Chương 55
Ở quê nhà xa xôi, những chú chó nhỏ đang cuộn mình trong căn phòng ấm áp xoay người đổi tư thế, chẳng hề hay biết mình vừa được Boss trực tiếp tuyển dụng.
Băng trôi dập dềnh trên mặt nước, một màu trắng xóa trải dài đến tận chân trời. Cỗ xe kéo dừng lại bên bờ, cả nhóm đi dọc theo mép nước để tìm kiếm dấu vết của kỳ lân biển.
Trình Trục Phong đang điều khiển flycam. Lúc cậu tháo găng tay để lau lớp sương muối trên màn hình, Sở Trọng Củ đã kịp nhét một miếng giữ nhiệt vào lòng bàn tay cậu.
“Chú ý một chút, sức gió ở đây lớn quá.” Sở Trọng Củ quấn dây đeo máy ảnh vào tay, dựng chân máy trên lớp tuyết dày để chắn luồng không khí lạnh đang ập thẳng vào mặt.
“Vâng.”
Trình Trục Phong ngẩng đầu nhìn thiết bị bay lên không trung. Thời tiết quá lạnh khiến cánh quạt của flycam dường như quay chậm hơn bình thường. Dưới ống kính là lớp băng trắng muốt, ẩn hiện giữa những tảng băng là các rãnh nước mảnh mai.
Ở góc độ này máy ảnh không thể chụp tới, nên sau khi bàn bạc, để có góc hình đẹp nhất, Sở Trọng Củ đã cùng người dẫn đường và Hạ Từ tìm cách tiến ra phía trên lớp băng.
Trình Trục Phong điều khiển flycam bay dọc theo các khe nứt của tảng băng. Trong khung hình, bóng dáng của Sở Trọng Củ nhỏ dần rồi biến mất. Flycam cần ghi hình các rãnh nước trên băng nên cậu không thể đi theo họ.
Mỗi hơi thở ra đều biến thành làn khói trắng, hơi nước đông cứng lại trên vành mũ. Đinh sắt của giày leo núi cắm phập vào mặt đất, cái lạnh và áp lực khiến cậu chẳng còn nhận ra thời gian đang trôi qua.
Đèn báo pin chớp tắt, cậu điều khiển flycam bay về phía mình. Đúng lúc đó, những làn hơi trắng bốc lên từ mặt nước.
Trình Trục Phong lập tức cho máy bay lại gần, giữ một khoảng cách an toàn.
Một nhóm bóng đen trồi lên khỏi mặt băng, những chiếc răng nanh kỳ lạ vươn ra từ làn nước.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, chiếc flycam đã trở thành đôi mắt của con người, lặng lẽ dõi theo và trộm nhìn vào cuộc sống của chúng.
Cuối tháng 3, chúng di cư từ vùng biển sâu đến vùng nước nông để kiếm ăn. Khoảng thời gian ngắn ngủi để hít thở trôi qua, những chiếc ngà dài trắng muốt chìm xuống mặt nước, biến mất khỏi màn hình.
Điện thoại vệ tinh phát ra một tràng tiếng rè, Trình Trục Phong nghe thấy người dẫn đường đang trao đổi với Cao Xuân.
Tốc độ nói của người dẫn đường quá nhanh, Trình Trục Phong chỉ nghe loáng thoáng được mấy chữ qua tai nghe: “Chúng ta đi thôi”, “Có bão tuyết”…
Flycam hạ cánh, bàn tay cậu bắt đầu run rẩy không kiểm soát được. Cậu phải tự ngắt mạnh vào cánh tay một cái để trấn tĩnh rồi mới nhặt máy lên.
Sắc mặt Cao Xuân không được tốt, chị bước tới bảo: “Trục Phong, cậu thu dọn thiết bị đi, chúng ta quay về trạm khảo sát trước.”
“Vâng.” Trình Trục Phong ngoái đầu nhìn về hướng nhóm của Sở Trọng Củ vừa rời đi vài giây. Cậu gập chân máy lại, định dùng máy ảnh chụp lại những dấu chân còn sót lại trên tuyết nhưng lại thấy điềm chẳng lành, cuối cùng cậu tắt máy: “Đi thôi ạ.”
Sự chuyển giao giữa đêm cực và ngày cực khiến thời gian trời sáng rất ngắn. Ngồi trên xe kéo, mấy lần cậu định mở lời hỏi thăm tình hình bên phía Sở Trọng Củ, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của mọi người xung quanh, cậu lại thấy nói ra cũng chỉ làm tăng thêm áp lực.
Bầu trời vốn trong xanh chỉ trong vòng nửa giờ đã biến đổi lạ thường. Tuyết bị gió cuốn đi tạo thành những mảng như vảy cá, bám chặt vào hai bên thành xe kéo.
Mắt thường giờ đây không thể nhìn quá ba bước chân, bên tai chỉ còn tiếng gió rít gào lồng lộng. Đàn chó kéo xe đưa họ tiến về phía trước trong cơn bão tuyết.
Không biết đã bao nhiêu lần cậu quay đầu lại với hy vọng tìm thấy bóng dáng của chiếc xe kéo còn lại, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thấy gì. Cậu chỉ có thể vụng về dùng tay nhắn tin, nhưng vì không có tín hiệu, màn hình hiện lên một hàng dấu chấm than đỏ chót. Nỗi lo âu lan tỏa trong lòng, dù biết có người dẫn đường đi cùng sẽ không sao, nhưng đại não cậu vẫn không ngừng vẽ ra những kịch bản đáng sợ.
Đến khi xe kéo dừng lại cậu cũng không hề hay biết. Vai bị vỗ nhẹ, cậu ngước lên bắt gặp ánh mắt lo lắng của Cao Xuân.
Chẳng đợi chị kịp lên tiếng, Trình Trục Phong đã đứng dậy xách thiết bị nặng nề: “Em không sao, em đi xuất tư liệu ra đã. Chị nghỉ ngơi sớm đi ạ.”
Cao Xuân hơi nghẹn lời, chị gật đầu: “Được rồi, cậu cũng vào nhà đi, không có chuyện gì đâu.”
Máy sưởi trong phòng tỏa nhiệt ấm sực. Trình Trục Phong và Giang Yến Thanh ngồi bên bàn, chỉ gật đầu chào nhau một cái rồi ai nấy tập trung vào việc của mình.
Trình Trục Phong xuất video, tạo thư mục mới rồi tải lên đám mây để sao lưu.
Cậu theo bản năng định hỏi Sở Trọng Củ về những gì anh quay được, nhưng rồi khựng lại một chút. Cậu nhớ lại lời anh nói ở làng tuyết Baga – Từ đầu đến cuối, việc đi theo em là lựa chọn của anh.
Lúc đó cậu không biết phải phản bác thế nào, nhưng giờ thì cậu đã hiểu. Cậu khoác áo vào, định đi tìm người dẫn đường.
“Ơ?” Giang Yến Thanh đang cầm một màn hình điện tử, thấy cậu định ra ngoài thì mỉm cười rồi nói: “Bên anh có định vị này, chúng ta cùng ra cửa đợi đi.”
Trình Trục Phong ghé sát lại, thấy một chấm đỏ nhỏ trên màn hình đang di chuyển chậm chạp, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Cậu gật đầu.
“Cho em hỏi cái anh đang cầm là gì vậy?” Trên vành mũ của Trình Trục Phong vẫn còn vương một lớp tuyết, ánh mắt cậu dán chặt vào chấm đỏ: “Chính xác quá.”
“Thường là thiết bị định vị gắn trên các loài cá.” Giang Yến Thanh đưa màn hình qua: “Anh Hạ quanh năm lênh đênh trên nước, để anh yên tâm nên lúc nào anh ấy cũng đeo nó bên hông.”
“Anh có thể gửi cho em đường link mua cái này không?” Trình Trục Phong chớp mắt hỏi.
“Haha, cậu lo lắng quá rồi.” Giang Yến Thanh mỉm cười dịu dàng, nhướng mày: “Để lát nữa anh hỏi anh Hạ xem có cái nào mới thì gửi tặng cậu một cái, thả lỏng đi.”
“Cảm ơn anh.” Trình Trục Phong hơi ngại ngùng gãi đầu: “Anh Giang có thích đặc sản gì không, khi nào về nước em gửi tặng anh.”
“Muốn trả nợ ân tình ngay lập tức sao?” Giang Yến Thanh bật cười thành tiếng: “Lát nữa vào nhà chúng ta kết bạn nhé, để anh nghĩ xem mình thích gì nào.”
“Vâng!”
Chấm đỏ ngày một gần hơn, túi quần của Trình Trục Phong khẽ rung, cậu lấy điện thoại ra.
Một bức ảnh chụp cận cảnh chú kỳ lân biển hiện lên trên màn hình. Làn da màu xám xanh với những vân da rõ nét, đôi mắt đen sâu thẳm chứa đầy làn nước, con ngươi đang phản chiếu lớp băng trắng xanh.
Trình Trục Phong nhìn bức ảnh rồi đứng bật dậy, nhanh chóng vào phòng lấy máy ảnh ra, mở máy và hướng ống kính về phía màn mưa tuyết trắng xóa trước mặt.
Tiếng th* d*c nặng nề xuyên qua gió lọt vào tai, tiếng màn trập vang lên liên hồi. Trong khung hình là bóng dáng mà cậu đã mong đợi từ lâu – đàn chó, cỗ xe kéo, và người đang cầm máy ảnh trên xe.
Sở Trọng Củ cũng đang chụp, trong ống kính của anh là Trình Trục Phong đang ngồi trên bậc đá trước cửa. Một lớp tuyết đọng trên vai và đầu cậu, chiếc máy ảnh trên tay cậu nháy lên ánh đèn lấy nét màu cam, nổi bật giữa trời tuyết mịt mù.
Anh nhảy xuống khỏi xe kéo, rảo bước về phía trước, mỗi bước chân đều mang theo sự nôn nóng khó kìm nén. Anh đeo chéo máy ảnh ra sau hông, vươn tay kéo Trình Trục Phong từ dưới đất đứng dậy. Tuyết trên đỉnh đầu rơi xuống đôi bàn tay đang nắm chặt, gió thổi tuyết bay nhưng chẳng thể len vào giữa hai lòng bàn tay đang đan vào nhau.
“Chụp đẹp lắm.” Trình Trục Phong mỉm cười nói.
Sở Trọng Củ nhìn cậu, trong mắt lấp lánh niềm vui của người vừa trở về từ cõi chết: “Ừ, cũng nhờ thầy Trình luyện cho anh phản xạ cơ bắp này đấy.”
Vào đến trong phòng, Sở Trọng Củ trực tiếp xuất ảnh từ thẻ nhớ ra. Lúc này Trình Trục Phong mới phát hiện có điểm bất thường, góc chụp thực sự quá gần, giống như vết nứt trên băng nằm ngay dưới chân anh vậy.
“Tiêu cự ở đây là bao nhiêu?”
“320mm.” Sở Trọng Củ liếc mắt nhìn qua, “Sao vậy?”
Trình Trục Phong nhấn lưu, rút thẻ nhớ ra rồi đi lấy pin đang sạc và máy ảnh.
Tay cậu bị Sở Trọng Củ giữ lại. Trình Trục Phong ngẩng lên, cau mày: “Sao anh lại lừa em?”
“Sợ em giận.” Sở Trọng Củ rút thẻ nhớ trong tay cậu bỏ vào hộp, “Không nhìn thấy thì chắc là… sẽ bớt giận hơn một chút?”
“Em đang giận rồi đây.” Trình Trục Phong hít một hơi thật sâu, “Có phải lớp băng đã bị nứt ra không?”
“Ừ, xin lỗi em.” Sở Trọng Củ rủ mắt, “Anh không cố ý, nhưng mà…”
Trình Trục Phong im lặng cúi đầu nhìn chằm chằm vào chú cá voi đang trồi lên mặt nước trên màn hình: “Bức ảnh này có thể sẽ được chọn làm bìa tạp chí đấy.”
Là một nhiếp ảnh gia phong cảnh, cậu hiểu rõ trong khoảnh khắc đó, ký ức cơ thể sẽ khiến họ đứng chôn chân tại chỗ để nhấn nút chụp. Đến khi đại não nhận ra điều gì vừa xảy ra thì đã quá muộn rồi.
Trong hoàn cảnh đó, Trình Trục Phong biết mình tuyệt đối cũng sẽ không bỏ chạy.
“Vậy sao.” Sở Trọng Củ mím môi, không ngờ cậu lại nói câu này.
“Đúng vậy.” Trình Trục Phong điều chỉnh tư thế ngồi, thẳng lưng lên, “Lần sau nếu không có em ở đó, anh vẫn phải chạy đi nhé.”
Sở Trọng Củ thấy cậu cười: “Nghĩa là sao?”
Trình Trục Phong chống cằm, đôi mắt cong cong: “Nếu có chết, chúng ta cố gắng chết cùng nhau.”
“Được.” Sở Trọng Củ gật đầu. Giống như lời Trình Trục Phong nói, họ sẽ chết vào lúc cả hai đều không thể nhấc nổi bước chân.
Lúc trò chuyện trong phòng chỉ có hai người nên họ nói năng chẳng chút kiêng dè, hoàn toàn không để ý có người vừa bước ra từ nhà vệ sinh.
“Khụ khụ khụ…” Giang Yến Thanh bị sặc nước miếng, ngượng ngùng hỏi, “Nhiếp ảnh gia phong cảnh các cậu điên rồ thế sao? Chụp ảnh và tuẫn tình phải tiến hành cùng lúc mới chịu à?”
Hạ Từ đưa tay vỗ về lưng anh: “Không sao, anh không để em chết dưới biển đâu.”
“Woa, cảm ơn anh nhiều nha.” Giang Yến Thanh vô cùng cạn lời, “Mọi người vẫn nên nỗ lực bình an vô sự đi, biết đâu sau này còn hợp tác nữa mà.”
Chuyến quay chụp kéo dài liên tục hơn nửa tháng. Hai người vốn là những tay máy kỳ cựu trở về từ Tây Tạng nên thể lực miễn bàn. Nhưng Cao Xuân và Giang Yến Thanh không chịu nổi gió lạnh nên chỉ ở lại trạm khảo sát soạn thảo bản thảo tạp chí, còn Hạ Từ thì chạy đôn chạy đáo lo liệu cho cả hai bên.
Việc quay chụp dần đi đến hồi kết. Từ ngày thứ hai, Trình Trục Phong và Sở Trọng Củ không tách rời nhau nữa. Họ dùng dây thừng buộc vào nhau để cùng đứng trên lớp băng, chụp được cảnh kỳ lân biển rời khỏi vịnh để tiến về khu vực kiếm ăn mùa hè.
Tối nay dự báo thời tiết báo tin về một đợt cực quang bùng nổ mà cả hai đã mong đợi từ lâu. Vì vậy họ đã mượn túi ngủ và lều của trạm khảo sát, dự định sẽ thức trắng đêm bên bờ biển để săn cực quang.
Khi thấy hai người vác túi ngủ ra ngoài, người dẫn đường nhìn họ với vẻ mặt kinh hoàng, liên tục lắc đầu và kích động thốt lên: “Gấu Bắc Cực đã tỉnh giấc rồi, ra ngoài là bị ăn thịt đấy!”
Vì quá kích động mà tốc độ nói của người hướng dẫn ngày càng nhanh, thậm chí anh ta còn tuôn ra cả tiếng Inuit bản địa, khiến cả nhóm chỉ còn nước đoán mò ý nghĩa của vế sau.
“Các cậu không hợp làm thức ăn cho gấu Bắc Cực đâu, điều đó chẳng tốt cho sức khỏe của gấu mà cũng chẳng hay ho gì cho mạng sống của các cậu, tệ lắm đấy.”
“?” Trình Trục Phong và Sở Trọng Củ nhìn nhau, đùa lại: “Chắc là vì chúng tôi ăn quá nhiều chất bảo quản rồi, gấu Bắc Cực mà ăn vào sẽ biến thành mẫu vật trưng bày luôn.”
Sở Trọng Củ nhét một viên kẹo gừng vào miệng cậu: “Ăn nhiều vào, biết đâu nó lại chê em cay đấy.”
Cao Xuân cười khổ: “Hai đứa nói chuyện ghê quá, tinh tế chút đi…”
Chị rất muốn đưa thêm cảnh cực quang vào đoạn video giới thiệu của tạp chí điện tử, nhưng cũng không muốn Trình Trục Phong và Sở Trọng Củ bị gấu ăn thịt, nên quyết định dùng đến năng lực đồng tiền.
Cuối cùng, đích thân người hướng dẫn lái xe chờ sẵn bên cạnh, đồng thời cho hai chú chó kéo xe ở cùng họ trong lều để canh chừng.
Nửa tháng qua, cứ hễ rảnh rỗi là Trình Trục Phong lại giúp anh ta cho chó ăn, nên hễ thấy cậu xuất hiện là chúng lại vẫy đuôi, dựng đôi tai hình tam giác chạy đến cọ cọ.
“Hand shake.” Cậu ngồi thụp xuống, ngửa lòng bàn tay: “Tay trái~ tay phải~ Đúng rồi!”
Hai cái vuốt to tướng đặt lên tay cậu, cái đầu chú chó tựa vào vai làm cậu mất đà loạng choạng.
Trình Trục Phong ngồi bệt lên mũi giày của Sở Trọng Củ, ngẩng đầu cười với anh: “Khỏe thật đấy, chó ngoan!”
“Phong Phong.” Sở Trọng Củ luồn tay dưới nách cậu, nhấc bổng người dậy: “Quần áo lại dính đầy bùn rồi, bẩn quá.”
“Giỏi lắm!” Trình Trục Phong xoa đầu chú chó trước, sau đó quay sang nhìn anh: “Anh cũng giỏi lắm!”
“…”
Ánh đèn thị trấn mờ dần rồi biến mất sau lưng. Tháng 4 đến mang theo những đợt tuyết thưa dần, mây cũng mỏng đi.
Băng qua lớp tuyết đóng băng, người và chó chen chúc ở ghế sau. Flycam và những ống kính đã bọc lớp bảo vệ, cùng một khẩu súng được đặt sẵn ở ghế phụ.
“Mong chờ không?” Trình Trục Phong ấn đầu chú chó xuống, nhoài người xem ứng dụng thời tiết.
“Cực quang thì rất mong chờ.” Sở Trọng Củ khẽ cười, “Còn gấu Bắc Cực thì miễn đi.”
Người dẫn đường đỗ xe gần một vị trí đã được đánh dấu có thể cắm trại sát eo biển Eclipse, hai người xách lều xuống xe.
Mặt băng và tuyết đông cứng không tiện đóng cọc, chiếc lều chủ yếu chỉ để chắn gió.
Cả hai dựng chân máy hướng về mặt biển đóng băng, flycam đặt trên nóc xe sẵn sàng cất cánh bất cứ lúc nào.
Máy ảnh của Trình Trục Phong lắp ống kính quay phim, Sở Trọng Củ ăn ý lắp một ống kính góc rộng 12mm.
Trên màn hình là ánh sao rực rỡ. Anh thiết lập xong thông số máy ảnh và bắt đầu ghi hình tự động. Mặt biển đóng băng phản chiếu bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.
Hai người và hai chú chó chen chúc trong chiếc lều nhỏ. Họ ngồi ở giữa, Trình Trục Phong tháo găng tay xoa đầu chú chó bên cạnh: “Nghe nói chúng là họ hàng của loài sói, trông oai thật đấy.”
Sở Trọng Củ biết cậu lại nhớ đến chiếc lều bị sói xé rách của hai người, anh xuyên qua lớp áo lông vũ v**t v* lưng cậu: “Nhưng suy cho cùng thì cũng khác nhau, chúng sẽ không xé quần áo chúng ta đâu.”
“Phải rồi.” Trình Trục Phong lấy điện thoại từ trong túi ra, nhìn tín hiệu lúc có lúc không: “Em livestream một lúc nhé, mất mạng thì thôi.”
Sở Trọng Củ đăng nhập tài khoản của mình, kẹp điện thoại vào ngăn lưới trên đỉnh lều. Camera điện thoại thu trọn bóng lưng của hai người, chú chó Greenland nằm phủ phục bên cạnh và cả màn hình máy ảnh đang hoạt động.
“Cùng live nhé.”
Với góc độ khác nhau, điện thoại của Trình Trục Phong quay cảnh trời đêm đầy sao và vùng biển đóng băng tĩnh lặng, nên cậu có nhiều thứ để giới thiệu hơn.
“Chào buổi tối mọi người, ở trong nước chắc là khoảng 1 giờ chiều nhỉ.” Cậu cúi đầu nhìn bình luận: “Livestream bầu trời sao này có hướng dẫn vẽ tay không à? Ừm, sẽ có nhé, lúc đó mình sẽ thêm cả bản đồ chòm sao vào.”
Trình Trục Phong ngáp một cái, gác điện thoại lên máy ảnh rồi kín đáo tựa đầu vào vai Sở Trọng Củ để mượn lực.
“Không phải đi chơi đâu, chuyến này là đi công tác, đúng vậy, rất gần vòng Bắc Cực.” Cậu thong thả trả lời những dòng bình luận đang giật lag điên cuồng: “Ừm, trợ lý nhỏ thực ra lớn tuổi hơn mình, thực ra hiện tại là cộng sự. Mãnh Vỡ Cuồng Phong là tên studio của bọn mình, không phải là trái nho đâu.”
“Lạnh lắm, thật sự rất lạnh… Lý do livestream á? Cứ coi như đây là giờ nghỉ trưa, ngắm nhìn bầu trời đêm một chút, xem xong rồi lại phải đối mặt với những vụn vặt trước mắt… Nói cách khác, chúng ta đều đang sống tốt ở những nơi khác nhau. Thật tuyệt vời!”
“Gặp một cô bé, em ấy bảo những người nỗ lực làm việc đều rất ngầu…”
Bình luận lag đến mức hoàn toàn không nhúc nhích được nữa, Sở Trọng Củ nắm lấy tay cậu ở góc mà camera không quay tới.
Trình Trục Phong không quay đầu lại, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy: “Anh Sở, có người nói từng đi khám chỗ anh kìa… Em không trả lời đâu, coi như không thấy vậy.”
“Ừm.” Sở Trọng Củ khẽ cười: “Hy vọng mọi người đều sẽ thuận buồm xuôi gió.”
Họ không nói gì nữa, để mặc thời gian trôi đi. Anh không cho rằng việc buông bỏ tất cả để theo đuổi tự do là đúng đắn hoàn toàn.
Trong một trận cuồng phong, những kiến trúc cũ có thể bị xé tan tành, nhưng công tác tái thiết vẫn sẽ dựng lên những ngôi nhà mới ngay tại vị trí ban đầu.
Lựa chọn của hai người cũng chỉ là thay đổi môi trường, thay đổi một phương thức, nhưng bản chất vẫn là tiếp tục sống và nỗ lực kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Họ luôn hy vọng những bức ảnh và video của mình có thể đem lại chút an ủi và dư vị cho những người hiện chưa thể đi xa, trở thành một chút chỉ dẫn cho những ai sẽ bước chân lên con đường này trong tương lai.
Bầu trời đêm tuyệt đẹp, những vì sao đủ màu sắc treo mình trên nền trời xanh thẳm. Gió thổi lướt qua lớp lông trên vành mũ của hai người, tiếng thở của mấy chú chó vang vọng trong căn lều nhỏ.
Phòng livestream hoàn toàn tối đen. Trình Trục Phong khẽ chạm đầu ngón tay vào màn hình, thấy thông báo mất tín hiệu, cậu thử kết nối lại vài lần nhưng cuối cùng vẫn vô vọng.
“Bên em rớt mạng rồi.”
Sở Trọng Củ lấy chiếc điện thoại phía sau xuống, màn hình không còn hình ảnh nhưng các dòng bình luận vẫn đang cuộn lên.
Một dòng bình luận hiện ra kèm theo biểu tượng mặt mệt mỏi: “Nhưng cuộc sống đâu phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, tôi chỉ thấy một phòng live lag điên cuồng và màn hình đen thui.”
Hai người trong lều nhìn nhau mỉm cười, chẳng rõ ai là người lên tiếng trước, ai là người gõ xuống dòng chữ ấy.
Mảnh Vỡ Cuồng Phong: “Không sao cả, vạn vật đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng chiếu vào.”
Ngay sau đó, phòng livestream trên điện thoại hoàn toàn đóng lại. Trình Trục Phong rút dây sạc, dán một miếng giữ nhiệt vào lưng điện thoại rồi vỗ vỗ mông chú chó bên cạnh: “Em sợ máy bị cóng đến sập nguồn không mở lên được, còn phải…”
“Phong Phong.” Sở Trọng Củ đưa tay vỗ vai cậu, “Nhìn đằng này trước đã, ánh sáng đến rồi.”
“Dạ?”
Trình Trục Phong nhìn về phía giao điểm giữa biển băng và bầu trời sao. Những đám mây xoắn lại thành những sợi chỉ mềm mại, nhẹ tênh, đan xen vào nhau như dải lụa lướt theo gió. Một vệt xanh lục u tối từ từ xuất hiện, quấn quýt bên trong đó.
Cậu không phân biệt được là mây bị cực quang nhuộm màu, hay là một ngôi sao băng vừa xẹt qua bầu trời. Cho đến khi mây bị gió thổi thành hình, từng chút một tan ra, sắc xanh lục mới phóng khoáng và hào phóng phủ kín cả bầu trời, tràn lên cả mặt biển đóng băng.
Tay phải Sở Trọng Củ lấy điện thoại của Trình Trục Phong ra, mở khóa, tay trái choàng qua vai kéo cậu vào lòng mình, nghiêng người nói: “Quay xong rồi chúng ta sẽ ngắm bằng mắt thật kỹ.”
Đoạn video chỉ dài chưa đầy mười giây, không có bố cục được tính toán kỹ lưỡng, chỉ có cơ thể họ đang tựa sát vào nhau và dải cực quang không thể ngó lơ kia.
Quay xong, anh bật chế độ bay tự động cho chiếc flycam đã thiết lập sẵn thông số.
Họ không nhìn vào màn hình điều khiển flycam nữa, mà ngẩng mặt lên đúng như lời Sở Trọng Củ đã nói, nhìn bằng chính đôi mắt của mình.
Đôi mắt đã sớm thích nghi với bóng tối, họ nhìn cực quang lung linh như cầu vồng, bùng nổ từ phía chân trời xa xôi, mở rộng rồi cuộn trào lên ngay đỉnh đầu.
“Xa thật đấy.” Khoảnh khắc Trình Trục Phong ngẩng đầu lên, chiếc mũ trùm đầu tuột xuống, “Chúng ta thực sự đã đi một quãng đường rất xa.”
Khi ánh sáng của những vì tinh tú vượt qua hàng triệu năm ánh sáng để hội ngộ cùng cực quang tại nơi này, dưới bầu trời sao, họ cũng đã vượt qua vạn dặm để gặp được nhau, và trao nhau câu “Anh yêu em”.
Dù là một trận cực quang bùng nổ phủ kín bầu trời thì thời gian duy trì cũng không quá 2 phút.
Ngay sau đó là những cơn gió dữ dội thổi tới, flycam không thể tự động quay về.
Sở Trọng Củ nhìn Trình Trục Phong chuyển sang thao tác thủ công. Cậu nghiêng thân máy nương theo chiều gió trên không trung, mấy lần bị thổi chệch khỏi quỹ đạo. Anh không cần lên tiếng, vì anh biết Trình Trục Phong sẽ đưa được flycam trở về, cậu nhất định làm được.
Cuối cùng không phụ sự kỳ vọng, chiếc flycam run rẩy hạ cánh bên cạnh lều. Ngay khoảnh khắc nó chạm đất, Sở Trọng Củ đã kịp thời giữ chặt lấy thân máy.
“Cảm ơn anh.” Trình Trục Phong thở phào nhẹ nhõm, “May mà không phụ năng lực đồng tiền của biên tập Cao.”
“Đừng khách sáo.” Sở Trọng Củ ngồi lại vào trong lều, kéo khóa cửa lại: “Anh muốn xem thử thành quả.”
Tư liệu được truyền không dây vào điện thoại. Ánh sao bị ngăn cách bên ngoài căn lều nhỏ, nguồn sáng duy nhất lúc này chính là màn hình trong tay anh.
Hai người chụm đầu bên màn hình nhỏ xíu. Lúc này ánh sáng trong video phản chiếu vào không gian hình tam giác của chiếc lều, trở thành dải cực quang duy nhất thuộc về riêng nơi này.
Khác với mắt thường, ngoài màu xanh lục gần như thuần khiết, trong video còn thấy rõ hơn những vầng sáng màu tím không ngừng gợn sóng.
“Anh Sở, anh có vui không? Chắc là vui nhỉ, cảnh này thực sự quá đẹp.” Đồng tử của Trình Trục Phong cũng chứa đầy ánh cực quang, cậu tự hỏi tự trả lời, cho đến khi những lời nói ấy bị người trước mặt nuốt trọn vào trong.
Kể từ đó, cực quang có thêm sắc nâu, đó là đôi mắt của người mình yêu. Sở Trọng Củ nhìn sâu vào mắt cậu, cả hai đều đang ngắm nhìn dải cực quang duy nhất của riêng đời mình.
