Chiều Hôm - Kiều Mạch Họa

Chương 9



Tựa như lúc này, hắn lầm bầm:


“Sau này em đừng gặp ông ta nữa có được không... Hôm nay tôi thực sự rất sợ hãi.”


“Lúc em không nghe điện thoại, tôi cảm thấy mình thực sự sắp chết mất rồi...”


“Không được nói từ đó.” Tôi đưa tay che miệng hắn lại: “Anh nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.”


Mạch cảm xúc của Thẩm Mộ bị ngắt quãng, nhất thời có chút ngơ ngác. 


Tôi xoa xoa đầu hắn, khóe môi hơi cong lên:


“Anh không muốn tôi gặp ông ta thì tôi không gặp nữa là được, dù sao ban đầu tôi thấy ông ta cũng là vì anh thôi.”


“Ca ca, anh phải tự tin vào bản thân mình một chút chứ.”


Tôi nắm lấy tay hắn: “Người khác nói gì về anh tôi đều không tin dù chỉ một chút. Tôi chỉ tin vào những gì mình thấy, mình nghe, và tin vào những gì anh nói với tôi thôi.”


“Anh thực sự là một người vô cùng ưu tú, ca ca, anh rất lợi hại, nên nhất định phải tự tin lên, hiểu không?”


Thẩm Mộ rất tự ti. 


Tôi không biết trước đây hắn đã trải qua những gì khiến hắn trở nên tự ti và nhút nhát đến thế, đặc biệt là trong chuyện tình cảm, lúc nào cũng hoảng loạn như một con ruồi mất đầu, luôn cảm thấy bản thân không xứng đáng được bất kỳ ai yêu thương.


Mấy ngày nay, cứ có cơ hội là tôi lại khen hắn. 


Từ ngoại hình, học thức cho đến tài sản, địa vị, thậm chí thấy móng tay hắn tôi cũng bảo là trông rất đáng yêu. 


Chỉ khi đủ tự tin, người ta mới không giống như chim sợ cành cong, sống trong cảnh hoảng sợ mỗi ngày.


Tôi hy vọng Thẩm Mộ có thể cảm thấy thư thái và vui vẻ trong mối quan hệ thân mật này, thay vì lúc nào cũng căng thẳng nghĩ xem liệu tôi có giận không, hay phải làm gì để lấy lòng tôi. 


Sống như vậy thì mệt mỏi biết bao nhiêu.


“Ca ca, tôi là người trưởng thành rồi, có khả năng phán đoán của riêng mình, sẽ không vì một câu nói tùy tiện của ông ta mà thay đổi cách nhìn về anh đâu.”


Tôi cúi người ôm lấy vai Thẩm Mộ:


“Tôi thích anh, và tôi cũng có miệng mà, có chuyện gì tôi sẽ hỏi anh chứ tuyệt đối không rời đi đâu.”


“Hơn nữa anh ưu tú như vậy, tôi cũng chẳng muốn nhường anh cho ai cả, chẳng lẽ lại đi làm lợi cho người khác một cách vô ích sao?”


Trong đôi mắt Thẩm Mộ lóe lên những tia sáng lấp lánh như kim cương, rực rỡ vô cùng. 


So với lúc tôi mới gặp hắn, giờ đây khí chất lãnh đạm trên người hắn đã vơi đi đáng kể, thay vào đó là chút hơi thở ấm áp của con người, không còn giống như một khúc gỗ mục có thể mục nát bất cứ lúc nào nữa.


Sự hiện diện của tôi cuối cùng cũng đã thực sự tác động đến hắn.

28.


Tôi đại khái có thể đoán được gia đình nguyên sinh đã khiến Thẩm Mộ phải chịu nhiều thống khổ. 


Thế nhưng, khi hắn ôm lấy tôi, nhỏ giọng nói rằng hắn không hề thích cái tên này, tôi vẫn cảm thấy có chút kinh ngạc.


“Ông ta hận sự xuất hiện của tôi đã chen ngang vào giữa ông ta và mẹ, nên mới đặt cho tôi cái tên này, hy vọng tôi sớm ngày chết đi.”


Mộ... là mặt trời lặn sau núi sao?


Ngay từ khi hắn chào đời, người làm ba đã muốn hắn phải chết. Trên đời này sao lại có người như thế cơ chứ?


Lòng tôi thắt lại, tôi nắm chặt lấy tay hắn.


“Nhưng mẹ anh chắc chắn là yêu anh.”


“Bà ấy không yêu tôi.”


Thẩm Mộ cười khổ nói: “Bà ấy chỉ là bị tôi vướng chân mà thôi.”


“Bà ấy không giống em, bà ấy là một người phụ nữ rất truyền thống. Cho dù đã tiếp nhận giáo dục cao đẳng, bà ấy vẫn cố chấp cho rằng phụ nữ thì nên giúp chồng dạy con.”


“Sau khi tôi sinh ra, mọi sự phản kháng của bà ấy đều trở nên trống rỗng. Bà ấy bị trói buộc bởi ý thức trách nhiệm nên không nỡ bỏ rơi tôi, nhưng nếu chỉ dựa vào bản thân mình, bà ấy lại không thể cho tôi một cuộc sống đầy đủ về vật chất.”


“Cho nên bà ấy bị ép phải nhận mệnh.”


Khi nói những lời này, giọng điệu của hắn rất hoảng loạn, hốc mắt cũng ửng hồng, phủ một tầng hơi nước mờ mịt. 


Trông hắn lúc này khiến tôi không khỏi đau lòng.


“Nhưng tất cả những chuyện đó đều không phải lỗi của anh. Cái nhân mà ba anh gieo xuống, không nên để anh phải gánh chịu hậu quả xấu.”


Cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực hắn, tôi nghiêm túc bảo:


“Ca ca, anh rất tuyệt vời, rất ưu tú. Mẹ anh nhất định sẽ vì anh của hiện tại mà cảm thấy tự hào.”


Thẩm Mộ cười khổ một tiếng. Hắn vuốt tóc tôi:


“Chỉ có em mới luôn thấy tôi tốt đẹp.”


“Cho nên Uyển Uyển, tôi chỉ có mình em thôi.”


Hắn ôm chặt lấy tôi, cằm tựa l*n đ*nh đầu, khẩn thiết cầu xin:


“Em nhất định không được bỏ rơi tôi, bằng không tôi sẽ phát điên mất.”


29.


Mở hộp thư ra, nhìn thấy một đống email rác quấy rối kia, có một khoảnh khắc tôi thực sự muốn gặp kẻ đó.


Rốt cuộc phải hận thù đến mức nào, mới khiến ông ta không thể nhìn nổi con trai mình được hạnh phúc, hạ quyết tâm phải hủy hoại tất cả bằng được như vậy?


Tôi hít một hơi thật sâu.


Nội dung email phần lớn là đe dọa, hoặc đính kèm ảnh chụp những người cũ của tôi, nói rằng tình cảnh hiện tại của họ thảm hại ra sao, rồi lại lời ngon tiếng ngọt khuyên tôi nên rời xa hắn.


Tôi chẳng thèm nhìn lấy một cái, trực tiếp xóa sạch đống email đó đi.


Dạo gần đây đang chuẩn bị hôn lễ, cả ngày tôi đều bị danh sách khách mời bên nhà mình làm cho sứt đầu mẻ trán, nên sự liên lạc giữa tôi và Thẩm Mộ cũng thưa thớt hơn đôi chút.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...