Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 18: Huấn luyện chó



Hạ Hành Châu biết mình đẹp trai.

Nhưng đó chỉ là một ưu điểm không đáng nhắc tới nhất trong vô số ưu điểm của hắn.

Vậy mà vào miệng Phương Tri Ngu lại nghe như ngoài gương mặt ra thì không có gì cả.

Quá đáng rồi đó, sếp Phương.

Ngay cả diễn viên quần chúng còn biết nói bừa vài câu, sao anh lại không nói được một câu hợp tình hợp cảnh chứ.

Hạ Hành Châu chờ mong vô ích một hồi, vừa bực vừa buồn cười: "Anh chân thành một chút được không?"

Phương Tri Ngu hỏi lại: "Tôi không có sao?"

Hạ Hành Châu chất vấn: "Anh có chỗ nào?"

"Tôi đã nhắn tin, gọi video cho cậu." Phương Tri Ngu nói rất tự tin, "Là bên chủ động, tôi đã thể hiện mình nhớ cậu vô cùng chân thành."

Hạ Hành Châu: "..."

Đó là bởi vì anh muốn qua mặt ba mẹ thôi!!

Tự dưng gửi mấy tin nhắn mờ ám cho tôi, thậm chí tôi còn tưởng anh bị vong nhập đó!!

Hạ Hành Châu nghĩ thầm, hóa ra khi người ta cạn lời thật sự sẽ bật cười.

Hắn l**m đôi môi khô, nhìn người đang ngả mình hưởng điều hòa trên sofa.

Phương Tri Ngu đặt điện thoại hơi xa. Trên màn hình, y thả lỏng dựa trên sofa, một tay chống mặt. Vì tư thế hơi nghiêng nên cổ áo ngủ lật sang một bên, xương quai xanh lộ ra.

Ánh mắt Hạ Hành Châu vô thức dừng lại ở chỗ hõm xuống vài giây.

Đường nét và độ lõm hiện rõ mồn một.

Là kiểu xương quai xanh có thể nuôi cá.

"Anh cũng không thể nói thế với ba mẹ mình chứ?" Hắn hỏi Phương Tri Ngu, "Chẳng lẽ trên người tôi ngoài gương mặt ra không còn chỗ nào hấp dẫn anh sao?"

Ngoài gương mặt?

Phương Tri Ngu nghiêng đầu suy nghĩ, dáng người Hạ Hành Châu cũng không tệ.

Chiều cao một mét chín, vai rộng, eo thon, chân dài. Trong tài liệu cá nhân về Hạ Hành Châu mà y xem trước đây có kèm một bức ảnh tạp chí của hắn.

Trong bức ảnh đen trắng, Hạ Hành Châu mặc áo lỗ màu đen, bả vai rộng lớn, ngực nở, hai cánh tay với cơ bắp săn chắc, bên dưới là quần thể thao rộng vắt ngang hông, đường nhân ngư khắc sâu lấp ló.

Rất gợi tình.

"Dáng người cậu cũng không tồi." Phương Tri Ngu không keo kiệt lời khen, "Tôi từng xem ảnh tạp chí của cậu, lên hình rất đẹp."

Hạ Hành Châu nghe vậy, lập tức hứng thú: "Ảnh nào?"

Phương Tri Ngu mô tả đại khái lại cho hắn.

Hạ Hành Châu có ấn tượng, bởi vì quyển tạp chí đó mới phát hành cách đây không lâu, vừa lên kệ đã bị fan tranh mua không còn một bản, còn phá luôn kỷ lục doanh số mười năm của tạp chí.

Chỉ là hắn không ngờ Phương Tri Ngu lại mua cái này.

Vì muốn tìm hiểu hắn sao?

Hạ Hành Châu vô thức giãn vai, đứng thẳng người, tiếp tục hỏi: "Còn gì nữa?"

"Hết rồi."

"..." Hạ Hành Châu hơi bất mãn, "Sao lại hết rồi? Tôi cũng rất thâm thuý đó?"

"Ừ, có." Phương Tri Ngu ngáp một cái, lười biếng đáp, "Móc mỉa tôi rất thâm thuý."

Hạ Hành Châu: "..."

Anh cũng đâu có ít!!

Anh mắng tôi 18 tuổi còn thích khóc, mắng tôi không biết tôn trọng người khác, mắng tôi không là gì cả!

Hạ Hành Châu lôi Phương Tri Ngu ra trách móc trong lòng một trận, cuối cùng nhịn không được nói: "Này sếp Phương, miệng anh độc như vậy, không sợ tự độc chết mình sao?"

"Thì sao?" Phương Tri Ngu dửng dưng, "Thương nhân đặt lợi ích lên hàng đầu, đạt được mục đích là được."

Hạ Hành Châu: "..."

Cũng đúng, anh mà đã tàn nhẫn thì ngay cả bản thân cũng mắng.

Câu nói "Tôi vốn là đồng tính, đoạn tử tuyệt tôn là đương nhiên" của Phương Tri Ngu lúc trước lại hiện lên trong đầu.

Hạ Hành Châu chợt ỉu xìu: "Thôi, tôi khoan dung rộng lượng, không so đo với anh."

Hôm nay buổi thương lượng của Phương Tri Ngu và chủ đất diễn ra rất suôn sẻ, tâm trạng khá tốt, nên cũng không chấp nhặt với Hạ Hành Châu, thậm chí còn hứng thú khen tặng hắn vài câu: "Ừ, ảnh đế Hạ khoan dung rộng lượng, thích giúp đỡ mọi người, họ Phương tôi đây vô cùng cảm kích."

"Nói hay lắm nói hay lắm." Hạ Hành Châu hưởng thụ ra mặt, "Vậy giờ tôi phải làm gì? Tôi có cần kết bạn wechat với ba mẹ anh không?"

Gửi lời mời kết bạn wechat với ba mẹ vợ thì phải nói gì nhỉ?

Hello? Con là Hạ Hành Châu, chồng của con trai hai người?

Trông có vẻ không được đàng hoàng lắm.

Chào ba vợ mẹ vợ, con là Hạ Hành Châu...

"Không cần."

Giọng Phương Tri Ngu cắt ngang trí tưởng tượng của Hạ Hành Châu. Với hiểu biết của y về Đường Tu Tề và Phương Lam, họ không phải kiểu người sẽ thăm dò từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ như Hạ Hành Châu nói.

Mà dù có, y cũng có cách đối phó.

Hạ Hành Châu nuốt bốn chữ "ba vợ mẹ vợ" vào: "Anh chắc chứ?"

Phương Tri Ngu gật đầu: "Mọi người chưa từng gặp mặt, tự nhiên thêm wechat thì quá lộ liễu."

Hạ Hành Châu nghĩ thầm, làm sao lộ liễu bằng câu "Nhớ em" của anh.

Nhưng Phương Tri Ngu đã nói vậy, hắn cũng thấy nhẹ nhõm hơn.

Dù sao hắn cũng thường xuyên quay phim bên ngoài, Phương Tri Ngu thì đi công tác suốt, hai người vốn đã ít gặp mặt, càng đừng nói đến gặp ba mẹ đối phương.

Nhưng cũng may là như thế, nếu không hắn sẽ không chỉ phải diễn lúc ở trong đoàn phim, mà còn phải diễn với ba mẹ ở nhà, phiền chết.

Tất nhiên, đã ký hợp đồng, nếu Phương Tri Ngu có yêu cầu hắn vẫn sẽ tuân thủ quy định.

Dù gì hắn cũng khoan dung rộng lượng, thích giúp người khác mà!

"Anh ở UAE bao lâu?" Hắn hỏi Phương Tri Ngu.

"Mấy ngày nữa, ký xong hợp đồng sẽ về."

Nhìn thái độ hôm nay của chủ đất, hẳn là sẽ không kéo dài quá lâu. Y tin chắc trong hai ngày có thể chốt được miếng đất này. Giá tuy cao hơn dự tính một chút, nhưng vị trí và môi trường xung quanh rất tốt, tiền nào của nấy.

Hạ Hành Châu hỏi: "Về Tân Thị sao?"

Phương Tri Ngu: "Ghé thành phố A một chuyến trước."

Thành phố A có một tòa nhà mới sắp khánh thành, mời y đến cắt băng. Vừa hay y cũng cần quá cảnh ở đó nên đã nhận lời.

Nghe vậy, Hạ Hành Châu tấm tắc khen ngợi: "Bảo sao ba tôi muốn chọn anh làm tổng giám đốc của tập đoàn, anh đúng là sinh ra để làm việc đó! Tiền hoa hồng nửa đời sau của tôi nhờ hết vào anh."

"Nói hay lắm." Phương Tri Ngu nghe ra hắn đang trêu chọc, môi cong nhẹ, "Chỉ cần sếp Hạ nhỏ đừng đuổi tôi ra khỏi tập đoàn như đuổi chó là được."

[Tao nghe nói sếp Hạ nhỏ là người rất tàn nhẫn, mày cứ chờ bị hắn đuổi ra khỏi tập đoàn như một con chó đi!]

Lời Triệu Khánh Long nói vang lên bên tai.

Hạ Hành Châu đầu tiên là sửng sốt, sau đó không nhịn được bật cười.

Cảnh tượng lần đầu gặp Phương Tri Ngu như hiện ra rõ ràng trước mắt. Hắn ghé sát vào, nhìn chằm chằm Phương Tri Ngu trên màn hình: "Sếp Phương này, hôm đó ở bệnh viện có phải anh đã nhận ra tôi ngay từ đầu rồi đúng không?"

"Cái đó thì không có." Phương Tri Ngu phủ nhận, "Cậu trùm kín từ trên xuống dưới như đi cướp ngân hàng, tôi cũng đâu có hỏa nhãn kim tinh. Sau này vào phòng bệnh của bác Hạ mới nhận ra."

"Vậy có phải anh đã nghe tôi nói chuyện với ba tôi không?" Hạ Hành Châu truy hỏi, "Nghe được bao nhiêu rồi?"

Phương Tri Ngu nói: "Không nhiều không ít, vừa đủ để nghe cậu vu khống tôi bạo lực gia đình."

Hạ Hành Châu nghẹn họng: "..."

Phương Tri Ngu mỉm cười nhìn hắn, ôn hòa nói: "Tôi không nói oan cho cậu chứ? Sếp Hạ nhỏ?"

Y lười biếng tựa người vào sofa. Ghế sofa sậm màu càng tôn lên làn da trắng của y. Đôi môi hơi cong, dưới ánh đèn ấm áp, nụ cười ấy đã làm dịu đi cảm giác lạnh nhạt và sắc bén thường ngày.

Hạ Hành Châu nhìn y, đột nhiên nhớ đến ngày hai người ký hợp đồng.

Trước khi xảy ra xung đột, Phương Tri Ngu cũng như thế, trông thì ôn hòa nhưng thực ra thận trọng từng bước. Giống như một gã thợ săn khống chế tất cả, từng bước một dụ hắn rơi vào cái bẫy y đã chuẩn bị sẵn.

Nhưng hôm nay lại có chút khác biệt so với ngày đó.

Ngày đó hắn mang oán giận, chủ động khơi mào xung đột, mà Phương Tri Ngu cũng không chịu thua, nói là đối đầu gay gắt cũng không quá.

Nhưng hôm nay, hai bên đều buông lỏng từ cả thể xác tới tinh thần, tôi một câu anh một câu nói chuyện qua lại.

"Sao không nói gì?" Phương Tri Ngu hỏi, tỏ vẻ thấu hiểu nói: "Tôi trách oan cậu sao?"

"... Không có."

Hạ Hành Châu tạm gác suy nghĩ trong lòng, đối mắt với Phương Tri Ngu, trong đáy lòng như bị thứ gì đó cào nhẹ, tê tê dại dại.

"Là do tôi thất lễ trước." Hạ Hành Châu dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Sếp Phương rộng lượng, đừng chấp nhặt với tôi."

"Đương nhiên." Phương Tri Ngu hài lòng nở nụ cười, "Cậu thấy không, tôi cũng rất khoan dung rộng lượng."

Cậu thấy không, chỉ cần cậu ngoan ngoãn, đừng nghĩ đến chuyện khiêu chiến tôi, tôi cũng rất khoan dung rộng lượng.

Hạ Hành Châu hiểu ý của y.

Hắn phát hiện Phương Tri Ngu thật sự rất biết cách đánh một cái tát cho một viên kẹo. Thủ đoạn đùa giỡn người khác của người này quả thật thành thạo vô cùng, chỉ cần lơ là một chút là sẽ rơi vào cái bẫy y đã đào sẵn.

Nhưng đối mặt với một Phương Tri Ngu như vậy, thế mà hắn lại không thể tức giận nổi!

Không lẽ mình thật sự có máu M sao?!

Hạ Hành Châu hoảng hồn nghĩ, quyết định phải nói gì đó để vớt vát, tránh rơi xuống thế hạ trong trong cuộc hôn nhân hợp đồng này.

Nhưng Phương Tri Ngu lại không định nói chuyện với hắn nữa. Y đứng dậy cầm điện thoại lên: "Muộn rồi, còn chuyện gì nữa không?"

Hạ Hành Châu thấy sắc mặt y có chút mệt mỏi mới nhớ ra bây giờ y vẫn đang đi công tác ở nước ngoài.

Múi giờ ở UAE lệch bao nhiêu nhỉ?

Hạ Hành Châu không rõ lắm, nhưng nhìn dáng vẻ Phương Tri Ngu thì hẳn là đã khuya.

"Không có."

"Thế thì cứ vậy trước đi." Phương Tri Ngu dứt khoát cúp máy, đến cả câu ngủ ngon cũng bủn xỉn không bố thí.

Hạ Hành Châu: "..."

Nhìn giao diện kết thúc cuộc gọi, Hạ Hành Châu lầm bầm: "Chậc, đúng là tư bản ác độc."

Cần thì lôi ra dùng, không cần thì đá đi.

Tư bản Phương Tri Ngu không biết Hạ Hành Châu đang nói xấu sau lưng mình. Sau khi cúp máy, y mở camera ra xem Phương Trình, xác nhận nó vẫn ngoan ngoãn ở trong nhà.

Trong lúc y đi công tác, mỗi ngày đều sẽ có người qua thăm Phương Trình, đồng thời gửi video cho y.

Sau khi xác nhận tung tích mèo con, y thoát khỏi màn hình theo dõi, vào phòng tắt đèn đi ngủ.

Còn Hạ Hành Châu vẫn đứng yên tại chỗ. Hắn nhìn chằm chằm mấy tin nhắn buổi chiều của Phương Tri Ngu, bắt đầu trả lời.

Sau đó, hắn mở trang web tìm ảnh tạp chí mà Phương Tri Ngu nói, rồi gửi cho Tiểu Hứa, hỏi xem phòng làm việc còn quyển nào không.

[Trợ lý Tiểu Hứa: Có! Anh Châu muốn tặng ai sao?]

[Hạ Hành Châu: Chưa lấy ngay, cậu để lại cho tôi hai quyển.]

[Tiểu Hứa: Rõ!]

[Tiểu Hứa: Anh Châu về chưa? Lúc nãy em có mua trái cây cho anh, em mang qua phòng cho anh nhé?]

[Hạ Hành Châu: Chưa về, lát nữa đi.]

Gửi tin nhắn xong, Hạ Hành Châu lại mở tấm ảnh tạp chí kia ra.

Hắn zoom ảnh lên nhìn một lúc, rồi cúi đầu nhìn tay mình, sau đó gập cánh tay, cơ bắp nhanh chóng nổi lên.

Ừm, hoàn hảo.

Có điều hôm nay mặc hơi nhiều.

Hạ Hành Châu hài lòng cất điện thoại, hai tay đút túi đi về phía khách sạn. Trên đường gặp viên đá nhỏ chắn lối, hắn vung chân đá bay.

"Tiểu Hạ!"

Có người gọi hắn.

Hạ Hành Châu quay đầu lại, nhìn thấy Đường Tu Tề bước tới, trong tay còn cầm một túi như là đặc sản.

"Chào giáo sư Đường." Hạ Hành Châu lên tiếng chào, khi ông tới gần thì hỏi: "Ngài mới đi đâu về sao?"

"Đi ăn với bạn." Đường Tu Tề giơ túi trong tay lên, "Họ cho tôi ít đặc sản, lát nữa cho cậu mang về một chút nếm thử."

"Tốt quá." Hạ Hành Châu cũng không khách sáo, "Trợ lý của tôi có mua trái cây, lát tôi mang qua cho ngài."

"Được được được." Đường Tu Tề hỏi hắn: "Cậu đi đâu vậy?"

"Không đi đâu, mới gọi điện với..."

Hạ Hành Châu khựng lại, không biết phải gọi thân phận của Phương Tri Ngu là gì. Chuyện hôn nhân của hắn phải giữ bí mật tuyệt đối với bên ngoài.

Suy nghĩ một chút, hắn nói: "Mới gọi điện với bạn, bây giờ đang chuẩn bị về khách sạn."

"Bạn thân lắm à?" Đường Tu Tề cười nói, "Trông cậu có vẻ rất vui, nói chuyện với bạn vui lắm sao?"

"Cũng được." Hạ Hành Châu nhếch môi, "Ít nhất lần này không cãi nhau."

Đường Tu Tề đi bên cạnh hắn, nghe vậy hứng thú hỏi: "Nghe cậu nói vậy tức là hai người thường xuyên cãi nhau?"

"Cũng không hẳn là thường xuyên..." Hạ Hành Châu nói, "Bình thường chúng tôi không liên lạc, hôm nay anh ấy đột nhiên nhắn tin nói nhớ tôi, tôi rất ngạc nhiên."

Đường Tu Tề khựng lại: "Nói nhớ cậu?"

"Đúng vậy."

Đường Tu Tề im lặng một lúc mới nói: "Cậu ấy nói như thế nào? Nói thẳng với cậu sao?"

"Gửi wechat." Hạ Hành Châu nói, "Anh ấy nói Đôn Hoàng gió cát lớn, kêu tôi giữ sức khỏe, tôi còn tưởng anh ấy bị hack tài khoản đó."

Đường Tu Tề: "... Vậy cậu trả lời thế nào?"

"Tôi còn trả lời thế nào được?" Hạ Hành Châu tỏ vẻ bất đắc dĩ, "Tôi phối hợp với anh ấy thôi."

Đường Tu Tề: "..."

Hay thật, cấu kết với nhau chơi tôi à.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...