Ôn Ngôn hiện giờ cuối cùng đã hiểu, tại sao trong những tiểu thuyết kia, mỗi lần sau khi xong việc đều phải dùng hình tượng búp bê rách để mô tả …
Bây giờ cậu cảm thấy mình giống như một con búp bê rách, mặc cho Tiêu Thanh Hải vần vò cả buổi!
Thực sự không còn chút sức lực nào …
Ôn Ngôn ngủ một giấc tỉnh dậy, phát hiện trời lại tối mịt một lần nữa …
Khó khăn chống đỡ thắt lưng dường như đã gãy của mình rồi nhìn quanh một vòng, không thấy Tiêu Thanh Hải đâu!
Ngọn lửa nhỏ trong lòng lại cháy phừng phừng lên!
Tại sao cảm thấy lần nào cũng thế này!
Đồ đàn ông tồi! Hừ! Phì!
Ôn Ngôn hung dữ mắng một câu trong lòng!
Kết quả là nghe thấy bên cạnh truyền đến một giọng nói văng vẳng: “Em gọi anh à?”
Ôn Ngôn giật bắn cả người, cậu quay đầu nhìn sang, thấy Tiêu Thanh Hải đang khoanh tay đứng nhìn mình …
Đây là sơ ý nói ra tiếng lòng rồi, Ôn Ngôn gãi gãi đầu …
Trước đó không thấy người còn tạm, bây giờ thấy người rồi, Ôn Ngôn cảm giác eo mình lại càng đau hơn!
Dáng vẻ không phục của Ôn Ngôn, Tiêu Thanh Hải đều thấy hết, anh định đi đến đỡ cậu dậy, nhưng bị Ôn Ngôn từ chối!
Một người đàn ông chân chính sao có thể nhận thua được!
Bá tổng không bao giờ nhận thua!
Vì thế Ôn Ngôn tỏ ý: Em có thể, em ổn, em tự làm được!
Chỉ thấy Ôn Ngôn run lẩy bẩy hai chân từ từ đứng lên, sau đó từ từ di chuyển …
Có lẽ cụ ông chín mươi tuổi còn nhanh hơn Ôn Ngôn!
Tiêu Thanh Hải biết Ôn Ngôn đôi khi rất hiếu thắng như thế này!
Anh cũng ngoan ngoãn nghe lời đứng một bên nhìn ốc sên Ôn Ngôn từ từ di chuyển …
Ôn Ngôn cảm thấy mọi bộ phận trên cơ thể mình giống như bị người ta tháo ra rồi lắp lại một lượt!
Nếu không tại sao cậu thấy khó chịu như vậy, chân dường như không phải chân mình, eo cũng không phải eo mình …
Có cảm giác như đã đi cả thế kỷ đằng đẵng, Ôn Ngôn quay lại nhìn, trời ơi, còn chưa đến ba mét!
Gương mặt của bá tổng sắp đen thui rồi!
Nhưng nghĩ đến những lời hùng hồn của mình trước đó, Ôn Ngôn cũng không thể mất mặt kêu Tiêu Thanh Hải giúp mình!
Rồi nghĩ lại còn không phải tối qua người nào đó không biết tiết chế mà đòi hỏi hay sao!
Nghĩ đến đây, Ôn Ngôn cảm thấy mình tự tin trở lại rồi!
Cậu bắt đầu chỉ trỏ trách móc Tiêu Thanh Hải, hất hàm sai khiến: “Anh còn không mau qua đây đỡ em!”
Cậu là bị ai hại thành ra thế này, còn không phải lỗi của Tiêu Thanh Hải sao!
Nếu không phải tối hôm qua Tiêu Thanh Hải thế này thế kia rồi thế nọ với cậu, thì làm sao cậu có thể biếnthành búp bê rách như hiện giờ!
Nghĩ thông suốt rồi, Ôn Ngôn từ chối việc tự làm khổ mình, trực tiếp gọi Tiêu Thanh Hải đến phục vụ mình!
Bá tổng được phục vụ vô cùng thoải mái!
Nếu không phải vì không thực tế, Ôn Ngôn ngay cả việc đi vệ sinh cũng muốn kêu Tiêu Thanh Hải đi giùm mình!
Hôm qua trên bàn ăn, Tiêu Thanh Hải và Ôn Ngôn cứ thế đồng ý với việc giục cưới của Tiêu Hồng Thắng, nhưng đến hiện tại Ôn Quốc Cường vẫn không hề biết, bắp cải trắng nhà mình sắp bị lợn ủn đi mất rồi!
Ôn Ngôn quyết định trở về nói chuyện với Ôn Quốc Cường …
Nhưng cậu hiện tại cả người đầy dấu vết, ngay cả giọng nói cũng khàn đặc, thế này kêu cậu làm sao quay về!
Nghĩ đến đây, Ôn Ngôn lại trừng mắt lườm kẻ đầu sỏ!
Đều do người này hại!
Tiêu Thanh Hải lần này cũng biết mình có hơi quá, khẽ ho nhẹ mà không phản bác gì!
Thực ra chuyện này cũng không thể trách anh chứ, chẳng lẽ Ôn Ngôn đổ thêm dầu vào lửa lúc anh đang ăn không phải là sai à!
Đáng tiếc Tiêu Thanh Hải là một kẻ sợ vợ, anh không dám nói …
Ôn Ngôn đành phải tìm cớ nói với Ôn Quốc Cường là mình tạm thời không ở Giang Thành, vài ngày nữa mới về …
Ôn Ngôn ở khách sạn dưỡng thương, đến ngày thứ ba thì Ôn Ngôn nhận được cuộc gọi từ Ôn Quốc Cường!
Bên kia gọi đến là một trận chất vấn xối xả không kịp vuốt mặt!
“Hay ha, con sắp kết hôn tới nơi, thế mà không nói với ba!”
“Nếu không phải người khác báo cho ba biết, thì có phải con định giấu ba, lén lút mang sổ hộ khẩu đi kết hôn không!”
“Con là muốn ba xem ảnh cưới của hai đứa trên vòng bạn bè phải không!”
Thật là càng nói càng quá đáng!
Ôn Ngôn bị giọng nói sang sảng của Ôn Quốc Cường làm cho đau đầu!
“Ba, ba nghe con nguỵ biện, không phải, là biện giải!” Ôn Ngôn nghĩ một hồi cũng không biết phải biện giải thế nào.
Nói rằng mấy ngày nay mình như búp bê rách ở khách sạn dưỡng thương? Hay nói rằng “Con định cho ba một niềm vui bất ngờ?”
Ôn Ngôn bên này còn chưa nghĩ ra phải giải thích thế nào, thì Ôn Quốc Cường bên kia lại tiếp tục nói như bắn liên thanh …
“Con chính là định giấu giếm ba! Ba nói cho con biết, đám cưới này ba không chỉ muốn tham dự, ba còn muốnđầu tư! ba muốn chiếm phần lớn!”
“Ba nói cho con biết, lão già họ Tiêu kia định một mình xuất tiền, ba không phục!!!”
“Ba có phải bán con đâu, ông đây chi nổi khoản tiền này!”
Ôn Ngôn: “……” Đây là chuẩn bị đấu thầu à?
Ôn Ngôn còn tưởng ba cậu sẽ phản đối chuyện kết hôn của cậu với Tiêu Thanh Hải, nói rằng bọn họ thế màđịnh giấu ông để kết hôn, ông không đồng ý!
Kết quả là muốn chi tiền cho đám cưới …
Chỉ cần Ôn Ngôn không phải tự mình chi tiền, bất kể ai chi tiền cậu cũng tỏ ý vui vẻ!
Sau ba ngày dưỡng thương, dấu vết trên người Ôn Ngôn cũng gần như tan hết, giọng nói cũng trở về như trước, cậu quyết định về nhà nói chuyện đàng hoàng với Ôn Quốc Cường.
Thấy Ôn Ngôn về, Ôn Quốc Cường nhào tới như mãnh hổ chuẩn bị ôm Ôn Ngôn …
Eo của Ôn Ngôn mới dưỡng khoẻ được mấy ngày nay, không chịu nổi cú lao mạnh của Ôn Quốc Cường!
Đang ngẩn người, Tiêu Thanh Hải trực tiếp nhấc cậu tránh ra …
Ôn Ngôn thầm thở phào nhẹ nhõm, dùng ánh mắt cảm kích nhìn Tiêu Thanh Hải…
Nhưng trong mắt Ôn Quốc Cường chính là mình muốn ôm Ôn Ngôn nhưng bị từ chối, từ chối thì thôi, sao còndùng ánh mắt đắm đuối thế kia để nhìn Tiêu Thanh Hải cơ chứ!
Là con hổ béo này không xứng được ôm chứ gì!
Hiện giờ trong mắt trong tim đều là Tiêu Thanh Hải, sau này còn đến mức nào nữa!
Ôn Quốc Cường không biết đã tưởng tượng ra những gì, ôm Ôn Ngôn bắt đầu khóc rống lên: “Con trai! Con không thể đối xử với ba như thế này!”
“Ba cực khổ vất vả nào nước đái nào tả lót mới nuôi con khôn lớn, sao con có thể kết hôn mà không gọi ba chứ!”
Ôn Ngôn giật giật khóe mắt, để mặc cho Ôn Quốc Cường ôm chặt lấy cậu như bạch tuộc …
Đợi đến khi cảm xúc của Ôn Quốc Cường gần như bình thường trở lại, Ôn Ngôn nhìn vết ướt trên vai mình, không biết là nước mắt hay nước mũi của ba mình nữa …
Người cha này cậu không cần nữa, ai cần thì lấy đi!
Ôn Quốc Cường không biết sự chán ghét trong lòng Ôn Ngôn, nếu ông biết trong lòng Ôn Ngôn chán ghét mình như vậy chắc lại làm ầm lên!
Sau khi mọi người bình tĩnh ngồi xuống, Ôn Quốc Cường mở lời trước, kết hôn ông không phản đối, ông chỉ lo lắng vì hiện tại hôn nhân đồng giới ở Trung Quốc chưa được hợp pháp hóa …
Nói cho cùng ông chỉ là lo lắng con đường này của Ôn Ngôn tương lai rất khó đi!
Những lo lắng của Ôn Quốc Cường, Tiêu Thanh Hải và Ôn Ngôn cũng không phải chưa từng nghĩ đến, nhưng bọn họ cảm thấy cho dù những cặp đôi dị tính kết hôn rồi, cũng có người ly hôn, vậy hà cớ gì bọn họ lại phải gắn hạnh phúc của mình với hai tờ giấy mỏng manh cơ chứ, nếu có giấy chứng nhận thì đó là thêu hoa trên gấm, nếu không có thì thực ra cũng không ảnh hưởng đến tình cảm của bọn họ, miễn là trái tim của bọn họ còn ở bên nhau thì có sao đâu?
Vì vậy Tiêu Thanh Hải và Ôn Ngôn cảm thấy lo lắng của Ôn Quốc Cường là hơi dư thừa, có lẽ người già đều có sự cố chấp đối với việc công nhận như vậy, bọn họ cũng không thể nói gì.
Liếc mắt nhìn nhau một cái, Ôn Ngôn còn đang định nói mấy câu an ủi qua loa gì đó, thì Tiêu Thanh Hải bênkia đã lên tiếng: “Chúng con sẽ ra nước ngoài đăng ký kết hôn, con cũng sẽ không để Ôn Ngôn ký bất kỳ thỏa thuận tiền hôn nhân nào, nếu sau này tình cảm giữa con và Ôn Ngôn có vấn đề, con có thể ra đi tay trắng. Hiện tại trong tay con nắm giữ 30% cổ phần của tập đoàn Tiêu thị, phần này con cũng có thể sang tên cho Ôn Ngôntrước khi kết hôn …”
Ôn Ngôn kinh ngạc quay sang nhìn Tiêu Thanh Hải, cậu chưa từng nghĩ đối phương sẽ nói như vậy!
Cho dù là hôn nhân thương mại, hay kết hôn vì tình yêu đi chăng nữa, đến lượt người thuộc tầng lớp này của bọn họ, có ai kết hôn mà không ký thỏa thuận tiền hôn nhân, chuyện tương lai ai mà biết được chứ!
Bây giờ có thể yêu đến chết đi sống lại, sau này biết đâu lại muốn đâm nhau vài nhát …
Ôn Ngôn chỉ sợ Tiêu Thanh Hải hiện tại là nhất thời bốc đồng mới nói như vậy!
Cậu thích tiền, nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ muốn lấy toàn bộ gia sản của Tiêu Thanh Hải …
Ôn Quốc Cường cũng sốc khi Tiêu Thanh Hải nói ra lời này!
Phải biết rằng người lên được địa vị này của bọn họ, ai mà không đặt danh dự và lợi ích lên trên bất kỳ điều gì khác!
Suy nghĩ một lúc, Ôn Quốc Cường gật gật đầu, đồng ý với lời nói của Tiêu Thanh Hải: “Tôi cho cậu một ngày để suy nghĩ kỹ, ngày mai tôi sẽ mang luật sư và hợp đồng đến!”
Nói xong Ôn Quốc Cường trực tiếp quay người trở về phòng, cho hai người cơ hội suy xét lại.
Ôn Ngôn có chút sốt ruột, Tiêu Thanh Hải sao có thể nói như vậy, chẳng lẽ anh không biết điều đó có ý nghĩa gì sao!
Ôn Ngôn thật lòng tự hỏi, nếu đổi lại là cậu, cậu tuyệt đối sẽ không chuyển nhượng số cổ phần trong tay mìnhra ngoài, càng khỏi nói đó còn là cổ phần của tập đoàn Tiêu thị!
Đừng nói là 30%, cho dù là 1% cũng đủ để người bình thường sống sung túc mấy đời rồi!
“Anh không nên bốc đồng như vậy, ba đâu có phản đối chúng ta kết hôn!” Ôn Ngôn thực sự cảm thấy không cần thiết, cậu nhíu mày nhìn Tiêu Thanh Hải, phải biết rằng cậu cũng đau lòng thay cho anh á!
Bây giờ lời cũng đã nói ra rồi, nếu ngày mai hối hận có khi kết cục còn tệ hơn …
Tiêu Thanh Hải mỉm cười nhìn Ôn Ngôn, trong mắt như chứa đầy những viên đá quý lấp lánh nhất: “Lo cho anh hả?”
Ôn Ngôn vốn định cứng miệng nói ai thèm lo cho anh!
Nhưng lời đến bên miệng, rốt cuộc cậu vẫn thành thật gật đầu!
“Anh là nghiêm túc, bởi vì em xứng đáng!” Tiêu Thanh Hải nhìn Ôn Ngôn nhắc lại lời nói trước đó một lần nữa, anh sẵn lòng trao hết mọi thứ cho người trước mặt này!
Tiêu Thanh Hải thực ra không giỏi nói lời tình cảm lắm, nhưng đôi khi lời nói chân thật thế này mới khiến người ta cảm động hơn cả lời nói sến súa …
Ôn Ngôn có chút ngại ngùng, mặt cậu đỏ bừng: “Lỡ, lỡ em thay lòng đổi dạ không cần anh nữa thì làm sao?”
Không phải cậu không tin Tiêu Thanh Hải, cậu là không tin bản thân mình!
Tiêu Thanh Hải hôn chụt một cái lên mặt Ôn Ngôn: “Vậy anh sẽ cố gắng, cố gắng kiếm thật nhiều thật nhiều tiền mà em thích, để em không thay lòng đổi dạ, được không?”
Ôn Ngôn cảm động ôm chầm lấy Tiêu Thanh Hải, sao anh lại tốt như vậy chứ, tốt đến mức em không muốn buông tay …
Vì những bất hạnh gặp phải lúc còn nhỏ, Ôn Ngôn thực ra không tin tưởng bất kỳ ai, nhưng sự xuất hiện của Tiêu Thanh Hải khiến cậu bằng lòng tin tưởng thêm một lần nữa …
Càng lúc ôm càng chặt, như thể muốn hòa tan đối phương vào xương tủy của mình …
Tiêu Thanh Hải để mặc Ôn Ngôn ôm, còn phải bất đắc dĩ vỗ vỗ an ủi cậu …
***
Chiều hôm sau, Ôn Quốc Cường dẫn theo luật sư đến gặp Tiêu Thanh Hải.
Không hiểu vì sao Ôn Ngôn cảm thấy bản thân còn căng thẳng hơn cả Tiêu Thanh Hải!
Cậu thấy thật sự không cần thiết, ngay cả sau này hai người chia tay thì cũng có thể chia tay trong êm đẹp!
Ôn Quốc Cường thấy bộ dạng ngồi không yên của Ôn Ngôn, ông biết ngay cậu đang suy tính điều gì, tức giận vì cậu không có tiền đồ lườm cậu một cái!
Ông còn không phải vì đứa con trai này sao, kết quả nó không biết điều đã đành, lại còn chĩa khuỷu tay ra ngoài!
Ôn Quốc Cường trợn mắt khinh thường trong lòng vô số lần …
