Cẩm Y Vi Phu - Sơn Hữu Thanh Mộc

Chương 59




Sau khi có thể rời giường hoạt động, thân thể Giản Khinh Ngữ cũng nhanh chóng tốt lên, chậm rãi bắt đầu quay trở về trạng thái trước đó, được cho phép thử làm một ít việc vặt. Chỉ là quá trình làm những việc vặt này lại không quá thuận lợi ――

"Bỏ xuống." Sắc mặt Lục Viễn không tốt, nhìn đống thảo dược trong tay nàng.

Giản Khinh Ngữ vội giải thích: "Sư phụ nói bây giờ cơ thể ta đã tốt hơn, có thể làm việc được rồi."

"Đúng đó, mạch tượng của muội ấy mạnh mẽ, đi lại nhiều một chút cũng tốt cho thân thể." Hề Thanh bên cạnh cũng vội đỡ lời.

Lục Viễn thấy nàng lưu luyến không muốn bỏ đống thảo dược kia ra, liền trực tiếp cướp lấy thảo dược, rồi lườm Hề Thanh: "Đi lại một chút là đi lại một chút, dọn thảo dược là dọn thảo dược, nàng không thấy có gì khác nhau, không lẽ ngươi cũng không thấy?"

Hề Thanh: "..." Có khác nhau hả?

Giản Khinh Ngữ thấy Lục Viễn không vui, vội vàng thành thật nói: "Ta không dọn nữa, ta đi nghỉ ngơi ngay đây." Dứt lời, nàng liền có chút ngượng ngùng nhìn về phía Hề Thanh: "Sư huynh, phiền toái huynh rồi."

Trong viện vẫn còn vài sọt thảo dược lớn mới phơi xong, bắt buộc phải mang tới nhà kho để trữ trước khi trời tối. Đây vốn là công việc của hai người, nàng không làm được, vậy tất cả chỉ có thể để lại cho một mình Hề Thanh lo.

Hề Thanh nghe xong, tốt tính cười cười, vừa mới nâng tay lên định xoa đầu nàng, thì đã bị Lục Viễn dùng ánh mắt mạnh mẽ ngăn lại, vì thế hắn liền ho nhẹ một tiếng: "Không có bao nhiêu cả, ta làm được mà, muội... đi nghỉ ngơi đi."

Giản Khinh Ngữ gật gật đầu, đang định lần nữa nói lời cảm tạ hắn, thì giọng nói lạnh tanh của Lục Viễn đã vang lên bên tai: "Không cần, việc của nàng để ta lo."

Dứt lời, hắn liền ôm thảo dược đi về phía nhà kho.

Giản Khinh Ngữ và Hề Thanh không nói câu nào, cuối cùng Giản Khinh Ngữ phá vỡ sự im lặng: "Xin lỗi nha sư huynh, hắn xưa nay đều xấu tính như vậy."

"Ta biết, từ ngày đầu tiên nhận thức hắn đã biết rồi." Hề Thanh cảm khái.

Giản Khinh Ngữ ngượng ngùng cười, chợt nhìn thấy Lục Viễn đã bước từ trong nhà kho ra, lại trực tiếp ôm một bó thảo dược lên rồi rời đi. Hề Thanh thấy hắn nghiêm túc như vậy, cũng không thể tiếp tục nói chuyện cùng Giản Khinh Ngữ nữa, vội ôm một bó thảo dược khác đưa đến nhà kho.

Hai nam nhân không tiếng động mà khuân vác, Hề Thanh thể lực không theo kịp Lục Viễn, nhưng thấy Lục Viễn dọn nhanh như vậy, hắn cũng ngại làm chậm tay. Còn Lục Viễn thấy Hề Thanh tăng tốc độ, lại bắt đầu nhanh tay lên. Nếu có người ngoài nhìn thấy, chắc còn tưởng rằng bọn họ đang cạnh tranh nhau cái gì đó.

Mạc Bắc mùa xuân ngắn ngủi, tuy rằng mới chỉ tháng tư, nhưng nhiệt độ đã tăng lên đáng kể. Hai người dọn xong thảo dược, cả người đều toát mồ hôi. Lục Viễn chỉ hơi ươn ướt bên thái dương, thoạt nhìn vẫn còn ổn, nhưng còn Hề Thanh thì đã mệt đến mồ hôi đầm đìa, đến thở cũng cảm thấy khó khăn.

"Lục, Lục công tử thể lực thật tốt." Hề Thanh thở phì phò khen ngợi.

Giản Khinh Ngữ vô cùng áy náy: "Sư huynh, huynh vẫn ổn chứ?"

"Ổn... Vẫn ổn, chỉ hơi mệt một chút, ta phải đi nghỉ ngơi đây." Hề Thanh lau mồ hôi, có chút chật vật trở về phòng mình.

Lục Viễn lãnh đạm nhìn bóng dáng hắn khuất dần, lát sau cười nhạt một tiếng: "Thật yếu đuối."

"... Bồi Chi, sư huynh thật ra rất tốt, chàng đừng khi dễ huynh ấy." Giản Khinh Ngữ bất đắc dĩ.

Nghe nàng gọi mình là Bồi Chi, trong lòng Lục Viễn khẽ động, nhưng lại bởi vì nàng nói chuyện giúp cho Hề Thanh nên hắn không được vui vẻ cho lắm: "Ta khi dễ hắn hồi nào?"

... Đã biết sư huynh ngại để khách giúp làm việc nhà, mà còn cố ý đẩy nhanh tốc độ, này còn không phải là khi dễ sao? Giản Khinh Ngữ giật giật khóe môi, cuối cùng cũng cãi không lại hắn, chỉ buông tiếng thở dài, móc một chiếc khăn tay từ trong ngực ra, kiễng chân lên muốn giúp hắn lau mồ hôi.

Lục Viễn theo quán tính lùi về sau một bước.

Giản Khinh Ngữ ngẩn người, đột nhiên có chút quẫn bách: "Xin, xin lỗi, ta chỉ muốn... Chàng cầm lấy khăn tay này đi."

Lục Viễn khựng lại, đáy mắt hiện lên một tia hối hận, nhưng lùi thì cũng đã lùi rồi, chỉ có thể mím môi nhận lấy chiếc khăn trong tay nàng, không một tiếng động mà lau đi mồ hôi.

Không khí đột nhiên có chút kỳ quái, Giản Khinh Ngữ cười ngượng một tiếng: "Chàng nghỉ ngơi đi, ta ra y quán xem một chút." Nói xong, nàng liền đi ra ngoài, vừa bước tới cửa đã suýt đụng phải Quý Dương. Đối diện với ánh mắt tò mò muốn xem kịch của hắn, Giản Khinh Ngữ liền biết một màn hồi nãy đã bị hắn nhìn thấy. Nàng mím môi, cúi đầu rời đi.

Quý Dương xùy một tiếng, bước đến trước mặt Lục Viễn vẫn còn đang ngây ngốc nhìn chằm chằm cái khăn tay: "Lão đại, ngài thật sự không định làm hòa với Giản Khinh Ngữ hả?"

"Nói cái rắm gì đấy?" Lục Viễn mặt lạnh như tiền.

Quý Dương cười: "Ta biết ngay là ngài luyến tiếc mà. Bất quá nếu ngài còn muốn sống cùng cô ta, thì phải dập tắt lửa giận trong lòng ngài đi. Đừng có mặt nặng mặt nhẹ với cô ta nữa, cô ta vốn dĩ đã không phải là người có kiên nhẫn, lỡ như ngài làm quá mức, cô ta thật sự không cần ngài nữa thì biết tính sao?"

"Nàng dám?" Lục Viễn mặt càng lạnh hơn.

Quý Dương vô tội sờ sờ mũi: "Ngài đừng có nổi giận với ta nha, ta cũng chỉ muốn tốt cho ngài thôi. Nếu ngài thật sự hận cô ta thấu xương, liếc mắt một cái là thấy phiền thì cũng thôi đi. Đằng này nếu trong lòng ngài đã không bỏ cô ta xuống được, thì ngài cũng đừng giận dỗi nữa. Chúng ta là nam nhân, nhường nhịn một thai phụ nhỏ như cô ta kỳ thực cũng có gì khó khăn đâu. Cô ta đã từng làm nhiều việc đáng chê trách, nhưng có bao giờ thấy ngài giận lâu đến giống như lần này đâu."

"Ngươi cho rằng ta chưa từng nghĩ tới những điều này sao?" Lục Viễn quay mặt đi, đôi mắt hẹp dài rũ xuống: "Nhưng ta không thể khống chế được."

Hắn vẫn luôn biết rõ sự cho đi về mặt tình cảm giữa mình và Giản Khinh Ngữ xưa nay chưa bao giờ bình đẳng, và hắn cũng đã quen với sự bất bình đẳng này. Mãi đến khi nàng đột ngột xoay người bỏ đi, đến một nơi không có mình, sống một cách sung sướng tự tại, hắn mới đột nhiên nổi lên cảm giác không cân bằng, ngay cả sự tự tôn của bản thân trong quan hệ đối với nàng, dường như cũng đột nhiên dâng cao.

Mặc dù vào lúc nhìn thấy nàng tiều tụy đi vì cái thai bất ổn, trong lòng hắn đã thầm tha thứ cho nàng 800 lần, nhưng mỗi lần đối mặt với ánh mắt của nàng, hắn lại không nhịn được mà xụ mặt.

Quý Dương nghe xong, khó hiểu: "Không phải đã tha thứ cho cô ta sao? Sao lại không khống chế được?"

Lục Viễn liếc hắn một cái, lạnh lùng đáp: "Ngươi tự tìm cho mình một nàng dâu đi rồi hỏi." Nói xong, hắn liền trực tiếp đi về phía y quán.

Quý Dương không nói gì mà chỉ nhìn theo bóng hắn rời đi, một lúc lâu sau mới hít một hơi, cuối cùng cũng ý thức được hình như mình vừa mới bị đại nhân khinh bỉ.

Y quán, Giản Khinh Ngữ thất thần ngồi bên cạnh Dược Bán Tiên. Dược Bán Tiên gọi nàng hai tiếng, nàng mới đột ngột hoàn hồn: "Dạ? Sư phụ gọi con ạ?"

"Ta kêu con kéo cái ghế lại đây cho ta... Thôi, để ta tự mình làm, nhìn con cũng biết là có tâm tư gì mà giúp đỡ ta chứ." Dược Bán Tiên hừ lạnh một tiếng, rồi tự mình đi kéo ghế.

Giản Khinh Ngữ xin lỗi, đứng lên, vừa liếc mắt đã thấy Lục Viễn từ trong viện bước vào, trên mặt nàng hiện lên một tia mất tự nhiên, cúi đầu muốn chạy trốn.

"Đứng lại."

Phía sau truyền đến âm thanh nhàn nhạt của Lục Viễn, Giản Khinh Ngữ đành phải đứng yên, quay đầu lại: "Có chuyện gì?"

Đôi mắt Lục Viễn đen nhánh, môi mỏng khẽ động, một lúc sau mới cứng rắn mở miệng: "Muốn ăn điểm tâm không?"

Giản Khinh Ngữ: "?"

"Ta làm cho nàng." Lục Viễn lại bổ sung thêm một câu.

Giản Khinh Ngữ ngơ ngác: "Ta không đói bụng..."

"Ngươi đói bụng!" Sư phụ đang dọn ghế mạnh mẽ ngắt lời nàng, tiếp đến lại cười tủm tỉm nhìn về phía Lục Viễn, "Làm nhiều một chút, tốt nhất là thêm một ít nhân đậu đỏ xay nữa."

Lão đối với Lục Viễn bất mãn đủ điều, nhưng chỉ thích có duy nhất một điểm, đó chính là Lục Viễn làm điểm tâm cực ngon, lão ăn qua một lần rồi cứ nhớ thương mãi.

Lục Viễn nghe thấy yêu cầu của lão liền nhăn nhăn mày, nhưng tốt xấu gì vẫn biết tôn sư trọng đạo, hơi hơi gật đầu rồi nhìn về phía Giản Khinh Ngữ: "Theo ta đi mua đậu đỏ."

"Vâng..." Giản Khinh Ngữ bị an bài đâu đó rõ ràng, nên chỉ có thể chấp nhận theo hắn ra khỏi cửa.

Mạc Bắc hoang vắng, mặc dù đã là thời điểm rảnh rỗi sau giờ Ngọ, nhưng trên đường cũng không có bao nhiêu người. Giản Khinh Ngữ không xa không gần đi theo bên người Lục Viễn, cẩn thận giữ một khoảng cách nhất định với hắn. Lục Viễn nhận thấy nàng càng lúc càng cách xa mình, không khỏi mím môi, bộ dáng thoạt nhìn có chút nghiêm khắc, Giản Khinh Ngữ nhìn thấy lại càng không dám đến gần hắn.

Khoảng cách giữa cả hai càng lúc càng xa, khi Giản Khinh Ngữ đã sắp đi dạt ra tới tận lề đường, Lục Viễn đột nhiên ngừng lại, nhíu mày nhìn nàng: "Nàng tức giận?"

"Vâng?" Giản Khinh Ngữ chớp chớp mắt, sau khi hiểu rõ ý của hắn liền lắc đầu, "Không có."

"Vậy tại sao lại đi cách xa ta thế?" Lục Viễn không vui.

Giản Khinh Ngữ cười gượng một tiếng: "Ta sợ chàng không thích."

Lục Viễn nghe xong, trong lòng lại nổi lên một cơn giận vô cớ. Hắn cố gắng ép tâm tình bản thân trở nên bình hòa trở lại: "Sao nàng lại cảm thấy ta không thích? Là bởi vì chuyện lúc nãy?"

Giản Khinh Ngữ dừng một chút: "Kỳ thực cũng không phải... Đúng là cũng có một chút liên quan tới chuyện đó, nhưng mà ta không có tức giận, chỉ là đột nhiên nghĩ tới..." Nàng nói được một nửa, liền cắn cắn môi, "Đột nhiên nghĩ tới chàng bây giờ chăm sóc ta chỉ là vì Ngôn Ngôn, ta vốn không nên được voi đòi tiên."

Thời gian này, Lục Viễn đều cùng nàng ra ra vào vào, thời thời khắc khắc nào cũng ở bên cạnh chăm sóc nàng, khiến nàng suýt quên mất rằng hắn vẫn còn đang giận mình. Hôm nay, lúc hắn lùi một bước né tránh nàng, nàng mới sực nhớ ra mình không nên quá lấn lướt khi trong lòng hắn vẫn còn đang có bất mãn đối với mình.

Hắn nhịn xuống phẫn nộ của bản thân để đến chăm sóc mình là đã phải chịu ủy khuất lắm rồi, nàng lẽ ra phải biết thức thời một chút.

Giản Khinh Ngữ nghĩ xong, hít sâu một hơi, cố gắng lấy hết dũng khí mở miệng: "Chàng yên tâm, ta về sau sẽ chú ý, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện khiến chàng cảm thấy phản cảm."

"Nàng cảm thấy ta né nàng là bởi vì cảm thấy phản cảm với nàng?" Lục Viễn lãnh đạm hỏi lại.

Giản Khinh Ngữ trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc: "Không phải sao?"

Lục Viễn lạnh lùng 'à' một tiếng, rồi nhanh chóng đi về phía trước, Giản Khinh Ngữ muốn gọi hắn lại, nhưng thấy hắn mang bộ dáng người sống chớ gần, nên chỉ đành phải ngoan ngoãn lẽo đẽo đi theo.

Hai người một đường lặng lẽ đi mua đậu đỏ, rồi lại một đường lặng lẽ quay trở về nhà làm điểm tâm. Trong lúc Lục Viễn bận rộn chuẩn bị nguyên liệu, Giản Khinh Ngữ ân cần đổ nước nhóm lửa, nhưng trước sau vẫn không dám trêu chọc hắn.

Hai người cứ im lặng như vậy đến lúc trời tối. Điểm tâm đã làm xong, cơm cũng đã bưng ra khỏi nồi, cả nhà tụ tập bên nhau dùng bữa. Bởi vì Lục Viễn vẫn luôn trầm mặc, nên không khí trên bàn cơm khá là áp lực.

Sư phụ ăn nốt miếng điểm tâm cuối cùng, hạ thấp giọng hỏi Giản Khinh Ngữ: "Sao mặt mày hắn chù ụ vậy?"

"Nói ra dài lắm." Giản Khinh Ngữ thở dài.

Sư phụ tò mò: "Thì nói ngắn gọn thôi."

"Con chọc giận hắn." Giản Khinh Ngữ nhỏ giọng thì thầm.

Sư phụ: "... Rồi sao nữa?"

"Cái gì mà sao nữa?" Giản Khinh Ngữ khó hiểu, sư phụ kêu nàng nói ngắn gọn, thì nàng đã nói ngắn gọn rồi đó.

Sư phụ lập tức cạn lời, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, Lục Viễn đã buông đũa, xoay người bỏ đi.

Lục Viễn vừa đi, Quý Dương đã nhịn không được mà xùy một tiếng: "Hai vị à, lúc thì thầm to nhỏ thì có thể tránh mặt người khác đi rồi hẵng nói có được không? Hai người nói lớn đến mức ngay cả ta cũng nghe thấy rõ mồn một đấy."

"Ta đã nói nhỏ lắm rồi." Giản Khinh Ngữ vô cùng oan uổng.

Sư phụ buông đũa: "Rồi, giờ thì kể ta nghe xem, hôm nay đã xảy ra chuyện gì?"

Lão còn chưa nói dứt câu, Quý Dương và Hề Thanh đã yên lặng dỏng tai lên nghe, Giản Khinh Ngữ cắn cắn môi, không có mặt mũi nào mà mở miệng. Sư phụ hiểu rõ, lập tức tỏ vẻ hiền từ nhìn về phía Quý Dương và Hề Thanh: "Ăn no hết chưa?"

"No rồi ạ, sư phụ."

"No rồi, no rồi." Quý Dương dáng vẻ không kịp chờ nghe chuyện bát quái.

Sư phụ cười lạnh một tiếng, đứng dậy: "Ăn no rồi thì đem chén đi rửa đi, A Nam, con đi theo ta."

"Dạ, sư phụ." Giản Khinh Ngữ vội vàng đi theo lão.

Quý Dương và Hề Thanh: "..."

Giản Khinh Ngữ một đường đi theo sư phụ ra khỏi cửa, ngồi ngoài bàn đá trong sân kể lại chuyện ngày hôm nay cho lão nghe. Sư phụ nghe xong lại nhịn không được mà cười ha hả.

Giản Khinh Ngữ khó hiểu: "Sư phụ, ngài cười cái gì vậy?"

"Ta cười con là một đứa đầu gỗ!" Sư phụ cười nhạo xong, vẻ mặt hận không thể biến sắt thành thép, "Bởi ta vẫn luôn cảm thấy kỳ quái, con ngu ngốc như vậy mà tại sao lúc trước ta lại nhận con làm đồ đệ vậy nhỉ?"

"... Ngài đừng cười con nữa mà, mau giải thích mọi chuyện cho con nghe với." Giản Khinh Ngữ sốt ruột.

Sư phụ lườm nàng một cái: "Ta hỏi con, nếu con thích phải một người đã đắc tội với con, con giận dỗi hắn, hắn vì vậy mà không thèm để ý tới con, vậy con sẽ làm cái gì?"

"Đương nhiên là tức giận rồi, hắn dựa vào cái gì mà..." Giản Khinh Ngữ nói được một nửa, bỗng nhiên trợn to hai mắt, "Ý của ngài là hắn còn thích con á?"

"Hỏi xàm, không thích con thì đường đường một Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ như người ta, lại chui rúc ở cái chỗ hẻo lánh này làm bao nhiêu việc nhà nặng nhọc làm cái gì chứ?" Thân phận của Quý Dương và Lục Viễn, Giản Khinh Ngữ mấy hôm trước đã sớm nói cho lão nghe.

Giản Khinh Ngữ cắn môi: "Hắn nói hắn là vì Ngôn Ngôn nên mới..." Nói xong, nàng cũng tự thấy những lời này không hề có sức thuyết phục. Nàng thở dài một tiếng, cuối cùng thẳng thắn thành khẩn, "Thôi được rồi, cứ coi như là hắn vẫn còn thích con đi, chỉ là dựa theo những gì xảy ra gần đây, con cũng không biết phải phán đoán thế nào nữa, hắn đối với con đến tột cùng là thích nhiều hơn ghét, hay là ghét nhiều hơn thích?"

Trong tiềm thức, nàng cảm thấy, bản thân đã khiến hắn chịu khổ nhiều như vậy, hắn nhất định hận mình lắm. Thế nhưng, thái độ mấy hôm nay của hắn, không có chút gì cho thấy là hắn còn hận nàng, nàng cũng vì thế mà muốn thân cận hắn hơn một chút. Chỉ là nàng vẫn còn sợ nếu mình đến quá gần, sẽ khiến hắn sinh lòng chán ghét.

"Nói nhảm, nếu hắn chán ghét con, thì đã sớm một đao chém chết con rồi, bộ con tưởng Cẩm Y Vệ là người hiền lành lắm hả?" Sư phụ cười nhạt một tiếng, "Ta nói này, hắn rõ ràng là đang đợi con dỗ hắn. Còn con thì hay lắm, không những không dỗ hắn, mà còn muốn cách xa hắn một chút, con nói xem hắn có tức giận không?"

Giản Khinh Ngữ giật mình, rất nhiều chuyện nghĩ không thông đột nhiên trở nên thông suốt. Nàng cảm kích nói cảm ơn với sư phụ, rồi xoay người chạy trở về phòng ngủ. Sư phụ lập tức quát lớn: "Đi chậm thôi!"

Giản Khinh Ngữ nghe tai này ra tai kia, tốc độ tăng lên chạy vào trong phòng.

Lúc nàng vọt vào trong phòng ngủ, Lục Viễn đang gấp chăn. Sau khi nhìn thấy nàng, chân mày hắn cau lại: "l* m*ng."

Giản Khinh Ngữ nuốt nước bọt, lưỡng lưỡng lự lự, đi đến trước mặt hắn, nhìn hắn rũ mi chăm chú làm việc nhà. Bộ dáng nàng khẩn trương, mồ hôi túa ra trong tay. Chỉ trong một đoạn đường ngắn ngủi ban nãy, nàng đã nghĩ ra rất nhiều lời phải nói với hắn, nhưng khi thật sự đến trước mặt hắn, nàng lại nói không nên lời.

"Thực xin lỗi..." Nghẹn cả buổi, nàng cuối cùng cũng nói ra được ba chữ.

Lục Viễn khựng lại, cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi: "Xin lỗi chuyện gì?"

"... Ta muốn thu lại lời đã nói lúc ban ngày," trái tim Giản Khinh Ngữ nhảy lên bang bang, "Ta không phải muốn cách xa chàng, cũng không muốn chú ý tới chừng mực gì cả, ta chỉ muốn thân cận với chàng, giúp chàng lau mồ hôi, cùng chàng nói chuyện phiếm, còn muốn, muốn gối đầu lên tay chàng mà ngủ."

Mấy ngày nay nàng đều đi ngủ sớm hơn Lục Viễn, nên cũng không biết, sau khi mình ngủ, lúc nào cũng quấn lấy người ta không rời. Giờ phút này nói ra những câu nói kia, nàng cảm thấy rất khẩn trương, cũng rất ngượng ngùng.

Lục Viễn nghe xong, ngước mắt nhìn về phía nàng: "Vì lý do gì?"

"Không có lý do gì cả, ta chỉ muốn làm vậy thôi." Giản Khinh Ngữ thấp giọng trả lời.

Lục Viễn cười nhạt một tiếng, trên mặt cũng không nhìn ra cảm xúc gì. Sau khi đặt cái chăn đã được gấp gọn vào trong tủ, hắn vừa quay đầu liền nhìn thấy nàng vẫn đứng ở đó. Hắn không vui mà nhíu mày: "Còn chưa chịu đi ngủ?"

"À... Ừm, đi ngủ ngay." Giản Khinh Ngữ vội vã đáp ứng.

Lục Viễn không nói gì nữa, chỉ mặc một lớp áo trong, nằm trên giường, Giản Khinh Ngữ nhìn hắn nhắm mắt lại, không biết hắn đang nghĩ cái gì, cũng không có dũng khí đi hỏi, chỉ đành an tĩnh thổi tắt ngọn nến, nương theo ánh trăng mà cởi áo ngoài ra, lên giường nằm xuống.

Nàng đêm nay không hiểu sao lại ngủ không được, cứ trợn tròn mắt nhìn chằm chằm màn trướng đầu giường. Một lúc lâu sau, thấy cái eo có chút nhức mỏi, nàng liền muốn đổi một tư thế khác. Kết quả vừa mới động một cái, ngón tay đã đụng phải mu bàn tay của Lục Viễn. Hô hấp của Lục Viễn tạm dừng trong khoảnh khắc, ở giữa màn đêm yên tĩnh này nghe được vô cùng rõ ràng.

Giản Khinh Ngữ chợt thấy trong miệng khô rang. Nàng mím môi rồi thử nắm lấy bàn tay hắn.

Hắn vậy mà không đẩy nàng ra!

Nhịp tim Giản Khinh Ngữ đột nhiên đập nhanh, ngón tay lặng lẽ móc lấy đầu ngón tay của hắn, cùng hắn mười ngón tay đan lấy nhau. Lục Viễn tuy không nắm lại bàn tay của nàng, nhưng cũng không cự tuyệt nàng.

Đêm tối đã cho Giản Khinh Ngữ dũng khí vô hạn, nàng cắn môi, cẩn thận nghiêng người quay mặt về phía Lục Viễn, cái tay đang để không cũng đặt lên trên bụng của Lục Viễn, thấy hắn vẫn không có động tĩnh, nàng liền nhịn không được mà một đường đưa tay lần xuống phía dưới, nhưng không cho vào trong chăn.

"... Đừng có làm quá mức." Lục Viễn cuối cùng cũng mở miệng, chỉ là hô hấp có vẻ không ổn cho lắm.

Giản Khinh Ngữ chớp chớp mắt, thành thật đáp ứng: "Ừm." Nhưng bàn tay vẫn không thành thật mà nắm lấy hắn.

Lục Viễn đột nhiên chụp lấy cổ tay nàng, ngữ khí bất thiện, hỏi: "Nàng muốn làm cái gì?"

Giản Khinh Ngữ bị hắn chất vấn, sợ đến run lên, nhưng vẫn lấy hết can đảm mà không chùn bước: "Chính là... đúng như chàng nghĩ đó."

Bốn phía tối đen, giọng nói của nàng mềm mại, nhu thuận, giống như một yêu tinh trời sinh. Lục Viễn nhất thời không phát ra âm thanh, cắn răng chịu đựng không kêu lên tiếng nào, mãi đến khi tất cả đã kết thúc, Giản Khinh Ngữ rúc vào trong ngực hắn lau tay, hắn mới trầm giọng mở miệng: "Nếu có lần sau, ta liền..."

"Nhất định sẽ có lần sau," Giản Khinh Ngữ dõng dạc, to gan lớn miệng, "Ta thích làm cho chàng thoải mái vậy đó."

Lục Viễn: "..."

Giản Khinh Ngữ ghé vào trên người hắn, v**t v* bờ vai của hắn, hôn lên môi hắn: "Bồi Chi, ta nhớ chàng lắm. Mỗi đêm khuya thanh vắng, ta đều nhớ tới chàng."

Lục Viễn không nói gì.

"Chàng cứ giận dỗi đi, giận thế nào cũng được, đẩy ta ra cũng được, mỉa mai ta cũng được, làm gì ta cũng sẽ chấp nhận, đây là do ta thiếu chàng," Giản Khinh Ngữ khóe mắt hơi nhòe, "Ta bây giờ chỉ muốn đối xử tốt với chàng, bất luận chàng đối xử với ta thế nào, suy nghĩ đó cũng đều không thay đổi."

"Không sợ ta thấy phản cảm với nàng nữa à?" Lục Viễn mỉa mai.

Giản Khinh Ngữ cười hắc hắc: "Không sợ, phản cảm gì đó đều là giả."

"Biết rõ thế cơ à?" Lục Viễn nheo mắt.

Giản Khinh Ngữ vẻ mặt chân thành: "Biết rõ chứ, tay của ta bây giờ vẫn còn tê đây nè."

Lục Viễn: "..."

Hắn không nói gì hồi lâu, rồi mới không vui mở miệng: "Mặt dày vô sỉ."

Giản Khinh Ngữ giương khóe môi, nhịn không được lại hôn hắn một cái, tiếp đến liền rúc vào trong ngực hắn mà ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Lục Viễn vẫn là Lục Viễn lãnh đạm, nhưng Giản Khinh Ngữ lại có vẻ vui tươi hơn lúc trước rất nhiều, mặc kệ là ban ngay hay ban đêm nàng đều quấn lấy Lục Viễn không rời. Có đôi khi Lục Viễn phải nhăn mày vì điều này, nhưng nàng vẫn không lùi bước, mà tiếp tục kiên cường làm cái đuôi của Lục Viễn như cũ, khiến sư phụ suýt nữa đã cho rằng nàng bị bỏ bùa rồi.

Dưới sự kiên trì của nàng, số lần Lục Viễn nhíu mày càng ngày càng ít, khóe môi cũng sẽ ngẫu nhiên cong lên. Ngược lại, người vẫn luôn tác hợp cho bọn họ là Quý Dương, thì lại càng lúc càng thêm lo lắng bất an.

"Đại nhân, Thánh Thượng lần này e là sắp không xong rồi, ngài thật sự phải nhanh chóng trở về đi." Quý Dương sốt ruột.

Lục Viễn nghe xong chỉ im lặng, Quý Dương đành tiếp tục khuyên nhủ: "Kinh thành đã truyền đến mười mấy đạo tin tức, số lần Thánh Thượng thanh tỉnh không còn được nhiều lắm, mỗi lần đều đòi triệu kiến ngài. Ngài nếu còn không chịu quay về, chỉ sợ toàn bộ Cẩm Y Vệ đều sẽ bị liên lụy."

Lục Viễn cũng biết sự tình trọng đại, hiện giờ đã không thể tiếp tục kéo dài nữa, chỉ là chuyện trở về hắn làm sao cũng không thể nói nên lời.

Quý Dương thấy thế liền nóng nảy: "Không phải là ngài luyến tiếc Giản Khinh Ngữ sao? Chúng ta mang cô ta trở về là được rồi."

"Tình thế kinh thành hiện giờ thay đổi thất thường, không thể mang nàng trở về." Lục Viễn lập tức phủ quyết.

Quý Dương nhíu mày: "Vậy chúng ta cứ đi trước, một thời gian sau lại quay về thăm cô ta?"

"Nàng bây giờ đã mang thai sáu tháng rồi."

Quý Dương: "... Đừng nói là ngài muốn đợi cô ta sinh xong rồi mới hồi kinh nha?"

Lục Viễn không nói câu nào.

Quý Dương hít hà một hơi: "Đại nhân, ngài điên rồi hả? Chờ cô ta sinh xong, chắc Nhị Hoàng tử cũng đã đăng cơ mất rồi!"

"Ta đương nhiên biết," Lục Viễn không vui, "Thôi, đợi lát nữa ta nói với nàng ấy một tiếng, ngày mai chúng ta rời đi."

"Vâng!" Quý Dương bấy giờ mới thở phào một hơi.

Hai người bàn xong chuyện chính sự, Quý Dương liền bắt đầu thu thập hành lý, Lục Viễn lẻ loi một mình đi đến y quán. Khi đến nơi, từ xa xa, hắn liền nhìn thấy trước cửa y quán đang có rất nhiều người vây quanh.

"Một nam nhân như ta, sao có thể đỡ đẻ được, phải đi tìm bà đỡ mới đúng chứ!" Dược Bán Tiên đau đầu.

Một trong số đám người vây quanh cửa lớn liền đau khổ cầu xin: "Còn không phải tại vì hôm nay có quá nhiều người muốn sinh con, tìm không ra bà đỡ hay sao? Đại phu, xin ngài thương xót cho chúng ta, cứ đi thử một chuyến đi! Đúng rồi, không phải ngài có một nữ đồ đệ sao? Nếu ngài không được thì nhờ cô ấy cũng được ạ."

"Nó trước nay có bao giờ đỡ đẻ cho ai đâu, hơn nữa thai kỳ cũng đã lớn tháng, lỡ như bị dọa đến xảy ra chuyện rồi sao," Dược Bán Tiên trực tiếp cự tuyệt, nhưng thấy mọi người thật sự đáng thương, lão không khỏi thở dài một tiếng, "Thôi được rồi, ta đi xem một chuyến, tìm cho ta hai bà tử có kinh nghiệm phong phú một chút, ta sẽ đứng cách một cái bình phong chỉ điểm cho bọn họ."

"Đa tạ đại phu, đa tạ đại phu!"

Lục Viễn nhăn mày, trực tiếp xuyên qua đám người đi đến hậu viện. Vừa tiến vào trong sân đã thấy một vị đại thẩm đang lôi kéo Giản Khinh Ngữ nói chuyện.

Giản Khinh Ngữ vừa nhìn thấy hắn, vội tiến lên một bước: "Không phải chàng có chuyện quan trọng phải bàn bạc với Quý Dương sao? Sao nhanh như vậy đã trở lại rồi?"

"Ta có chuyện phải nói với nàng." Lục Viễn trầm giọng đáp.

Giản Khinh Ngữ gật gật đầu: "Chàng đợi ta một lát." Dứt lời, nàng liền nhìn về phía vị đại thẩm kia, "Ban nãy thím mới nói cái gì, ta nghe không rõ."

Lục Viễn thấy thế liền xoay người đi trước. Kết quả còn chưa đi được hai bước, đã nghe thấy đại thẩm kia tha thiết mở miệng: "Là chuyện cực tốt nha, cháu trai ta trước đó mấy ngày, từ xa xa liếc nhìn cô một cái, liền không quên được cô. Ta nghĩ tương lai cô phải một mình dẫn theo đứa nhỏ cũng không dễ dàng gì. Cháu trai ta lại là một người thành thật, chịu khó làm lụng. Hai người sau này thành thân sống chung cuộc sống tất nhiên sẽ ngày một tốt hơn!"

Lục Viễn đột nhiên dừng bước.

Giản Khinh Ngữ cũng không ngờ vị đại thẩm hàng xóm kia tới tìm mình lại chính là để làm mai cho mình. Nàng nhất thời cảm thấy xấu hổ, đang định giải thích, thì người mới nãy đã xoay người rời đi đột nhiên quay ngược trở lại.

"Ngày mai ta sẽ lên đường trở về kinh thành, nàng có muốn đi theo ta không?" Hắn hỏi.

Đại thẩm ban nãy chỉ lo làm mai mối, cũng không nhìn kỹ Lục Viễn. Bây giờ khi hắn đi đến trước mặt, bà mới nhìn thấy rõ diện mạo của hắn, nhất thời kinh ngạc vô cùng: "Vị này là..."

Giản Khinh Ngữ vô tội nhìn về phía Lục Viễn. Lục Viễn vẻ mặt vô cảm nhìn nàng chằm chằm. Nàng nháy mắt liền hiểu rõ, mỉm cười kéo lấy cánh tay hắn, tự nhiên hào phóng giới thiệu với vị đại thẩm kia: "Đây là tướng công của ta, xin lỗi nha thím, chỉ sợ phải cô phụ tâm ý của thím rồi."

Lục Viễn thấy nàng tính tình thành thật, khóe môi miễn cưỡng nhếch lên một chút.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...