Chiều Hôm - Kiều Mạch Họa

Chương 14



Người phương Đông chúng ta sau khi sinh con, thường tự coi mình như ngọn nến cháy hết mình vì con cái, cả đời đều bận rộn lót đường cho chúng. 


Nhưng tôi không nghĩ vậy. 


Nhân sinh ngắn ngủi vài thập kỷ, nếu không sống vì bản thân mình thì còn gì thú vị nữa?


Thẩm Mộ không giống tôi cho lắm. 


Hắn quá khát khao có được một gia đình. 


Trong tâm trí hắn, một người vợ dịu dàng, những đứa con ngoan ngoãn hoặc thậm chí là ồn ào, chính là khao khát tươi đẹp nhất về hạnh phúc.


“Thực ra, em cảm thấy anh sẽ làm rất tốt.”


Tôi nói với Thẩm Mộ: “Tất cả những thứ mà anh từng khát khao có được khi còn nhỏ, giờ đây đều sẽ được bù đắp lên người đứa trẻ. Anh sẽ đối xử với nó thật tốt.”


Và quá trình yêu thương đứa trẻ ấy cũng sẽ ngược lại, chữa lành cho chính tuổi thơ đầy bi thương và khổ sở của hắn. 

Đó chính là lý do tôi tình nguyện sinh đứa con này, là vì hắn.


Thẩm Mộ ôm chặt lấy tôi, khẽ nói:


“Em mới là quan trọng nhất. Tôi chỉ là... muốn có một bảo bảo thôi. Tôi nhất định sẽ đối tốt với nó, thật tốt, thật tốt.”


“Ừ.”


Tôi mỉm cười với hắn: “Em tin anh.”


Tôi tin rằng hắn sẽ sống thật tốt, thật vui vẻ và sống lâu trăm tuổi. 


Tôi sẽ ở bên cạnh hắn, nhìn hắn công thành danh toại, có một đời hạnh phúc mỹ mãn.


Chúng ta chắc chắn sẽ có một tương lai vô cùng tươi sáng.


Phiên ngoại


1.


Thẩm Mộ vẫn luôn không nói cho Cố Uyển biết, lần đầu tiên hắn thấy nàng là ở con mương thối sau khuôn viên trường cấp ba.


Khi đó hắn vừa bẩn vừa hôi, đói đến sắp chết, phải chui vào thùng rác để tìm đồ ăn. 


Rồi sau đó, hắn gặp được Cố Uyển.


Lúc ấy nàng giống như một vị tiên nữ, mặc chiếc váy trắng đứng ở đầu hẻm, bình tĩnh nhìn hắn một lát, đáy mắt hiện lên sự không đành lòng. 


Nàng lấy từ trên người ra hai ngàn đồng đưa cho hắn.


“Đi tìm việc khác mà làm đi.” Giọng nói của thiếu nữ vô cùng ôn nhu: “Đừng làm những việc mà chính bản thân anh cũng không thích như thế này.”


2.


Thẩm Mộ không biết vì sao nàng lại muốn giúp mình. 


Có lẽ là đồng cảm, thương hại, hay cũng có thể đơn giản là nàng tình cờ đi ngang qua vì nhàn rỗi quá thôi. 


Hắn chỉ biết một điều, Cố Uyển đã cứu mạng hắn.


Hắn dùng hai ngàn đồng đó mua vé xe đi nơi khác, ngày đêm làm thuê kiếm sống, dựa vào thiên phú cực cao để chơi cổ phiếu, rồi kịp thời leo lên chuyến tàu cuối cùng của thời đại internet bùng nổ.


Ngày trở lại Giang Thành, hắn đã là một quý ông veston giày da, bên người luôn có một đội ngũ quân sư hùng hậu. 


Còn Cố Uyển, nàng đã sớm trổ mã duyên dáng yêu kiều, trung bình hai tháng lại thay một người bạn trai, chơi bời vô cùng phóng túng.


Thẩm Mộ cũng không cảm thấy kinh ngạc. 


Hắn thấy một cô gái đáng yêu và tốt đẹp như nàng, sinh ra vốn dĩ nên được như thế, được một đám đàn ông cung phụng trong lòng bàn tay.


Nhưng hắn cũng biết khổ sở. 


Đại khái là do cái gen hạ lưu và vô sỉ trong người, hắn luôn nảy sinh loại xung động dã thú là muốn tiến lên bắt nàng về rồi giam cầm lại. 


Như vậy là không đúng. 


Hắn vẫn luôn nỗ lực khắc chế. 


Kết quả của sự khắc chế chính là sự giằng xé dữ dội về mặt tinh thần, khiến hắn mắc phải căn bệnh tâm thần nghiêm trọng.


3.


Đến Cố gia bức hôn là quyết định "được ăn cả ngã về không" của hắn. 


Hắn quá khát khao được ôm lấy vị thiếu nữ tựa như thần linh ấy. 


Sự cô độc đã giày vò hắn khiến hắn ngày đêm không yên, gần như sắp tan biến.


Nhưng nếu Cố Uyển không muốn... hắn cũng sẽ không cưỡng ép nàng. 


Hắn không muốn bản thân trở thành kẻ vô sỉ giống như ba mình.


Thế rồi sau đó, nàng đã chủ động đâm sầm vào lòng hắn. 


Thẩm Mộ cảm thấy đời này của mình thế là đã viên mãn rồi.


4.


Kết hôn năm thứ sáu, con của họ cũng đã hai tuổi. 


Đêm nọ, Thẩm Mộ mơ thấy kiếp trước.


Hắn thấy mình chết trong căn phòng lạnh lẽo, u ám, mịt mù khói bụi đó. 


Hắn thấy Cố Uyển đặt một đóa hồng kiều diễm bên cạnh thi thể mình.


Đêm ấy, Thẩm Mộ đứng ngoài ban công hút thuốc suốt cả đêm. 


Đôi mắt đỏ rực nhìn vầng trăng sáng trên cao, tròn vành vạnh như chiếc bánh trung thu mà vợ làm năm ngoái.


Thẩm Mộ thấy có chút khổ sở khó lòng diễn tả. 


Nếu vợ đào hôn, vậy cái chết của hắn... hẳn cũng là chuyện hết sức tự nhiên. 


Một Thẩm Mộ với cảm xúc bình thường của hiện tại không thể tưởng tượng nổi sự cực đoan và tuyệt vọng của mình lúc đó, nhưng hắn cũng thấy rất bình thường. 


Một kẻ bị bệnh tâm thần thì có chuyện gì mà không dám làm cơ chứ?


Mà vợ của hắn ở kiếp này đã không đào hôn...


“Sao thế anh?” Cố Uyển ôm lấy eo hắn, khẽ cọ cọ: “Từ chiều đến giờ hình như tâm trạng anh không tốt lắm.”


Thẩm Mộ thấy hơi ủy khuất, muốn làm nũng với vợ, nhưng vừa hé môi lại chẳng biết nên nói gì. 


Hắn bế bổng Cố Uyển lên. 


Nàng khẽ kinh hô, đôi chân theo bản năng vòng lấy vòng eo săn chắc của hắn, nhịn không được mà phát vào vai hắn một cái.


“Đồ lưu manh!”


Gương mặt Thẩm Mộ đỏ ửng, hắn vùi đầu vào cổ Cố Uyển thật lâu, rồi cảm thấy cũng chẳng cần thiết phải hỏi nữa. 


Cố Uyển không thích hắn nhắc chuyện ngày xưa. 


Nàng luôn nói: “Hãy nghĩ đến những ngày tháng tốt đẹp sau này.”


Cho nên hắn cũng không muốn phải rối rắm thêm nữa. 


Bất kể thế nào, kiếp này nàng cũng đã ở bên cạnh hắn.


Hắn mang theo nụ cười dịu dàng nói: “Anh rất thích em, vợ yêu.”


Hết

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...