Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm

Chương 15



Chương 15 – “Vì một sai lầm của cô khiến tôi mất nụ hôn đầu, tôi biết tìm ai mà bắt đền?”

Cặp đôi lạc quẻ: 15

Từ khi bước vào nhà hàng đến giờ chưa đầy một tiếng, tâm trạng cô như tàu lượn siêu tốc, vừa rơi xuống lại đột ngột tăng vọt. Một loạt lời nói và hành động vượt quá nhận thức xã hội của Tạ Lịch Thăng như những luồng sấm sét giáng xuống khiến cô trở tay không kịp.

Mắt Khương Tạo hơi đờ ra, dường như thể xác và tinh thần đều bị đôi mắt của anh ghim chặt.

Môi cô mấp máy vài lần, cứng họng không thốt ra được nửa lời.

Cái này, không phải, anh đang nói cái quần què gì vậy.

Anh đang chất vấn cô sao? Anh dựa vào cái gì mà nổi giận chứ?

Khoan đã, trọng điểm là Tạ Lịch Thăng vẫn luôn nhớ rõ chuyện cô hôn anh mới đúng!

“Tôi…” Cô có ý gì? Cô có thể có ý gì!

Khương Tạo cứng họng, gượng ép chuyển đề tài sang anh: “Mặc kệ tôi thế nào, trước tiên anh xen ngang phá hỏng buổi gặp mặt của người khác là đúng sao?”

Cô khoanh tay, cố tỏ vẻ mình có lý hơn anh: “Anh… anh thật không lễ phép.”

Tạ Lịch Thăng lười biếng nghiêng đầu, bắt chước lời cô: “Cô… cô còn không có tự trọng gì cả.”

“Tôi từ nhỏ đến lớn đều không lễ phép. Còn cô thì sao, sáng nắng chiều mưa, đứng núi này trông núi nọ, hái hoa bắt bướm, có mới nới cũ… là cô nhắm vào một mình tôi hay là vẫn luôn như vậy hả?”

Khương Tạo: “…”

Phọt đâu ra nhiều thành ngữ thế, lộ liễu quá đấy.

“Ba hoa chích chòe đủ chưa?” Tay trái Tạ Lịch Thăng đặt lên lưng ghế, lòng bàn tay nhẹ nhàng gõ nhịp từng chút, nhìn chằm chằm mặt cô: “Có thể quay lại chủ đề chính chưa?”

Đối phương lại lén lút tiến sát lại tạo áp lực, Khương Tạo siết chặt ngón tay, nói ra câu đã luyện tập lặp đi lặp lại trong giấc mơ: “Chỉ là trùng hợp, là một sai lầm.”

Tạ Lịch Thăng hỏi ngược lại: “Chỉ là sai lầm?”

Cô gật đầu, dùng ánh mắt nhắc nhở khoảng cách giao tiếp hiện tại của hai người quá gần: “Không thì sao? Ai bảo lúc đó anh cúi đầu dựa gần như thế.”

Anh ngân dài điều “À” một tiếng, cân nhắc lặp lại: “Tôi còn tưởng rằng cô đã nhịn rất lâu, khó kìm lòng nổi đấy.”

Khương Tạo suýt nữa kêu lên kinh ngạc, tức đến đỏ cả mắt, muốn cười: “Tôi vì cái gì phải đối với anh khó kìm lòng nổi? Anh nằm mơ thấy câu nào thì nói câu đó hả?”

“Được, tôi miễn cưỡng tin cô.” Tạ Lịch Thăng quay đầu lại, nghịch miếng trái cây trong tay trái: “Nhưng tôi không chấp nhận dùng cách nói này để bình ổn sự việc.”

“Người trưởng thành không thể vô trách nhiệm như vậy, Khương tiểu thư.”

Khương Tạo lắp bắp, không biết cái miệng anh còn có thể phọt ra lời hoang đường gì nữa: “Anh còn muốn như thế nào…”

Anh nhướng mày liếc cô: “Vì một sai lầm của cô khiến tôi mất nụ hôn đầu, tôi biết tìm ai mà bắt đền?”

Khương Tạo:???

Nụ… hôn đầu?

Các loại tin tức lộn xộn ùn ùn kéo đến, cô có chút ngây người, theo phản ứng đầu tiên mà nói: “Anh không thể chỉ vì chuyện này… lượn là lượn lờ … mà bắt tôi… chịu trách nhiệm được.”

Đây không phải là ăn vạ sao??

Tạ Lịch Thăng dường như rất hài lòng với phản ứng ngây ngốc của cô, cắm nĩa vào miếng dưa hấu đỏ tươi, ngữ khí thoải mái: “Cô có thể không biết, tôi hơi sốt ruột kết…”

Lời còn chưa dứt, điện thoại di động trong túi không đúng lúc mà vang lên.

Cuộc đối thoại của hai người cứ thế bị cắt ngang.

Anh nhìn Khương Tạo một cái, đành phải tạm dừng, nghe điện thoại trước.

Khương Tạo lại thấy như trút được gánh nặng, não hoạt động với tốc độ ánh sáng, bắt đầu lục tung cả kho chiến thuật ngôn từ xem nên dùng chiêu nào để phản dame cái kiểu tư duy lưu manh lẫn mánh khóe vô lại này của anh.

Anh muốn cô chịu trách nhiệm á? Đùa chắc?

Tạ Lịch Thăng mà coi trọng ai thì người đó tuyệt đối không thể là cô—chuyện đó nghe còn hoang đường hơn truyện khoa học viễn tưởng.

Hai người chỉ là từ trạng thái khinh thường nhau ngày trước, đến bây giờ là bạn bè bình thường không cảm xúc, làm sao lại đi đến bước chịu trách nhiệm này?

Cô nhìn Tạ Lịch Thăng nghe điện thoại, theo từng câu đáp lại, lông mày anh càng nhíu chặt.

Cô biết, dường như có một tia sinh cơ cho cô chạy trốn và suy nghĩ.

Tạ Lịch Thăng cúp điện thoại đồng thời đứng dậy: “Đột nhiên có chút việc, chủ đề này cứ gác lại đã, chờ tôi bận xong sẽ tìm cô.”

Khương Tạo cười cũng chẳng nổi, hoàn toàn bị mấy câu của anh hù cho câm luôn tại chỗ. Đôi mắt đen nhánh đảo loạn, chỉ biết trơ mắt nhìn anh xoay người rời đi.

Phải một lúc lâu sau cô mới dám thả lỏng, cả người mềm nhũn đổ xuống ghế.

Rốt cuộc… vừa rồi là chuyện gì với chuyện gì vậy trời?

Ra khỏi nhà hàng, cô đi dạo dọc bờ sông một lát để thu xếp lại tâm trạng tan tác, rồi khởi hành về nhà.

Khương Tạo lật xem mấy căn phòng thuê đã chọn lọc ra, tính toán cuối tuần dành thời gian đi xem.

Không thể lại ăn vạ ở nhà Lê Lê được nữa.

Mặc dù giá cả thuê trọn căn hơi cao, nhưng lần trải nghiệm ở ghép trước thực sự quá đủ mệt mỏi rồi. Cô đang rối rắm giữa việc bỏ ra nhiều tiền hơn hay là đánh cược gặp được bạn cùng phòng tốt.

Đi ngang qua tiệm bánh kem gần khu chung cư, cô mua một miếng bánh kem mang về cho Lê Lê.

Cô rất thích người đồng nghiệp này, tuy bề ngoài ồn ào, nhưng có thể tự nhiên lăn lộn ở một thành phố ngoài quê hương như vậy, có thể thấy cô ấy là một người nội tâm rất vững vàng.

Khương Tạo bước lên lầu theo ánh đèn cảm ứng, nghĩ đến dáng vẻ Lê Lê vui mừng khi ăn bánh kem kẽo kẹt la hoảng, khóe miệng cô nhếch lên.

Cô mở cửa, nghe thấy bên trong vô cùng náo nhiệt.

Bạn bè Lê Lê đến sao? Vậy thì bánh kem cô mua chẳng phải hơi ít rồi.

“Ahh, Khương Tạo về rồi!” Giọng Lê Lê truyền tới từ rất xa.

Khương Tạo thay giày xách bánh kem cười đi vào: “Ừm, hôm nay hơi về muộn…”

Nửa câu còn lại và nụ cười, biến mất không còn một mảnh khi cô nhìn thấy Phan Ngọc trong phòng khách.

Phan Ngọc vẫn mặc đúng cái váy lần trước cô thấy, giống như ngoài nó ra thì bà chẳng còn bộ nào tươm tất hơn. Son đỏ và lớp trang điểm đậm cũng không che nổi những nếp nhăn đã bắt đầu hằn rõ trên gương mặt bà.

Thấy cô, Phan Ngọc vẫn nở nụ cười ôn hòa trước sau như một, giống như mình thuộc về nơi này, và cũng giống Lê Lê đã chờ cô về nhà rất lâu như vậy.

Lê Lê không nhận ra sắc mặt Khương Tạo đột biến, vui vẻ nói: “Mẹ bà đến rồi, hóa ra cái cô xinh đẹp gặp ở cửa công ty hôm đó chính là mẹ của bà hả Khương Tạo, hai người thật giống nhau!”

“Sao bà về muộn thế, tui nói phải gọi điện thoại cho bà, mẹ bà còn không cho tui làm phiền bà nữa chứ.”

Các trải nghiệm tuổi thiếu nữ bỗng chốc ùa đến trước mắt, máu toàn thân cô như chảy ngược, Khương Tạo nhìn gương mặt Phan Ngọc kia, lửa giận tạch một tiếng bốc l*n đ*nh đầu, hai tay rũ ở hai bên không ngăn được mà run rẩy.

Lê Lê thấy cô không lên tiếng, khó hiểu: “Hả? Bà làm sao thế?”

Phan Ngọc quá quen thuộc với vẻ mặt này của Khương Tạo, vội vàng cười ha hả đứng dậy, đi về phía cô hòa giải: “Có phải đi làm mệt mỏi không? Ăn cơm chưa? Lê Lê đứa nhỏ này thật tốt, nói là nếu con không về nữa, cô ấy sẽ dẫn mẹ đi ăn cơm đấy.”

“Công việc của con bận rộn như vậy, có đồng nghiệp tốt như thế giúp đỡ, mẹ cũng yên tâm…”

“Đi ra ngoài với tôi.” Khương Tạo dùng sức chịu đựng, giữ lại chút mặt mũi cuối cùng cho vị trưởng bối này trước mặt Lê Lê, cũng duy trì thể diện của mình, khắc chế biểu cảm không ngừng trượt xuống, xoay người: “… Tôi dẫn mẹ đi ăn cơm tối.”

Lê Lê nhận thấy vài phần không ổn, đánh giá đôi mẹ con này: “Ơ, vậy thì…”

Phan Ngọc cười cảm ơn Lê Lê, nhanh chân đuổi kịp Khương Tạo: “Cảm ơn cháu nha cô bé, không phiền cháu đâu, cô bảo Khương Tạo dẫn cô đi là được.”

“Hai con sống tốt, khi nào cô rảnh lại mang đồ ăn ngon đến cho hai đứa.”

Lê Lê cười gật đầu: “Cô đi thong thả, rảnh rỗi ghé chơi ~”

Trong cầu thang của khu chung cư kiểu cũ, tiếng bước chân của hai mẹ con người trước người sau dồn dập, ẩn chứa sự xao động sắp bùng phát.

Phan Ngọc thấy cô vẫn cúi đầu đi đường không nói lời nào, cười gượng một tiếng, vươn tay còn chưa chạm tới vai cô, lại hậm hực thu về: “Đi đâu ăn vậy, thật ra giữa trưa mẹ ăn rồi, giờ lớn tuổi buổi tối không có gì muốn ăn, có khi ăn ngược lại…”

“Mẹ tìm đến đây bằng cách nào?!” Khương Tạo quay đầu lại hét lớn, hốc mắt đều đỏ.

Phan Ngọc im tiếng, sau đó nhỏ giọng nói: “Mẹ, mẹ đến dưới lầu công ty con chờ, mẹ thấy cô bé kia quen mắt, liền hỏi thăm con.”

“Sau đó cô ấy nói ở chung với con, mẹ liền tới đây chờ…”

“Mẹ chờ tôi làm gì?”

“Tôi không phải đã đưa tiền cho mẹ rồi sao!?” Khương Tạo vỗ vỗ ngực, cảm xúc nhanh chóng kích động: “Mẹ tại sao cứ nhất quyết bám lấy tôi không buông vậy hả?”

“Hết tiền rồi sao?”

Phan Ngọc lộ vẻ xấu hổ, môi đỏ dưới ánh đêm càng chói mắt, nói thẳng: “Tiền… thì không đủ thật, nhưng mà, mẹ không phải là nhớ con…”

Khương Tạo mặc kệ bà ấy ngụy biện cái gì, xông lên chất vấn: “Mẹ có vay tiền Lê Lê không? Mượn bao nhiêu? Mẹ lấy hết tiền của người ta rồi à, tôi hỏi mẹ đấy!”

Kêu xong câu này, cô đều có chút khó thở.

Chính mình năm mười lăm mười bảy tuổi hiện ra trước mắt.

Lúc đó Phan Ngọc cả ngày đánh bài thì không nói, còn đi theo những người không đàng hoàng làm ăn lung tung, chuyển xe second-hand cũng thua lỗ, đánh bạc bóng đá cũng thua lỗ, lăn lộn rượu trắng càng giống như cái hố không đáy khiến bà ấy trở thành một kẻ điên mất trí, không những không kiếm được tiền mà còn bị người ta lừa gạt xoay quanh.

Ở lứa tuổi lòng tự trọng mạnh nhất, tâm tư mẫn cảm nhất, Phan Ngọc lợi dụng sự đồng cảm của giáo viên đối với cô, vay tiền đến tận tay chủ nhiệm lớp, giáo viên thể dục của cô.

Thậm chí còn dám mượn tiền từ phụ huynh của những người bạn cùng lớp có quan hệ tốt với cô, còn dụ dỗ người ta tham gia.

Mãi đến khi người bạn học không màng tình cảm kia tàn nhẫn lật tẩy tất cả, tố giác lên lãnh đạo nhà trường, Phan Ngọc chạy trốn không còn bóng dáng, cô gọi điện thoại di động của bà ấy đến cháy máy, cũng không có nửa lời hồi âm.

Ngay khoảnh khắc nhận ra mình bị vứt bỏ—khi mẹ ruột quay đầu bỏ trốn—tim cô như ngừng đập.

Giữa ánh mắt của người lớn lẫn bạn bè cùng trang lứa, cô cảm giác bản thân bị l*t tr*n, trơ trụi, bị nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ.

Cảm giác ấy tồi tệ đến mức chỉ muốn chết ngay lập tức.

Chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này.

Chỉ vì chính mẹ ruột của mình, cô không dám ngẩng đầu trước bạn bè, thấy xấu hổ khi phải đối diện với thầy cô. Về sau, mỗi lần Phan Ngọc xuất hiện, cô lại càng không dám kết bạn, không dám thân thiết với ai quá mức, chỉ sợ bà ta bám theo gây phiền phức cho người ta.

Phan Ngọc vốn không có chút biết xấu hổ hay tình thương nào dành cho cô. Chưa từng có.

Sự mềm lòng hết lần này đến lần khác khi còn nhỏ của cô, đổi lại là những vết thương và phiền toái ngày càng nặng nề hơn.

Không hiểu sao không thở nổi, Khương Tạo nghẹn đến mức khó chịu, nắm chặt ngực hỏi lại đối phương: “Nói… Mẹ muốn người ta bao nhiêu tiền…” 

Phan Ngọc bị ánh mắt như nhìn kẻ thù của cô đâm vào, sự kiên nhẫn cũng rơi rụng hết: “Con nói chuyện kiểu gì vậy? À, mẹ trong mắt con chính là loại người này phải không?”

Bà ấy cười, ý tứ không cần nói cũng biết.

“Mẹ không thể đơn thuần đến thăm con sao?! Từ khi con vào đại học đến nay đã bảy tám năm, chúng ta nói chuyện số lần có vượt qua năm lần không!?” Phan Ngọc chỉ vào cô: “Con nhìn cái ánh mắt đó của con kìa, đây là ánh mắt con nhìn mẹ ruột của con sao!?”

“Đúng, không gặp mấy.” Khương Tạo châm chọc đến bật cười liên tục: “Mỗi lần gặp, đều là để tôi chùi đít cho mẹ. Bị mẹ, bị những người đàn ông và chủ nợ lộn xộn của mẹ quấy rầy!”

Bốn năm đại học cô vất vả thế nào để trả nợ, một nửa công lao đều là nhờ người trước mặt này ban tặng.

“Mẹ không muốn dựa vào đôi tay mình để kiếm sống, cũng không leo lên được người đàn ông nào nguyện ý nuôi mẹ,” cô chỉ vào chính mình, từng chữ mang gai: “Mẹ liền dùng sức báo đời cái đứa con gái vĩnh viễn không thể thoát khỏi quan hệ với mẹ này.”

Khương Tạo mỉm cười: “Mẹ nên sinh thêm vài đứa nữa, như vậy mẹ thay phiên báo đời, tôi cũng có thể nhẹ nhàng một chút.”

Phan Ngọc bị chạm đúng chỗ đau, mặt lúc đỏ bừng lúc tái mét. Bà vung tay lên, giáng thẳng xuống mặt Khương Tạo—

Khương Tạo phản ứng cực nhanh, lập tức ngửa người né về sau. Nhưng cú tát bất ngờ từ dưới hất lên vẫn quét trúng phần cổ, móng tay dài và sắc của bà cào một đường nóng rát trên da.

“Bốp!” Sau tiếng ấy là một khoảng lặng lạnh buốt.

Từ trước đến nay Phan Ngọc chưa từng đánh cô. Sự hung hăng được chuẩn bị kỹ lưỡng của bà, giờ lại run rẩy giữa không trung. Nhưng dẫu tim có chột dạ, mặt bà vẫn cứng lại, cố ép mình thành dáng vẻ “dạy con theo lẽ phải”: “Mẹ cả đời này vẫn là mẹ ruột của mày! Sinh mày, nuôi mày hơn mười năm, giờ mẹ già rồi, mày dám mặc kệ? Pháp luật cũng không cho phép đâu!”

“Mày không trả tiền, mày mặc kệ mẹ sống chết, mẹ chạy đến dưới lầu công ty mày ăn vạ, mày tin không?!”

Khương Tạo mở to mắt, hốc mắt sưng tấy, giống như một cánh cửa gỗ sắp bị phá tan.

“Mẹ dám!”

“Sao mẹ không dám! Mày làm ở công ty lớn, là dân văn phòng sang chảnh, kiếm được cả đống tiền… rồi ngay cả mẹ ruột cũng mặc kệ? Mày dám không lo cho mẹ thì mẹ dám đi gây chuyện!” Bà bất chấp tất cả.

Khương Tạo khịt mũi coi thường, nhìn đối phương giống như nhìn kẻ ngốc.

“Mẹ coi bộ phận an ninh công ty là đồ trang trí sao? Mánh khóe lưu manh của mẹ đặt ở hiện tại không dùng được đâu, Phan tiểu thư, tỉnh táo lại đi.”

Cô nói rõ cho đối phương: “Lần trước cho mẹ đã là nửa tháng tiền ăn của tôi, tôi không có tiền, mẹ có gào khóc tôi cũng không có.”

“Hơn nữa tôi nói cho mẹ biết, mẹ đừng mơ tưởng mượn tiền đồng nghiệp của tôi. Lát nữa lên lầu tôi sẽ kể hết mọi chuyện xấu trước kia của mẹ cho người ta, mẹ không có khả năng mượn danh nghĩa tôi để lừa được tiền nữa đâu.”

Phan Ngọc thấy cô nói câu nào cũng có lý, từng chữ từng chữ chặn bà ấy lại, tức giận đến gật đầu: “Mày nói không có tiền là không có tiền sao?! Mẹ nói cho mày biết, mày đừng tưởng mẹ không làm gì được mày…”

Khương Tạo nổi nóng: “Cút!”

Phan Ngọc lập tức im tiếng, mở to hai mắt.

Một lúc lâu sau, bà ấy dùng sức liếc Khương Tạo một cái, giẫm lên đôi giày cao gót cũ nát kia rời đi.

Thân hình tuy không còn hiên ngang như thời trẻ, nhưng bóng lưng lại giống như không khác biệt gì so với mỗi lần bỏ lại cô mà rời đi khi còn trẻ.

Khương Tạo căng thẳng tột độ, nhìn chằm chằm bóng lưng bà ấy, cho đến khi bà biến mất ở chỗ ngoặt, không còn nhìn thấy nữa.

Trong giây lát, cô từ từ cúi người xuống. Mái tóc dài rũ xuống che kín hết gương mặt, bóng của cô in xuống mặt đất — đen kịt và dữ dằn tựa một con thú nhỏ đang co mình lại.

Giằng co trong im lặng hơn mười giây, rồi bóng dáng đen thẫm ấy bỗng bật ra một tiếng nức nở rất khẽ.

Tầm nhìn của Khương Tạo hơi nhòe đi, cô đưa tay dụi mắt. Khi mở ra lần nữa, trong mắt cô hiện lên một đôi giày thể thao hàng hiệu — sạch sẽ, đẹp mắt, lại lạnh lẽo.

Ý thức được vừa rồi có người thứ ba ở đó, cô chợt cứng đờ tại chỗ, đầu cũng không dám ngẩng lên.

“Đang khóc?” Giọng nói trầm ổn, đặc trưng của ai đó vang lên.

Khương Tạo ảo não nhắm mắt.

Tồi tệ đến không thể nào tồi tệ hơn.

Bị ai gặp cũng được, cố tình lại là anh.

Cô cứng ngắc đứng thẳng người, sắp xếp lại biểu cảm, giả vờ không hiểu hỏi ngược lại: “Không có, tôi vì cái gì phải khóc?”

Cô đứng thẳng dậy. Ánh mắt Tạ Lịch Thăng không nhìn thẳng vào mặt cô ngay lập tức, mà chậm rãi trượt xuống, dừng lại kiểm tra kỹ càng. Sau đó anh bật ra một tiếng thở nhẹ, khóe môi cong lên như cười mà không phải cười.

“Vì sao mỗi lần cô bị ăn chửi, tôi đều đúng lúc bắt gặp vậy hả?”

Khương Tạo vội ngẩng khuôn mặt vẫn còn nguyên vẹn lên, như đang tự chứng minh mình trong sạch, phản bác nhỏ giọng: “Tôi đâu có bị ăn chửi.”

Tạ Lịch Thăng không nói gì, nhìn chằm chằm vết cào ba đường trên cổ cô, không biết nên nói gì.

“Tiên quyết của việc cãi nhau với người khác, là phải xác định ngay cả khi động thủ thì mình cũng không bị thiệt.” Anh đối diện với mắt cô: “Ngay cả điều này cũng không hiểu, chửi người ta mà cũng bị tổn hại như vậy?”

Lòng cô rối bời, cảm xúc chập chờn, lập tức hỏi anh: “Anh nghe được bao nhiêu?”

Tạ Lịch Thăng hơi ngửa đầu, nâng cằm, liếc cô một cái mà không nói lời nào.

Sự xấu hổ lập tức trào lên từng đợt, Khương Tạo luống cuống đến mức nhảy dựng, mặt vừa nóng vừa đỏ bừng: “Anh nói gì đi chứ! Rốt cuộc anh nghe được những gì?!”

“Anh, anh có phải đều…”

Không được, thà như vậy, bị ai nghe thấy cũng đừng bị người này nghe thấy…

“Tôi nói bận xong sẽ tìm cô, có vài lời tối nay cần phải nói rõ ràng.” Anh giải thích nguyên nhân mình xuất hiện ở đây.

“Đừng nói mấy chuyện đó nữa, anh nói cho tôi biết trước đã: rốt cuộc anh nghe được những gì?” Khương Tạo nhìn trái nhìn phải, hoang mang đến mức gần như phát điên. “Anh đứng ở đâu? Anh thật sự ở ngay gần à? Sao tôi lại không—”

Ngay giây tiếp theo, lòng bàn tay Tạ Lịch Thăng đặt lên sau gáy cô.

Khương Tạo còn chưa kịp quay đầu, một cơn tê rát lẫn đau nhói truyền thẳng lên não—

“Á… a.”

Tạ Lịch Thăng dùng ngón cái khẽ miết qua vết cào trên cổ cô. Nghe cô bật tiếng kêu đau, anh mới chậm rãi thu tay lại.

Ánh mắt anh trầm xuống, bật ra một tiếng cười nhẹ đầy ý vị.

“Tưởng cô không biết đau đấy.”

Tác giả có lời muốn nói:

Bạch Bạch: Khương Tạo của chúng ta chính là một cô gái đáng thương trông có vẻ ngơ ngác ổn định nhưng kỳ thật cảm xúc vô cùng dễ dàng kích động, mà Tạ Lịch Thăng vừa vặn có thể tiếp nhận và hóa giải tất cả cảm xúc hóa của cô ấy, tôi không nói hai người khi nào kết hôn cho tôi xem đâu [ cầu xin ].

Hết chương 15
Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...