"Giang Dã? Cậu sao vậy?"
Tịch Văn Lạc nhìn Giang Dã từ khi cúp máy đã đang ngây người bên bàn học, đi qua quơ quơ tay.
"Sao vừa rồi sau khi cậu cúp máy thì mất hồn mất vía thế, nãy ai gọi vậy."
Giang Dã lúc này mới nhíu mày, vài giây sau nhìn Tịch Văn Lạc nói: "Cậu sẽ thích một người trông giống hệt mình không?"
Tịch Văn Lạc đầu tiên là sửng sốt, sau đó tiến đến gương trên bàn học nhìn mặt mình, còn sờ cằm.
"Không thể không nói gương mặt này của tôi thật ra còn rất đẹp trai." Cậu ta vô cùng tự luyến bảo.
Giang Dã: "… Thôi."
"Sao lại thôi," Tịch Văn Lạc tranh thủ thu lại sự tự luyến: "Nhưng bảo tôi yêu đương với khuôn mặt này của mình vậy thì chắc chắn không làm được."
Giang Dã nhíu mày càng sâu.
Tịch Văn Lạc lại phẩm ra gì từ trong sự im lặng của Giang Dã: "Khoan, không phải là anh em trông rất giống cậu kia... không phải, cậu không quen thật hả? Khụ khụ, ờm Giang Dã, nói câu có hơi vượt rào, cậu xác định không gọi điện cho ba cậu hỏi một chút, liệu có phải cái đó…"
Tiếng nói chuyện của cậu ngày càng nhỏ.
Giang Dã nhìn cậu ta: "Con riêng?"
Tịch Văn Lạc lại ngơ ngác bởi lời nói thẳng thắn của Giang Dã: "Đúng vậy."
Giang Dã cụp mắt, trước không nói y và Giang Bách Xuyên đã rất lâu không liên lạc, cho dù gọi điện, y cũng không hỏi ra miệng được.
Nhưng, y trực giác Giang Bách Xuyên sẽ không có con riêng bên ngoài, cũng không phải y tin tưởng nhân phẩm của Giang Bách Xuyên bao nhiêu.
Nhưng trên thế giới thật sự có hai người trông giống hệt nhau sao?
Còn có câu cuối cùng mà người kia hỏi mình trong điện thoại.
Giang Dã thế mà không phản cảm.
Nhưng y không biết trả lời như thế nào.
Thứ bảy không có tiết, Tịch Văn Lạc còn đang ngủ, Giang Dã nhìn trò chơi trên điện thoại, bây giờ càng thêm không dậy nổi hứng thú, bèn mang theo điện thoại đến thư viện.
Trường này tương đối nhiều con nhà giàu, cuối tuần thư viện gần như không có một bóng người, chỉ có thủ thư đang xem phim truyền hình trên máy tính.
Giang Dã tìm một vị trí bên cạnh rồi ngồi xuống.
Mới vừa ngồi xuống chưa bao lâu, điện thoại vang lên một tiếng, là thông báo đẩy từ Tieba trường.
Giang Dã cầm điện thoại lên vốn muốn tắt âm, lại liếc thấy nội dung bài đăng.
[Hình ảnh]
Chiếc xe sang mấy hôm trước lại đến nữa, thế mà là sinh viên đại học giống chúng ta. Có ai biết chủ xe này đến tìm ai không? Là bạn gái à?
Giang Dã tay thoáng dừng, vô thức nhấn vào tấm ảnh kia.
Bức ảnh này được chụp hơi mờ, nhưng có thể thấy người trong xe, đội mũ lưỡi trai, trong tay cầm điếu thuốc, nhưng không hút.
Giang Dã hơi mím môi, nhìn một lúc lâu, im lặng vài giây rồi dùng ngón tay phóng to ảnh chụp.
Đúng lúc này, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói: "Đang nhìn tôi à?"
Nhìn lén ảnh của người khác, còn bị bắt quả tang, Giang Dã vừa động, điện thoại trượt đi, rơi khỏi tay. Rồi được người phía sau nhanh tay chụp lấy.
Tiểu Dã bắt lấy điện thoại, rồi thả lại vào tay Giang Dã: "Đại Dã, cậu muốn nhìn tôi thì cứ nhìn thẳng là được, không cần lén lút xem ảnh như vậy."
Giang Dã: "…"
Y thế mà không có cách nào phản bác, dù sao vừa rồi y quả thật đang nhìn cậu.
"Ai lén lút." Giang Dã nói một câu, rồi cúi đầu một lần nữa xem sách trên bàn.
Nhưng cảm giác hiện diện của người bên cạnh thật sự quá mạnh, đặc biệt là đôi mắt ấy, có thể cảm nhận được vẫn luôn dừng trên người mình, y cau mày nhìn qua: "Cậu đến trường chúng tôi làm gì?"
Tiểu Dã nhìn dáng vẻ Giang Dã, khóe môi chậm rãi nhếch lên, Đại Dã thời kỳ này và thời kỳ cấp ba cùng Đại Dã sau này đều bất đồng, lại tương đồng.
Cậu nói: "Vấn đề hôm qua tôi hỏi cậu, cậu suy xét đến đâu rồi?"
Tay Giang Dã hơi khựng, lật trang sách mà không nói gì.
Tiểu Dã cũng không thúc giục, chỉ yên tĩnh nhìn người ta nói: "Không sao, cậu trả lời tôi lúc nào cũng được."
Giang Dã im lặng vài giây: "Tốt nghiệp đại học cũng được?"
Tiểu Dã đôi mắt nhìn y: "Được."
Giang Dã lại tiếp tục hỏi: "Mười năm sau cũng được?"
"Được, không trả lời cũng được, tôi sẽ chờ cậu chờ đến khi muốn trả lời tôi mới thôi." Tiểu Dã nói.
Giang Dã sững người, lập tức không biết nói gì.
Y muốn hỏi vì sao, nhưng cuối cùng không hỏi ra.
Thư viện rất yên tĩnh, thủ thư như cuối cùng cũng xem xong phim truyền hình dài tập rồi, ngẩng đầu lên nhìn lướt qua.
Lúc ánh mắt anh ta dừng trên người hai người thì sững người.
Anh ta đẩy đẩy mắt kính, nhanh chóng đi qua, đánh giá hai người vài vòng: "Các cậu là song sinh à?"
Giang Dã: "Không phải."
Tiểu Dã: "Không phải."
Hai người gần như trăm miệng một lời.
Thủ thư càng hiếm lạ: "Giọng nói cũng không khác mấy."
Chẳng qua một người ủ dột hơn, một người khác sức sống thiếu niên nhiều hơn.
"Thật kỳ lạ, tôi còn chưa từng thấy hai người giống nhau," thủ thư nói: "Vậy các cậu là quan hệ gì vậy?"
Giang Dã rũ mắt, vừa định nói không có quan hệ.
Kết quả người bên cạnh khẽ cười: "Không rõ à? Tôi đang theo đuổi cậu ấy."
Giang Dã: "…"
Nhờ phúc của Giang Tiểu Dã, câu này nói xong, thủ thư mãi đến tận buổi chiều cũng không tới chỗ họ.
Giang Dã nhìn sách dưới tay, môi có hơi khô, vô thức đưa tay, giây tiếp theo cái ly đã đưa vào trong tay y.
"Ấm đấy, tôi vừa rót cho cậu," Tiểu Dã nói: "Bây giờ uống là vừa."
Giang Dã tay dừng một thoáng mới nhận lấy ly nước, uống mấy ngụm, vừa định đậy nắp lại, y nhìn sang Tiểu Dã phát hiện đối phương không lấy ly nước.
"Cậu không khát à? Muốn uống nước không, tôi…"
Chưa nói hết lời, ly nước trong tay y đã bị cầm đi. Đối phương không hề do dự mà dùng ly nước y uống xong, thậm chí vị trí môi chạm vào, là vị trí y vừa uống nước.
Giang Dã cảm thấy trên mặt mình có hơi nóng, lúc này mới bổ sung nửa câu sau: "Trong cặp tôi có nước khoáng."
Tiểu Dã uống xong, đôi mắt khẽ cong, cố ý nhìn Giang Dã nói: "Ấy, đã uống nước của cậu rồi làm sao giờ, cậu sẽ không để ý chứ Đại Dã."
Giang Dã nhìn đồng tử đen láy của cậu, cảm thấy người này chính là cố ý.
Y ngừng vài giây, chờ đến hơi nóng trên mặt tan đi, rốt cuộc lên tiếng hỏi: "Vì sao cậu vẫn luôn gọi tôi là Đại Dã?"
Nụ cười của Tiểu Dã dừng một thoáng, sau một lúc lâu rũ mắt xuống, gần như lẩm bẩm tự nói mà nói: "So với gọi cậu là Đại Dã, thật ra tôi càng muốn gọi cậu là Tiểu Dã hơn. Như vậy những đau khổ đó của cậu, tôi sẽ có thể chia sẻ thay cậu."
Cậu thà rằng là chính cậu trải qua những chuyện đó.
Giang Dã nghe cậu nói, trong lòng đột nhiên đau xót: "Cậu…"
Y nghẹn lại, cuối cùng không nói ra, chỉ hỏi:
"Buồn à?"
"Không có," Tiểu Dã đột nhiên ngẩng đầu, mỉm cười với y, nói: "Tôi rất vui."
Cũng may bây giờ tất thảy đều chưa muộn.
Sáu giờ, thư viện đóng cửa, hai người ra khỏi thư viện.
Đi mãi đến dưới ký túc xá của Giang Dã, Giang Dã nói: "Vậy tôi về đây."
"Thật sự không đi ăn tối à?" Tiểu Dã hỏi.
Giang Dã nói: "Ừm, còn chưa đói."
Tiểu Dã lấy mũ lưỡi trai của mình ra đội lên: "Vậy được, cậu đi lên trước đi, ngày mai tôi lại đến tìm ---"
Còn chưa nói hết lời, một bóng hình đi ra từ dưới tàng cây.
Giang Dã nhíu mày: "Cố Hải? Cậu tới làm gì?"
"Sao, cậu ta có thể tới, tôi thì không thể tới à." Cố Hải lạnh lùng nói: "Tôi gọi cho cậu vì sao không nghe?"
Giang Dã bình tĩnh nói: "Chúng ta đã chia tay rồi."
Cố Hải nói: "Hai năm cậu nói chia tay thì chia tay à."
Giang Dã nói: "Tôi nói rồi, cậu muốn bồi thường như thế nào, cứ nói thẳng."
"Bồi thường, con mẹ nó bồi thường có thể mua hai năm của ông đây sao," mặt Cố Hải âm trầm, mắt thấy không có hy vọng hàn gắn, gã gần như đỏ ngầu mắt chỉ vào Tiểu Dã nói: "Cậu chia tay với tôi, là bởi vì cậu ta. Hai người các cậu có phải đã sớm làm với nhau rồi không."
Sắc mặt Giang Dã chìm xuống: "Cậu nói chuyện tôn trọng chút."
"Tôn trọng, tôi dựa vào đâu phải tôn trọng cậu, cậu đã cắm sừng cho ông đây rồi còn gì, vẫn luôn không cho tôi ngủ có phải cũng là vì cậu ta ch*ch cậu khá --- sướng không."
Gã còn chưa nói hết lời, bên cạnh nắm tay đã giáng thẳng vào mặt gã, vừa dữ vừa tàn nhẫn.
Cố Hải va phịch vào cây bên cạnh.
Tiểu Dã nhìn người với vẻ mặt hung ác, một đấm rồi một đấm giáng vào trên người gã: "Con mẹ nó mày lặp lại lần nữa."
"Sao, nói đôi gian phu chúng mày đấy," Cố Hải phun ra một búng máu: "Chúng mày có gan làm, lại không mặt mũi thừa nhận?"
Tiểu Dã đấm thêm một cú, nghĩ đến Giang Dã cuối cùng thế mà bị loại người này hãm hại, trong lòng cậu bốc lên một cơn phẫn nộ.
"Mày nói Giang Dã một câu nữa thử xem?"
Một đấm, hai đấm, từng đấm đều đánh vào chỗ yếu. Cố Hải bị đánh đến cuộn tròn trên đất.
Đánh tiếp nữa chắc chắn xảy ra chuyện.
Giang Dã tóm một cái đã bắt được Tiểu Dã tàn bạo: "Đừng đánh nữa."
Sinh viên trong ký túc xá từ cửa sổ nhô đầu ra.
Sinh viên trên đường cũng dừng lại càng ngày càng nhiều.
"Đây là có chuyện gì thế."
"Không biết, hai người kia là song sinh à?"
"Ơ? Người này có phải chủ chiếc xe sang kia không."
Cố Hải thừa dịp đứng dậy, dùng tay lau máu trên khóe miệng, gã chỉ vào Giang Dã nói: "Nhìn thấy hết chứ? Đây là Giang Dã trường các người, đang gian díu với em trai ruột mình."
"Hai người kia, lén tôi, qua lại với nhau, cắm sừng tôi, các người nói xem có ghê tởm không, loại người ghê tởm này trường các người còn không đuổi học đi, là muốn cả trường đều thối à."
Lời này dứt, chung quanh một mảnh ồ lên.
"Em trai ruột? Thảo nào trông giống hệt."
"Đệt, bạo vậy luôn, ngoại tình, còn làm với em trai ruột của mình? Đây không phải loạn luân à?"
Giang Dã biết Cố Hải không tử tế đến vậy, song không ngờ được gã sẽ như vậy, sau khi thẹn quá thành giận thì có thể thuận miệng bịa đặt.
Y nhìn Cố Hải, giống như mình chưa từng biết người này.
Tiếng bàn tán xung quanh càng lúc càng lớn.
Đủ loại ánh mắt đổ lên Giang Dã, khinh thường, ghét bỏ, còn có ghê tởm.
"Đồ khốn," Tiểu Dã cắn răng, cơn giận trước đó cùng ùa lên, cậu kéo tay Giang Dã ra, tàn nhẫn nói: "Đại Dã cậu đừng động. Hôm nay tôi thế nào cũng phải g**t ch*t nó."
Cậu lượn quanh vài vòng bên cạnh, cuối cùng cầm lên một cục gạch từ trong bồn hoa, rồi đi thẳng về phía Cố Hải.
Sắc mặt Cố Hải trắng nhợt, nhưng vì vừa rồi bị đánh bị thương, căn bản không động đậy được.
Gã trơ mắt nhìn Giang Ngạc Ngư cầm gạch đã đi về phía mình.
Tịch Văn Lạc nghe được tin vừa vặn chạy xuống lầu vào lúc này, vừa lúc thấy cảnh như vậy, sợ tới mức á một tiếng.
"Sẽ chết người đó anh em ơi."
Tiểu Dã lại không rảnh lo nhiều như vậy, ý nghĩ duy nhất của cậu bây giờ là g**t ch*t Cố Hải.
Cậu nâng tay lên đập về phía đầu Cố Hải, đúng lúc này, phía sau một giọng nói gấp gáp gọi một tiếng.
"Tiểu Dã!"
Một câu, tay giơ gạch của Tiểu Dã không nện xuống.
Cậu quay đầu lại, nhìn Giang Dã đứng phía sau cậu, tay kéo vạt áo cậu.
Cậu hơi ngơ ngác hỏi: "Cậu gọi tôi là gì."
Giang Dã không trả lời, giơ tay lấy viên gạch trong tay Tiểu Dã xuống, ném vào bồn hoa bên cạnh.
Y rũ mi, rất cẩn thận lau sạch bùn trên tay Tiểu Dã: "Vì hắn, không đáng để làm bẩn tay."
Nói xong y nhìn sang Cố Hải, lúc này mới lạnh giọng: "Những lời chửi bới và bịa đặt vừa rồi của cậu về tôi, tôi đều ghi lại rồi, ngày mai sẽ chuyển giao cho luật sư."
Đây là lần đầu, y nói chuyện với Cố Hải bằng thái độ này. Mấy năm nay, y vì chút áy náy này của mình mà đã nhường nhịn quá nhiều. Thế nên chính mình cũng đã quên, y trước kia là một người có thù tất báo cỡ nào.
Cho đến nhìn thấy bản thân lúc trước khí phách hăng hái trước mặt.
Vẻ tái nhợt trên mặt Cố Hải còn chưa hết: "Cậu muốn làm gì?"
"Tôi nhớ rõ trường các cậu hiện tại cũng đã đánh giá tư cách nghiên cứu sinh đúng không, không biết người có tiền án tiền sự như cậu còn có thể thi nghiên cứu sinh không." Giang Dã mặt mày bình tĩnh, giọng nói lạnh lẽo: "Chờ bị kiện đi."
