Chiều Hôm - Kiều Mạch Họa

Chương 5



Tôi đỡ hắn đứng dậy, ngồi xuống sofa, gọi nhân viên vệ sinh vào dọn dẹp đống đổ nát trên sàn, rồi lại rót cho hắn ly nước ấm, tất bật ngược xuôi.


Thẩm Mộ ấn tay tôi xuống: “Những việc này em không cần phải làm đâu.”


“Ừ.”


Tôi thuận theo lực tay của hắn mà ngồi xuống, tâm trí bắt đầu bay bổng. 


Tên này chắc hẳn đã điều tra sạch bách xem tôi có bao nhiêu bạn trai cũ rồi. 


Trước đây tôi ham chơi, làm không ít chuyện hoang đường, những thứ này nếu hắn muốn để tâm thì tôi cũng chẳng có cách nào...


“Sau này không cho phép liên hệ với bọn họ nữa.” Lời nói đột ngột của Thẩm Mộ cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.


Tôi nghiêng đầu nhìn hắn, thấy vẻ mặt nghiêm túc kia liền đưa tay gãi nhẹ vào cổ tay hắn:


“Anh đang ra lệnh cho tôi đấy à?”


Thân thể hắn chợt căng cứng, nhịp thở cũng trở nên nhẹ bẫng, giống như đột nhiên phản ứng lại được, hắn khẩn trương quay mặt đi:


“Nếu muốn liên hệ, cũng phải báo trước với tôi một tiếng, bằng không tôi...”


“Tôi biết rồi.” Tôi ngắt lời hắn: “Tôi sẽ không liên hệ với bọn họ nữa.”


Tôi lại hỏi: “Vừa rồi anh nổi giận như thế là vì người cũ của tôi sao?”


Thẩm Mộ im lặng. Tôi có chút bất lực:


“Có chuyện gì anh cứ nói rõ với tôi được không, anh cứ như vậy tôi thấy mệt mỏi lắm.”


“Chẳng chịu nói gì cả, cứ thế nổi giận vô cớ rồi đập phá đồ đạc, tôi có muốn dỗ dành cũng chẳng biết phải dỗ làm sao...”


“Cho nên đám người cũ kia của em đều làm tốt hơn tôi, đúng không?”


Thẩm Mộ đột ngột ngắt lời tôi, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ rực, giọng điệu chất vấn của hắn ấu trĩ chẳng khác gì một đứa trẻ.


Mọi chuyện sao lại đi đến nước này? 


Rõ ràng tôi đang muốn tâm sự hẳn hoi với hắn mà.


Tôi đứng dậy, đầy bất lực hỏi hắn:


“Nếu anh cứ để tâm đến những chuyện đó thì tôi cũng chịu. Tôi không nghĩ việc từng yêu đương vài lần là phạm phải tội tày trời gì.”


“Chuyện cũ đã qua rồi, tại sao anh cứ phải chấp nhất không buông như thế? Thẩm tiên sinh, việc bới móc mọi chuyện ra cho thật sạch sẽ thực sự làm anh thấy vui vẻ sao?”


“Được rồi, vậy tôi nói cho anh biết, tôi đúng là đã từng yêu họ, và lúc quen họ tôi đều chân thành thích họ đấy. Nghe xong những lời này anh có thấy thỏa mãn không?”


Đôi mắt Thẩm Mộ đỏ rực hơn, hắn hoảng hốt như sắp rơi lệ. 


Thấy tôi đứng dậy, hắn cuống quýt muốn kéo tay áo tôi nhưng bị tôi nhẹ nhàng gạt ra.


Giọng tôi cũng mang vài phần mịt mờ:


“Đã từng tôi nghĩ rằng chỉ cần tôi phối hợp tốt với anh thì chúng ta có thể chung sống hòa bình. Nhưng giờ tôi mới nhận ra, tôi căn bản không thể nào thích ứng nổi với mạch suy nghĩ của anh.”

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của hắn, giọng tôi dịu xuống đôi chút:


“Anh ở bên tôi cũng chẳng cảm thấy vui vẻ gì, còn tự làm mình bị thương... Thẩm Mộ, hay là chúng ta hủy hôn đi.”


17.


“Không hủy.”


Thẩm Mộ nhìn tôi vô cùng kiên định. 


Hắn giương đôi mắt đỏ hoe, gắt gao túm lấy cánh tay tôi, lặp đi lặp lại từng chữ một:


“Không hủy hôn.”


Gương mặt tôi và hắn kề sát vào nhau, gần đến mức có thể nhìn thấy rõ những sợi lông tơ mịn màng trên má hắn. 


Kết hợp với tông giọng đáng thương kia, trông tôi chẳng khác nào đang bắt nạt một đứa trẻ.


Đầu óc tôi trống rỗng, đưa tay xoa xoa mái tóc hắn rồi hỏi lại một lần nữa:


“Vậy nói cho tôi biết, rốt cuộc tại sao anh lại muốn kết hôn với tôi?”


Ánh mắt Thẩm Mộ lóe lên sự né tránh, hắn theo bản năng định quay đầu đi thì bị tôi bóp chặt cằm giữ lại.


“Nói cho tôi biết đi Thẩm Mộ, ca ca, anh nói cho tôi biết đi.”


Tôi nhìn chằm chằm vào mắt hắn không rời: “Tôi không muốn làm một đứa ngốc chẳng biết gì cả.”


Lông mi hắn run rẩy, giọng nói lí nhí:


“Tôi muốn cưới em.”


“Tại sao lại muốn cưới tôi?”


Hốc mắt hắn chứa đầy nước mắt, hắn chớp mắt nhìn tôi, như thể đang cầu xin nhưng lại khó lòng mở miệng. 


Tôi đành nói thay hắn:


“Anh thích tôi, đúng không? Đồ ngốc, chuyện này có gì mà không thể nói cơ chứ?”


Tôi xoa xoa gò má hắn định đứng lên, nhưng lại bị hắn kéo mạnh xuống, ép ngồi trên sofa. 


Lớp vỏ bọc dịu ngoan thường ngày bị xé rách, hắn ôm lấy vai tôi, nhỏ giọng thút thít.


Hắn nói: “Tôi như thế này thực sự rất ghê tởm, đúng không? Một kẻ ghê tởm như tôi lại đi thích em, chắc hẳn là đáng ghét lắm, phải không?”


18.


Tôi không dám tin vào tai mình mà nhìn hắn. 


Cái tên này trong đầu đang chứa cái gì thế không biết?


Hắn mà ghê tởm? Hắn mà đáng ghét sao?


Chẳng lẽ hắn không biết trên mạng bình chọn "Người đàn ông muốn gả cho nhất", hắn luôn đứng đầu bảng à?


Một người như hắn, sao lại có thể tự ti đến mức này?


Hình như tôi vừa thấp thoáng nhìn thấu được điều gì đó. 


Tôi nâng mặt hắn lên, ép hắn phải nhìn thẳng vào mình, rồi lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt hắn.


“Bạn bè tôi khi biết tôi có thể gả cho anh đều vô cùng hâm mộ, họ bảo tôi phải tích đức tám đời mới gả được cho anh đấy. Sao đến lượt anh, chuyện này lại trở thành một việc mất mặt như vậy?”


Hắn vùi đầu vào cổ tôi, im lặng không nói gì, nhưng chí ít thì cũng không còn khóc nữa. 


Tôi vỗ vỗ lưng hắn, khẽ thở dài:


“Ca ca, làm ơn hãy tự tin vào bản thân mình một chút có được không?”


“Tòa nhà văn phòng 32 tầng này đều là sản nghiệp của anh, bên ngoài ai gặp anh mà chẳng phải cung kính gọi một tiếng lão bản.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...