Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 11



Chương 11

​“Được.” Sở Trọng Củ gật đầu.

Hai người nhanh chóng đạt được sự đồng thuận, đứng ngay bên lề đường để lập tài khoản chung. Trình Trục Phong đặt cho nó một cái tên:

“Cự Phong.”

​Màn hình điện thoại của Sở Trọng Củ vẫn đang xoay vòng chờ tín hiệu, kẹt ở trang xác nhận thiết lập.

​Nghe thấy cái tên, Sở Trọng Củ ngẩn ra một giây: “Nho?”*

“Đâu cơ?” Trình Trục Phong ngoái đầu tìm kiếm, “Mùa này ở Tây Tạng mà vẫn còn nho à? Để em đi mua, lâu rồi chưa được ăn…”

​Cậu đảo mắt một vòng chẳng thấy gì, mới sực nhận ra anh đang nhắc đến cái tên tài khoản: “Cự Phong là cơn cuồng phong ấy, cơn lốc cuốn trôi mọi thứ.”

“Hửm?” Trình Trục Phong phản ứng lại, nghi ngờ nhìn Sở Trọng Củ: “Sao anh lại có thể nghĩ đến nho Kyoho được nhỉ?”

“Ha ha.” Sở Trọng Củ cười đáp: “Tại anh đang thèm nho.”

​Trình Trục Phong câm nín. Giá mà cậu không tốn công nhìn quanh tìm sạp bán nho thì có lẽ cậu đã tin lời anh rồi.

​Điện thoại của bác sĩ Sở cuối cùng cũng load xong trang web. Anh nhìn con số 1500 trên màn hình, mỉm cười rồi chuyển vào một số tiền tương ứng.

​Lhasa nằm ở độ cao lớn, hai người lái xe dừng trước cửa khách sạn.

​Trình Trục Phong nhìn bác sĩ Sở qua gương chiếu hậu, gương mặt trắng trẻo của anh giờ đã sạm đi hẳn một tông so với hồi sáng, thậm chí da trên chóp mũi còn bị nắng thiêu đến bong tróc cả ra.

Cậu mượn gương nhìn lại mình, không bị cháy nắng, da dẻ vẫn còn khá mịn màng.

​Sở Trọng Củ đeo túi tiến về phía cửa xe, bắt gặp ngay vẻ mặt đầy nghi hoặc của Trình Trục Phong.

“Sao thế?”

“Tuýp kem chống nắng em để trên bàn sáng nay anh không bôi đúng không?”

​Sở Trọng Củ tiến lại gần, Trình Trục Phong phát hiện anh không chỉ bị đỏ mặt mà ngay cả vết hằn của kính râm cũng đã lộ rõ.

​Sở Trọng Củ thừa nhận: “Không.”

“Thế thì ngày mai mặt anh sẽ hơi rát đấy.” Trình Trục Phong mở cửa bước xuống xe, “Nhưng không sao, một thời gian là khỏi thôi. Hồi đó em phơi nắng đến mức thay đổi luôn cả chủng tộc, vậy mà vẫn trắng lại được đấy.”

​Sở Trọng Củ không hiểu “thay đổi chủng tộc” nghĩa là gì.

​Trình Trục Phong kể cho anh nghe, hồi mới bắt đầu hành trình cậu đi Tân Cương trước, cầm máy ảnh thấy đâu cũng đẹp. Có lần cậu đứng trên bãi cỏ chụp ảnh ngựa suốt một ngày trời, cháy nắng đến mức da đầu cũng bong tróc. Nửa tháng sau về nhà, mẹ cậu còn chẳng dám mở cửa. Bà bảo ngoài kia có người đàn ông da đen nào đấy biết mật mã cổng nhà mình rồi đứng trước cửa ăn xin.

​Cuối cùng cậu phải gọi điện cho bố, bố cậu vác gậy ra mở cửa rồi mắng cho một trận tơi bời. Ông ra lệnh cho cậu bao giờ trắng trẻo lại mới được ra khỏi nhà, còn dặn trời tối là phải bật đèn, chứ tắt đèn là chỉ thấy mỗi hàm răng lơ lửng trong không trung, dọa người ta đau tim mà chết.

​Nửa tháng nghỉ Tết năm đó cậu phải bôi sạch ba lọ tinh chất dưỡng trắng của chị gái mới được cho phép bước chân ra khỏi cửa. Sau lần đó, Trình Trục Phong rút kinh nghiệm sâu sắc, cực kỳ nghiêm túc trong việc chống nắng.

“Thảm thế cơ à?” Sở Trọng Củ hỏi.

“Chứ còn gì nữa!” Cậu vừa ôn lại kỉ niệm đau thương vừa lục lọi trong cốp xe.

​Cậu tìm ra một tuýp gel nha đam bám đầy bụi, liếc nhìn ngày sản xuất, may quá, chưa hết hạn.

“Cái này để trên xe anh đi, lúc nào nhớ ra thì bôi.”

​Sở Trọng Củ nói lời cảm ơn rồi cất tuýp gel vào xe mình. Anh nhìn vào gương chiếu hậu, nhớ lại câu nói “Anh trông giống người tốt” của Trình Trục Phong, bỗng thấy hơi lo lắng. Lỡ đen đi rồi trông không giống người tốt nữa thì sao? Phải bôi thôi, để còn mau trắng lại.

​Khách sạn có hệ thống cung cấp oxy và sưởi rất ấm, Trình Trục Phong bước vào trong hít sâu vài hơi cho đã phổi. Sau khi đổi phòng giường đôi thành phòng hai giường đơn, Trình Trục Phong bày biện đủ loại chai lọ chị gái cho lên bàn.

“Trên này em dán nhãn cả rồi, anh cứ bôi theo thứ tự 1-2-3-4 nhé, kem chống nắng là số 0.”

“Cảm ơn, phiền em quá.”

​Ngành y vốn bận rộn, anh lại học thẳng lên tiến sĩ nên ngay cả cơ hội ra khỏi tỉnh cũng không có. Trớ trêu thay anh lại theo chuyên ngành Tâm thần học, hàng ngày đều tiếp xúc với con người, kinh nghiệm xã hội thì phong phú thật đấy, nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc giao tiếp giữa người với người. Còn với những vấn đề do môi trường gây ra, anh hoàn toàn lúng túng, chỉ có thể để Trình Trục Phong chăm sóc.

​Trình Trục Phong không đáp lời, cậu đặt đồ xuống rồi bước đến trước mặt anh với vẻ mặt rất nghiêm túc.

“?” Sở Trọng Củ thầm ưỡn thẳng lưng. Kinh nghiệm của anh có vẻ không áp dụng được với một vài khía cạnh của Trình Trục Phong, ví dụ như lúc này.

“Khách sáo thế.”

“Hì hì.” Trình Trục Phong không nhịn được cười, đặt vào tay anh một miếng mặt nạ: “Anh đã cảm ơn rồi thì đắp mặt nạ đi.”

​Cậu thấy đắp mặt nạ hơi “ẻo lả” nên lúc đầu ngại không dám đưa, nhưng nghe Sở Trọng Củ cứ cảm ơn mãi nên thấy hơi khó chịu: “Nhớ dùng đấy nhé.”

​Trình Trục Phong không nhìn thấu được nỗi lo âu của Sở Trọng Củ, nhưng lại vô tình xoa dịu được nó.

“Rửa mặt xong thì đắp mặt nạ, hôm nay chúng ta không ra ngoài dạo nữa.” Trình Trục Phong nhìn anh, “Em sạc pin thiết bị, còn anh thì đi trốn nắng.”

​Trong túi cậu lỉnh kỉnh đủ thứ: một cái ổ cắm điện, hai chiếc máy ảnh, năm viên pin, sạc dự phòng, điện thoại và máy bay không người lái… Cậu bày ra sàn trông chẳng khác gì một tiệm bán đồ công nghệ.

​Bác sĩ Sở chẳng hiểu gì về mấy thứ thiết bị này nên cũng không hỏi, anh ngoan ngoãn đắp mặt nạ theo lời cậu, ngồi nhìn Trình Trục Phong cắm dây sạc cho từng thứ một.

​Đợi cậu cắm xong, Sở Trọng Củ cầm điện thoại chụp lại một lượt để ghi nhớ thứ tự trong đầu.

​Điện thoại hiện thông báo, Sở Trọng Củ nhấn vào xem, đó là sách hướng dẫn sử dụng chiếc Hasselblad X2D do Trình Trục Phong gửi tới.

“Anh xem trước đi, chỗ nào không hiểu thì hỏi em.” Trình Trục Phong ôm máy tính bảng ngồi cạnh thở oxy, cổ họng cậu đau rát: “Em tra thử lộ trình sắp tới xem sao.”

​Những dải mây bên ngoài cửa sổ lững lờ trôi, thời tiết ngày một lạnh hơn, phải ưu tiên đi những nơi có độ cao lớn trước, vì vào mùa đông nhiều vùng cao sẽ bị phong tỏa đường sá.

​Đôi lông mày cậu càng lúc càng nhíu chặt, đầu gần như dính sát vào màn hình.

​“Anh Sở, anh nghĩ nếu em lên thẳng độ cao 5200 mét thì có bảo toàn được mạng sống mà xuống không?”

​Sở Trọng Củ vẫn đang đắp mặt nạ, trầm tư vài giây: “Em nhất định phải đi à?”

​“Lần đầu em đến Tây Tạng mà, giờ không đi thì sau này cũng phải đi thôi.” Trình Trục Phong thầm nghĩ anh chẳng thèm cản em gì cả, rồi mỉm cười: “Nhưng tính mạng vẫn là quan trọng nhất, chúng ta phải đi đến nơi về đến chốn.”

​Sở Trọng Củ bồi thêm: “Tự do tuy quý giá, nhưng mạng sống còn đáng giá hơn.”

​“Đúng thế, đúng thế.” Trình Trục Phong tựa lưng vào tường, không kìm được mà ho khục khặc vài tiếng.

​“Phổi em có thấy khó chịu không?” Nghe cậu ho, Sở Trọng Củ đặt điện thoại xuống.

​“Anh Sở, em chỉ đau họng thôi, phổi không đau.”

​Sở Trọng Củ vặn mở chai nước khoáng đưa tận tay cậu: “Uống nước đi.”

​Trình Trục Phong ực một hơi hết nửa chai: “Hình như bớt đau rồi, nước này có gì khác biệt không anh?”

​Sở Trọng Củ bỗng không biết phải nói cậu thế nào cho phải, cái mặt nạ trên mặt anh hễ cười là lại nhăn nhúm, anh dứt khoát lột nó ra, vừa cười vừa nói: “Mấy ngày nay em hết húp canh lại uống trà sữa, còn ăn bao nhiêu là kẹo, chứ có uống được mấy ngụm nước lọc đâu.”

​“Ra là vậy.” Trình Trục Phong rời khỏi chỗ thở oxy, ôm máy tính quay lại bàn, lý sự: “Anh cũng có uống đâu, sao anh không thấy khó chịu?”

​“Anh uống trà sữa không đường, vả lại ở khách sạn anh có uống nước mà.” Sở Trọng Củ xoay người lục trong túi, lấy ra một vỉ thuốc ngậm Tây Qua Sương, ấn ra hai viên đặt vào tay cậu.

​“Thói quen ăn uống này của em không tốt cho sức khỏe đâu.” Sở Trọng Củ cân nhắc từ ngữ rồi nói thẳng: “Ăn uống không điều độ, lúc thì nhịn lúc thì ăn quá nhiều, lượng đường nạp vào mỗi ngày quá lớn, phải chú ý một chút. Em còn trẻ thật đấy, nhưng…”

​“Ở nhà em không thế đâu.” Trình Trục Phong lễ phép giơ tay phản bác: “Sau này toàn phải ăn một mình, mà em thì không muốn bữa nào cũng ăn đồ thừa nên mới nghĩ thôi cứ tống hết vào bụng cho xong chuyện.”

​Cậu phản bác rất có tình có lý, không phải quán ăn nào cũng bán phần nhỏ, cậu muốn nếm thử nhiều món thì chỉ còn cách gọi hết ra, mà ở dã ngoại không có lò vi sóng, ăn đồ nguội còn khổ hơn.

​Nghe cũng thấy tội nghiệp, Sở Trọng Củ hơi hối hận vì mình đã lỡ nặng lời.

​“Sửa dần là được, không sao đâu.” Anh đưa tay xoa đầu Trình Trục Phong: “Em còn trẻ, thỉnh thoảng thế này cũng không sao, sau này cố gắng đừng như vậy nữa.”

​Trình Trục Phong bị xoa đầu đến ngẩn cả người, chẳng phải vừa nãy anh còn phê bình mình sao, sao bỗng dưng lại thành “không sao đâu” rồi?

​Cậu ngơ ngác đáp: “Vâng ạ.”

​“Chúng ta cùng nghĩ cách, đảm bảo đi an toàn, về an toàn.” Sở Trọng Củ nhận ra hành động của mình hơi đường đột nên vội thu tay lại.

​Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh cậu, cùng xem danh sách những điểm đến đã liệt kê.

​Lhasa ở độ cao 3680m vẫn là điểm thấp nhất, sau đó độ cao sẽ tăng vọt, trung bình là 5000m cho đến tận đỉnh Kailash.

​Sở Trọng Củ hỏi: “Độ cao khoảng bao nhiêu thì em bắt đầu bị sốc?”

​Trình Trục Phong chống cằm, suy nghĩ nghiêm túc: “Lúc đi cung Thanh Hải – Cam Túc em hoàn toàn không bị gì, bên đó cao nhất là 3400m. Nhưng hôm nay nếu em không leo cầu thang thì chắc cũng ổn thôi.”

​“Được.” Sở Trọng Củ nhìn lộ trình cậu đã định: “Em có tính đến việc cùng đi một xe với anh không? Ý anh là, anh lái thì em có dám ngồi không?”

​“Dám chứ, có gì mà không dám.” Trình Trục Phong nghiêng đầu nhìn anh: “Anh phải tự tin vào tay lái của mình chứ.”

​Sở Trọng Củ nhìn cậu chằm chằm, định kể rằng có đứa nhỏ lần đầu ngồi xe anh lái đã say đến ngất xỉu luôn, nhưng rồi anh chỉ mỉm cười: “Cảm ơn em đã tin anh, anh sẽ không làm em thất vọng đâu.”

​“Đúng vậy, chúng ta phải trở thành thần đua xe Akina của riêng mình chứ.” Trình Trục Phong nắm tay đầy quyết tâm.

​Họ bàn bạc và đưa ra kết luận cuối cùng: Xuất phát từ Lhasa, cả hai sẽ cùng đi trên xe của Trình Trục Phong hướng về phía sông băng Tsogyal. Giữa tháng 10, nhiều tuyến đường ở đó rủi ro rất cao nên sẽ bị đóng cửa.

​“Thế còn xe của anh thì sao?” Trình Trục Phong nuốt nước miếng: “Không thể vứt ở đây được, xe xịn thế mà.”

​Sở Trọng Củ nhìn màn hình máy tính, đáp: “Gửi xe về thôi, anh sẽ liên hệ xe cứu hộ để kéo về.”

​Trình Trục Phong hơi ngại, ướm lời: “Anh có thể để em trả tiền phí đó không? Dù sao cũng là do em cần anh lái xe hộ mà.”

​“Không nên để em trả, anh sẽ trả.” Sở Trọng Củ lắc đầu: “Em đã nói rồi đấy thôi, tiền nong không tính rõ được. Với lại kể cả anh không đi cùng em thì cũng phải lái xe về Bắc Kinh. Tự lái thì xe vừa hao mòn, vừa tốn tiền xăng, tiền phí cầu đường, tính ra còn cao hơn cả tiền thuê xe kéo về. Trục Phong, anh không thể cứ chiếm hời của em mãi được, chuyến này tính ra phương diện nào anh cũng là người có lợi hơn.”

​Nói xong, anh bổ sung một câu: “Thực ra nhà anh cũng… khá giàu, tuy anh nghỉ việc rồi nhưng cũng không thảm lắm đâu.”

​Trình Trục Phong nhìn là biết ngay, cậu đâu có mù, đi Range Rover, dám tùy tiện cứu người, mà cứu người là coi như đã chuẩn bị sẵn tinh thần ném tiền qua cửa sổ rồi.

​“Vả lại em còn nhỏ tuổi, là anh chiếm hời của em mới đúng.”

​Thời gian tiếp xúc tuy không dài nhưng Sở Trọng Củ đã gặp qua rất nhiều hạng người, anh nhìn một cái là biết ngay Trình Trục Phong thuộc kiểu được gia đình cưng chiều mà lớn lên. Một đứa trẻ tâm hồn đơn thuần và lương thiện, kinh nghiệm sống có lẽ không đặt vào việc đối nhân xử thế, ít nhất là chưa học được cách đề phòng người khác. Gặp chuyện, chịu thiệt thòi cũng chẳng nghĩ đến việc đòi lại mà chỉ muốn chạy trước, đúng kiểu “còn rừng xanh lo gì thiếu củi đốt”.

​“Được rồi.” Trình Trục Phong bị thuyết phục, bồi thêm một câu: “Anh Sở, nếu anh thấy chỗ nào không hài lòng thì cứ bảo em, em có thể chi tiền mà.”

​Sở Trọng Củ bỗng lo lắng không biết nếu Trình Trục Phong gặp người khác chứ không phải mình thì liệu có bị lừa cho trắng tay không.

​Sở Trọng Củ chân thành hỏi một câu: “Em đã tải ứng dụng phòng chống lừa đảo quốc gia chưa đấy?”

​“Cái gì cơ?” Trình Trục Phong nghi ngờ mình nghe nhầm.

​Giây tiếp theo, tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc” vang lên.

​“Đến rồi!” Mắt Trình Trục Phong sáng rực, cậu lách người như một con cá trạch qua đống thiết bị đang sạc dưới đất, mở cửa nhận túi đồ ăn từ tay nhân viên khách sạn.

​Cậu đặt túi đồ trước mặt Sở Trọng Củ, ra hiệu cho anh mở.

​Bên trong là một hộp nho tím, trên có dán mẩu giấy ghi chú: “Nho Kyoho”.

​Trình Trục Phong mang nho đi rửa nước rồi bày ra trước mặt anh: “Không cần phải thèm nữa, chúng ta đánh chén thôi!”

​Sở Trọng Củ ăn một quả dưới ánh mắt mong chờ của cậu, rồi nương theo lời cậu:

​“Đúng là anh thèm thật, nho ngọt lắm.”

Chú thích

Cự Phong – 飓风: Cơn cuồng phong

Cự Phong – 巨峰: Nho Kyoho

Vì phát âm gần giống nhau nên Sở Trọng Củ mới nghe nhầm.

Tên quỹ chung của cả hai cũng rất ý nghĩa, câu từ hạn hẹp nên mình nói gọn thôi nhé. Phong Phong chọn tên này vì ẻm ghép tên của mình với Sở Trọng Củ lại với nhau, Củ và Cự phát âm gần giống nhau, đều là Ju. Ghép với Phong (gió) trong tên ẻm sẽ thành cơn cuồng phong. Thể hiện sự tự do của tuổi trẻ trên những cung đường mà Trình Trục Phong và người yêu tương lai của ẻm sắp đi qua.

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...