Chiều Hôm - Kiều Mạch Họa

Chương 12



Tôi nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn ông ta, lặp lại lời vừa nói một lần nữa:


“Thẩm tiên sinh, tôi đã nói rồi, tôi không phải là vợ ông, cũng chẳng phải là quả hồng mềm để ông muốn nắn thế nào thì nắn.”


“Tôi nhắc lại với ông một lần nữa.”


“Không được phép tới gần Thẩm Mộ.”


“Nếu không…” Tôi cầm ly cà phê nóng bỏng rót thẳng lên đầu ông ta: “Tôi nhất định sẽ không tha cho ông đâu.”


34.


Tôi tuy rằng không tán thành việc lấy bạo chế bạo, nhưng cũng không thể không thừa nhận, bạo lực đôi khi lại giải quyết vấn đề rất hiệu quả.


Giang Thành vốn là địa bàn của những thế gia lâu đời, ông ta đấu không lại tôi, chỉ có thể thầm hận mà hoàn toàn biến mất khỏi nơi này.


Sau khi hôn lễ kết thúc, Thẩm Mộ ôm lấy tôi trên chiếc giường cưới, cứ lăn qua lăn lại mãi như một đứa trẻ, nụ cười có chút ngây ngô.


“Uyển Uyển, Uyển Uyển...”


Hắn lẩm bẩm như thể vẫn chưa dám tin vào sự thật: “Cuối cùng tôi cũng cưới được em rồi.”


“Đồ ngốc.”


Tôi vừa bực vừa buồn cười vỗ vỗ lưng hắn: “Uống nhiều rượu như vậy rồi, đi tắm rửa đi.”


Hắn cười hì hì rồi bước vào phòng tắm. 


Tôi thay bộ nội y đã đặc biệt chuẩn bị cho đêm tân hôn, tạo dáng trên giường đợi hắn. 


Phải nói rằng so với Thẩm Mộ, tôi thực sự “sành sỏi” hơn nhiều.


Giây phút đầu tiên nhìn thấy tôi, đôi mắt hắn lập tức sáng rực lên, cuống cuồng lao tới như một chú cún chưa được thuần hóa. 


Tôi mệt đến rã rời, vậy mà hắn vẫn tinh thần phấn chấn, cứ áp sát vào rồi dành cho tôi những nụ hôn vụn vặt.


Vừa hôn, hắn vừa ngây ngốc gọi tôi là “bảo bối”. 


Cuối cùng, tôi chìm vào giấc ngủ trong cơn mơ màng.


35.


Đêm đó, tôi đã mơ một giấc mơ không mấy tốt lành.


Tôi mơ thấy kiếp trước của Thẩm Mộ. 


Sau khi tôi đào hôn, ba của hắn đã đến để kích động hắn. Ông ta đắc ý nói:


[Con xem, con sẽ sớm không nhịn được mà bắt nó trở về, nhốt lại, giống như cách tôi đã làm với mẹ con thôi.]


[Đừng che giấu nữa, bản tính của con chính là một kẻ điên tham lam. Mẹ con hiện tại thế nào, thì tương lai của nó cũng sẽ y hệt như thế. Nó sẽ bị con giày vò đến phát điên.]


Tôi thấy Thẩm Mộ đau đớn ôm đầu, lặp đi lặp lại những tiếng gầm nhẹ trong căn phòng đầy ắp ảnh của tôi. 


Gương mặt hắn dữ tợn, không ngừng thốt ra chữ “Không”.


Hắn không muốn làm tổn thương tôi. 


Cho nên hắn đã quyết tuyệt lựa chọn kết thúc sinh mạng của chính mình.


Giấc mơ khiến tôi bừng tỉnh, lưng áo đẫm mồ hôi lạnh. 


Mở mắt ra, Thẩm Mộ đang ôm lấy tôi, gương mặt khi ngủ trông thật điềm tĩnh. 


Tôi chạm khẽ vào đôi mày đẹp đẽ của hắn rồi rón rén xuống giường.

Đứng trước căn phòng bị khóa kín kia, tôi lấy chuỗi chìa khóa dài của hắn, thử từng cái một.


Cạch. Cửa mở.


Tôi bước vào căn phòng vốn là ác mộng của kiếp trước.


36.


Thẩm Mộ tự sát, đại khái là vì dưới áp lực quá lớn, sự chán ghét đối với dòng máu trong người đã dẫn đến sự tự hủy diệt.


Trong giây phút cuối cùng của kiếp trước, hắn nhìn những bức ảnh của tôi treo đầy tường, cảm nhận dòng máu nóng tuôn ra từ cổ tay và sự sống dần trôi đi, ánh mắt hắn m*n tr*n từng tấc một trên nụ cười của tôi trong ảnh. 


Đến tận lúc cuối đời, trong mắt hắn vẫn chỉ có tôi.


Tôi nhớ lại tin tức nóng hổi ở kiếp trước. 


Danh hiệu “Lụy tình bảng một” dành cho hắn quả thực không sai chút nào. 


Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết tình yêu sâu đậm của Thẩm Mộ dành cho mình bắt nguồn từ đâu. 


Hắn không muốn nói, tôi hỏi bao nhiêu lần hắn cũng đều giữ kín.


Đại khái giữa vợ chồng vẫn nên có một chút bí mật riêng tư. 


Hắn đã không muốn nói, tôi cũng sẽ không hỏi thêm nữa.


“Uyển Uyển.”


Quay đầu lại, Thẩm Mộ vốn đang ngủ say nay đã đứng ngược sáng ngay phía sau tôi.


37.


Hắn có chút mất mát, lo lắng hỏi tôi: “Em có thấy tôi là kẻ b**n th** không?”


Tôi lắc đầu, bước tới nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hắn: “Sao anh lại tỉnh rồi?”


“Vì em không ở bên cạnh.” Hắn tỏ vẻ đầy ủy khuất: “Chăn đều lạnh ngắt cả rồi.”


Tôi nhịn không được bật cười thành tiếng. 


Lúc mới gặp, hắn còn tỏ ra lạnh lùng xa cách, chẳng biết tiếp lời tôi thế nào. 


Vậy mà giờ đây, hắn đã có thể làm nũng một cách thành thục đến thế.


Dù là trẻ con hay người lớn, chỉ cần nhận được sự thiên vị, họ đều sẽ tự nhiên bộc lộ dáng vẻ nũng nịu của một đứa trẻ.


Hắn như sực nhớ ra, lại lắc lắc tay áo tôi, thận trọng hỏi lại: “Em thực sự không thấy tôi b**n th** sao?”


“Sẽ không, chỉ là thấy hơi mới lạ thôi.” Tôi thành thật đáp: “Không ngờ anh lại thích em từ sớm đến thế.”


“Em không trách tôi chứ?”


“Anh làm vậy là vì thích em mà, tại sao em phải trách anh?”


Gương mặt Thẩm Mộ đỏ bừng, hắn ôm lấy eo tôi: “Em đối xử với tôi tốt như vậy... Có phải cho dù tôi có làm gì, em cũng sẽ dung túng cho tôi không?”


“Em chỉ tin tưởng rằng anh sẽ không bao giờ làm chuyện gì hại em thôi.”


Tôi xoay người, vòng tay ôm lấy cổ hắn: “Em tin vào nhân phẩm của anh.”


Đối với một người thà tự làm tổn thương chính mình chứ nhất định không chạm vào tôi dù chỉ một sợi tóc, tôi không muốn dùng bất kỳ ác ý nào để suy đoán về hắn.


Chân tình trên thế gian này vốn chẳng dễ tìm, lưỡng tình tương duyệt lại càng khó đắc. 


Tôi rất trân trọng tình cảm của Thẩm Mộ, cũng giống như cách hắn nâng niu tôi vậy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...