Cẩm Y Vi Phu - Sơn Hữu Thanh Mộc

Chương 57




Gió Mạc Bắc dường như không hề ngừng, cứ đập ầm ầm vào cửa sổ, khiến người ta khó lòng ngủ yên.

Giản Khinh Ngữ tuy đã uống thuốc, nhưng sáng sớm hôm sau vẫn bị tiếng gió đánh thức. Nàng mở to mắt, ngây người hồi lâu, ký ức mới mẻ ngày hôm qua chợt ồ ạt ập vào tâm trí nàng. Giản Khinh Ngữ nháy mắt ngồi bật dậy, còn chưa kịp đặt chân xuống giường, bụng nhỏ đã truyền đến một cơn đau khiến nàng sợ đến mức phải lần nữa nằm xuống, không dám động đậy.

Đến khi đau đớn dần qua đi, nàng mới thở nhẹ một hơi, ngón tay đặt lên trên mạch đập của chính mình.

Mạch tượng không ổn, quả thực có dấu hiệu sảy thai, e là những ngày tiếp theo không cách nào dễ dàng bước xuống giường. Nàng buông tiếng thở dài, đè xuống tâm tư muốn đi tìm Lục Viễn, sau khi nghỉ ngơi một lát mới gian nan đứng dậy, chậm chạp bước đến trước bàn, tự rót cho mình một chén trà lạnh, rồi lại chậm chạp quay trở về giường.

Tuy rằng khoảng cách từ giường đến cái bàn chẳng có bao xa, nhưng đối với một người mà ngay cả động đậy một chút cũng thấy khó khăn như nàng, dù chỉ là một đoạn đường nhỏ như thế, nàng cũng không thể khom lưng mà đi một cách dễ dàng. Để uống được chén nước kia, nàng gần như đã dùng hết toàn bộ sức lực, khi một lần nữa trở lại giường, trên trán nàng đã bắt đầu túa mồ hôi, phải nghỉ ngơi hồi lâu mới thấy đỡ hơn một chút.

Sau nửa canh giờ, bên ngoài chợt có tiếng đập cửa, sau đó, giọng nói của Hề Thanh truyền đến: "A Nam, dậy chưa?"

"Sư huynh, muội dậy rồi!" Giản Khinh Ngữ trả lời.

Hề Thanh: "Thuốc dưỡng thai đã sắc xong rồi, muội bây giờ có tiện không? Ta mang lên cho muội nhé." Giản Khinh Ngữ dừng một chút, nhìn quanh một vòng rồi cao giọng đáp ứng. Hề Thanh bấy giờ mới rời khỏi.

Một lát sau, thuốc được mang vào phòng, Hề Thanh vừa đi vừa nói: "Vốn dĩ là sư phụ mang thuốc tới cho muội, nhưng đằng trước có mấy người ăn bậy bị đau bụng tìm tới khám bệnh, sư phụ đang chẩn trị cho bọn họ, không có thời gian qua đây nên chỉ đành để ta làm thay. Muội đừng để bụng nhé."

"Có gì phải để bụng chứ?" Giản Khinh Ngữ cười cười, chống đệm, cẩn thận ngồi dậy.

Hề Thanh đưa thuốc đến cho nàng, thở dài một tiếng: "Tuy nói chúng ta cũng không có bao nhiêu quy củ, nhưng ta là một nam tử, nếu ra vào phòng muội quá thường xuyên thì cũng không được hay cho lắm. Hơn nữa mấy việc linh tinh như giúp muội tắm rửa này nọ, ta cũng không tiện hỗ trợ. Chi bằng chiều nay ta đi nói một tiếng với thím Vương, mời bà ấy tới chiếu cố muội mấy ngày, vậy muội cũng sẽ thấy thoải mái hơn một chút. Muội nghĩ thế nào?"

"Sư huynh cứ làm chủ là được." Giản Khinh Ngữ nói xong, ngoan ngoãn uống một hơi cạn sạch chén thuốc dưỡng thai, còn chưa kịp buông chén, trước mặt nàng đã xuất hiện một miếng mứt quả.

"Ăn đi, sư phụ cố tình dặn dò đó. Bắt ta phải nhìn muội ăn hết miếng mứt rồi mới được đi." Hề Thanh nhìn nàng bị đắng đến khóe mắt cũng đỏ, nghiêm trang lôi tên của sư phụ ra áp chế nàng.

Giản Khinh Ngữ cười khổ một tiếng, cuối cùng vẫn thuận theo lời sư phụ mà nhận lấy miếng mứt. Vị ngọt ngọt chua chua của miếng mứt lan tràn khắp khoang miệng, tâm tình vẫn luôn tích tụ nặng nề của nàng dường như cũng giãn ra một chút.

"Lục... Lục Viễn đâu? Hôm nay hắn có tới không?" Giản Khinh Ngữ nhỏ giọng hỏi.

Hề Thanh cười gượng một tiếng, không biết phải trả lời thế nào.

Giản Khinh Ngữ nhìn điệu bộ của hắn là hiểu. Nàng im lặng một hồi rồi hỏi: "Sư huynh, huynh có biết hắn đang ở đâu không?"

"Không biết," Hề Thanh nói xong, sợ nàng thất vọng, liền nhanh chóng bổ sung, "Bất quá muốn nghe ngóng được cũng không khó lắm. Cả cái trấn nhỏ chỉ có một hai cái khách đ**m, ngày thường cũng có bao nhiêu khách đâu,. Nếu muội muốn biết, thì để ta đi hỏi một chút là được."

Giản Khinh Ngữ mím môi, lúc lâu sau mới gật đầu: "Sư huynh, có thể nhờ huynh giúp muội một chuyện không?"

Hề Thanh ngẩn người, vội đưa lỗ tai sang.

Sau nửa canh giờ, Hề Thanh cõng hòm thuốc, tìm đến khách đ**m chỗ Lục Viễn ở, rồi trực tiếp tới trước cửa phòng hắn.

Nhớ lại bộ dáng Lục Viễn hôm qua cầm đao đâm vào yết hầu của mình, Hề Thanh hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh một lúc rồi mới lấy hết can đảm, gõ lên cánh cửa ba tiếng.

Tiếng thứ ba còn chưa gõ xong, cửa phòng đột nhiên mở ra, Hề Thanh không kịp chuẩn bị đã đối diện trực tiếp với một đôi mắt lạnh lùng thanh lãnh.

Hề Thanh giật mình, ho một tiếng rồi chào hỏi: "Lục, Lục công tử, xin chào."

Trong mắt Lục Viễn mà một mảnh xám xịt, trên mu bàn tay là từng lằn gân xanh nổi lên: "Giản Khinh Ngữ đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Giản Khinh Ngữ?" Hề Thanh sửng sốt một chút, sau đó chợt bừng tỉnh, vẻ mặt ngơ ngác, "Ngài nói A Nam à... Muội ấy có thể xảy ra chuyện gì?"

Lục Viễn hơi nhíu mày, thấy Hề Thanh cũng không có vẻ gì giả vờ, cơ thể đang căng thẳng của hắn mới dần thả lỏng, khuôn mặt lần nữa khôi phục lại bình thản: "Tìm ta có chuyện gì?"

Lục Viễn nhìn hắn với vẻ vô cảm.

Hề Thanh dừng một chút, chớp chớp mắt rồi bình tĩnh lên tiếng: "... Là A Nam bảo ta tới đây. Muội ấy nói tay ngài bị thương, cần phải băng bó."

"Không cần." Lục Viễn lạnh lùng cự tuyệt.

Hề Thanh sâu kín nhìn về phía bàn tay của hắn, chỉ thấy trên bốn ngón tay xương khớp gầy guộc, da thịt đều đã bong tróc, lại còn có hai vết thương cắt qua, trên miệng vết thương dính đầy vụn gỗ. Hai vết thương kia tuy trông có vẻ dữ tợn, nhưng lại sạch sẽ không dính máu, hiển nhiên là đã được rửa sạch.

Hề Thanh nghĩ đến cái hình ảnh nắm tay đấm vào ván gỗ, bất giác cũng cảm thấy đau dùm Lục Viễn, nhưng chỉ có thể nhẫn nại khuyên nhủ hắn: "Lục công tử, vết thương của ngài tuy nhìn có vẻ không nặng lắm, nhưng nếu không kịp thời trị liệu cho tốt, thời gian lâu dần, da non kéo lên sẽ bọc ở bên ngoài những tạp vật bẩn xung quanh vết thương, tạo thành thịt dư. Nếu vận khí không tốt, nói không chừng cả bàn tay sẽ bị hoại tử phế đi, thật sự không thể qua loa được. Chi bằng..."

"Ta đã nói là không cần." Lục Viễn lạnh mặt, bàn tay phải bị thương lại nắm chặt lấy chuôi đao.

Hề Thanh quyết đoán cõng hòm thuốc bỏ chạy.

Giản Khinh Ngữ vẫn một mực chờ sư huynh mình ở trong phòng, sau khi nhìn thấy hắn ủ rũ cụp đuôi tiến vào, liền biết ngay kết quả: "Chàng không chịu chữa trị?"

"Không chỉ có không chịu, mà còn muốn động thủ với ta, may là ta chạy trốn lẹ," Hề Thanh thở dài, kéo một cái ghế đến bên cạnh mép giường, ngồi xuống, "A Nam, muội nói thật với sư huynh. Hắn rốt cuộc có địa vị gì?"

"... Sao huynh lại hỏi vậy?" Giản Khinh Ngữ giật mình.

Hề Thanh nhíu mày: "Không có gì, chỉ là cảm thấy hắn có chút ngoan độc thôi. Dằm gỗ đâm đầy trên tay, nhưng mắt hắn cũng không hề chớp lấy một cái, có chỗ nào giống với sức chịu đựng của người bình thường đâu?"

"Nói vậy, chàng ấy bị thương nặng lắm sao?" Giản Khinh Ngữ nhạy bén, bắt lấy trọng điểm.

Hề Thanh vừa thấy nàng lộ vẻ lo lắng, lập tức cảm thấy hối hận vì mình đã nhanh miệng: "Ừ... kỳ thực vẫn còn tốt, cũng không phải chuyện to tát gì."

Giản Khinh Ngữ mím môi: "Là do muội thiếu suy xét. Chàng vẫn còn hiểu lầm quan hệ giữa hai chúng ta, mà muội lại nhờ huynh đi chữa thương cho chàng, khó trách chàng ấy sẽ cự tuyệt."

"Vậy nhờ sư phụ đi thì sao?" Hề Thanh hỏi thử.

Giản Khinh Ngữ suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Thôi, nhờ đại phu y quán khác đi. Tốt nhất là đừng để chàng ấy biết người là do chúng ta mời, miễn cho chàng lại lần nữa cự tuyệt."

"... Nghe có vẻ rất khó thực hiện nha." Hề Thanh đau đầu.

Giản Khinh Ngữ cắn môi, một lát sau mới nhìn về phía hắn: "Kỳ thực cũng không có gì khó khăn đâu."

Hề Thanh: "?"

Một canh giờ sau, Quý Dương cười tủm tỉm, xuất hiện trong phòng Lục Viễn, sau lưng hắn là một vị đại phu khoảng hơn 30 tuổi.

"Lão đại, ta mời đại phu tới xem thương thế cái tay của ngài nè."

Lục Viễn liếc nhìn hắn một cái: "Ra ngoài."

"Vâng ạ!" Quý Dương quyết đoán rời khỏi, khi đi đến cửa đột nhiên lại nói, "À đúng rồi, Giản Khinh Ngữ đã tỉnh lại, nhưng thân thể không ổn lắm, tạm thời vẫn phải nằm trên giường để an thai. Nếu lại xúc động nông nổi, hài tử khó mà giữ được. Cái thai đã lớn tháng như vậy, một khi đứa nhỏ xảy ra vấn đề, chỉ e là một xác hai mạng."

Nói xong, hắn còn lầm bầm lầu bầu, "Cô ta lo lắng cho thương thế của ngài lắm. Nếu ngài cứ không chịu trị liệu, sợ là cô ta sẽ muốn đích thân tới đây một chuyến."

Nói xong, Quý Dương còn thở dài sườn sượt một tiếng, rồi bảo đại phu cùng hắn ra ngoài. Chỉ là vừa đặt chân ra khỏi cửa phòng, bên trong chợt truyền đến giọng nói lạnh lùng của Lục Viễn: "Để đại phu ở lại."

"Dạ!"

Quý Dương thở phào một hơi, nhanh chóng mời đại phu trở lại bên trong, đợi đến khi thương tích trên tay Lục Viễn đã được xử lý ổn thỏa, hắn mới chạy tới trước cửa khách đ**m báo lại cho Hề Thanh biết.

"Đa tạ Quý công tử." Hề Thanh cảm tạ.

Quý Dương xua xua tay: "Không cần cảm tạ. Đúng rồi, tình trạng của Giản Khinh Ngữ có thật sự nghiêm trọng như ngươi nói không vậy?"

"Tình trạng đúng thật là có chút không ổn, bất quá chỉ cần dốc lòng chăm sóc một chút, hẳn sẽ không có trở ngại gì." Hề Thanh nghiêm túc trả lời.

Quý Dương nhíu nhíu mày, nghĩ tới chuyện gì đó, liền móc từ trong ngực ra một cái túi tiền nặng trĩu: "Cầm lấy đi, mua cho cô ta chút đồ bổ, mau chóng giúp cô ta khỏe lại."

Hề Thanh đoán được trong túi là cái gì, nhanh chóng xua tay từ chối: "Không cần, không cần, y quán còn dư dả lắm, không cần Quý công tử phải tiêu pha."

"Cầm, có phải cho ngươi đâu," Quý Dương nói, rồi mạnh mẽ dúi túi tiền vào trong tay Hề Thanh, "Chiếu cố cô ta cho tốt, thiếu cái gì thì cứ nói với ta. Nếu cô ta xảy ra chuyện gì, cả ngươi lẫn sư phụ ngươi cũng đừng nghĩ tới cái mạng của mình nữa, biết chưa?!"

Hề Thanh hơi mím mím môi, hiển nhiên đã quen với cách nói chuyện của Quý Dương, gật đầu đáp ứng hắn rồi bỏ túi tiền vào trong ngực.

Quý Dương bấy giờ mới hài lòng, liếc hắn một cái: "Ngươi bây giờ định đi đâu? Về nhà à?"

"Không, ta phải đi một chuyếm đến nhà thím Vương hàng xóm. A Nam dạo này thân mình không tiện, hai đại nam nhân ta và sư phụ cũng không thể cứ ở sát một bên chăm sóc muội ấy, nên muốn mời thím Vương tới hỗ trợ." Hề Thanh thành thật trả lời.

Quý Dương gật đầu: "Không sai, một đại nam nhân như ngươi, tùy ý ra vào phòng ngủ của cô nương nhà người ta thì ra cái thể thống gì. Mời một nữ nhân tới hỗ trợ là đúng rồi đấy. Đi thôi."

"Được, Quý công tử, cáo từ."

Hề Thanh nói xong liền bước tới phía trước mấy bước, nhưng đi được một đoạn lại phát hiện Quý Dương vậy mà vẫn còn ở bên người hắn. Hắn ngừng chân, rồi lại tiếp tục bước, kết quả vẫn thấy Quý Dương đi theo mình.

"... Quý công tử?" Hề Thanh bất đắc dĩ.

Quý Dương liếc hắn một cái: "Nhìn cái gì mà nhìn? Giản Khinh Ngữ bây giờ đang mang thai thiếu gia... đứa nhỏ của lão đại. Ta đương nhiên muốn đi xem thử ngươi định mời cái nha hoàn kiểu gì rồi, lỡ như mời phải một người bụng dạ không ngay thẳng thì ngươi tính làm sao?"

"Thím Vương là hàng xóm, không phải nha hoàn." Hề Thanh sửa lại lời hắn.

Quý Dương không để trong lòng: "Giống nhau thôi."

Hề Thanh thấy thế, dứt khoát không thèm giải thích nữa, mặc kệ hắn đi theo sau lưng mình. Hai người cùng tới nhà thím Vương, sau khi gõ cửa liền gặp được trượng phu của thím ấy, vì thế liền nói rõ ý định tới đây.

"Ngươi đến không đúng lúc rồi, thím ngươi hôm qua mới dẫn đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ, chỉ sợ trong một thời gian ngắn sẽ không quay lại đây. Hay là ngươi mời người khác đi?" Trượng phu của thím Vương tiếc nuối nói.

Hề Thanh vừa nghe nói thím Vương đã ra ngoài, chỉ đành phải gật đầu đáp ứng.

Sau khi hai người từ nhà thím Vương trở về, liền tìm đến mấy nhà khác nữa, kết quả vẫn không tìm được ai thích hợp.

Hai người đi bộ nửa ngày, Quý Dương bắt đầu không kiên nhẫn: "Ngươi thật sự không thể đi tìm một nha hoàn hả? Sao cứ nhất định phải nhờ vả hàng xóm vậy?"

"Nha hoàn đều là tiểu cô nương, chưa chắc có thể chăm sóc tốt cho A Nam," Hề Thanh nhíu mày, "Vẫn phải tìm một vị đại nương có chút sức lực thì hơn. Ngươi không biết đâu, A Nam cả ngày chẳng ăn uống được bao nhiêu, cái bô đặt trong phòng cũng không thấy nàng động vào, phỏng chừng là cảm thấy ngượng ngùng vì phải phiền toái đến bọn ta."

"... Sao cô ta thảm vậy? Đến cả ta nghe xong cũng thấy tội nghiệp cô ta." Quý Dương cạn lời.

Quý Dương sau đó trở lại khách đ**m, trước đem việc này kể lại cho Lục Viễn nghe: "Trấn nhỏ Mạc Bắc này thật sự không ổn, nghe nói cả trấn chỉ có một bà đỡ, lại còn không có học qua y thuật. Đại nhân vẫn nên mau chóng đưa cô ta hồi kinh để chăm sóc thì hơn."

Lục Viễn lẳng lặng ngồi trước bàn hồi lâu, không nói câu nào. Quý Dương thấy thế, cũng không dám lại nói thêm gì, chỉ ra cửa gọi tiểu nhị tới, bảo hắn chú ý một chút xem quanh đây có bà tử nào biết chăm sóc thai phụ hay không.

Bên kia, Hề Thanh lại tìm tới thêm vài nhà hàng xóm nữa, mắt thấy không một ai thích hợp, hắn cuối cùng chỉ đành bỏ cuộc trở về.

Sau khi về nhà, hắn vốn dĩ định đi tìm Giản Khinh Ngữ, thì bị sư phụ gọi lại: "Đi đâu đấy?"

"Dạ, vị Quý công tử kia đưa cho con một số tiền, con muốn đi tìm A Nam nói một tiếng, xem muội ấy có muốn giữ số tiền kia lại không." Hề Thanh đáp.

Sư phụ hừ nhẹ một tiếng: "A Nam là bởi vì chủ tử nhà hắn nên mới phải chịu tội như vậy. Hắn đương nhiên phải chi tiền ra rồi. Cứ thu vào, không cần nói cho A Nam nghe. Ngày mai đi mua một ít nhân sâm cùng đương quy tốt nhất về đây, ta mang đi nấu dược thiện cho A Nam."

"Dạ vâng."

Sư phụ vươn vai: "Canh gà nấu xong rồi, ngươi mang qua cho A Nam đi."

"Dạ, con đi ngay." Hề Thanh nói, rồi vào phòng bếp, bưng một chén canh gà đã hầm hai canh giờ, mang vào phòng của Giản Khinh Ngữ. Hắn đứng trước cửa gõ mấy tiếng, chờ nàng đáp lại thì mới tiến vào trong phòng.

"Thím Vương về nhà mẹ đẻ thăm người thân rồi, chắc mười ngày nửa tháng nữa cũng chưa trở lại. Ta cũng đã đi hỏi mấy nhà khác, đều không tìm được ai thích hợp cả. Hay muội cứ chịu đựng chắp vá một chút, để ta hỗ trợ muội tạm thời đi." Hề Thanh nhìn lớp mồ hôi mỏng trên chóp mũi của nàng, không khỏi thở dài, "Lần sau khi ngồi dậy không cần phải gấp gáp như vậy, ta có thể đợi một chút."

Giản Khinh Ngữ bật cười: "Sư huynh y thuật cao siêu, sao được coi là chắp vá chứ?"

"Muội không chê là được, mau uống canh gà đi, là sư phụ cố ý nấu đó." Hề Thanh nói, bưng chén canh đưa qua.

Đáy mắt Giản Khinh Ngữ hiện lên một tia kháng cự, nhưng vẫn cảm kích cười cười.

Hề Thanh lại rất hiểu nàng: "Muội sợ ăn xong phải đi nhà xí à?"

"... Không có." Giản Khinh Ngữ có chút túng quẫn.

Hề Thanh bất đắc dĩ: "A Nam à, muội cũng là đại phu, phải biết, đại phu sao lại đi so đo mấy chuyện này? Nếu muội cứ giữ cái thái độ rụt rè của nữ nhi như vậy, muội sẽ khôi phục chậm hơn, cuối cùng lại càng phiền toái đến ta và sư phụ đó."

Giản Khinh Ngữ cắn môi, một lúc sau mới thấp giọng nói: "Muội chỉ cảm thấy khó tiếp nhận mà thôi..." Nghĩ đến cảnh ăn xong liền phải đi nhà xí, dùng bô xong lại phải nhờ sư phụ và sư huynh dọn giúp, nàng liền dứt khoát có xúc động muốn mặc kệ cho mình đói chết.

"A Nam." Hề Thanh nghiêm túc.

Giản Khinh Ngữ thấy thế đành phải nhận lấy chén canh gà. Nàng cả ngày nay không ăn gì, đã sớm đói đến lả người, vốn chỉ định uống qua loa vài ngụm canh chống đói, nhưng không biết có phải do lâu lắm rồi không ăn gì, sau khi ngửi được mùi canh gà, nàng lập tức nhăn mày, dạ dày cũng cuộn lên một trận.

"Không thoải mái à?" Hề Thanh vội hỏi.

Giản Khinh Ngữ miễn cưỡng lắc đầu, đang định nói chuyện thì lại ngửi được mùi canh gà. Nàng lập tức trả chén lại cho Hề Thanh, rồi bản thân thì nôn một bãi ra đất. Chất bẩn rơi xuống mặt đất cũng đồng thời bắn một ít lên khăn trải giường.

"Sao lại thế này?" Sắc mặt Hề Thanh biến đổi, đợi nàng nôn xong mới bắt lấy mạch đập của nàng, "Mạch tượng vẫn giống như lúc trước, sao đang êm đẹp mà muội lại nôn rồi?"

"Canh thơm quá, ngửi mùi thấy hơi ngấy, muội không ăn đâu." Giản Khinh Ngữ nôn xong, mồ hôi túa ra trên đầu.

Hề Thanh tự trách nhíu mày: "Đều do ta không tốt, không nên tùy tiện nấu đồ bổ cho muội. Ta đi đổi chén khác cho muội ngay," nói xong, hắn đứng lên, chợt nhìn bên mép giường có dính chút bẩn, liền dừng một chút, nói: "Không được, để ta lau dọn chỗ này cái đã."

"Không cần..." Giản Khinh Ngữ vội ngăn hắn lại, "Để muội tự mình dọn sạch là được, huynh cứ bưng canh gà ra ngoài đi, muội không ăn nữa đâu."

"Nhưng muội có xuống giường được đâu?" Hề Thanh không chịu, nhìn nàng.

Giản Khinh Ngữ chỉ có thể cầu xin: "Sư huynh, xin hãy cho muội chút mặt mũi đi mà." Nếu ngay cả chất bẩn mà mình nôn ra cũng phải để sư huynh lau dọn, thì nàng thật sự không còn mặt mũi nào mà gặp người khác nữa.

Hề Thanh nhìn nàng đã sắp phát khóc, chỉ đành gật đầu đáp ứng.

Giản Khinh Ngữ nhìn bóng dáng hắn rời đi, yên lặng thở phào nhẹ nhõm một hơi, định chậm rãi leo xuống giường, nhưng lại bởi vì bụng nhỏ bất chợt quặn đau, nên nàng không dám động đậy. Nàng nhìn bãi nôn trên đất, buồn bực trong lòng rốt cuộc không nhịn được nữa, nước mắt lã chã rơi trên mu bàn tay. Nàng ghé đầu vào bên thành giường, bộ dáng vừa chật vật lại đáng thương.

Lúc Lục Viễn tiến vào, đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trong lòng hắn lập tức bốc lên một ngọn lửa vô danh, giọng nói cũng càng lạnh lùng lãnh khốc: "Nàng chiếu cố bản thân vậy sao?"

Giản Khinh Ngữ mờ mịt ngẩng đầu, sau khi thấy rõ là Lục Viễn liền ngẩn người: "Sao chàng lại... tới đây?"

Lục Viễn nhanh chóng tiến lên, nhìn thấy bãi nôn trên mặt đất liền nhíu mày. Giản Khinh Ngữ có chút hoảng hốt: "Chàng, chàng ra ngoài trước đi..."

"Sao chỉ nôn ra nước lỏng thế này?" Lục Viễn đạm mạc nhìn về phía nàng, "Cả ngày nay nàng đã ăn cái gì rồi?"

Giản Khinh Ngữ sửng sốt, đối mặt với ánh mắt của hắn, nàng không hiểu sao lại có chút chột dạ.

Lục Viễn nhìn bộ dáng có chút né tránh của nàng, hít một hơi sâu để khắc chế bực bội, rồi trực tiếp bế nàng từ trên giường lên. Giản Khinh Ngữ kinh hô một tiếng, vội vàng choàng lấy cổ hắn, có chút hoảng loạn hỏi: "Chàng làm gì vậy?"

Lục Viễn xanh mặt, nhìn nàng cảnh cáo một cái rồi bước đến trước bàn, trực tiếp đặt nàng ở trên bàn. Tuy rằng động tác bế lên có chút cứng ngắc, nhưng khi đặt xuống thì lại vô cùng nhẹ nhàng.

Giản Khinh Ngữ không dám nói thêm gì nữa, chỉ im lặng nhìn hắn dùng vải bố bọc tay, cầm lấy một cái chổi, rồi dùng nước sạch tạt xuống đất lau dọn sạch sẽ chất bẩn trên đất. Sau đó hắn lại lột khăn trải giường ra, thay bằng một tấm khăn trải giường mới, bấy giờ mới bước tới chỗ nàng.

Vẻ mặt của hắn thật sự không tươi tắn gì cho cam, nên Giản Khinh Ngữ cũng không dám chọc hắn, không đợi hắn tới trước mặt mình, nàng đã chủ động vươn tay ra. Lục Viễn thấy nàng làm ra tư thế muốn ôm, liền dừng một chút, bế nàng lên rồi lần nữa thả nàng lại trên giường.

"Bụng còn đau không?" Hắn đứng bên mép giường hỏi.

Giản Khinh Ngữ lắc đầu: "Không đau."

"Vậy sao lại nôn?" Lục Viễn lại hỏi.

Giản Khinh Ngữ cắn môi: "Canh gà mùi thơm quá, xộc lên mũi khó chịu."

Lục Viễn nhăn mày, xoay người bỏ đi. Giản Khinh Ngữ há miệng th* d*c, nhưng cuối cùng cũng không gọi hắn lại, chỉ an tĩnh nằm yên. Chất bẩn trên mặt đất đã dọn sạch, khăn trải giường cũng đã thay mới, Lục Viễn trước khi đi còn mở một cánh cửa sổ ra, gió từ bên ngoài thổi vào, mang đi một phần nào đó mùi vị nặng nề trong phòng, cả căn phòng chợt trở nên tươi mát hơn nhiều, đến cả trái tim đã muốn chết lặng của nàng dường như cũng chậm rãi tốt lên.

Giản Khinh Ngữ nằm một mình một lát, tiếng ván cửa lại lần nữa kẽo kẹt vang lên. Nàng bất giác ngẩng đầu nhìn, liền thấy Lục Viễn bưng một cái chén nhỏ bước vào, nàng lập tức muốn ngồi dậy.

"Đừng có động đậy!" Lục Viễn đen mặt.

Giản Khinh Ngữ lập tức không dám động nữa, thẳng đến khi hắn ngồi xuống bên cạnh mình, một tay bưng chén, một tay đỡ lấy eo nàng, trực tiếp để nàng ngồi lên.

"Ăn đi." Hắn đưa chén cho nàng.

Giản Khinh Ngữ nhìn vào trong chén, là một chén mì gà xé sợi, trên mặt vẫn còn bốc khói nghi ngút, thoạt nhìn rất tươi mới. Nàng thật cẩn thận cầm lấy chén, ngửi ngửi một chút, không cảm thấy có mùi gì lạ liền thở phào một hơi, nếm một miếng nhỏ trước rồi mới bắt đầu yên tâm ăn. Chỉ là ăn mới được hơn nửa chén mì, nàng đã trả chén lại cho Lục Viễn.

"Ta ăn no rồi." Giản Khinh Ngữ nói.

Lục Viễn im lặng nhìn chén mì, lát sau nhàn nhạt mở miệng: "Ăn cho hết."

"... Đã no rồi." Giản Khinh Ngữ nhỏ giọng kháng nghị.

Lục Viễn cũng không dây dưa với nàng, chỉ là sắc mặt chợt lạnh xuống.

Giản Khinh Ngữ thấy thế liền nhanh chóng đoạt lại cái chén, ăn từng ngụm từng ngụm trước mặt hắn, đến khi chén mì đã sạch bóng không còn lại gì, nàng mới trả chén lại cho hắn: "... No lắm rồi."

Lục Viễn bấy giờ mới hài lòng, cầm chén bước ra ngoài.

Giản Khinh Ngữ thở hắt một hơi, lần nữa nằm xuống, che lại cái bụng đã căng cứng, suy nghĩ xem lát nữa phải làm thế nào để tránh đi tầm mắt của mọi người, trộm đi giải quyết vấn đề sinh lý ở trong viện. Tuy trong phòng nàng đã đặt một cái bô, nhưng nàng thật sự không chấp nhận được chuyện để người khác dọn dẹp chất thải của mình, nên chỉ có thể cố sức một chút, chậm rì rì đi vào trong viện.

Tưởng tượng đến cả quá trình đi nhà xí sẽ có bao nhiêu khó khăn, Giản Khinh Ngữ không khỏi ảo não thở dài một tiếng, vừa định trở mình nghỉ ngơi, Lục Viễn đã lần nữa bước vào.

"... Chàng còn chưa đi sao?" Giản Khinh Ngữ nhỏ giọng hỏi.

Lục Viễn lạnh nhạt nhìn nàng: "Nàng không muốn nhìn thấy ta?"

"Không có, ta không có." Giản Khinh Ngữ nhanh chóng phủ nhận.

Lục Viễn bấy giờ mới không để ý tới nàng nữa, tùy tiện tìm một quyển sách y thuật trong phòng, ngồi trước bàn lật sách đọc.

Giản Khinh Ngữ trộm nhìn hắn, đánh giá hắn từ đầu đến chân một lần, đến khi nhìn thấy vết sẹo trên mu bàn tay hắn, liền không ngăn được mà nhỏ giọng hỏi: "Chàng đã sớm biết y thuật của ta không tốt có phải không?"

Lục Viễn khựng lại, không đáp lời nàng.

"... Nếu đã biết vì sao còn dám để ta khâu vết thương?" Giản Khinh Ngữ cắn môi, "Để bị kim khâu đâm thành cái dạng này, lúc ấy khẳng định đau lắm phải không? Chàng lẽ ra phải ngăn cản ta chứ."

Nghe ra sự áy náy nồng đậm của nàng, Lục Viễn nâng mắt liếc nàng một cái: "Không đau."

"Đâm đến bảy tám châm, kỹ thuật của ta lại không tốt, sao có thể không đau chứ?" Giản Khinh Ngữ hốc mắt đỏ hoe, "Chàng không cần phải gạt ta."

"Thật sự không đau," Lục Viễn rũ mắt, "Nàng cho ta dùng ba bao ma phí tán, liên tiếp năm sáu ngày sau đó miệng vết thương đều bị ma phí tán làm cho tê liệt, sao lại đau được."

"... Ừm."

Giản Khinh Ngữ đột nhiên im lặng, Lục Viễn cũng không mở miệng nữa, chỉ lật xem sách y thư từng tờ từng tờ một. Giản Khinh Ngữ nghiêm túc nhìn hắn, muốn nhắc hắn sách đã để ngược, nhưng lại sợ hắn thẹn quá hóa giận, nên chỉ đành làm ngơ coi như không hay biết gì, để hắn tiếp tục lật sách.

Trong phòng lại là một mảnh im lặng. Không biết qua bao lâu, Giản Khinh Ngữ đột nhiên rùng mình, vài lần định nói lại thôi, rốt cuộc không nhịn được nữa: "... Lục Viễn, hay là chàng trở về trước đi."

Lục Viễn không để ý tới nàng.

"Thời gian không còn sớm nữa, ta cũng phải nghỉ ngơi rồi, chàng ở lại đây sẽ ảnh hưởng tới ta, ta ngủ không được."

Lục Viễn vẫn không để ý tới nàng.

"Nếu chàng muốn tới, thì ngày mai có thể..."

"Muốn đi nhà xí?" Lục Viễn ngắt lời nàng.

Giản Khinh Ngữ há hốc mồm, một lúc lâu sau liền yên lặng gật gật đầu.

Lục Viễn buông sách y thư ra, đi đến trước mặt nàng, từ trên cao nhìn xuống, hỏi: "Đi trong viện, hay là muốn dùng bô?"

Giản Khinh Ngữ nghe xong câu hỏi của hắn, trong lòng chợt sinh ra một dự cảm không tốt.

Khóe môi Lục Viễn cong lên, đáy mắt lại không có chút ý cười: "Không sai, mặc kệ là đi kiểu gì, thì cũng đều là ta ôm nàng đi."

"... Ta không muốn đi nhà xí nữa." Giản Khinh Ngữ yên lặng rúc vào trong chăn.

Lục Viễn cười lạnh một tiếng, trực tiếp bế nàng lên: "Không chọn cái nào, vậy thì trực tiếp giải quyết lộ thiên ngoài trời là được..."

"Trong viện! Đi trong viện!" Giản Khinh Ngữ nhanh chóng trả lời, nói xong liền nhịn không được mà vùi mặt vào trong ngực hắn.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...