Chương 39
Sở Trọng Củ cầm điện thoại, mắt dán chặt vào trang mua sắm trực tuyến. Màn hình tự động nhảy ra gợi ý bao cao su, anh bình tĩnh dời mắt đi, đổi địa chỉ nhận hàng sang huyện Burang.
Trang web tải lại kết quả tìm kiếm, anh chọn mua đủ những loại thuốc còn thiếu theo trí nhớ. Nhìn sang Trình Trục Phong đang ở bên cạnh, anh mím môi, kéo hộp y tế ở phía sau lại rồi mở ra.
“Em uống thuốc cảm rồi à.” Ánh mắt Sở Trọng Củ đảo qua hộp thuốc, quả nhiên nó không giống với những gì anh nhớ.
“Ừm, em vừa uống xong.”
Sở Trọng Củ đưa tay sờ trán cậu: “Sao vậy?”
“Phòng hờ thôi à.” Trình Trục Phong hơi nghiêng mặt, cọ cọ vào lòng bàn tay anh, “Hơi đắng, lần sau đổi hãng khác đi.”
Nghe cậu nói vậy, Sở Trọng Củ hỏi: “Ông chủ Trình, bình thường em hay uống thuốc cảm hãng nào?”
“Ờm…” Trình Trục Phong suy nghĩ một hồi, “Mua cho em túi kẹo m*t đi, vị truyền thống của Alpenliebe ấy.”
Huyện Burang không xa lắm. 7 giờ rưỡi tối, hai người đi qua một khúc quanh là đã thấy những tòa nhà trong huyện.
Khi độ cao giảm dần, phía xa hiện ra những dãy núi nối tiếp nhau, đâm toạc lên từ lòng đất. Dãy núi trắng xóa bị mây che phủ nhưng chẳng hề làm giảm đi vẻ uy nghiêm vốn có.
“Cũng đẹp thật đấy…” Trình Trục Phong ngáp liên tục mấy cái, cố gắng xốc lại tinh thần để lái xe.
“Uống ngụm nước cho tỉnh táo.” Sở Trọng Củ đưa nước qua.
“Cảm ơn anh.” Cậu ngửa đầu uống cạn, “Chỗ này đông người ghê.”
Những cửa hiệu đang mở cửa lấp lánh ánh đèn nhỏ dọc hai bên đường, nhìn kỹ còn thấy cả biển hiệu “Món Tứ Xuyên” và “Sườn gác bếp Vân Nam”.
Ngoài những người đến chờ ngắm Nhật Chiếu Kim Sơn, phần lớn du khách ghé đây vì Burang mới xây sân bay, có thể bay thẳng từ Gonggar Lhasa tới, giúp cơ thể có thời gian đệm để thích nghi với độ cao lớn hơn.
Sau khi đi vòng từ điểm cao nhất xuống, Trình Trục Phong lộ rõ vẻ không thích nghi kịp: “Buồn ngủ quá.”
“Em lên lầu ngủ trước đi, để anh sắp xếp lại quần áo.” Nhân lúc cậu lái xe, Sở Trọng Củ đã kiểm kê lại các vật tư cần thiết. Không gian có hạn, đồ đã lấy ra là khó xếp lại như cũ, cả cốp xe giờ đã chất đầy nhóc.
“Hả? Chắc em hơi bị say oxy rồi.” Trình Trục Phong dừng xe, xoa xoa mặt, “Tầm này mà bay về nhà chắc em xỉu thẳng trên giường luôn quá. Chắc anh vẫn ổn nhỉ?”
“Sao lại nói thế?” Sở Trọng Củ chưa theo kịp tư duy của cậu, hỏi lại: “Độ cao của Bắc Kinh với Thiên Tân cũng tương đương nhau mà.”
“Thành phố Atlantis chi nhánh Thiên Tân mà anh, độ cao toàn là âm thôi.”
“Thế nếu vài trăm năm sau người anh quen lẽ ra phải là người cá Trục Phong à?” Sở Trọng Củ trêu.
“Chứ sao.” Trình Trục Phong cười híp mắt gật đầu, chìa tay về phía anh, “Tranh thủ lúc em còn là người, đưa căn cước đây để em đi mở phòng.”
Ban đêm trên phố không quá đông người. Anh mở cốp xe, định sẽ xếp riêng quần áo ra, nhưng mới xếp được vài cái đã thấy chẳng việc gì phải làm thế, dù sao thì cái áo lót Trình Trục Phong đang mặc trên người cũng là của anh.
Anh im lặng thu dọn đồ đạc, tiện tay bỏ quả quýt không hiểu sao lại kẹt trong khe ghế vào túi áo.
Tiếp tục bổ sung đồ ăn vặt vào hộc chứa đồ, anh ngẩng đầu nhìn đống đồ đạc đầy ắp qua gương chiếu hậu. Thiết bị, giá đỡ, quần áo… so với hai tháng trước, nơi này đã có thêm rất nhiều thứ thuộc về anh.
Sở Trọng Củ mở điện thoại đối chiếu với danh sách mua sắm, tính toán xem làm sao để nhét thêm đống đồ mới mua vào.
Mục “Chờ gửi hàng” hiện dấu chấm đỏ, anh bấm vào xem. Đề xuất tự động lại nhảy ra, bao cao su lại xuất hiện trên màn hình.
Mua không? Mua đi, ở đây không mua được, nhỡ đâu lại dùng đến.
Liệu mục đích có lộ liễu quá không? Em ấy đã nhắc rồi, không mua mới là cố ý, mà độ cao ở đây thấp thật không? 3900m dù sao cũng thấp hơn 5000m. Suy nghĩ cứ nhảy loạn xạ trong đầu, anh tự hạ quyết tâm, dù sao dùng hay không là việc của em ấy, nhưng không mua thì là lỗi của anh.
Sở Trọng Củ hít sâu một hơi, bình tĩnh bấm vào trang đề xuất. Thời gian giao hàng đều tương đương nhau, đều là vận chuyển hàng không hỏa tốc, anh chọn quy cách xong liền thanh toán rồi tắt điện thoại.
Anh xách hộp y tế hỏi lễ tân số phòng, vừa lên tới nơi đã thấy cửa khép hờ.
Đẩy cửa bước vào, người lúc nãy bảo đi ngủ giờ đang khoác khăn lông trên vai, sống mũi bắc một cặp kính gọng bạc, đang ngồi trước bàn làm việc di chuột liên tục.
Nghe thấy tiếng cửa, Trình Trục Phong quay đầu lại, mắt vẫn dán vào màn hình, tiếng chuột kêu lạch cạch: “Anh chịu lên rồi à?”
“Ừm.” Sở Trọng Củ bước tới đặt quả quýt lên cạnh bàn, nhìn vào màn hình thấy cậu đang dựng video: “Ông chủ Trình làm việc vất vả quá, tóc còn chưa thèm sấy đã lo tăng ca rồi.”
“Trợ lý Tiểu Sở, còn không mau lại bóp vai cho em.” Trình Trục Phong hếch mũi về phía màn hình: “Làm gì có thời gian sấy, để nó tự khô luôn cho rồi. Giờ em đang bận kiếm tiền lộ phí cho hai đứa mình đi Mauritius đây.”
Sở Trọng Củ rửa sạch tay bằng nước ấm, xắn tay áo lên đến khuỷu tay rồi gỡ chiếc khăn trên vai cậu xuống.
Bàn tay anh áp trực tiếp lên da thịt cậu, hỏi: “Mỏi cơ thang à?”
Trình Trục Phong nghiêng đầu qua trái rồi lại sang phải: “Cơ ức đòn chũm cũng mỏi nữa.”
Sở Trọng Củ bất lực: “Chỗ đó không ấn bừa được đâu, anh quên mất vị trí mạch máu ở đó rồi, để anh đi lật sách xem lại đã…”
“?” Trình Trục Phong ngước lên nhìn anh: “Em không biết mô tả thế nào, thì là cái hình tam giác ở hai bên cổ ấy.”
“Mô tả chuẩn đấy.” Sở Trọng Củ dùng điện thoại tra lại vị trí mạch máu, sau đó bóp nhẹ vào khối cơ đang nhức mỏi của cậu: “Chỗ này đúng không?”
“Vâng.” Trình Trục Phong vừa hưởng thụ vừa không quên làm việc, đôi tay vẫn thoăn thoắt dựng video. Một lúc sau, cậu vỗ nhẹ vào tay anh rồi nghiêng đầu bảo: “Mấy tấm anh chụp em cũng sửa xong rồi, anh xem đi, biên tập đang đòi gấp.”
Sở Trọng Củ không rời đi, anh đứng sau lưng cậu, đặt tay lên con chuột rồi lướt xem. Về cơ bản ảnh không thay đổi quá nhiều, chỉ cắt cúp lại bố cục, điều chỉnh độ phơi sáng để lấy lại các chi tiết bị mất.
“Cảm ơn ông chủ Trình.”
“Chà, sao mà khách sáo thế?” Trình Trục Phong xoay người lại áp đảo, cậu đè lên tay Sở Trọng Củ, kéo tệp tin vào hòm thư rồi nhấn gửi.
Điện thoại nhanh chóng rung lên thông báo tin nhắn từ Cao Xuân, là hình một con chuột ôm chữ “OK”.
“Xong rồi.” Trình Trục Phong lảo đảo đứng dậy, rồi “bịch” một cái ngã vật xuống giường.
Cách đây một tiếng, cậu bị tiếng rung điên cuồng của điện thoại lôi từ trên giường dậy.
Vừa tắm xong thì Cao Xuân gọi tới, thông báo rằng buổi livestream chiều nay đang lên xu hướng tìm kiếm. Nghe nói có cả góc quay từ flycam, lập tức có người liên hệ với cô để hỏi mua bản quyền.
Sức mạnh của đồng tiền đã đánh bại cơn buồn ngủ, Trình Trục Phong bật dậy khỏi giường, cần mẫn sửa ảnh và dựng video.
Sở Trọng Củ thấy cậu nằm đó liền đưa tay nắm lấy cổ chân cậu kéo mạnh một cái, kéo cả người cậu từ đầu giường xuống cuối giường.
“Ê ê ê!” Trình Trục Phong sửng sốt kêu lên.
Sở Trọng Củ xắn ống quần cậu lên, những vết trầy xước trước đó đều đã đóng vảy hoàn toàn.
“Lành nhanh lắm, ngủ đi.” Nói xong, một tay anh chống xuống giường, tay kia tháo chiếc kính trên mặt cậu ra, gấp gọn lại rồi cài vào cổ áo mình.
“…” Trình Trục Phong nhìn anh bằng ánh mắt khác hẳn, cậu nuốt nước bọt: “Anh không cận thì cầm kính của em làm gì.”
Sở Trọng Củ đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống rồi nhướng mày: “Lại không muốn ngủ nữa à?”
“Đeo vào đi, cho em xem tí.” Trình Trục Phong không vòng vo, cậu hớn hở ngồi dậy, vẻ mong chờ hiện rõ mồn một trên mặt.
Anh mở chiếc kính gọng bạc ra, đón lấy ánh mắt đầy kỳ vọng của Trình Trục Phong rồi đeo vào.
“Hửm?” Trình Trục Phong cắn khớp ngón tay trỏ, bò dậy khỏi giường, với tay lấy máy ảnh. Không để anh kịp suy nghĩ, cậu đã ngồi lại chỗ cũ.
“Anh Sở, cứ giữ tư thế lấy kính của em lúc nãy ấy. Em muốn chụp một tấm.”
Sở Trọng Củ thấy cậu tựa vào đầu giường, bản thân anh thì khựng lại tại chỗ, không tháo kính ra cũng không biết làm gì tiếp theo, chỉ biết bất lực nhìn cậu: “Phong Phong.”
“…” Cả hai bỗng rơi vào im lặng.
Mặt Trình Trục Phong đỏ ửng lên thấy rõ, tay cậu cứ gạt công tắc máy ảnh, hết tắt lại bật.
Cậu lắp bắp giải thích: “Em… em chỉ thấy đẹp thôi, không có ý gì khác đâu.”
Chiếc máy ảnh trong tay cậu bị lấy đi.
Sở Trọng Củ không đợi cậu nói tiếp, anh ngồi xuống cạnh cậu: “Phong Phong.”
Trình Trục Phong đặt hai tay lên đầu gối, ngồi ngay ngắn thẳng lưng: “Anh đừng để bụng nhé, anh đeo kính vào trông khác biệt lắm, em chưa thấy bao giờ…”
“Cảm ơn.” Sở Trọng Củ gật đầu, cảm nhận được sự lúng túng của người bên cạnh, anh khẽ cười: “Không sao đâu, chụp được mà, chỉ là hơi bất ngờ nên anh chưa kịp phản ứng thôi.”
Sở Trọng Củ đặt máy ảnh lại vào tay Trình Trục Phong, lùi lại nửa bước rồi quỳ một chân xuống trước mặt cậu: “Thế này được chưa?”
Trình Trục Phong không trả lời ngay. Cậu do dự vài giây rồi chậm rãi gỡ chiếc kính trên sống mũi anh xuống: “Thật ra không phải em muốn chụp ảnh, mà là em muốn giữ lại khoảnh khắc này của anh.”
Nghe câu trả lời, tim Sở Trọng Củ bỗng hẫng đi một nhịp.
Chẳng đợi anh kịp mở lời, Trình Trục Phong đã cúi người xuống hôn lên môi anh, mang theo chút ý vị mời gọi. Nụ hôn rất nhẹ, rất chậm, đầu lưỡi không gặp chút trở ngại nào mà lách vào trong, hơi thở ấm nóng vương vít trên môi.
Hơi thở cả hai hòa quyện vào nhau. Dưới ánh đèn, lông mi cậu khẽ rung động. Cảm nhận được hơi ấm của đối phương, cậu hơi lùi ra một chút, nhìn thẳng vào mắt anh.
Sở Trọng Củ nhìn xoáy vào đôi mắt đầy mong chờ ấy, anh khẽ ngẩng đầu, chóp mũi cọ qua vành tai cậu: “Đổi cách khác đi, em sẽ nhớ kỹ hơn đấy.”
Tay anh siết chặt lấy eo Trình Trục Phong, giành lấy quyền chủ động của nụ hôn. Anh nghiền nát bờ môi cậu, nuốt trọn những tiếng nỉ non vụn vặt vào trong một cách đầy chiếm hữu.
Đèn vẫn sáng, tiếng máy điều hòa vốn ồn ào giờ đây bị tiếng hôn nhau đè nén, lấn át hoàn toàn.
Mái tóc Trình Trục Phong vẫn còn vương hơi nước, tơi ra giữa những kẽ tay anh. Khi anh trượt tay xuống dưới, mỗi tấc da thịt chạm nhau đều như muốn thiêu cháy đối phương.
Cả hai đều đã từng hình dung về cảnh tượng này… có thể là ở giữa đồng tuyết hay bên bờ hồ, vào khoảnh khắc hai trái tim trôi dạt va vào nhau, vào lúc họ nhìn thấy chính mình ở đối phương, hay vào những nhịp nghỉ khi mong cầu một tương lai có nhau.
Không phải là một sự khởi đầu hoảng loạn, mà là những thử thách đã được dự tính từ lâu. Sóng tuyết khẽ trào dâng, ánh sao trên trời đêm lấp lánh – nhìn kìa, những vệt sáng rực rỡ đang băng qua bầu trời.
“Phong Phong, tóc vẫn còn ẩm này.” Sở Trọng Củ cầm máy sấy, kéo người từ trong chăn ra: “Để anh sấy tóc cho, em tự lau tay đi một chút.”
“Khô rồi mà.” Trình Trục Phong nhắm mắt, cầm khăn lau lấy lệ, đầu tựa vào bụng anh: “Lau rồi nè.”
Sở Trọng Củ cứ để mặc cậu tựa vào, ngón tay khẽ xới tơi tóc để hơi nóng hong khô nốt hơi ẩm còn sót lại nơi chân tóc. Anh nắm lấy tay cậu, lau sạch lại từng ngón tay một.
Cúi đầu nhìn xuống, Trình Trục Phong ngồi đấy mà cũng ngủ quên được.
“Đừng ngủ ngồi, nằm vào trong đi.” Sở Trọng Củ dùng mu bàn tay khẽ cọ vào má cậu: “Phong Phong, ngoan nào.”
Độ cao giảm xuống, thay đổi lớn nhất chính là chất lượng giấc ngủ.
Trưa hôm sau Trình Trục Phong bị tiếng chuông điện thoại làm cho tỉnh giấc. Thấy Sở Trọng Củ vẫn chưa mở mắt, hiếm khi cậu thấy lười biếng, không muốn ra ngoài nghe máy.
“Anh Sở, Trọng Củ, anh ơi, em nghe điện thoại sẽ làm anh tỉnh giấc đấy nhé.”
“Dẻo mồm dẻo miệng.” Sở Trọng Củ véo môi cậu, khẽ cười: “Nghe đi, anh dậy rồi.”
“Hì hì.” Trình Trục Phong rúc sâu vào chăn, áp điện thoại lên tai: “Biên tập Cao, có chuyện gì vậy ạ? Vâng? Được, chị cứ nói đi, anh ấy cũng nghe thấy, em mở loa ngoài nhé.”
Nói xong cậu đặt điện thoại vào giữa hai người, khẽ bảo: “Biên tập tìm chúng ta.”
“Chào chị.” Giọng Sở Trọng Củ tỉnh táo hoàn toàn, không giống như người vừa mới ngủ dậy.
Phía Cao Xuân vang lên tiếng lật giấy: “Chào cậu, bên tôi cần xác nhận lại một chút, sau này hai cậu vẫn sẽ tiếp tục hợp tác với nhau chứ?”
“Có.” Sở Trọng Củ ngước mắt nhìn Trình Trục Phong, thấy cậu cũng đang nhìn mình chằm chằm.
“Tốt quá, vì hôm qua bên đối tác rất hài lòng với ảnh và video của hai cậu. Biết hai cậu sắp đi tới dãy Himalaya, họ muốn thu mua một bộ ảnh và video về 5 đỉnh núi cao nhất ở đó.”
“Hai người có nhận không?”
Trình Trục Phong chớp mắt, chỉ tay vào cổ tay.
“Nhận, thời hạn nộp là khi nào?” Sở Trọng Củ hỏi.
“Ngày 5 tháng 2.” Cao Xuân khẽ hắng giọng: “Cùng ngày với bộ ảnh của Trục Phong. Trục Phong? Đáng lẽ giờ này cậu phải gửi ít nhất 7, 8 tấm cho chị xem rồi chứ, sao một tấm cũng chưa thấy vậy?”
Trình Trục Phong tằng hắng lấy giọng: “Có 9 tấm rồi, nhưng chưa sửa.”
“Thế thì sửa xong rồi gửi cho chị, đừng có để tấm cuối cùng lại rồi bảo là để cho đồng bộ tông màu đấy nhé.”
“Vâng.” Trình Trục Phong nhắm mắt lại, vẻ mặt như thể mong đây chỉ là ảo giác.
“Chị gửi hợp đồng qua nhé, hai người cùng ký rồi ghi tên studio vào.”
“Vâng, chào chị biên tập.” Trình Trục Phong cúp máy, định mặc kệ tất cả để nhắm mắt ngủ nốt “5 phút” kiểu Schrodinger.
Nhưng chưa kịp nhắm mắt, cậu đã chạm phải ánh mắt đầy dò xét của Sở Trọng Củ.
“Chúng ta có studio từ bao giờ thế?”
“Anh đoán xem?” Trình Trục Phong dịch người ra sau một chút.
