Nếu một ngày nào đó, cậu cũng có thể không làm ám vệ nữa thì sao?

Nếu không làm ám vệ, cậu sẽ làm gì? Quay lại nghề cũ, làm một kế toán à?

Không, thực ra cậu không thích tính toán.

Cậu không có nhiều đam mê với công việc ở thời hiện đại. Cậu chỉ là một trong số hàng triệu người sống cuộc đời trôi nổi, giống như vô số người lao động bình thường khác, sống một cuộc sống nhàm chán và đi làm công từ ngày này qua ngày khác.

Thậm chí cậu còn không có một gia đình tử tế. Không có ai nấu cơm, chờ cậu về nhà, cũng không có ai thường xuyên gọi điện hỏi han cậu. Bố mẹ cậu đã qua đời trong một tai nạn khi cậu còn rất nhỏ, cậu không còn nhớ rõ họ trông như thế nào nữa.

Ông bà nội nuôi cậu lớn, sau này khi ông bà đã cao tuổi, họ cũng lần lượt qua đời khi cậu học cấp ba. Kể từ đó, cậu không còn người thân nào nữa.

Cậu vẫn nhớ ngày đầu tiên cậu đến phủ Ninh Vương, Quý Trường Thiên đã nói với con chó to Thương Nghê kia: “Thời Cửu là người nhà của chúng ta.”

Gia đình là gì, cậu đã không còn khái niệm nữa rồi.

Cậu chỉ nhớ căn phòng nhỏ rộng hơn bốn mươi mét vuông kia. Mỗi tháng, sau khi trừ tiền thuê nhà và tiền điện nước, số tiền còn lại chỉ đủ cho cậu ăn uống.

Cậu không có quá nhiều kỳ vọng vào việc về nhà, cũng không có bất kỳ hy vọng nào vào công việc ngày mai. Đi làm chỉ để kiếm tiền ăn, về nhà cũng chỉ là để nghỉ ngơi khi cần thiết. Bất kể làm gì, mục đích duy nhất đều là để sống.

Vì vậy, cậu gần như không có bất kỳ chấp niệm nào về việc quay trở lại thời hiện đại. Ở đây cũng là làm trâu làm ngựa, về đó cũng là làm trâu làm ngựa. Con người làm việc ở đâu cũng là làm.

Nhưng nếu, cậu nói là nếu, thực sự có một cơ hội để lựa chọn, cậu sẽ chọn gì?

Suy nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu cậu, lại là ở lại phủ Ninh Vương tiếp tục làm ám vệ.

Cậu luôn không hiểu công việc ám vệ có gì tốt. Mỗi ngày đều phải đối mặt với nguy hiểm, kiếm được ít tiền, đãi ngộ lại kém. Nếu không phải bị thuốc độc khống chế, thì làm sao có người cam tâm tình nguyện làm ám vệ chứ.

Bây giờ, dường như cậu đã hiểu ra một chút. Những ám vệ tự nguyện ở lại trong phủ, có lẽ không chỉ đơn giản là làm ám vệ. Họ đã coi phủ Ninh Vương là nhà của mình, coi nhau như người thân.

Một nhóm mèo con, chó con không có nơi nương tựa, được một con hồ ly tốt bụng thu nhận.

Thời Cửu lại nhìn chiếc khăn tay đang vắt trên thành bồn.

Đã thu nhận nhiều đến vậy rồi, thì thêm một người nữa chắc cũng không sao đâu nhỉ.

Cậu cũng muốn gia nhập vào họ, muốn trở thành một thành viên của gia đình này. Nhưng trớ trêu thay, cậu lại là Huyền Ảnh Vệ, là nội gián do hoàng đế phái đến.

Cậu không muốn làm việc cho tên hoàng đế khốn nạn kia, càng không muốn lấy oán trả ơn, đâm lén con hồ ly tốt bụng đó. Nhưng tính mạng lại đang nằm trong tay người khác, không nghe lời sẽ phải chết, cậu không có quyền lựa chọn.

Tuy nhiên, vừa nãy Hoàng Nhị nói, Tống Tam là ngự y được Quý Trường Thiên đưa ra khỏi cung. Đã là người từ trong cung ra, vậy có biết cách giải loại độc này không?

Hay là ngày mai cậu lén đi tìm Tống Tam xem sao…

Không, không được.

Nếu Tống Tam thực sự biết, chắc chắn sẽ phát hiện ra cậu là Huyền Ảnh Vệ. Chưa nói đến việc hoàng đế sẽ xử lý cậu như thế nào khi thân phận bị bại lộ, ngay cả phía Ninh Vương, dù có sẵn lòng giải độc cho cậu, cũng sẽ không cho phép cậu tiếp tục ở lại.

Thôi bỏ đi.

Tạm thời cậu vẫn chưa muốn rời khỏi đây. Cứ để cậu ở lại thêm vài ngày nữa. Hy vọng Quý Trường Thiên có thể sống tốt. Chỉ cần hắn không chết, công việc nội gián của cậu sẽ không kết thúc.

Thời Cửu hít một hơi thật sâu, dìm cả người xuống nước. Khi không thể nín thở được nữa, cậu lại ngoi lên, lộ ra nửa khuôn mặt.

Mái tóc đen như mực xõa ra trên mặt nước. Cậu ôm đầu gối, giữ nguyên tư thế đó rất lâu, cho đến khi nước bắt đầu lạnh, mới vội vàng lấy xà phòng tắm rửa sạch sẽ cho cơ thể và tóc, rồi quấn khăn tắm ra khỏi bồn.

Không có máy sấy tóc mà vẫn để tóc dài, người cổ đại này đúng là không ngại phiền phức, may mà mình có nội lực.

Cậu lau tóc cho khô ráo, rồi lại vận nội lực. Lượng nước còn sót lại trong tóc nhanh chóng bốc hơi, chẳng mấy chốc tóc đã trở nên khô ráo và nhẹ nhàng.

Thời Cửu thay một bộ quần áo sạch sẽ, buộc tóc lại thành đuôi ngựa. Cậu mang quần áo bẩn và chiếc khăn tay kia đến giếng giặt.

Quần áo sạch được phơi trong sân. Còn chiếc khăn tay thì được cậu dùng nội lực sấy khô. Hình con hồ ly trên khăn lại trở nên sạch sẽ tinh tươm. Bộ lông màu đỏ tươi càng thêm rực rỡ dưới ánh hoàng hôn.

Thời Cửu cẩn thận gấp lại, cho vào lòng.

Ngày hôm sau, Tống Tam đúng hẹn đến phủ.

Hôm nay Thời Cửu trực đêm, tối mới đến giờ làm. Vì rảnh rỗi nên cậu đi hóng chuyện.

Khi cậu đến, Tống Tam đang ở trong sân nhỏ trước Hồ Ngữ Trai, đã bắt mạch xong cho Lý Ngũ.

Thời Cửu đứng từ xa quan sát người đó rất lâu, mới xác định được đó chính là Tống Tam. Người này trẻ hơn cậu nghĩ nhiều, trông còn chưa lớn tuổi bằng Hoàng Nhị.

Cậu cứ nghĩ ngự y trong cung đều là người đã có tuổi, râu dài, gặp chuyện là bày ra vẻ hy sinh, chắp tay nói: “Lão thần đã cố hết sức rồi.”

Thời Cửu lại liếc mắt.

Chiếc mặt nạ của Lý Ngũ đang nằm trong tay Tống Tam. Cậu có thể nhìn rõ dung mạo thật của vị đồng nghiệp tương lai này.

Vẫn là một con mèo vằn có nhiều vết sẹo.

Trên bàn bày ra một đống chai lọ. Tống Tam loay hoay với chiếc mặt nạ một lúc lâu, rồi trả lại cho Lý Ngũ: “Xong rồi. Chỉ là dị ứng nhẹ thôi, không có vấn đề gì lớn. Xem ra thuốc của ta vẫn có hiệu quả.”

Lý Ngũ đeo mặt nạ lại: “Đa tạ.”

Lúc này, Quý Trường Thiên ngáp ngắn ngáp dài đi ra sân. Hắn bế con mèo Ba Tư trong lòng. Chưa kịp mở lời, Lý Ngũ đã đứng dậy chuồn mất.

“...” Quý Trường Thiên bất lực, đành hỏi Tống Tam: “Xong chưa?”

“Ừm, không có gì đáng ngại.”

“Vậy thì tốt, xem con mèo này nữa.”

Tống Tam nhận lấy con mèo, lật đi lật lại kiểm tra kỹ lưỡng. Mèo Ba Tư ngoan ngoãn nằm trong tay y, không kêu không quấy, giống như một cục bông tùy ý để người ta nhào nặn.

“Rất khỏe mạnh, không có bệnh tật, cũng không có bọ chét.”

Thời Cửu đứng một bên quan sát: “...?”

Khoan đã, Tống Tam này rốt cuộc là bác sĩ cho người hay cho thú cưng vậy? Sao tự nhiên lại khám bệnh cho mèo thế này?

Tống Tam lại lật con mèo lại: “Giống đực, trứng không nhỏ. Tuổi thích hợp, có thể thiến rồi.”

Thời Cửu: “...”

Hả?!

Người cổ đại đã biết triệt sản cho mèo rồi sao?

“Vậy làm phiền ngươi rồi,” Quý Trường Thiên mở quạt ra, “Khó khăn lắm mới đến một chuyến, làm xong tất cả rồi hãy về.”

“Ta biết ngay là ngươi gọi ta đến để làm chuyện này mà,” Tống Tam cười lạnh, “Ta đường đường là thần y Tống Tam Châm nổi danh thiên hạ, thế mà lại bị ngươi gọi đến làm mấy chuyện vặt vãnh này. Đúng là dùng dao mổ trâu để giết gà.”

Quý Trường Thiên nhướng mày, không nói gì. Tống Tam lạnh mặt bắt đầu rửa tay bằng rượu.

Cuối cùng Thời Cửu cũng không nhịn được, bước tới.

Quý Trường Thiên là người đầu tiên nhận ra cậu, cười nói: “Tiểu Thập Cửu, ngươi đến rồi à.”

Tống Tam hơi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn một cái. Ánh mắt y dừng lại trên người cậu một lát, rồi lại cúi xuống tiếp tục làm việc của mình.

Thời Cửu hỏi: “Điện hạ muốn triệt sản cho mèo sao?”

“Triệt… sản?”

Thời Cửu ngừng lại: “Ý ta là…”

“Thiến,” Quý Trường Thiên nhanh chóng hiểu ra, “Đúng vậy. Trong phủ của ta có rất nhiều mèo và chó. Nếu không xử lý, đến mùa xuân sẽ kêu gào suốt đêm, làm phiền người khác chưa nói, chúng còn đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán để tranh giành lãnh thổ và bạn tình. Ta thật không đành lòng, nên mới nhờ Tống Tam giúp một tay.”

Tống Tam không thèm để ý đến hắn nữa, chỉ yên lặng hơ kim bạc và dao.

Quý Trường Thiên phe phẩy quạt: “Tiểu Thập Cửu có cảm thấy làm như vậy là không tốt không?”

“Cũng không hẳn.”

Dù sao thì ở thời hiện đại, việc triệt sản cho chó mèo đã là chuyện bình thường. Cậu chỉ không ngờ rằng phương pháp này lại có từ thời cổ đại thôi.

Đang nói chuyện thì Hoàng Nhị cũng quay lại. Hắn ta đi vội vàng, chắp tay với Quý Trường Thiên: 

“Điện hạ, ta vừa đến Tạ phủ một chuyến. Tạ Tri Xuân nói, tên trộm túi tiền của hắn vẫn chưa bắt được. Hắn đã cho hộ vệ rà soát tất cả những nơi hắn đã đến ngày hôm đó, nhưng không thu hoạch được gì. Vừa không tìm thấy tên trộm, cũng không tìm thấy nhân chứng nào chứng kiến vụ trộm.”

Quý Trường Thiên nghe vậy thì không khỏi nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi nói: “Biết rồi, ngươi vất vả rồi.”

Chuyện này có chút kỳ lạ. Hộ vệ của Tạ phủ không phải là người thường, vậy mà cũng không bắt được tên trộm thần bí này.

Chẳng lẽ trong thành Tấn Dương này, thực sự có người có khinh công sánh ngang với Thập Cửu sao?

Hoàng Nhị cầm lấy cốc trà trên bàn, tự rót cho mình một cốc nước, nhìn Tống Tam: “Ối, Tống đại thần y lại đến thiến mèo à?”

Sắc mặt Tống Tam càng tệ hơn: “Cút ngay.”

“Nhưng Điện hạ, con mèo này trông khá đẹp, lại được mua với giá cao từ thương đoàn Ba Tư. Người không định cho nó phối giống à, sao lại thiến nó vậy?” Hoàng Nhị lại nói.

“Mèo chó trong phủ của đều đã thiến… hết rồi. Tìm ai phối giống?”

“Nói cũng đúng.”

Thời Cửu: “...”

Xem ra Tống Tam này còn là một chuyên gia “cắt trứng” nữa.

Cũng dễ hiểu thôi. Dù sao thì trong phủ cũng có mấy chục con mèo con chó. Nếu không triệt sản, con cháu của chúng sẽ sinh sôi vô tận với cấp số nhân.

Cậu có chút tò mò nên đứng một bên quan sát, rốt cuộc thì người cổ đại làm cách nào để triệt sản cho động vật. Chỉ thấy Tống Tam châm vài mũi kim vào con mèo, mèo Ba Tư liền ngủ say, không còn biết gì nữa.

Con mèo nhỏ tội nghiệp còn chưa biết mình sắp mất đi thứ gì. Tống Tam đã thành thạo cạo lông trên trứng mèo, ra tay dứt khoát, nặn một cái, khều một cái, rồi từ trong một cái lọ lấy ra một cục thuốc mỡ màu sắc kỳ lạ, bôi lên vết thương.

Vết thương chưa đến nửa phân, thậm chí còn chưa kịp chảy một giọt máu, mà cuộc phẫu thuật đã xong rồi.

Thời Cửu nhìn mà sững sờ.

Cậu cũng không chớp mắt mà đúng không…

Tống Tam rút kim ra. Mèo Ba Tư từ từ tỉnh lại, mặt mày ngơ ngác đứng yên một lúc lâu. Cuối cùng, dường như nó đã nhận ra điều gì đó, cúi đầu muốn l**m, nhưng ngửi thấy mùi thuốc mỡ, nó rụt cổ lại, liên tục nhíu đôi mắt tròn xoe.

Nó vẫn không cam lòng, thử lại rồi lại thất bại. Lặp lại ba lần như vậy, cuối cùng nó cũng từ bỏ. Nó quay người nhảy xuống đất, rời đi như không có chuyện gì xảy ra.

Thời Cửu: “...”

Đôi khi ngốc một chút cũng không phải là chuyện xấu.

Tống Tam phủi phủi lông mèo dính trên người: “Xong rồi.”

“Vậy, đa tạ Tống thần y,” Quý Trường Thiên cười tủm tỉm nói, “Hoàng Nhị, tiễn thần y về đi.”

“Khoan đã,” Tống Tam lại rửa tay bằng rượu một lần nữa, chậm rãi lau khô, quay sang nhìn Quý Trường Thiên, “Khám mèo xong rồi, đến lượt ngươi.”

“... Ta thì không cần đâu,” Tay Quý Trường Thiên đang phe phẩy quạt khựng lại, “Gần đây ta cảm thấy khí huyết dồi dào, thân thể…”

Chưa nói hết câu đã bị Tống Tam giữ chặt cổ tay. Biểu cảm của Quý Trường Thiên hơi cứng lại: “Tống Tam, không cần…”

Tống Tam không thèm để ý, đặt ngón tay lên mạch đập của hắn. Sau một lát, y nhíu mày, đập bàn đứng dậy: 

“Quý Trường Thiên! Ngươi mẹ nó có phải thực sự chán sống rồi không?! Ta mẹ nó đã nói với ngươi những gì? Không được làm việc quá sức, không được suy nghĩ quá nhiều, ngươi mẹ nó có phải đều coi lời ta nói như cứt chó không!”

Thời Cửu: “?!”

Thật là một bác sĩ đáng sợ!

Dám gọi thẳng tên Ninh Vương luôn, lại còn chửi bới nữa mới hay?

“Khoan, đợi đã,” Quý Trường Thiên vội dùng quạt che miệng Tống Tam, hạ giọng nói:

“Dù sao ta cũng là Ninh Vương, có nhiều người đang nhìn. Ngươi cũng phải giữ chút thể diện cho ta chút chứ?”

“Ninh cái…bíp… bíp…vương gì?” Tống Tam nghiến răng nghiến lợi.

“Ta thật mẹ nó mặc kệ ngươi là vương gia hay hoàng đế! Ở chỗ ta chỉ có người khỏe mạnh và bệnh nhân, người sống và kẻ chết. Ngươi muốn làm loại nào?”

“Không phải, ngươi bớt giận…”

Thời Cửu không nhịn được, lén lút lùi lại một bước, nhẹ nhàng chọc chọc Hoàng Nhị và hỏi: “Tống thần y… hồi ở trong cung cũng như vậy sao?”

“À, phải rồi,” Hoàng Nhị ngoắc tay ra hiệu cho cậu kề tai lại. Hắn ta ghé sát rồi nhỏ giọng:

“Ta nói cho ngươi biết, không có việc gì thì đừng có chọc giận hắn. Hắn họ Tống, sinh ra trong một gia tộc y gia lâu đời. Là thiên tài nghìn năm có một. Lúc mới quen biết, hắn mới mười bốn tuổi, vẫn chưa phải là ngự y. Theo sư phụ, cũng chính là cha mình, làm phụ tá. Tiên đế bảo cha hắn đến chữa bệnh không thể nhận mặt người cho Điện hạ. Nhưng cha hắn bó tay không có cách nào. Tống Tam thấy vậy bèn thay cha mình lên tiếng. Ngươi đoán xem hắn nói gì?”

“Gì vậy?”

“Hắn nói, hắn khẳng định bệnh của Điện hạ không thể chữa khỏi. Trừ phi cho hắn mở cái đầu của Điện hạ ra, để xem bệnh nằm ở đâu.”

Thời Cửu: “...”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...