Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 18



​Chương 18

​Quốc lộ về đêm không hề dễ đi, xe cộ hai bên phóng nhanh như bay, chốc chốc lại có những chiếc xe tải hạng nặng lướt qua sát sạt bên sườn.

Ông chủ ​Trình dựng điện thoại lên, hướng về phía kính chắn gió phía trước, bắt đầu quay video một cách rất chuyên nghiệp.

​Tiền công của Trương Lân đã chuyển vào thẻ, nghĩ đến việc Sở Trọng Củ cũng bận rộn chạy đôn chạy đáo suốt mấy hôm nay, cậu hơi do dự hỏi: “Nếu em chuyển cho anh ít tiền lương, anh có giận không?”

​Sở Trọng Củ kéo lại dây an toàn, lấy một viên kẹo từ trong túi đưa tận miệng cậu: “Không giận, nhưng có đưa thì anh cũng sẽ chuyển thẳng vào quỹ Cự Phong thôi, mất công làm gì.”

​Trình Trục Phong gật đầu ra hiệu đã hiểu. Còn việc sau đó Sở Trọng Củ sắp xếp thế nào thì không liên quan đến cậu, nếu tiền đã vào quỹ chung, cậu cũng sẽ tự bỏ thêm một khoản tương đương vào đó.

​Trên đường quốc lộ không có trạm dừng nghỉ, nên sau khi lượn một vòng từ hồ Yamdrok, họ ghé vào thị trấn Lhakhang để đổ xăng.

​Rời khỏi Lhasa, số lượng trạm xăng giảm đi rõ rệt, xe cộ thường tập trung hết ở đây để đổ đầy bình trước khi bắt đầu hành trình tiếp theo.

​Đoàn xe xếp hàng dài dằng dặc. Gió thổi qua những đỉnh núi cuốn theo những tầng mây dày đặc, những hạt mưa bắt đầu rơi tí tách trên mặt kính.

​Trình Trục Phong chỉ tay vào ngăn đựng thẻ ngay trên đầu Sở Trọng Củ, nơi một góc thẻ lòi ra ngoài: “Thẻ xăng ở trên đầu anh đấy. Em xuống đi dạo một vòng cho giãn gân cốt, sẵn tiện tỉnh táo đầu óc để lát còn lái xe đêm.”

​Nói rồi cậu xách theo bình giữ nhiệt trên xe bước xuống.

​Sở Trọng Củ đổi sang ghế lái, anh hạ cửa kính xuống, không khí mang theo hơi nước đậm đặc tràn vào xua tan cái ấm áp trong xe.

“Đừng mở cửa sổ, mưa hắt vào đấy.” Trình Trục Phong giậm giậm đôi chân đang tê cứng, gió lạnh thổi tới khiến cậu phải kéo sụp mũ trùm đầu lên.

​Sở Trọng Củ dõi theo bóng lưng cậu rời đi, cho đến khi dáng hình Trình Trục Phong mất hút trong dòng xe đang xếp hàng, anh mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.

​Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, tiếng vòi bơm xăng vang lên rì rì sát miệng bình.

​Vài con chim đen lướt qua màn mưa rồi đậu lại trên mái che của trạm xăng. Sở Trọng Củ nhìn sang, cúi đầu định lấy điện thoại.

​Đang định hướng ống kính về phía chú chim nhỏ đang rỉa lông thì “cạch” một tiếng, cửa xe vốn đang đóng chặt đột ngột bị kéo ra.

​Trình Trục Phong vẫn đội mũ, vành mũ lấm tấm những giọt nước, cậu lắc đầu một cái làm nước bắn tung tóe theo động tác.

“Quạ mỏ đỏ đấy.” Cậu nhìn theo hướng điện thoại của Sở Trọng Củ đang nhắm tới, buột miệng gọi tên loài chim, “Mưa to quá nên chúng nó vào đây trú ấy mà.”

“Về rồi à.” Sở Trọng Củ hơi ngẩn người.

“Vâng!” Trình Trục Phong lôi từ sau lưng ra hai xiên xúc xích nướng, “Em đi lấy nước nóng rồi, còn pha trà nữa.”

​Sở Trọng Củ mỉm cười, bước xuống khỏi ghế lái.

​Mùi xăng ở đây rất nồng, Trình Trục Phong đánh xe tới vị trí gần lối ra rồi mới bóc túi nilon đựng xúc xích.

“Vị tiêu đen với vị truyền thống, anh ăn loại nào?” Trình Trục Phong hỏi.

“Loại nào cũng được.”

“Nè.” Trình Trục Phong đưa xiên xúc xích qua, “Vậy em ăn vị truyền thống nhé, tiện tay rót giúp em chén trà luôn.”

​Cậu gặm xúc xích, thấy chiếc xe con phía sau không có chỗ đậu nên đánh xe mình ra giữa màn mưa để nhường chỗ.

​Cơn mưa lớn đột ngột trút xuống, trên đường quốc lộ giờ chỉ còn thấy những chiếc xe tải lớn bật đèn pha xa, chậm rãi bò qua. Những chiếc xe nhỏ hơn thì tấp vào trạm xăng hoặc lặng lẽ đỗ giữa màn mưa, kiên nhẫn đợi mưa ngớt.

​Một tia chớp màu tím xé toạc bầu trời như một lưỡi gươm ánh sáng chém thẳng xuống mặt đất, tiếng sấm đì đùng theo sát ngay sau đó rót thẳng vào tai hai người.

“Wow!” Trình Trục Phong ngó vào điện thoại, vẫn đang ghi hình.

​Bên tai giờ chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt kính, âm thanh của thiên nhiên nơi cao nguyên đã lấn át hoàn toàn những tiếng động nhỏ bé của con người. Những tia chớp giáng xuống hệt như tiếng thở dài của thần linh khi chạm tay vào mạch đập của vùng cao nguyên này.

​Nắp bình giữ nhiệt có hai ngăn nhỏ, Sở Trọng Củ vặn mở rồi rót ra hai chén. Trình Trục Phong đón lấy rồi cụng ly với anh.

“Cạn ly.”

“Cạn ly.”

​Cụng xong, Trình Trục Phong lẳng lặng đặt xuống ngay lập tức. Nóng quá đi mất!

​Cơn mưa to không kéo dài lâu, tầng mây mỏng dần rồi để lộ ra bầu trời. Ở nơi xa rời phố thị này, chỉ một chút ánh sáng thôi cũng trở nên vô cùng rõ rệt.

​Trình Trục Phong giảm tốc độ xe, kim chỉ đường trên bản đồ đang hướng thẳng về phía Bắc.

“Anh Sở, anh ngẩng đầu nhìn xem.” Trình Trục Phong đang lái xe, dù không nhìn lên nhưng cậu thừa biết bầu trời cao nguyên sau cơn mưa sẽ mang lại một cú sốc tâm hồn cho những người thành phố như thế nào.

​Sở Trọng Củ nghe lời nhìn lên không trung. Đêm nay không có trăng, dải ngân hà trải dài ngay trước mắt, những vì sao lấp lánh như đang chậm rãi trôi theo nhịp xe lăn bánh. Bầu trời không hẳn là đen hay xanh thuần túy, mà là sự pha trộn của sắc hồng nhạt với ánh sáng của vô vàn tinh tú.

“Hôm nay là trăng non, lại ở xa thành phố nên sao sẽ rõ hơn hồi ở làng tuyết Baga nhiều.” Trình Trục Phong dùng khóe mắt liếc nhìn Sở Trọng Củ, thấy biểu cảm của anh liền thầm mỉm cười đắc ý: “Anh tìm thử chòm Đại Hùng xem, hình cái gáo ấy.”

​Sở Trọng Củ nhanh chóng tìm thấy “cái gáo” trên bầu trời đêm, những vì sao trong sách giáo khoa giờ đã bước ra ngoài đời thực. Phản ứng đầu tiên của anh không phải là chụp ảnh mà là quay sang nhìn Trình Trục Phong, phát hiện cậu chàng đang cười trộm.

“Đẹp thật.” Sở Trọng Củ khựng lại một giây, “Tìm thấy phương hướng rồi.”

​Trình Trục Phong nhìn con đường phía trước, khẽ đáp: “Vừa mưa xong nên không bị ô nhiễm ánh sáng, nếu phơi sáng khoảng 600 tấm rồi chồng ảnh lại, chúng ta sẽ có cả vòng xoay tinh tú và toàn bộ dải ngân hà đấy.”

​Trong xe, giai điệu bản nhạc vừa vặn vang lên:

I’m on the run with you my sweet love… (Cùng em đi trốn, người thương của anh…)

​Chẳng có cuộc tháo chạy nào cả, chỉ có bầu trời đầy sao bao bọc lấy họ.

​Gần 10 giờ đêm, cuối cùng hai người cũng tới Shigatse. Trình Trục Phong định tìm một quán ăn ven đường còn mở cửa, nhưng hóa ra phố xá đều đã nghỉ bán cả rồi.

​Đến khách sạn đã đặt trước, Sở Trọng Củ đang cầm hai hộp lẩu tự sôi, quay đầu đã thấy Trình Trục Phong đang lục lọi trong vali. Cậu cầm theo xúc xích và trứng kho, cười hì hì với anh: “Đồ nhúng kèm đây.”

​Sở Trọng Củ nhìn Trình Trục Phong lôi ra cả một con dao nhỏ với tấm thớt, sững sờ hỏi: “Mấy thứ này mang vào khách sạn được sao?”

“Mình đâu có đốt lửa, được mà.” Trình Trục Phong giơ con dao mini lên gật đầu khẳng định, “Em còn có cả bình gas với nồi áp suất cơ, chưa lôi ra thôi.”

“…” Sở Trọng Củ câm nín, chậm rãi gật đầu: “Đưa con dao cho anh, đừng có cầm khư khư thế mà đi vào.”

“Ồ~” Trình Trục Phong ngoan ngoãn tra dao vào bao, cung kính đưa cho anh rồi rảnh tay xách quần áo đi thay.

​Mãi đến khi vào phòng Trình Trục Phong mới phản ứng lại, cậu nghiêng đầu nhìn chằm chằm Sở Trọng Củ: “Lúc nãy anh lo cái gì thế?”

​Sở Trọng Củ lấy con dao trong túi ra đặt lên bàn, nói với cậu chàng đang đầy vẻ nghi hoặc: “Anh sợ em lại vô tình kích hoạt gói trải nghiệm ngồi xe cảnh sát.”

​Trình Trục Phong rửa sạch con dao, đứng ở cửa phòng tắm cãi lại: “Ê! Em là công dân lương thiện nhé!”

​Vừa lúc có tiếng gõ cửa, cậu tiện tay mở ra. Người bên ngoài vừa nhìn thấy con dao trong tay Trình Trục Phong, nụ cười trên mặt anh shipper bỗng khựng lại trong giây lát.

“Đồ ăn của anh đây… cái này, tôi… chúc anh ngon miệng.”

“Cảm ơn.” Trình Trục Phong còn chưa kịp động đậy đã thấy anh shipper vắt chân lên cổ mà chạy.

​Tiếng vọng lại yếu ớt: “Không có chi!”

​Sở Trọng Củ ngồi một bên cười híp mắt: “Công dân lương thiện mà nửa đêm cầm dao đi mở cửa cũng sẽ bị nhầm thành tướng cướp thôi.”

​Không có cách nào cãi lại, Trình Trục Phong đành xách túi đồ ăn nóng hổi vào.

“Cái gì đây?” Sự chú ý của cậu thành công bị chuyển dời, “Đồ ăn à?”

“Mở ra xem đi.” Sở Trọng Củ cầm lấy con dao từ tay cậu, xé vỏ hộp lẩu tự sôi rồi bắt đầu cắt xúc xích bỏ vào.

​Túi đóng gói rất đơn giản, Trình Trục Phong lấy ra một hộp bánh màu vàng nhạt, bên dưới là túi trà bơ đã được ép chân không.

“Ơ?” Trình Trục Phong xoay hộp bánh một vòng, tò mò hỏi: “Cái gì đây, đồ tráng miệng hả?”

“Bongpi, nghe nói là đặc sản của Shigatse.” Bác sĩ Sở bắt gặp ánh mắt sáng lấp lánh của Trình Trục Phong liền quay mặt đi, tập trung vào việc cắt xúc xích một cách nghiêm túc.

“Mua cho em sao?”

“Ở đây còn ai khác nữa.” Sở Trọng Củ vừa thêm nước vào hộp lẩu tự sôi vừa nói, “Em nếm thử đi.”

​Trình Trục Phong rất quy củ cầm thìa, chỉ ăn phần bánh ở phía gần mình rồi đưa ra một lời nhận xét đầy chân thành: “Bánh đậu xanh, vẫn còn nóng hổi.”

​Trong túi chỉ có đúng một cái thìa, Sở Trọng Củ đón lấy chiếc thìa nhỏ từ tay cậu, nếm thử một miếng: “Không hợp khẩu vị của Phong Phong rồi, chưa đủ ngọt.”

​Đúng ý của Trình Trục Phong, cậu gật gù: “Đáng lẽ phải rắc thêm ít đường trắng mới chuẩn.”

​Ăn xong, không khí trong phòng nồng nặc mùi lẩu, Trình Trục Phong ghét bỏ mở tung cửa sổ ra.

​Gió lạnh ùa vào mọi ngõ ngách, cậu mặc nguyên chiếc áo lông vũ, bò ra bậu cửa sổ ngắm nhìn những dải cờ lungta phía xa. Shigatse vốn nổi tiếng với những ngôi chùa cổ, dù đã đêm muộn vẫn có những vị tăng nhân đứng cầu nguyện bên cạnh kinh luân.

​Sở Trọng Củ tắm xong bước ra thì thấy Trình Trục Phong đang áp sát mặt vào kính, cuộn tròn lại như một chú hải bẩu đi lạc đến Shigatse.

“Tắm không?” Sở Trọng Củ vỗ vỗ vào lớp áo lông vũ của chú hải cẩu, “Hay là ngủ luôn?”

“Em đi tắm đây, tối mai đi sông băng Karola có khi phải ngủ lại trên xe.” Trình Trục Phong bồi thêm một câu, “Sẽ mệt lắm, tối nay ngủ sớm chút đi.”

​Sở Trọng Củ miễn cưỡng nhắm mắt lại. Cách âm của phòng không tốt, tiếng nước chảy trong phòng tắm cứ vang lên bên tai, trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh bầu trời sao rực rỡ lúc nãy.

​Lúc Trình Trục Phong ra ngoài, trợ lý Sở đã nhắm mắt, nhưng lông mi vẫn khẽ rung rinh, rõ ràng là ngủ không sâu.

​Cậu thầm nói một câu trong lòng: “Chúc ngủ ngon.”

​Sáng hôm sau, Trình Trục Phong quờ quạng tìm điện thoại, nheo mắt nhìn: 5 giờ 40 phút.

​Sớm quá, giờ này mà xách quả trứng xuống lầu xếp hàng mua bánh kếp rồi tranh thủ lúc chờ đợi lượn một vòng công viên thì đúng là hết ý.

​Cậu ngáp dài một cái, sau đó chạm ngay phải ánh mắt của Sở Trọng Củ đã quần áo chỉnh tề: “Hả?”

“Chào buổi sáng.” Sở Trọng Củ lên tiếng.

“Sao sớm thế?!” Trình Trục Phong nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, chỉ thấy bóng dáng tăng lữ chứ chẳng thấy hàng quán ăn sáng nào, “Em muốn ăn bánh kếp…”

“Bánh kếp?”

“Phải, anh nói xem ở đây có bán không?”

​Sở Trọng Củ dậy từ rất sớm. Cả đêm anh mơ thấy Trình Trục Phong giảng cho mình cách chụp ảnh các vì sao, lúc mở mắt thấy cậu vẫn đang ngủ, anh đã thẩn thờ ngồi ngẩn ngơ một lúc lâu.

​Trình Trục Phong đấu tranh tư tưởng mới dậy nổi, như một linh hồn vất vưởng trôi dạt vào nhà vệ sinh. Xả nước một hồi vẫn thấy lạnh ngắt, cậu thò đầu ra ngoài: “Lạnh quá à, anh vệ sinh cá nhân kiểu gì vậy?”

“Nước lạnh à?” Sở Trọng Củ căn bản không để ý, “Để anh gọi lễ tân hỏi xem.”

​Lễ tân báo lại bình nóng lạnh bị hỏng, vì còn sớm quá nên chưa có thợ sửa.

​Trình Trục Phong thử dùng nước lạnh rửa mặt nhưng thất bại toàn tập, cuối cùng đành ngồi xổm bên cạnh ấm đun nước, chờ nước sôi để rửa mặt.

​Ấm nước phát ra tiếng kêu rì rì khe khẽ, hơi nước từ vòi ấm từ từ bốc lên. Trình Trục Phong tì cằm lên đầu gối, nhìn chằm chằm vào cái đèn chỉ thị màu đỏ mãi không chịu sáng trên thân ấm, mặt mày buồn thiu.

“Đừng ngồi xổm nữa, dưới đất lạnh lắm.” Sở Trọng Củ bước tới, khoác áo khoác lên người cậu. Đầu ngón tay anh vô tình quẹt qua gáy cậu, lạnh buốt.

​Anh khẽ nhíu mày: “Em chui vào chăn đi, để anh canh ấm nước cho.”

“Ò.” Trình Trục Phong run lẩy bẩy chui tọt vào cái chăn vẫn còn hơi ấm, “Anh nói xem tí nữa tụi mình đi đâu ăn nhỉ? Không có bánh kếp thì ăn món gì thay thế đi, bánh trứng chiên kèm một bát sữa đậu nành chẳng hạn…”

​Sở Trọng Củ nghe cậu liệt kê thực đơn: “Cứ đi dạo xem sao, anh tra thấy hình như cũng có chỗ bán bánh kếp, nhưng chắc là không được chuẩn vị đâu.”

​Đèn đỏ trên ấm nước cuối cùng cũng sáng lên, Sở Trọng Củ đặt áo khoác và quần dài sang bên cạnh cậu.

“Cảm ơn.” Trình Trục Phong nhận lấy quần áo, ngồi trên giường bắt đầu xỏ vào, “Thật hả anh?”

​Ấm nước vang lên tiếng “cạch” ngắt điện, Sở Trọng Củ xách ấm vào nhà vệ sinh, nói: “Tí nữa ra khỏi cửa là biết có thật hay không ngay thôi.”

Ngoại truyện nhỏ

​Trình Trục Phong: Kế hoạch ban đầu của tôi không có lịch chụp ảnh, dự định là 7 giờ rưỡi sáng xuất phát từ Lhasa, đi cao tốc qua hồ Yamdrok rồi chuyển sang quốc lộ, đến chiều là tới được sông băng Karola, tối về Shigatse ngủ. (Đây gọi là kế hoạch tràn đầy năng lượng đấy! [Cười lớn])

Ai ngờ lại có kèo chụp ảnh đột xuất cơ chứ!!! Anh Sở ơi, kế hoạch “phá sản” rồi nha~ [Trừ một điểm]

​Sở Trọng Củ: Kế hoạch không đuổi kịp biến hóa, mà trong biến hóa lại có quà ngọt (chứ không phải “tướng cướp cầm dao” đâu nhé [Xoa đầu])

​Trình Trục Phong: Quà ngọt! Cảm ơn anh Sở [Trà sữa][Trà sữa][Trà sữa]

Chú thích: Bongpi là một loại bánh làm từ đậu hà lan vàng, thường được dùng chung với trà bơ, một đặc sản nổi tiếng của vùng Shigatse.

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...