Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 22



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 22

“…” Trình Trục Phong cạn lời.

​Basang lấy hai chiếc cốc giấy, dùng ấm sắt nhỏ trên lò rót trà cho hai người.

​Trình Trục Phong nhấp một ngụm, nhận ra trong ấm là trà sữa, loại trà màu nâu có vị mặn đặc trưng. Khả năng thích nghi với đồ ăn của cậu tốt hơn Sở Trọng Củ nhiều.

​Sở Trọng Củ dù không thể hiện ra mặt nhưng cứ cầm cốc trà trên tay, không uống thêm mà cũng chẳng nỡ đặt xuống.

​Trình Trục Phong rất tự nhiên đón lấy, rót hết phần của anh vào cốc mình.

​Bữa trưa khá đơn giản, gồm xương bò và thịt bò hầm ăn kèm với Tsampa, thêm vài miếng phô mai tự làm màu vàng nhạt.

​Xương bò vừa vớt ra khỏi nồi còn bốc khói nghi ngút, cả căn lều nồng đượm mùi bò thơm lừng, gia vị chỉ có muối và hạt tiêu.

​Ban đầu Basang còn lo hai người ăn không quen, nhưng Trình Trục Phong hoàn toàn không lộ vẻ gì là miễn cưỡng, cậu ăn rất ngon lành, miệng luôn chân thành: “Ngon quá ạ”, “Cháu ăn quen mà”, “Vâng vâng! Cháu thích lắm.”

​Thấy Sở Trọng Củ không ăn nổi phô mai, cậu liền liếc mắt, âm thầm đưa tay đón lấy rồi ăn giúp anh.

​Hành động nhỏ này khiến mẹ của Basang cười không ngớt, bà bảo vẫn còn nhiều lắm, nếu không thì bữa tối lại ở lại ăn thêm bữa nữa.

​Cuối cùng Trình Trục Phong phải bày ra vẻ mặt không thể nhét thêm nổi một miếng nào, no đến tận cổ rồi, ăn nữa là trào ra mất bà mới chịu để cậu rời bàn.

​Cầm bát đũa ra khỏi lều, Trình Trục Phong vì quá no mà ánh mắt cũng đờ đẫn cả đi.

​Sở Trọng Củ bảo: “Nghỉ ngơi chút đi, để anh đi rửa.”

“Cảm ơn anh.” Trình Trục Phong ngoan ngoãn đưa bát qua, thực tế đồ ăn trưa nay cậu cũng không quen cho lắm, dạ dày đang có chút khó chịu.

“Đồ ngốc.” Sở Trọng Củ đặt một lọ thuốc nhỏ vào lòng bàn tay cậu, “Trưa nay cảm ơn Trục Phong nhé.”

“Không có gì đâu ạ.” Trình Trục Phong nói khẽ, “Chúng ta đi cùng nhau mà, ai lãng phí ở đây cũng đều không hay, với lại em cũng không thấy khó ăn.”

​Sở Trọng Củ im lặng trong giây lát, không nói lời cảm ơn thêm nữa. Gió từ đồng cỏ thổi tới, anh đứng bên cạnh chiếc nồi còn đang bốc hơi nóng.

​Tuyết rơi lác đác, trái tim Sở Trọng Củ đập rất nhanh.

​Giữa làn hơi nước và những bông tuyết, anh nhìn dáng hình Trình Trục Phong có chút nhạt nhòa, phải ép bản thân mình bình tĩnh lại.

​Sở Trọng Củ dùng nước rửa sạch bát, xác nhận nhịp tim đã trở lại bình thường mới bước về phía Trình Trục Phong.

​Trình Trục Phong nhìn anh đi tới, cả người thả lỏng tựa vào hàng rào.

“Có lạnh không?” Sở Trọng Củ đứng trước mặt cậu, nhìn thấy bàn tay Trình Trục Phong đỏ ửng liền đưa tay ra nắm lấy.

​Trình Trục Phong ngẩn ra một chút, nhìn đầu ngón tay ửng hồng của mình mới nhận ra anh thấy cậu lạnh?

​Tay Sở Trọng Củ vừa mới tiếp xúc với nước nóng nên ấm sực, mang theo chút hơi ẩm dịu dàng và ấm áp.

“Lần sau nhớ đeo găng tay vào.” Sở Trọng Củ nói.

“Cũng không lạnh lắm, em quen rồi. Trước đây ở phòng vẽ cũng lạnh, toàn phải dựa vào rung tay để chấm sáng cho tranh đấy.” Trình Trục Phong nắm nhẹ bàn tay lại.

“Phòng vẽ khổ thế à?”

“Giáo viên bảo trời càng lạnh não càng tỉnh táo, nếu tay run không khống chế được thì đi luyện vẽ nét thẳng.” Trình Trục Phong nhún vai cười: “Em thì còn đỡ vì vẽ nhanh, lạnh quá thì lén chạy lại chỗ lò sưởi trú một lát, mấy bạn khác vẽ không được cứ đứng khóc suốt thôi.”

“Giáo viên này đúng là…” Sở Trọng Củ kinh ngạc.

“Đáng lẽ nên đưa giáo viên ấy đến bệnh viện khám xem sao.” Trình Trục Phong tự nhiên tựa vào người anh, nghiêng đầu gối lên vai anh, cười khổ: “Đến tận bây giờ em cũng không rõ các bạn ấy khóc vì lạnh hay vì không vẽ được, đằng nào thì cũng bị mắng thôi.”

“Đều nên đến bệnh viện hết.” Sở Trọng Củ bất đắc dĩ.

“May mà anh nghỉ việc rồi.” Trình Trục Phong ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười.

​Nói xong, Sở Trọng Củ bỗng khựng lại. Anh chợt nhận ra vào cái tuổi Trình Trục Phong còn là sinh viên, nếu ở cùng một khu vực, cậu hoàn toàn có thể đăng ký khám đúng vào số của anh ở khoa tâm thần.

​Sở Trọng Củ đổi vị trí tay, bao trọn lấy những ngón tay hơi lạnh của cậu: “Anh nghe đồng nghiệp kể rồi, đúng là có không ít sinh viên nghệ thuật đến khám thật.”

“Vậy ạ.” Tay Trình Trục Phong đã ấm lại, cậu ngước lên: “Anh Sở, em hỏi anh một câu được không?”

“Ừ?”

“Sinh viên mỹ thuật như bọn em ấy, chẳng phải số người thích người cùng giới cũng khá đông sao?” Trình Trục Phong ngập ngừng một chút rồi hỏi tiếp: “Có phụ huynh nào từng đến nhờ anh kê đơn thuốc Đông y để ‘điều trị’ cái này chưa?”

​Nói xong, Trình Trục Phong bỗng cứng người lại. Với tư thế hai người đang dựa sát rạt vào nhau thế này, có khi cả hai cũng phải đi uống thuốc mất. Nhưng cậu vẫn không nhúc nhích, giữ vững tâm thế “mình không cử động thì người ta không biết đâu”, cứ thế kiên cường tựa sát vào anh.

​Sở Trọng Củ nuốt khan một cái: “Anh cũng không rõ lắm, anh là bác sĩ Tây y mà.”

“À, ra vậy.” Sau lưng Trình Trục Phong đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

​Basang đang xách một túi phân bò khô, nhìn thấy hai người cứ đứng dính lấy nhau bên hàng rào thì lên tiếng: “Ơ? Hai anh lạnh thì vào trong nhà mà ngồi, vào uống thêm ít trà sữa nóng đi.”

​Trình Trục Phong vội buông tay ra, cuống quýt chỉ tay về phía đàn bò đằng xa: “Cái đó… Tôi ra chỗ đàn bò kia chụp ảnh một lát được không ạ?”

“Cứ đi đi, bò Yak hiền lắm, nhưng lúc chúng nó húc nhau thì nhớ tránh xa ra nhé.” Basang đặt cái túi xuống rồi mở cổng hàng rào: “Bảo bạn anh trông chừng cho, thấy chúng nó đánh nhau thì phải né ngay đấy.”

“Ừm, cảm ơn cậu.” Trình Trục Phong chạy lại xe lấy chiếc Nikon rồi đưa chiếc Hasselblad sang cho Sở Trọng Củ cầm hộ.

​Cái máy Nikon này vốn nổi tiếng là nồi đồng cối đá, sư tử cắn còn chẳng sao nên có bị bò húc chắc cũng không hỏng được.

​Lớp tuyết tích tụ từ đêm qua đã bắt đầu đông cứng lại, bầu trời âm u bao trùm khắp mặt đất. Hàng rào chỉ quây quanh lều, còn đàn bò Yak lại không bị nhốt trong đó mà cứ thong dong dạo bước giữa cơn gió lạnh.

​Trình Trục Phong chậm rãi tiến vào trong, giơ máy ảnh nhắm về phía đàn bò xa xa. Những con bò đứng trên sườn đồng cỏ nhấp nhô, hơi thở nóng hổi phả ra gặp tuyết tan thành những giọt nước đọng trên tấm lưng rộng dày. Giữa cánh đồng tuyết trắng xóa, thân hình đồ sộ của chúng cứ thế đón lấy gió tuyết, thản nhiên vẫy đuôi.

“Ụm bò~?”

​Trình Trục Phong nghe thấy tiếng “ụm bò” sát bên tai thì giật mình kinh hãi. Cậu hạ máy ảnh xuống, quay đầu lại thì phát hiện mình đã bị đàn bò quây kín giữa vòng tròn từ lúc nào không hay. Một con bò Yak thò lưỡi ra, l**m một cái rõ dài lên mu bàn tay cậu.

“Á á á á á! Anh Sở ơi!”

“Bò! Bò húc em!”

“Bình tĩnh đi ạ.” Tiếng cười của Basang vọng lại từ đằng xa.

​Trình Trục Phong giơ cao máy ảnh lên quá đầu, xung quanh toàn là bò. Cậu xoay người nhìn về phía Basang. Sở Trọng Củ và gia đình Basang đang đứng bên ngoài vòng vây, tay cầm mấy chiếc gậy nhỏ, thong thả lùa bớt đàn bò đang chắn đường ra.

“Cháu đừng cử động, ha ha ha ha.” Rinchen Dondrup và chồng bà vừa che miệng cười vừa cố gắng nói một câu tiếng phổ thông không mấy chuẩn xác.

​Sở Trọng Củ không cười, anh dang tay ra. Vừa rồi anh đã gọi Trình Trục Phong mấy lần, nhưng vì gió tuyết quá lớn cộng thêm tiếng bò kêu liên hồi nên cậu không nghe thấy, cứ thế càng đi càng sâu vào trong. Đến lúc anh định vào kéo cậu ra thì cậu đã bị vây chặt rồi.

“…” Trình Trục Phong nhìn Sở Trọng Củ với ánh mắt vô cùng ấm ức: “Bò l**m em!”

​Lời còn chưa dứt, lòng bàn tay cậu lại bị l**m thêm phát nữa. Đàn bò vừa kêu “ụm bò”, vừa thi nhau thò lưỡi l**m lớp muối trên tay Trình Trục Phong. Chúng xếp hàng rất có trật tự, mỗi con “nếm” một miếng rồi vẫy đuôi nhường chỗ cho con tiếp theo.

​Trình Trục Phong bị l**m đến mức tê dại cả tay, một tay vẫn giơ cao máy ảnh, tay còn lại tranh thủ lúc giữa các hiệp l**m để lén xoa đầu bò một cái.

​Sở Trọng Củ nhìn thấy cảnh này liền giơ máy lên nhắm chuẩn khung hình: Tuyết rơi, một Trình Trục Phong đang cố tỏ ra bình thản và một đàn bò Yak đang coi cậu như cục muối mà l**m lấy l**m để.

​Thấy Sở Trọng Củ chĩa máy ảnh về phía mình, khóe miệng Trình Trục Phong giật giật. Bản năng ăn vào máu của người Trung Quốc trỗi dậy, cậu giơ tay tạo dáng chữ V (✌️).

​……Sở Trọng Củ nhìn dáng vẻ giơ tay chữ V trong ảnh mà buồn cười, nhưng anh vẫn cố nhịn.

​Đàn bò vây quanh cuối cùng cũng bị lùa tản ra, tay Trình Trục Phong lúc này dính đầy vụn cỏ và bùn đất.

​Basang bảo cậu cứ giơ tay như thế mà đi rửa, đừng dại gì mà quẹt vào tuyết, vì dưới lớp tuyết đó rất có thể là phân bò.

“Lũ bò này chẳng có lý lẽ gì cả.” Trình Trục Phong vừa đi sóng đôi với Sở Trọng Củ vừa lầm bầm.

​Basang nghe thấy liền dịch lại cho ba mẹ nghe, thế là cả ba người lại được một trận cười nghiêng ngả.

​Trình Trục Phong đưa ánh mắt cầu cứu sang phía Sở Trọng Củ.

​Sở Trọng Củ giải thích cho cậu: “Trên người em có mồ hôi, mà mồ hôi thì có vị mặn. Động vật có vú đều cần muối, mùa đông muối khan hiếm nên lũ bò Yak mới l**m em để bổ sung thêm.”

“Em thành viên muối di động rồi à?!” Trình Trục Phong sực nhận ra.

​Sở Trọng Củ bồi thêm một câu: “Đến từ thành phố lớn, hương vị mới lạ.”

“Anh Sở!” Trình Trục Phong cạn lời, cái miệng này thật là…

​Quay lại trước lều, Trình Trục Phong ngoan ngoãn đi theo bà Rinchen Dondrup để rửa tay, vừa rửa vừa luôn miệng cảm ơn.

​Nhân Thanh Đốn Châu cười lắc đầu, bà không thạo tiếng phổ thông lắm, nghĩ một hồi mới nói được mấy chữ: “… Vui vẻ… đứa trẻ ngoan…”

​Trình Trục Phong không hiểu tiếng Tạng, đành nhìn sang Basang cầu viện.

​Basang dịch: “Mẹ bảo rất vui được quen biết anh, bà khen anh là một đứa trẻ ngoan.”

​Trình Trục Phong được khen đến đỏ cả mặt, vội vàng cảm ơn lần nữa.

​Thời gian không còn sớm, hai người chào tạm biệt gia đình Basang rồi lên xe. Lúc rời đi, bánh xe để lại những vết hằn sâu hoắm trên nền tuyết trắng.

​Trình Trục Phong mở cửa sổ trời, rướn người ra ngoài chụp lại toàn cảnh căn lều và đàn bò Yak.

“Tạm biệt nhé!” Trình Trục Phong hét lớn theo chiều gió, hy vọng gió sẽ mang lời chào của cậu gửi vào trong căn lều ấm áp kia.

​Sở Trọng Củ một tay giữ vô lăng, tay trái vòng qua giữ lấy eo Trình Trục Phong, nghe thấy tiếng cậu hét, khóe môi anh khẽ cong lên.

​Đóng cửa sổ trời lại, Trình Trục Phong bắt gặp anh đang cười, cậu nói: “Thực ra em cũng biết là chúng ta sẽ không gặp lại họ nữa.”

​Sở Trọng Củ liếc nhìn Trình Trục Phong qua gương chiếu hậu, chậm rãi nói: “Những điều tốt đẹp đã xảy ra rồi, sau này mỗi lần nhớ lại đều là một lần gặp lại.”

“Anh khéo ăn nói quá đi.” Trình Trục Phong cất máy ảnh đi, “Bác sĩ Sở.”

“Họa sĩ Trình, thắt dây an toàn vào, chú ý an toàn.”

​Trình Trục Phong tụt hứng ngay lập tức: “Hứ, anh tụt cảm xúc nhanh thật đấy.”

​Dù vậy cậu vẫn chưa kéo dây an toàn ngay. Trên áo lông vũ dính đầy tuyết bẩn từ lông bò, cộng thêm màn trượt mông từ sườn dốc lúc trước khiến cả trước lẫn sau đều lấm lem.

​Trình Trục Phong cởi áo ra, cuộn mặt bẩn vào trong. Cậu mang theo ba chiếc áo lông dày, nhưng quần cũng bẩn nên cứ nhìn đống quần áo sạch trong cốp xe với vẻ đắn đo.

“Em có thể thay quần ngay trên xe cũng được mà.” Sở Trọng Củ bình thản nói.

“Ồ, anh lại đoán ra rồi à.” Trình Trục Phong nhìn anh, đột nhiên thấy hơi bối rối: “Lần sau không cho anh đoán nữa.”

“Tại sao?”

“Bí mật.”

​Sở Trọng Củ tỏ vẻ tò mò, thấy Trình Trục Phong đưa tay lên môi làm động tác kéo khóa lại.

​Trình Trục Phong xoay người tìm quần áo. Bên trong cậu đã mặc sẵn quần giữ nhiệt, phần trên cũng đã từng thành thật đối diện với nhau rồi, phần dưới vẫn còn lớp quần trong nên cậu thấy chẳng sao cả, cứ thế tự nhiên thoát xác thay đồ mới ngay trên xe.

​Sau khi thu dọn gọn gàng, không gian trong xe trở nên yên tĩnh.

​Trình Trục Phong đổi một bài nhạc khác, lôi máy tính ra bắt đầu cắt dựng video.

​Men theo con đường quốc lộ phủ đầy tuyết rơi để quay về, hai người về tới Shigatse trước khi mặt trời lặn. Cạnh khách sạn có một khu phố ẩm thực, Trình Trục Phong lập tức gập máy tính lại.

​Cậu chăm chú nhìn khu phố ăn uống, bụng bỗng phát ra một tiếng “ùng ục”.

“Phong rừ rừ đói rồi à?” (ảnh trêu tiếng bụng kêu rừ rừ vì đói của Phong Phong)

“Không phải rừ rừ, nhưng em đói thật.” Dạo này Trình Trục Phong ra video rất đúng hạn, chưa bùng kèo khán giả lần nào cả.

“Giỏi thật đấy.”

“Tất nhiên rồi!”

​Xe đỗ vào bãi của khách sạn, hai người thậm chí còn chưa làm thủ tục nhận phòng, khóa xe xong là đi thẳng vào phố ẩm thực.

​Biển đèn của quán đồ ăn Nepal nhấp nháy bắt mắt. Trình Trục Phong nghe nói ở đây có mấy quán vị rất chuẩn, nhưng khi nhìn thấy quán ăn địa phương ở phía xa, cậu lại đứng hình vì phân vân.

​Sở Trọng Củ đi phía sau bảo: “Chúng ta mang theo tiền mà, quán nào cũng vào được hết.”

“Em muốn ăn cừu bốc tay và bò đắp chăn, nhưng nghe nói đồ Nepal bên này cũng ngon lắm. Khổ nỗi sáng mai phải đi ăn mì lá rồi, không thì đã chia ra ăn được.” Trình Trục Phong bất lực, “Giá mà hai quán này gộp làm một thì tốt…”

​Nhìn bộ dạng lưỡng lự của cậu, Sở Trọng Củ định bảo cậu cứ chọn chỗ nào muốn ăn nhất.

​Nhưng cuối cùng lời thốt ra lại thành: “Để anh đi mua đồ quán kia về, em cứ tìm một quán rồi gọi món trước đi?”

Ngoại truyện nhỏ

Sở Trọng Củ rất có trách nhiệm khi không cười thành tiếng, anh nhịn mãi cho đến lúc lên xe.

​Trình Trục Phong: “Cấm anh hỏi em cảm giác bị bò l**m là như thế nào đấy.”

​Sở Trọng Củ: “Thì cũng giống như được hôn thôi mà…” [Xoa đầu]

​Trình Trục Phong: “Cảm giác bị người ta cắn là như thế này à?!”

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...