Chương 26 – “Có thể đừng cách xa thế được không, chăn hở ra lạnh lắm.”
Trò đùa lãng mạn: 26
Khương Tạo liếc nhìn dì nhỏ chuẩn bị nghỉ ngơi, hậm hực quay đầu lại, ôm bộ đồ ngủ sạch sẽ đi về phía phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Cửa phòng tắm không đóng, tiếng máy sấy tóc ù ù không ngừng vọng ra. Khương Tạo không nghĩ nhiều mà đi thẳng vào, vừa ngước đầu lên, liền bị nửa thân trên cường tráng của người đàn ông đập vào mắt.
!!!
Mới trong một ngày ngắn ngủi đã đụng phải cảnh anh bán khỏa thân đến hai lần.
Tần suất xảy ra chuyện này có cần phải cao đến thế không??
Đôi mắt dường như bị những múi cơ bụng săn chắc, đẹp đẽ thoáng qua kia làm cho lóa đi, Khương Tạo lập tức quay mặt đi chỗ khác, mặt bị hơi nước nóng hầm hập làm cho đổ mồ hôi: “Anh! Sao lại không mặc quần áo nữa vậy.”
Tạ Lịch Thăng nghe thấy tiếng, liếc nhìn cô qua gương, tắt máy sấy, thong thả vớ lấy chiếc khăn bông lau những giọt nước còn đọng trên người, hỏi ngược lại: “Em thấy có ai vừa tắm xong, người chưa lau khô đã mặc quần áo bao giờ chưa?”
Khương Tạo cứng họng không biết phản bác thế nào, đứng sững ở cửa như một đứa trẻ bị bắt quả tang, mặt đỏ bừng, cúi đầu lí nhí lên án: “Lần sau anh làm ơn đóng cửa lại được không? Cửa mở toang hoác thế này, người khác sẽ mặc định là anh đang ở trạng thái có thể gặp người đấy.”
Anh rửa sạch bồn rửa mặt, thản nhiên đáp một câu: “Tôi thấy bí bách.”
Cô cãi không lại, khẽ lầm bầm một câu: “Đồ thích khoe thân.”
Tạ Lịch Thăng với tay lấy chiếc áo thun trong bộ đồ ngủ bên cạnh, mặc được một nửa thì dừng lại, nhướng mày chất vấn: “Em nói cái gì?”
“Không có gì.” Khương Tạo căng da đầu bước vào phòng tắm, cố ý huých vào người anh một cái, “Tránh ra một chút, người dài ngoằng như vậy đứng chắn hết lối đi rồi không biết sao?”
Anh quét mắt nhìn phòng tắm rộng thênh thang, đánh giá hành vi cố tình chen lấn của cô, bật cười: “Tôi chọc gì em à? Muốn gây sự sao.”
Cô không nói gì, đặt quần áo lên giá, phát hiện dép đi trong nhà tắm chỉ có loại dành cho nam, đành xỏ tạm vào đôi dép lê của anh.
Khương Tạo xỏ chân vào đôi dép lê cỡ 45 mà anh mới thay chưa được bao lâu.
Đôi dép còn vương chút nước ẩm ướt, vẫn còn lưu lại hơi ấm, khiến trong lòng cô dâng lên một cảm giác là lạ.
Chân cô chỉ cỡ 37, xỏ vào đôi dép này chẳng khác nào đang đi trên hai chiếc thuyền, nhấc chân lên mà mu bàn chân cũng chẳng giữ nổi dép.
Tạ Lịch Thăng mặc xong quần áo, vừa quay đầu lại đã thấy cô đang xỏ dép của mình, cúi đầu nghịch ngợm đung đưa chân.
Cô mặc quần đùi ở nhà, để lộ đôi chân đầy đặn cân đối, trắng đến phát sáng. Bắp chân thon thả còn trắng hơn một tông, những ngón chân tròn trịa, sạch sẽ.
Tạ Lịch Thăng nhìn chằm chằm, ngón cái bấu nhẹ vào khăn tắm, cảm giác sảng khoái sau khi tắm bỗng chốc bị một sự rạo rực không tên quấy nhiễu.
Khương Tạo lê đôi dép rộng thùng thình đi vài bước cho quen, ngẩng đầu lên thì phát hiện ai đó vẫn đang dựa vào bồn rửa mặt nhìn mình chằm chằm.
Tầm mắt người đàn ông hướng xuống dưới, dường như đang nhìn chân cô.
Cô ngập ngừng: “Sao thế, dép của anh tôi không được đi à?”
Anh keo kiệt đến thế sao?
Tóc Tạ Lịch Thăng chưa khô hẳn, những lọn tóc ướt rũ xuống trước trán, cũng giống như ánh mắt anh đang nhìn cô lúc này, đen thẫm và ướt át.
“Không có.” Anh đáp gọn lỏn.
Khương Tạo mở cửa kính buồng tắm đứng, có chút bất lực quay đầu lại, nhắc nhở người đàn ông vẫn đứng trơ ra đó: “Này, tôi muốn tắm.”
“Anh không định ra ngoài, muốn đứng đó nhìn tôi tắm luôn sao?”
Tạ Lịch Thăng không nói gì, ngược lại còn khoanh tay trước ngực, lười biếng dựa vào bồn rửa mặt nhìn cô.
Không nói một lời, chỉ khẽ nhếch đuôi mắt, lẳng lặng đối diện với cô.
Khương Tạo không chịu nổi ánh nhìn đó nữa, đỏ mặt vơ lấy một chiếc khăn bông ném về phía anh.
“Đồ thần kinh, đi ra ngoài ngay.” Thật sự không thể đọ độ mặt dày với tên khốn này được.
Anh hơi cúi người về phía trước, vững vàng bắt lấy chiếc khăn, thuận tay trùm lên đầu mình, rồi đủng đỉnh bước ra ngoài, bỏ lại một câu: “Nhớ dọn dẹp phòng tắm cho sạch sẽ đấy.”
Khương Tạo xấu hổ muốn độn thổ, thầm nghĩ: Dọn dẹp sạch sẽ ư? Lát nữa tôi sẽ bóp dầu gội đầu vào cốc súc miệng của anh cho biết tay!
…………
Tắm xong, Khương Tạo sấy tóc, cảm giác thấp thỏm vừa mới lắng xuống lại dâng lên đầy ắp trong lòng.
Tim cô không hiểu sao đập nhanh dữ dội.
Đâu đâu cũng thấy đồ dùng cá nhân của anh, bản thân cô như đang đứng giữa trung tâm từ trường mang tên Tạ Lịch Thăng, khiến cô chao đảo mất kiểm soát.
Nhìn phản ứng vừa rồi của anh, có vẻ như anh đã mặc định tối nay hai người sẽ ngủ chung giường.
Làm sao bây giờ?
Liệu có chuyện gì xảy ra không?
Khương Tạo không dám chắc.
Cô không thể tự lừa dối mình, hôn anh mang lại cảm giác rất tuyệt. Nếu lát nữa nằm cạnh nhau, nói dăm ba câu chuyện không đầu không cuối rồi lại sát gần nhau… Liệu cô có thực sự kiềm chế được không?
Huống hồ, tối qua cô đã được chứng kiến sự cuồng nhiệt đáng sợ của Tạ Lịch Thăng chỉ qua vài nụ hôn.
Liệu anh có khi nào cũng không kìm nén được… Dù sao thì hiện tại họ cũng là vợ chồng hợp pháp mà.
Động tác sấy tóc của Khương Tạo khựng lại, ánh mắt trở nên mông lung.
Rốt cuộc hiện tại quan hệ giữa họ là gì?
[Anh lại giúp tôi giải quyết chuyện của mẹ tôi, hôm nay lại cứu tôi, trừ những chuyện đó ra còn rất nhiều, rất nhiều chuyện khác…]
[Tôi là người có tiêu chuẩn đạo đức khá cao.]
[Nếu anh cảm thấy tôi có thể giúp được anh… Vậy thì chúng ta kết hôn đi.]
[Khương Tạo, em có gì cảm giác với tôi không?]
Và sau nụ hôn đó, cả hai ngầm hiểu và xác nhận đáp án cho câu hỏi kia, bắt đầu bàn chuyện đăng ký kết hôn.
Nhưng xét cho cùng, cô vẫn chưa trả lời câu hỏi đó của Tạ Lịch Thăng.
Lý do cô bước vào cuộc hôn nhân này, rốt cuộc là vì muốn giúp anh tranh giành tài sản, hay là bị cảm xúc chi phối nhiều hơn?
Tương tự, Tạ Lịch Thăng coi cô là gì? Là đối tác hợp tác nhiều hơn, hay là…
Khương Tạo tắt máy sấy, chìm vào trầm tư, rồi bỗng thay đổi suy nghĩ.
Thực ra mình chẳng cần thiết phải nghĩ nhiều, cũng chẳng cần nghiêm túc quá làm gì.
Kể cả chỉ đơn thuần làm bạn giường, Tạ Lịch Thăng cũng là một đối tượng có điều kiện ưu việt, cực kỳ khiến cô thấy có cảm giác.
Cô chỉ cần thuận theo d*c v*ng của người trưởng thành, dùng mối quan hệ hợp pháp này để đôi bên cùng có lợi là được.
Khương Tạo treo máy sấy lên, học theo dáng vẻ của anh lau khô nước bắn trên bồn rửa mặt, rồi xoay người bước ra khỏi phòng tắm.
Tạ Lịch Thăng đã lên giường nằm. Đèn phòng ngủ đã tắt quá nửa, chỉ còn ánh đèn sàn vàng ấm áp chiếu lên tấm thảm tròn lông xù. Tuy người đàn ông này ưa chuộng phong cách nội thất tông lạnh xanh xám, nhưng những món đồ trang trí nghệ thuật tinh tế, kệ sách thể hiện gu sống chất lượng, dàn loa, cùng mùi hương thoang thoảng vẫn khiến căn phòng ngủ tràn ngập hơi thở cuộc sống.
Anh chừa lại một nửa giường bên phải cho cô.
Khương Tạo phát hiện anh chỉ trải một chiếc chăn, lập tức lại thấy căng thẳng. Suy đi tính lại, cô quyết định im lặng, rón rén bước tới.
Chưa từng yêu đương, những chuyện này với cô đều là lần đầu trải nghiệm. Khi ngồi xuống mép giường, cô cảm thấy toàn thân cứng đờ, trong lòng thầm mắng bản thân sao mà kém cỏi thế.
Tạ Lịch Thăng đang đọc sách, nội dung liên quan đến quản trị kinh doanh. Cô chợt nhớ ra anh vốn không phải dân kinh tế chính gốc, mà là dân kỹ thuật công nghệ thứ thiệt.
Cô vén chăn, trườn vào trong như một con cá, nằm nghiêng sát mép giường, đặt báo thức xong liền nhắm mắt lại, giả vờ như đã buồn ngủ lắm rồi.
Tạ Lịch Thăng mắt vẫn dán vào sách, chỉ khẽ động chân. Khoảng trống mênh mông như Thái Bình Dương giữa hai người lập tức lùa vào một luồng gió lạnh.
“Có thể đừng cách xa thế được không, chăn hở ra lạnh lắm.”
Khương Tạo lí nhí đáp: “… Bây giờ là tháng 7 mà.”
Anh phản bác: “Nhưng điều hòa trong phòng đang để hai mươi độ.”
Biết mình cãi không lại, cô đành giữ nguyên tư thế quay lưng về phía anh, lặng lẽ nhích vào giữa giường một chút.
Tạ Lịch Thăng không nói gì thêm.
Tiếng lật sách sột soạt phía sau lưng vang lên thêm một lúc nữa, sau đó là một loạt âm thanh loạt xoạt, rồi toàn bộ đèn trong phòng vụt tắt.
Tạ Lịch Thăng nằm xuống.
Cảm giác xâm lược khi anh ngồi và khi anh nằm hoàn toàn ở hai cấp độ khác nhau.
Khoảnh khắc người đàn ông nằm xuống, tim Khương Tạo thắt lại, tay nắm chặt góc chăn, nơm nớp lo sợ không biết anh có bất ngờ tiến lại gần hay không.
Nhưng mà không có chuyện gì xảy ra cả.
Phòng ngủ chìm vào yên tĩnh, ánh trăng ngoài cửa sổ dường như cũng đứng yên.
Khương Tạo nằm đối diện cửa sổ sát đất, mắt mở thao láo như chuông đồng, trằn trọc mãi không ngủ được. Chẳng những không buồn ngủ mà tinh thần lại càng lúc càng tỉnh táo, cơ thể vẫn căng cứng không hề thuyên giảm.
Đèn tắt đã lâu, cô cẩn thận lắng nghe hơi thở của người phía sau.
Hơi thở của anh rất nhẹ, nhưng đều đặn và êm đềm, chắc là đã ngủ say rồi.
Khương Tạo nằm nghiêng mãi cũng mỏi vai, nghĩ đối phương đã ngủ nên cô rón rén xoay người nằm ngửa, sau đó lại lật người nằm nghiêng sang bên phải.
Không ngờ vừa quay sang thì suýt chút nữa đụng trúng Tạ Lịch Thăng, hơi thở cô nghẹn lại.
Sao người đàn ông này lại nằm gần thế? Bên kia anh vẫn còn rộng thênh thang cơ mà?
Thấy anh ngủ say sưa, cô mới dám to gan nhìn thẳng vào mặt anh để ngắm nghía.
Hồi cấp ba và đại học, cô vẫn luôn sợ Tạ Lịch Thăng, sự chú ý cũng dồn hết vào Ngụy Nguyên nên chưa bao giờ dám nhìn kỹ mặt anh.
Chỉ biết là rất đẹp trai.
Nhưng không ngờ lại đẹp trai đến mức này.
Hay là mấy năm đi làm, khí chất được tôi luyện nên càng trổ mã hơn?
Tạ Lịch Thăng đẹp đến mức ngay cả khi đôi mắt hồ ly sinh động kia khép lại, những đường nét ngũ quan chuẩn mực vẫn hút hồn người ta không rời mắt được.
Khương Tạo không khỏi tò mò, không biết anh giống mẹ hay giống bố nhiều hơn.
Nhìn kỹ thì thấy lông mày và đôi môi của anh tinh xảo đến lạ lùng, nhưng sống mũi và khuôn mặt lại vô cùng nam tính, cương nghị, khiến tổng thể khuôn mặt anh không bị quá mức “xinh đẹp” mà tràn đầy vẻ quyến rũ đàn ông.
Khương Tạo vô thức sờ lên mũi mình.
Sao mũi mình lại tẹt thế này chứ, xì, thật bất công.
Ánh trăng từ từ di chuyển đến một góc độ hoàn hảo, ánh sáng trắng mờ ảo chiếu lên nửa khuôn mặt người đàn ông, hàng mi dày rợp bóng xuống tạo thành một vệt tối nhỏ.
Lúc ngủ trông anh thật bình yên và ngoan ngoãn.
Khương Tạo buồn chán quá đỗi, kéo chăn lên, ngón trỏ vẽ vời trong không trung theo đường sống mũi của anh, vẽ qua vẽ lại, rồi không kìm được rụt ngón trỏ về, lén lút giơ ngón giữa lên…
“…” Không được, thế thì vô văn hóa quá.
Cô rụt tay về.
Tạ Lịch Thăng nằm nghiêng, đầu gối lên cánh tay, tư thế ngủ cực đẹp.
Khương Tạo khẽ thở dài về phía anh, không biết làm sao mới đi vào giấc ngủ đây.
Ngay khi cô lại thở dài lần nữa, và nhắm mắt lại lần thứ n…
Bàn tay đang đặt cạnh gối bỗng nhiên bị một bàn tay khác to lớn, ấm áp bao trọn lấy.
Người bên cạnh nắm lấy tay cô một cách chuẩn xác.
Khương Tạo giật mình, mở to mắt.
Trong sự kinh ngạc câm nín của cô, Tạ Lịch Thăng từ từ mở mắt ra.
Một người tĩnh, một người động, cứ thế nhìn nhau chằm chằm.
Cô lí nhí: “Anh…”
“Em có biết không, việc người vợ hợp pháp nửa đêm nửa hôm cứ nằm trằn trọc thở ngắn than dài bên cạnh ấy,” giọng Tạ Lịch Thăng khàn khàn, mang theo chút ngái ngủ, nghe như thể bất đắc dĩ bị đánh thức, “thực sự làm tổn thương lòng tự trọng của đàn ông lắm đấy.”
Anh nhướng mày: “Muốn làm chuyện gì cho đỡ mất mặt thì nói, tôi cũng đâu phải không thể phối hợp.”
Mặt Khương Tạo đỏ bừng, lưỡi suýt xoắn lại, gắt lên: “Ai nói tôi…Cứ kệ tôi, anh ngủ đi!”
Tạ Lịch Thăng dùng ngón trỏ miết nhẹ lòng bàn tay cô, hỏi: “Ra nhiều mồ hôi thế này, ngủ cùng tôi căng thẳng lắm sao?”
Cô xấu hổ, rụt tay về, nằm ngửa ra nhìn trần nhà.
Anh nhận ra sự bất thường của cô: “Em bị rối loạn giấc ngủ à? Thường xuyên mất ngủ sao?”
Từ lúc nằm xuống đến giờ ít nhất cũng hơn một tiếng đồng hồ, cô không nghịch điện thoại, cứ nhắm mắt nằm im mà vẫn không ngủ được, rõ ràng là không bình thường.
Người đàn ông cứ truy hỏi mãi, mà Khương Tạo cũng hiểu, hai người đã kết hôn thì chuyện chung chăn gối là đương nhiên.
Nếu đã chọn tin tưởng anh, cô nên thành thật hơn một chút.
Khương Tạo nhìn chằm chằm trần nhà, cố tìm kiếm chút ánh sáng trong bóng tối: “Nói thật với anh, tôi thực sự không thích ở chung phòng với đàn ông lạ. Nhất là phòng ngủ, tôi càng sợ có người ngoài bước vào.”
“Trừ dì nhỏ ra, tôi chưa từng để ai vào phòng ngủ của mình.”
“Bắt đầu từ hồi tôi mười mấy tuổi, mẹ tôi thường xuyên dẫn đàn ông lạ về nhà qua đêm.” Cô nắm chặt mép chăn, mỗi khi nhắc lại chuyện này, tim cô đều thắt lại đau đớn, “Tôi trở nên rất nhạy cảm với mọi động tĩnh xung quanh phòng ngủ của mình.”
Ánh mắt Khương Tạo trở nên trống rỗng, như đang trôi về những ngày tháng nơm nớp lo sợ ấy.
“Tôi ăn cơm của bà ấy, ở nhà của bà ấy, không có tư cách chống đối, càng không có tư cách cấm bà ấy dẫn người về.” Cô nói, “Nhưng căn nhà chỉ bé tẹo thế thôi, phòng ngủ này cách phòng ngủ kia có mỗi bức tường. Những gã đàn ông mà tôi chưa từng gặp mặt, ở trong nhà tôi, ăn mặc thiếu vải, ngay trước mặt tôi và mẹ tôi kể những câu chuyện cười hạ lưu.”
Đó cũng là lý do cô từ chối lời mời tuyển thẳng của công ty sản xuất đồ dùng sức khỏe t*nh d*c nổi tiếng kia.
Cô không thể nảy sinh bất kỳ hứng thú nào với những chuyện liên quan đến khía cạnh đó, nên cũng không thể coi nó là công việc để sáng tạo ra những kế hoạch có giá trị.
Lối sống buông thả của Phan Ngọc đã khiến cô, trong giai đoạn thiếu nữ mới lớn, không thể nhìn thấy bất kỳ vẻ đẹp nào của tình yêu nam nữ.
Chẳng hề sạch sẽ, và cũng chẳng lãng mạn chút nào.
Khương Tạo không biết Tạ Lịch Thăng đang có biểu cảm gì, tự cười chua chát: “Anh biết không? Những lúc gã đàn ông đó ngủ lại nhà, mỗi khi đang ngủ dở giấc mà nghe thấy tiếng xả nước bồn cầu, tôi đều giật mình tỉnh giấc.”
“Chỉ cần tiếng bước chân của hắn ta hơi chậm lại khi đi ngang qua cửa phòng tôi, là tôi đã run bắn lên vì sợ.”
“Có thể họ chẳng có ý đồ xấu xa gì đâu, nhưng tôi cứ sợ.” Cô nói, vô thức co người lại, “Cứ sợ… nhỡ đâu ngày nào đó, một gã nào đó say rượu, đi nhầm vào phòng ngủ của tôi…”
Tạ Lịch Thăng nhạy bén nhận ra giọng cô bắt đầu nghẹn ngào, liền kịp thời lên tiếng cắt ngang: “Tôi hiểu rồi.”
Khương Tạo quay đầu nhìn anh, cố gắng giải thích: “Nhưng tôi không đánh đồng anh với họ, tôi chỉ là…”
Phản ứng tự vệ đã ăn sâu vào tiềm thức khiến cô luôn duy trì trạng thái tỉnh táo cao độ khi có người trong phòng ngủ, rất khó khắc phục.
“Tôi biết.” Anh ngồi dậy, vẻ mặt không rõ vui buồn.
Khương Tạo cũng vội ngồi dậy theo, không hiểu sao lại sợ mình giải thích chưa đủ rõ: “Nhưng mà… chuyện này chẳng là gì cả, ngày tôi đồng ý kết hôn với anh, tôi đã suy nghĩ kỹ hết rồi…”
Đang nói dở, cô thấy Tạ Lịch Thăng bước xuống giường, mở tủ quần áo lấy ra một bộ chăn gối sạch sẽ. Lòng cô chùng xuống.
Cảm giác áy náy dâng lên, giọng cô nhỏ xíu: “… Anh không cần phải làm thế đâu.”
Tạ Lịch Thăng ôm chăn gối, cầm theo điện thoại, cười khẽ: “Em đã nói rõ ràng đến thế rồi, nếu tôi không ra ngoài ngủ, chẳng phải là muốn trơ mắt nhìn em mất ngủ cả đêm sao.”
“Ngủ đi, mai tôi cũng có lịch trình cả ngày, không thức khuya được.”
Khương Tạo mím chặt môi, không biết phải nói gì, chỉ nhìn theo bóng lưng anh rời khỏi phòng ngủ ra sofa.
Cửa phòng ngủ khép lại. Rất lâu sau, cô vẫn ngồi im lìm trên giường.
Nhìn khoảng trống bên cạnh, Khương Tạo mới nhận ra chiếc giường này thực sự rất rộng.
…………
Vì ngủ quá muộn nên sáng hôm sau, Khương Tạo phải đợi đến hồi chuông báo thức cuối cùng mới lồm cồm bò dậy được.
Tạ Lịch Thăng đã dậy trước cả khi dì nhỏ thức giấc, thu dọn sạch sẽ dấu vết ngủ trên sofa đêm qua, không để người lớn phát hiện ra manh mối.
Anh đi chạy bộ buổi sáng, rồi làm tài xế đưa dì nhỏ và Minh Minh đi học. Lúc Khương Tạo dậy thì họ đã ăn sáng xong và chuẩn bị ra cửa. Cô chào tạm biệt dì nhỏ rồi đi vào rửa mặt.
Đứng trước bồn rửa mặt rộng thênh thang đủ cho hai người dùng cùng lúc, Khương Tạo liếc nhìn đôi dép nhà tắm đã được phơi khô. Những hình ảnh nói chuyện với Tạ Lịch Thăng tối qua ở đây vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt.
Cô ngậm bàn chải đánh răng, trong lòng cứ canh cánh như có tảng đá đè nặng, không hiểu sao lại thấy bứt rứt không yên.
Rõ ràng đã nói hết những gì cần nói, Tạ Lịch Thăng cũng rất phối hợp và tôn trọng cô, nhưng cô cứ cảm thấy như thiếu vắng điều gì đó.
Đêm nay mình nên biết điều mà ra ngủ phòng cho khách thôi, cô nghĩ bụng.
Khương Tạo lục lọi hồi lâu mà không thấy cái băng đô đâu, rõ ràng tối qua cô để ngay cạnh bồn rửa mà.
Cô thở dài. Cái người này, lại tự tiện dọn đồ của cô rồi.
Sao mà đam mê làm việc nhà thế không biết.
Không có băng đô, lúc rửa mặt tóc mái bị dính nước ướt nhẹp. Khương Tạo chưa kịp sấy khô tóc thì chuông cửa bên ngoài đã reo lên leng keng leng keng liên hồi.
Cô nhíu mày, vừa vò tóc vừa bước nhanh ra cửa, lẩm bẩm: “Không có vân tay hay không có chìa khóa mà cứ phải ấn chuông thế nhỉ…”
Khương Tạo mở cửa, miệng đang nói dở: “Tạ Lịch Thăng, lần sau anh làm ơn đừng có để lung tung đồ của tôi…”
Ngẩng đầu lên, bắt gặp hai gương mặt xa lạ, cô sững người tại chỗ.
Hai người đứng ngoài cửa cũng ngạc nhiên không kém.
Một người đàn ông khá trẻ, mặc đồ công sở, tay cầm cặp da. Người còn lại là một phụ nữ tầm bốn năm mươi tuổi, mặc đồng phục giúp việc chỉnh tề, trông rất chuyên nghiệp.
Người đàn ông đẩy gọng kính, nhìn cô từ đầu đến chân, cau mày hỏi: “Cô là ai? Sao lại ở đây?”
Khương Tạo ngơ ngác.
Sao lại hỏi ngược lại tôi?
Tuy câu hỏi này nghe hơi lạ tai, nhưng cô vẫn đáp: “Đây là nhà tôi mà, các người là ai?”
Hai người kia nhìn nhau, người đàn ông công sở tỏ vẻ không vui, ánh mắt lộ vẻ toan tính.
Đúng lúc này, cửa thang máy phía sau mở ra, một giọng nói quen thuộc vang lên ——
“Các người làm gì đấy?”
Cả ba cùng quay lại. Nhìn thấy Tạ Lịch Thăng trong bộ đồ thể thao, Khương Tạo thở phào nhẹ nhõm.
Người đàn ông công sở nhìn thấy Tạ Lịch Thăng liền thay đổi thái độ, cung kính cười nói: “Chào Tạ tiên sinh, đây là dì giúp việc mà phu nhân đặc biệt thuê cho anh, hôm nay bắt đầu đến làm việc ạ.”
Gã quay sang giới thiệu bản thân với Khương Tạo: “Chào cô, tôi là trợ lý của bà Tôn – mẹ của Tạ tiên sinh, thường xuyên phụ trách giúp bà Tôn lo liệu việc nhà cửa cho Tạ tiên sinh.”
Tuy gã nói năng trôi chảy, nhưng Khương Tạo biết trợ lý thường xuyên đi theo Tạ Lịch Thăng chỉ có mỗi Lý Thường. Người này ở đâu chui ra vậy? Ánh mắt nhìn cô cũng quái gở.
Tạ Lịch Thăng lạnh nhạt lướt qua hai người đó, kéo tay Khương Tạo lùi lại phía sau, nhếch môi từ chối khéo, thậm chí chẳng thèm mời họ vào nhà.
“Về nói với Tôn tổng của các người là tôi chưa bao giờ yêu cầu tìm giúp việc mới cả. Mời về cho.”
Nói xong, anh đóng sầm cửa lại.
Rầm ——
…………
Buổi chiều, bộ phận Kế hoạch của Vân Thăng vẫn bận rộn như thường lệ.
Khương Tạo đặt tay lên bàn phím, nhìn chằm chằm màn hình, hiếm khi thất thần như vậy.
Chuyện xảy ra buổi sáng cứ lởn vởn mãi trong đầu cô.
Tạ Lịch Thăng từng nói bố mẹ anh đã ly hôn, nghĩa là người mẹ và gia đình hiện tại đều là gia đình sau này của bố anh.
Nếu quan hệ giữa anh và người nhà không tốt…
Cô bỗng nhớ lại chuyện hai tháng trước, hôm cô và Tạ Lịch Thăng mới gặp nhau qua buổi xem mắt, được anh đưa đến hội quán ăn cơm. Hôm đó bạn anh là Triệu Dương Thành đã nói một câu.
【 Món cua ngâm rượu mà mẹ cậu nhờ người gửi đến, tôi đã bảo phục vụ mang vào bếp bày ra đĩa rồi.】
【 Cua mới ra ở Tiên Hồ đã được gửi đến nhà cậu rồi. Hầy, đúng là ghê gớm thật. Dì bảo gọi cho cậu không nghe máy, nên gửi WeChat cho tôi luôn. Hai thùng còn lại dì nhờ người gửi về nhà cậu rồi đó.】
Giờ nhớ lại cô mới thấy có điểm không ổn.
Nếu quan hệ giữa anh và mẹ kế thực sự tốt như lời đồn, đến mức mua cua cũng phải đích thân gửi đến chia sẻ, vậy tại sao bà ấy gọi điện Tạ Lịch Thăng lại không nghe, mà phải gọi cho Triệu Dương Thành để hỏi tung tích của anh?
Vậy mà người khác lại chẳng mảy may thấy có gì bất thường.
Chắc là do bản tính Tạ Lịch Thăng vốn đã khó chiều, nên mọi người bỏ qua những điểm kỳ lạ đó.
Cộng thêm lời đồn thổi của đồng nghiệp trước đây, rằng mẹ kế anh thường xuyên tặng quà cho toàn bộ nhân viên văn phòng Tổng giám đốc để nhờ họ chiếu cố công việc của Tạ Lịch Thăng, nên ai cũng có ấn tượng rất tốt về bà ấy.
Giờ ngẫm lại, mẹ kế anh thực sự là vì Tạ Lịch Thăng mà đi lo lót quan hệ sao? Nếu không phải thì là vì cái gì?
Lại thêm chuyện sáng nay ở cửa nhà.
Mẹ kế anh trực tiếp đẩy người giúp việc đã tuyển chọn đến cho anh mà chẳng hề hỏi qua ý kiến của Tạ Lịch Thăng.
Hàm ý trong chuyện này, càng nghĩ càng thấy sâu xa.
Khương Tạo cụp mắt xuống, không khỏi tự hỏi: Tạ Lịch Thăng rốt cuộc đang ở trong tình cảnh nào trong chính gia đình mình?
Đúng lúc này, Lê Lê đang tranh thủ trốn việc lại ghé đầu sang, thì thầm chia sẻ tin tức mới nhất: “Mẹ CEO đến công ty rồi kìa, trong nhóm chat hóng hớt có người chụp được ảnh rồi, mẹ anh ấy siêu trẻ luôn ——”
Khương Tạo khựng lại, hỏi dồn: “Bà nói ai?”
“Mẹ của sếp Tạ chứ ai, dáng người và thần thái đều cực phẩm, chắc là sinh con sớm nhỉ?” Lê Lê đưa điện thoại cho cô xem, “Cơ mà nhìn không giống nhau lắm… Ái chà, nhìn viên ngọc trai bà ấy đeo trên tai kìa, to vật vã.”
“Ganh tị với mấy người văn phòng Tổng giám đốc ghê, mẹ anh ấy cứ đến là lại phát quà cáp hậu hĩnh.”
Gần như cùng lúc đó, điện thoại Khương Tạo rung lên, trợ lý Lý Thường gửi tin nhắn WeChat đến ——
【 Lý Thường: cô Khương có đang ở chỗ làm không? Chắc phải phiền cô đi cùng tôi một chuyến đến văn phòng Tạ tổng.】
【 Lý Thường: Tôi đang đợi cô ở sảnh thang máy tầng bộ phận Kế hoạch.】
Khương Tạo bật dậy vèo một cái, cầm điện thoại bước đi ngay.
Lê Lê vẫn còn ngơ ngác ngồi đó, thộn mặt ra: “Đi đâu thế… Còn về ăn cơm không đấy Tiểu Tạo?”
…………
Cô đi theo Lý Thường, vô cùng kín tiếng bước vào thang máy lên văn phòng Tổng giám đốc.
Lòng Khương Tạo thấp thỏm, cô có thể đoán được lát nữa sẽ phải đối mặt với tình huống gì, nhưng lại không biết cụ thể chuyện gì sẽ xảy ra.
Tạ Lịch Thăng muốn đưa cô đi gặp mẹ kế sao? Hay là có chuyện khác…
Lý Thường thấy cô căng thẳng tột độ, bèn chủ động trấn an: “Không sao đâu cô Khương, mọi chuyện đã có Tạ tổng lo rồi.”
“Bà Tôn cũng không phải hổ báo cáo chồn gì đâu.”
Khương Tạo mỉm cười đáp lại, gật đầu.
Đây là lần đầu tiên Khương Tạo đặt chân đến tầng cao nhất tòa Tây. Muốn đến văn phòng của Tạ Lịch Thăng phải đi xuyên qua cả khu vực làm việc của văn phòng Tổng giám đốc. May mà mọi người đang túm tụm lại chia nhau quà cáp do bà Tôn mang đến, không ai chú ý Lý Thường đang dẫn theo một nhân viên bình thường từ dưới lầu đi vào phòng CEO.
Hai người đến trước cửa, ngay khi Lý Thường định gõ cửa thì —— khe cửa kính lọt ra tiếng nói.
Tiếng người phụ nữ trung niên trách móc đầy vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép vang lên: “Đã là lúc nào rồi, bố con vừa có chẩn đoán chính xác, ba ngày hai bữa phải chạy vào bệnh viện, con đến giờ không về nhà thăm một lần thì thôi, giờ lại còn dẫn phụ nữ lăng nhăng vớ vẩn về nhà, con muốn chọc ông ấy tức chết à.”
“Nếu con muốn bàn chuyện cưới xin, mẹ và bố con có thể tìm cho con cô gái môn đăng hộ đối nhất.”
“Nó có thân phận gì, không cùng đẳng cấp với con?”
“Loại phụ nữ vô danh tiểu tốt đó, con dẫn đi đâu cũng chẳng mở mày mở mặt được.”
Khương Tạo nắm chặt tay nắm cửa, cứ thế lẳng lặng đứng ngoài cửa, lắng nghe.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Bạch: [Phẫn nộ] Mụ dì ghẻ ác độc câm mồm! Yên tâm đi, Thất Thất nhà chúng ta vũ lực đầy mình, võ mồm cũng chẳng thua ai đâu, không chịu thiệt đâu mà lo!
Tuy tác giả nên ít nói một chút, nhưng thấy mọi người mong chờ quá nên tôi đành ngoi lên an ủi các bạn một câu! Tôi biết mọi người muốn xem gì, nhưng tôi cảm thấy viết truyện tình cảm không thể cứ lôi mấy cảnh H không đầu không đuôi ra làm ưu điểm để câu khách được.
Tôi sẽ cố gắng sắp xếp nhanh nhất có thể trên tiền đề tình cảm đã chín muồi! Mong mọi người kiên nhẫn chờ đợi thêm chút nữa nhé [hôn hôn], cùng tôi từ từ thưởng thức, cái gì cần có sẽ có thôi [hôn hôn]
[Lại là một chương dài, tôi rất thích những ngày tháng bình thường trước đây, cứ từ từ sống qua ngày sẽ càng lúc càng ngọt ngào thôi]
Hết chương 26