Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 44



Chương 44

​Trình Trục Phong đã thu hoạch được bức ảnh cuối cùng cho bộ ảnh của mình. Trong khung hình, tuyết từ vách núi lăn xuống, linh hồn của đại ngàn nhảy vọt lên cao, phô diễn cơ thể cường tráng và kỹ năng sinh tồn điêu luyện giữa cơn gió lạnh.

​“Chụp xong rồi, vị vua của núi tuyết.” Trình Trục Phong mãn nguyện tắt máy ảnh, “Thế này thì không cần phải vắt chân lên cổ chạy về cho kịp nữa, chúng ta có thể tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi giữa đường.”

​“Ừm.” Sở Trọng Củ không biểu lộ cảm xúc gì, anh khẽ nuốt nước bọt: “Không gấp.”

​Quay trở lại trạm bảo tồn, Trình Trục Phong nhanh chóng làm quen với mọi người. Các thành viên trong đội kể cho cậu nghe rằng gần đây vào ban đêm thường có vài con hươu xạ từ trên núi xuống, có thể quan sát được qua camera giám sát.

​Trạm trưởng đứng ở cửa nghe thấy họ thảo luận liền cười đi tới: “Nếu cậu muốn xem, tối nay có thể ở lại phòng giám sát.”

​“Dạ, cảm ơn chú ạ.” Trình Trục Phong vui vẻ nhận lời.

​Đã quyết định ở lại thì tất nhiên phải ăn cơm tại trạm, mà việc vận chuyển nhu yếu phẩm lên đây vốn chẳng dễ dàng gì. Hai người cảm thấy hơi ngại nên đã vào xe khệ nệ bê ra mấy túi lớn đồ ăn vặt và nguyên một thùng nước ngọt còn nguyên tem.

​Trình Trục Phong còn định theo vào bếp để nhóm lửa thêm củi nhưng bị Tiểu Hoa đuổi ra. Anh ta bảo cơm sắp xong rồi, không cần giúp gì đâu, bảo cậu cứ sang phòng giám sát mà trải giường.

​Trình Trục Phong quay đầu nhìn Sở Trọng Củ, thấy anh vẫn còn dáng vẻ tâm sự ngổn ngang.

​“Ờm…” Trình Trục Phong ngước mắt nhìn mặt trời đang treo nghiêng trên không trung, rồi lại nhìn đồng hồ, đã 5 giờ rưỡi, “Anh còn 2 tiếng nữa. Trạm trưởng bảo tối nay phòng giám sát chỉ có hai đứa mình thôi.”

​“…” Sở Trọng Củ gật đầu.

​Trạm trưởng đẩy cửa phòng giám sát, vẫy tay gọi hai người.

​Bên trong đặt màn hình và máy tính, một chiếc giường xếp đơn giản kê ngay giữa phòng, bức tường trắng xám treo lủng lẳng một chiếc bóng đèn nối bằng dây điện.

​“Hơi đơn sơ một chút.” Trạm trưởng mỉm cười với hai người, chân thành nói: “Vất vả cho hai cậu rồi. Rất cảm ơn các cậu đã giúp nhiều người thấy được dáng vẻ của động vật tại nơi cư trú của chúng.”

​“Chú đừng nói thế ạ.” Trình Trục Phong dùng ánh mắt ra hiệu cho Sở Trọng Củ, bảo anh mau nói gì đó đi.

​“Được làm những việc này là vinh dự của chúng tôi.” Sở Trọng Củ hiểu ý, hỏi tiếp: “Trạm trưởng, chúng tôi có thể dùng tư liệu ở nhà trưng bày để làm một số về phổ biến kiến thức chống săn trộm không ạ?”

​“Thế thì tốt quá!” Trạm trưởng gật đầu mạnh vẻ, “Hai cậu cứ ổn định chỗ nghỉ đi, tôi sẽ bảo một đồng chí trẻ gửi cho các cậu các video động vật quay được bằng máy ảnh hồng ngoại trước đây.”

​Sau vài câu xã giao, trạm trưởng giới thiệu sơ qua về tình hình cụ thể của trạm. Tính cả trạm trưởng thì vào mùa hè chỉ có 4 người, trong đó có hai tình nguyện viên từ nơi khác đến. Mùa đông nạn săn trộm hoành hành, tình nguyện viên về quê nên trung đoàn biên phòng địa phương sẽ cử người sang hỗ trợ công tác.

​Đi dạo một vòng quanh trạm bảo tồn, họ dừng chân tại nhà bếp.

​Trạm trưởng cầm kẹp gắp than, cúi người bới trong đống tro, vài củ khoai tây tròn lẳn lăn ra từ lò đốt.

​“Nào, hai cậu nếm thử đi.” Jigme Ketsok dùng vải bọc lấy củ khoai, lớp tro thực vật cháy đen dính bên ngoài, chỉ cần bẻ nhẹ là lớp ruột vàng nhạt lộ ra, hương thơm quyện cùng làn khói trắng len lỏi vào mũi hai người.

​“Cháu cảm ơn.” Trình Trục Phong rút một tờ giấy trong túi ra lót tay. Thấy số lượng khoai không nhiều, cậu bảo: “Tụi cháu ăn chung một củ là được rồi ạ.”

Jigme Ketsok cũng không ép, gọi các chiến sĩ vào cùng chia nhau chỗ khoai nướng. Chia xong, nắp nồi trên bếp được nhấc ra, bên trong là thịt cừu hầm miến.

​Những sợi miến trong nồi dần trở nên trong suốt, xẻng vừa lật lên là những miếng cải thảo thấm đẫm gia vị hiện ra, nước dùng sôi sùng sục, bên thành nồi dán những miếng bánh nướng tương ứng với số người. Một tiếng “cạch” vang lên, bánh rơi vào nồi. Miếng bánh nhanh chóng hút sạch nước dùng đậm đà, cuối cùng được rắc thêm chút muối trắng tinh.

​“Thơm quá.” Trình Trục Phong gắp một miếng khoai tây bỏ vào miệng, mắt sáng lên, cậu nhét một nửa vào tay Sở Trọng Củ rồi nói: “Ngon thật đấy.”

​Sở Trọng Củ nhìn nồi thức ăn cũng hơi ngẩn người, anh vô thức nếm một miếng, nóng hổi, mềm dẻo.

Jigme Ketsok dùng bát inox múc bánh và thức ăn cho hai người: “Ở đây ấm, hai cậu cứ ăn tại đây đi, chúng tôi sang nhà ăn.” Gọi là nhà ăn, thực chất là một căn phòng đặt bàn ghế, giữa phòng đốt một chiếc lò sưởi.

​Tiểu Hoa cũng được giữ lại trò chuyện cùng họ trong bếp. Sau khi chia xong thức ăn, nồi được đun nóng lại để luộc mấy hộp sữa hạt “Sáu Quả Óc Chó” mà họ mang từ trên xe xuống.

​Chiếc bát trong tay hai người không cách nhiệt, hơi ấm lan tỏa áp chặt vào lòng bàn tay. Bên ngoài gió lạnh rít gào, ba chiếc ghế đẩu vây quanh lò lửa, tiếng gỗ cháy lách tách vui tai.

​“Ngày mai hai người dậy sớm chút nhé.” Tiểu Hoa vừa dùng đũa gắp bánh vừa nói, “Chỗ này của bọn tôi hiếm khi có người lạ đến, động vật cũng không sợ người, biết đâu lại thấy được mấy chuyện hay ho.”

​“Ừm.” Trình Trục Phong và Sở Trọng Củ nhìn nhau, “Cảm ơn anh.”

​“Hey, bọn tôi phải cảm ơn đống đồ ăn vặt của hai người mới đúng.” Tiểu Hoa xua tay bảo không có gì, rồi lấy một túi thịt hổ chay từ trong túi ra: “Ở đây nhận bưu kiện bất tiện lắm, thèm cái vị này chết đi được.”

​Ở trạm biên phòng còn có thể nhận bưu kiện, chứ ở trạm bảo tồn này đừng nói là chuyển phát nhanh, ngay cả nhu yếu phẩm cũng phải cả tháng mới kéo về một lần.

​Ăn xong, một phần nước sôi trong nồi được múc ra để rửa bát. Cả nhóm tụ tập trong bếp vớt những hộp sữa hạt đã được ủ nóng ra uống. Các chiến sĩ hỏi họ chụp xong sẽ đi đâu, Trình Trục Phong đáp là về Thiên Tân, khiến mọi người xung quanh ồ lên một hồi cảm thán.

​Các chiến sĩ lại hỏi hai người gần đây chụp được những gì, Trình Trục Phong dứt khoát lấy máy tính ra, chiếu những đoạn video đã cắt dựng sơ bộ.

​Càng trò chuyện, họ mới biết những người trong căn phòng này đều đến từ những miền quê khác nhau. Những con người từ khắp mọi phương trời tụ họp lại trong căn phòng vàng vọt ánh đèn, kể cho nhau nghe nỗi nhớ nhà và cả tình yêu dành cho mảnh đất này.

​Tuyết bắt đầu rơi, cả nhóm rộn ràng chúc nhau ngủ ngon.

​Trình Trục Phong liếc nhìn Sở Trọng Củ, thấy anh đang đổ tư liệu vào phần mềm dựng phim, dáng vẻ như sắp sửa làm việc, cậu liền đưa tay nhấn tổ hợp phím Shift + S rồi gập máy tính lại.

​“Lại đây nói chuyện chút đi.” Trình Trục Phong vỗ vỗ lên chiếc giường xếp rồi nằm vật xuống túi ngủ, phát ra tiếng “sột soạt”.

​Sở Trọng Củ ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn vào mắt cậu, khẽ nói: “Phong Phong, anh không về nhà cùng em nữa đâu. Đợi chụp xong đỉnh Namcha Barwa, đến Thái Nguyên xong anh sẽ tự mua vé về Bắc Kinh.”

​“?” Trình Trục Phong ngẩn người, nụ cười trên môi cứng lại. Cậu giơ tay chạm vào cằm Sở Trọng Củ, lạnh giọng nói: “Em mệt lắm rồi, không muốn ngồi dậy túm cổ áo anh để hỏi đâu, nên anh tự giải thích cho rõ ràng đi.”

​“…” Sở Trọng Củ há miệng định nói gì đó, cuối cùng chỉ thở dài: “Anh xin lỗi.”

​Trình Trục Phong nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc lâu, nhìn đến mức cay mắt, cậu đưa tay lên dụi: “Đến một lời giải thích cũng không có sao?”

​“Phong Phong.” Sở Trọng Củ thấy cậu rơi nước mắt, cuống cuồng đưa tay lau đi: “Bé cưng, đừng khóc.”

​“Ai khóc? Mà ai là bé cưng của anh chứ!?” Rốt cuộc cậu vẫn bật dậy, túm chặt lấy cổ áo Sở Trọng Củ: “Tại sao hả? Là em không thể ra mắt gia đình anh hay là anh không dám đối mặt?”

​Trình Trục Phong nhắm mắt lại, lục lọi lại những chuyện xảy ra gần đây nhưng hoàn toàn không nghĩ thông suốt được. Chuyện này thật vô lý, rõ ràng mọi thứ đang rất tốt đẹp, vậy mà không hiểu sao sau khi chụp xong sao chổi, Sở Trọng Củ cứ như bị trúng tà, hồn xiêu phách lạc rồi nói ra những lời không đầu không đuôi này.

​Cậu hít sâu một hồi lâu để nuốt nước mắt ngược vào trong, buông tay đang siết cổ áo anh ra: “Muốn chia tay à?”

​“Không có! Không chia tay.”

​Trình Trục Phong cúi đầu nhìn bàn tay anh đang nắm chặt lấy cổ áo mình: “Vậy phiền anh cho em một lý do.”

​“…” Sở Trọng Củ nhất thời không biết trả lời thế nào: “Phong Phong, mối quan hệ này của hai đứa mình… Lỡ mà mà lộ ra thì cái Tết này coi như xong.”

​“Cái gì cơ?” Trình Trục Phong nhíu mày, lặp lại câu nói đó trong đầu: “Hả? Ồ! Hết hồn hà~”

​“Buông ra đi.” Trình Trục Phong vỗ vỗ tay anh, rướn người tới hôn nhẹ lên môi anh một cái: “Em biết gia cảnh nhà anh mà. Em cũng khá để tâm đến việc được công nhận, nhưng em cũng sẽ không đường đột đến tận nhà đòi danh phận đâu…”

​“Anh come out rồi.” Sở Trọng Củ vuốt lại nếp nhăn trên cổ áo Trình Trục Phong, “Ở ven quốc lộ gần đỉnh Shishapangma ấy, lúc em đang ngủ.”

​Trình Trục Phong vò đầu bứt tai, đại não hoàn toàn không có chút ký ức nào về đoạn đó: “Em ngủ say đến mức anh gọi điện thoại mà em cũng không tỉnh luôn hả?”

​“Em rất mệt.” Sở Trọng Củ khẽ thở dài, “Xin lỗi, anh chưa bàn bạc trước với em.”

​Mệt? Trong đầu Trình Trục Phong xẹt qua ký ức ngày hôm đó, cậu xấu hổ bịt mặt như đà điểu rúc đầu vào cát, ngập ngừng hỏi: “Thế nhà anh… có đồng ý không?”

​“Ừm.” Sở Trọng Củ mỉm cười nói, “Thật ra lúc anh rời nhà đi, mọi người đều rất lo cho trạng thái của anh. Giờ anh ở bên em, người nhà anh còn thấy khá nhẹ nhõm, họ còn muốn cảm ơn em nữa.”

​Cũng đúng. Trình Trục Phong cào cào mái tóc đã rối bù như tổ quạ, mắt đảo một vòng quanh căn phòng nhỏ, không có camera giám sát.

​“Không cần khách sáo. Thế thì anh về nhà với em cũng đâu có sao.” Trình Trục Phong ngẫm nghĩ một hồi lại bắt đầu gãi đầu, “Người nhà em quan sát nhạy bén lắm, đúng là dễ lộ thật.”

​Sở Trọng Củ giữ lấy tay cậu, dịu dàng bảo: “Tha cho tóc đi.”

​“Em đang suy nghĩ mà.” Trình Trục Phong ngước mặt lên, bất lực nói: “Nhưng anh không về cùng em cũng bất thường lắm.”

​Tay cậu bị anh kéo lên đặt trên đỉnh đầu mình, Sở Trọng Củ im lặng dời tay đi. Trình Trục Phong hít sâu vài hơi, đầu óc giờ không chạy nổi nữa: “Em ra xe hút oxy đây.”

​“Anh đi cùng em.”

​“Khỏi.” Trình Trục Phong khoác thẳng chiếc áo khoác trên tay anh vào, đứng bên cửa, “Em muốn yên tĩnh một chút, cho em không gian riêng đi.”

​Tuyết rơi lạo xạo trên nóc xe, phủ kín cả kính trước lẫn kính sau. Trình Trục Phong nổ máy, không bật đèn, cậu vặn bình oxy ở cốp sau ra rồi tìm mặt nạ áp lên mặt mình.

​Đầu óc đang mụ mẫm bỗng trở nên minh mẫn hơn, chẳng rõ là nhờ cái lạnh hay do lượng oxy đang nạp vào.

​Cậu đặt điện thoại lên giá đỡ, bật đèn đọc sách trên đầu lên rồi gọi video cho mẹ.

​Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối. Bạch Linh đang ngồi trên giường đắp mặt nạ, vừa nhìn thấy chiếc mặt nạ oxy trên mặt con trai, nụ cười bỗng chốc cứng đờ, giọng bà hoảng hốt: “Cục cưng à, con sao thế? Thấy trong người thế nào? Để mẹ đặt vé máy bay ngay bây giờ rồi bay qua đón con về nhé. Gửi định vị cho mẹ mau.”

“Mẹ ơi, con không sao đâu.” Trình Trục Phong trấn tĩnh lại một chút, “Con có chuyện này muốn nói với mẹ.”

“Không có chỗ nào khó chịu thật chứ?” Bạch Linh lo đến mức làm rơi cả miếng mặt nạ.

“Vâng.” Trình Trục Phong tháo mặt nạ oxy ra, hốc mắt hơi cay cay: “Mẹ đắp lại mặt nạ đi… Con đang yêu rồi.”

“Ầy.” Bạch Linh ngồi lại lên giường, bóc hẳn miếng mặt nạ ra rồi vuốt vuốt ngực cho xuôi: “Chẳng phải chỉ là yêu đương thôi sao, với Sở Trọng Củ chứ gì? Sức khỏe không sao là tốt rồi, làm mẹ hết hồn.”

“Dạ, con xin lỗi mẹ.” Trình Trục Phong cụp mắt xuống, không dám nhìn vào màn hình.

“Không cần xin lỗi đâu, cục cưng ngẩng đầu lên nào. Mẹ đã bảo là mẹ luôn mong con được làm những gì mình thích mà.” Bạch Linh khẽ cười ở đầu dây bên kia, “Hơn nữa con là con trai mẹ, mẹ đã đoán ra lâu rồi.”

“Mẹ ơi…” Trình Trục Phong sụt sịt mũi.

“Khi nào thì dẫn người ta về cho mẹ gặp mặt?” Bạch Linh im lặng vài giây, “Mà thật ra mẹ cũng khá tò mò sao con lại tìm một người lớn tuổi thế. Sinh viên của mẹ đầy đứa trạc tuổi con, cũng đẹp trai lắm chứ. Có mấy đứa theo dõi tài khoản của con còn đòi mẹ cho xin tài khoản cá nhân của con đấy.”

“…” Trình Trục Phong không ngờ việc come out lại diễn ra nhẹ nhàng đến thế, nước mắt cứ chực trào ra: “Tết này con dẫn anh ấy về nhé?”

“Cấm khóc, xấu lắm.” Bạch Linh gật đầu, “Ừm, mẹ ở nhà đợi con, đợi hai đứa.”

​Trình Trục Phong rút hai tờ giấy ăn hỉ mũi thật mạnh thì nghe thấy tiếng gõ cửa xe nhè nhẹ.

​Sở Trọng Củ đợi mãi không thấy người về, lo lắng nên đuổi theo ra ngoài. Khổ nỗi kính xe đều bị tuyết phủ kín, xe lại cách âm tốt nên hoàn toàn không nghe thấy gì bên trong.

​Anh hạ quyết tâm mở cửa xe ra, liền thấy Trình Trục Phong mắt đỏ hoe, trông như vừa mới khóc xong. Màn hình điện thoại vẫn còn sáng, thấy anh xuất hiện, người bên kia lập tức cúp máy.

“Phong Phong?”

“Ừm, anh phải về nhà với em rồi.”

​Ngoại truyện nhỏ

​Trình Trục Phong: Cái trần nhà này đúng là “đỉnh của chóp”.

​Sở Trọng Củ: Phong Phong, nóc gỗ làm gì có trần nhà hả em…

​Trình Trục Phong: Ồ, anh cũng biết vậy à? Thế cái miệng sinh ra là để nói chuyện, vậy mà anh cứ thích nói một nửa giấu một nửa là sao [Phẫn nộ].

​Sở Trọng Củ: [Chống cằm] Anh xin lỗi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...