Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 24: Chiến tranh lạnh



[Đối phương từ chối nhận tin nhắn]

Hạ Hành Châu nhìn đi nhìn lại dòng chữ này mấy lần, mức độ chấn động không thua gì khi thấy câu "Nhớ em" của Phương Tri Ngu.

Phương Tri Ngu chặn hắn?!

Sau khi hắn chăm chỉ cày cuốc nửa đêm, còn ăn hai cái bạt tai?

Kiểu tin tức này nếu bị truyền ra ngoài chắc sẽ nổ cả weibo quá?

Phương Tri Ngu có khác gì mấy gã cặn bã rút gậy vô tình không?

Hạ Hành Châu không nuốt trôi cục tức này. Hắn vào danh bạ định tìm Phương Tri Ngu nói chuyện cho rõ, lướt lên lướt xuống hai lần mới nhớ ra mình không có số điện thoại của Phương Tri Ngu.

Mấy ngày nay hai người toàn liên hệ qua wechat, hắn không nhớ tới còn có chuyện lưu số.

Nhưng không sao, hắn vẫn còn tư liệu.

Hạ Hành Châu mở thông tin cá nhân của Phương Tri Ngu mà mình đã lưu tronh wechat, tìm được số điện thoại lập tức bấm gọi.

-

Tập đoàn họ Hạ, văn phòng Tổng giám đốc.

Trần Tuấn vừa báo cáo công việc vừa lén liếc mắt sang chiếc điện thoại đang chớp nháy trên mặt bàn.

Trên màn hình hiện ba chữ [Hạ Hành Châu].

Hạ Hành Châu - Thái tử Tập đoàn họ Hạ, đỉnh lưu giới giải trí, ảnh đế Kim Đỉnh, nam diễn viên trẻ được yêu thích nhất năm.

Bất kỳ danh hiệu nào cũng đủ chứng minh giá trị của ba chữ "Hạ Hành Châu".

Dù ở nơi nào, Hạ Hành Châu cũng đều là người được vây quanh.

Thế mà Phương Tri Ngu lại không hề để trong lòng.

Chiếc điện thoại đang đổ chuông ở ngay trong tầm tay, Phương Tri Ngu vẫn ngoảnh mặt làm ngơ.

Cuộc gọi tự động ngắt, rồi rất nhanh sau đó lại reo lên, vẫn là Hạ Hành Châu.

Phương Tri Ngu vẫn mặc kệ.

Trần Tuấn toát mồ hôi báo cáo trong chuỗi tiếng chuông dai dẳng, mãi đến khi cuộc gọi bị ngắt lần thứ ba, điện thoại mới không sáng nữa.

Cuối cùng cũng ngừng rồi.

Nếu không ngừng, trái tim tôi sẽ phải ngừng.

Trần Tuấn âm thầm thở phào, giọng báo cáo cũng lớn hơn một chút. Không ngờ vừa nói được vài câu, tiếng chuông lại vang lên.

Điện thoại trên bàn vẫn trong trạng thái tắt màn hình.

Tiếng chuông điện thoại từ đâu ra?

Trần Tuấn khựng một giây, rồi mới nhận ra đó là tiếng chuông điện thoại trong túi của mình.

Phương Tri Ngu ngẩng đầu nhìn hắn một cái, ánh mắt hơi lạnh.

"Xin lỗi sếp Phương!"

Trần Tuấn vội vàng xin lỗi, lấy điện thoại ra định tắt, nhưng nhìn thấy tên người gọi thì ngây ra.

Hắn nhìn điện thoại, rồi nhìn Phương Tri Ngu, muốn nói lại thôi.

Phương Tri Ngu hỏi: "Sao vậy?"

Trần Tuấn nhỏ giọng nói: "Là điện thoại của sếp Hạ nhỏ."

Tối qua Hạ Hành Châu dùng điện thoại của mình gọi cho Trần Tuấn, Trần Tuyển đã tiện tay lưu lại, không ngờ sang hôm nay đã nhận được cuộc gọi của đối phương.

Có vẻ Phương Tri Ngu cũng không bất ngờ, sắc mặt không chút thay đổi.

Trần Tuấn cầm điện thoại mà cảm giác lòng bàn tay bỏng rát, đầu sắp nổ tung.

Hắn không tiện cúp điện thoại của Hạ Hành Châu, nhưng Phương Tri Ngu không nghe thì hắn cũng không dám nhận.

Đang lúc khó xử, Phương Tri Ngu từ bi nói: "Nghe đi."

"Vâng sếp Phương!"

Trần Tuyển như trút được gánh nặng, nhận cuộc gọi, bật loa ngoài: "Sếp Hạ nhỏ."

"Sếp Phương của các anh đâu?" Hạ Hành Châu ở bên kia đầu dây hỏi.

Trần Tuấn lén liếc nhìn Phương Tri Ngu đang cúi đầu xem tài liệu, cẩn thận nói: "Sếp Phương đang họp."

Nếu không có thông báo bị chặn kia, có lẽ Hạ Hành Châu sẽ tin lý do này, bởi vì dù tối qua xảy ra chuyện như vậy nhưng sáng nay Phương Tri Ngu vẫn muốn dậy sớm đến công ty mở họp.

Nhưng bây giờ...

"Vẫn đang họp?" Hạ Hành Châu bật cười, mỉa mai: "Các người họp cái gì mà họp suốt một ngày vậy? Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc à?"

Trần Tuấn: "..."

Cách điện thoại mà vẫn ngửi thấy mùi châm chọc.

"Gần đây tập đoàn có nhiều dự án, sếp Phương khá bận." Trần Tuấn tìm một lý do, "Sếp Hạ nhỏ có chuyện gì gấp sao? Đợi sếp Phương họp xong tôi sẽ chuyển lời cho anh ấy."

"Cũng không có chuyện gì." Hạ Hành Châu nói, "Nhưng dù bận thế nào thì cũng phải ăn cơm chứ? Anh nói với anh ta là tôi qua đón anh ta đi ăn tối."

Phương Tri Ngu ngồi yên bất động, như thể người trong câu chuyện của bọn họ không phải là y.

Trần Tuấn đi theo bên cạnh y lâu như vậy, tất nhiên hiểu được ý y.

Tuy Hạ Hành Châu là thái tử của Tập đoàn họ Hạ bọn họ, nhưng Tổng giám đốc hiện tại của tập đoàn là Phương Tri Ngu, người trả lương cho hắn cũng là Phương Tri Ngu, đương nhiên hắn phải đứng về phía ông chủ của mình chứ!

Vì vậy, Trần Tuấn dùng thái độ xử lý công việc nói: "Ngại quá sếp Hạ, tối nay sếp Phương có tiệc xã giao."

Hạ Hành Châu nghi ngờ: "Thật không?"

Trần Tuấn chắc nịch: "Thật."

"Vậy ngày mai đi, anh nói với anh ta mai tôi qua tìm."

"Ngày mai sếp Phương cũng có việc."

"..." Hạ Hành Châu khựng lại, "Thế ngày kia."

"Ngày kia cũng vậy."

"Ngày kia nữa cũng có đúng không?" Làm sao Hạ Hành Châu không biết hắn đang từ chối khéo, cười lạnh nói: "Sếp Phương của các người bận thật đó."

"Ngại quá sếp Hạ nhỏ." Trần Tuấn cũng không muốn làm ống truyền lời, nhưng đã cầm tiền thì phải làm việc, chỉ có thể gắng gượng nói: "Nếu ngài muốn gặp sếp Phương, có lẽ phải hẹn trước."

Hắn cứ tưởng Hạ Hành Châu sẽ nổi giận, nhưng không có.

Hạ Hành Châu chỉ bình tĩnh nói một câu "Biết rồi", sau đó cúp điện thoại.

Tim Trần Tuấn tức khắc lạnh đi một nửa, ngẩng đầu nhìn thấy ông chủ mình vẫn bình thản ngồi trên ghế thì không khỏi cảm thán, quả nhiên là người làm chuyện lớn.

Hắn cất điện thoại, tiếp tục báo cáo công việc vừa bị gián đoạn, đợi kết thúc mới dè dặt hỏi Phương Tri Ngu: "Sếp Phương, chúng ta làm vậy với sếp Hạ nhỏ không sao chứ?"

Phương Tri Ngu dựa vào ghế nhìn hắn, giọng điệu bình thản hỏi: "Có sao cái gì?"

"Không phải lúc trước ngài nói phải lễ phép với cậu ấy một chút sao?"

Phương Tri Ngu cười khẩy: "Tôi đã rất lễ phép rồi."

Nếu không thì Hạ Hành Châu đã không còn cái miệng đó nữa.

Trần Tuấn chỉ biết tối qua đã xảy ra chuyện gì, không biết hai người có xung đột vào buổi sáng.

Nhưng nhìn dáng vẻ của Phương Tri Ngu, hắn cũng đoán được chắc hẳn là bị Hạ Hành Châu chọc tức nên không dám lắm lời nữa.

Bên kia, Hạ Hành Châu cúp máy, mở app đặt chỗ của một nhà hàng nào đó ra rồi hủy bỏ bàn ăn đã đặt sẵn.

Phương Tri Ngu đã không muốn gặp hắn, thì việc gì hắn phải mặt dày bám theo?

Chỉ là chặn thôi mà?

Ai cần chứ.

Hạ Hành Châu lạnh mặt lầm bầm vài câu, sau đó mở nhóm wechat đang có tin nhắn mới liên tục.

[Lục Triệu Đình: @Hạ Hành Châu Lão Hạ, mày về Tân Thị chưa? Ngày mai tao tới rồi.]

[Lục Triệu Đình: @Lương Húc ngày mai mấy giờ mày bay? Chắc tụi mình sẽ gặp nhau ở sân bay đó.]

[Lương Húc: 2 giờ chiều đến.]

[Lục Triệu Đình: Tao 1 giờ rưỡi, mày tới thì gọi tao.]

[Lương Húc: OK.]

Mấy hôm trước, Lục Triệu Đình nói mình phải đến Tân Thị để công tác, đúng lúc Hạ Hành Châu cũng về, vì thế Lương Húc dứt khoát mua vé để đến tụ tập với cả nhóm.

Hạ Hành Châu đọc lướt tin nhắn, gõ chữ trả lời.

[Hạ Hành Châu: Có, hôm qua mới về.]

[Lục Triệu Đình: Được. Vậy mai gặp?]

[Lương Húc: Mai gặp.]

[Hạ Hành Châu: Ừ.]

Hạ Hành Châu cất điện thoại, đứng ở ven đường ngoắc một chiếc taxi đến khách sạn Rhodes.

Chuyện về nhà hắn vẫn chưa nói với Hạ Kiến Chương, mà tạm thời hắn cũng không định về nhà, tránh lại bị hỏi chuyện với Phương Tri Ngu.

Trở lại khách sạn thì đụng phải Daniel đang chuẩn bị ra ngoài ăn, đối phương nhìn thấy hắn thì vô cùng kinh ngạc: "Zhou, không phải có hẹn với bạn sao? Sao giờ đã về rồi?"

Buổi trưa Daniel còn nhiệt tình mời Hạ Hành Châu cùng đi ăn tối, lúc đó Hạ Hành Châu xua tay nói mình có hẹn rồi.

Daniel tò mò hỏi hắn: "Hẹn hò à?"

Hạ Hành Châu không nói phải, cũng không phủ nhận, nhưng đôi môi đang cong lên chứng tỏ tâm trạng hắn rất tốt.

Lúc ấy Daniel còn chân thành chúc hắn hẹn hò vui vẻ, ai ngờ giờ lại gặp ở khách sạn.

Lời Daniel nói làm tâm trạng vốn đã tệ của Hạ Hành Châu càng thêm khó chịu, tựa như việc hắn đặt chỗ đẹp ở nhà hàng trước là hành vi ngu không thể tả.

"Tuyệt giao."

Hạ Hành Châu ném ra ba chữ rồi bước nhanh vào thang máy, ấn nút đóng cửa.

Cửa thang máy mở ra, Phương Tri Ngu đi ra ngoài, dùng vân tay mở khóa căn hộ.

Phương Trình như mọi khi chạy ra cửa đón y, cọ chân y, cái đuôi rung như cái sàng.

Phương Tri Ngu cởi áo vest vứt sang một bên, nới lỏng cà vạt, mở hai nút áo sơ mi trên cùng, rồi cúi xuống ôm mèo con vào lòng.

Phương Trình tìm một tư thế thoải mái ghé vào cánh tay y, nhìn y kêu hai tiếng meo meo.

Phương Tri Ngu nhéo nhẹ phần gáy mềm mại của nó, bực bội trong lòng tan đi không ít.

Mèo đúng là sinh vật chữa lành nhất thế giới.

Phương Tri Ngu chơi với mèo một lúc, vuốt từ tai tới đuôi tới móng vuốt của nó một lượt rồi vui vẻ đi tắm.

Vào phòng tắm c** q**n áo ra, Phương Tri Ngu lại phải nhìn thấy những dấu vết lộn xộn trên người.

Y cúi đầu xem.

Sáng dậy đã thấy nơi đó bên ngực trái hơi sưng so với bên phải, vậy mà qua cả ngày rồi vẫn không xẹp xuống hẳn.

Nhớ lại hình ảnh tối qua Hạ Hành Châu vùi đầu vừa hôn vừa gặm, Phương Tri Ngu mắng một câu "Đồ chó," sau đó đưa tay ấn mạnh nút xả nước bồn tắm.

Hôm sau.

Phương Tri Ngu không đi chạy bộ buổi sáng như thường lệ.

Cảm giác ê mỏi căng tức không khá hơn bao nhiêu so với hôm qua. Tất cả đều do tối qua Hạ Hành Châu thân là người mới chạy xe mà bày đặt học tài xế lão làng, vừa nắm eo vừa bóp chân y điên cuồng như máy đóng cọc.

Để phòng ngừa, tối qua y còn uống một viên hạ sốt trước khi ngủ.

Phương Tri Ngu đưa tay sờ trán mình, xác định không nóng mới cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Trần Tuấn.

Hôm nay công ty cũng không có việc gì gấp, y quyết định lười biếng cho bản thân nghỉ nửa ngày, nằm dài trên giường lớn không muốn dậy.

Phương Trình ngồi trên bụng y nhào bột, măng cụt mềm mại ấn theo nhịp.

Phương Tri Ngu vuốt đầu nó, thoải mái nhắm mắt lại tiếp tục ngủ bù.

Đợi đến khi y tỉnh lại, Phương Trình không biết đã đi đâu, trên chiếc giường hai mét rưỡi chỉ còn mỗi mình y.

Y lấy điện thoại qua mở lên, thấy đã hơn mười một giờ trưa.

Cơm trưa đặt sẵn sẽ được giao tới lúc 12 giờ. Phương Tri Ngu vươn người, xuống giường đi rửa mặt đánh răng.

Nghe tiếng y trong phòng tắm, Phương Trình lao ra từ một góc nào đó, chạy tới phòng tắm thì không phanh kịp, đầu đâm thẳng vào khung cửa.

Phương Tri Ngu nhìn nó nằm sấp trên mặt đất, ngẩng đầu lên nhìn mình kêu meo meo.

"Không biết đau à." Phương Tri Ngu bất đắc dĩ nói, rồi khom lưng lau mặt cho nó.

Hai giờ chiều, Phương Tri Ngu xuất hiện ở công ty đúng giờ.

Trần Tuấn báo tin có liên quan đến tiệc rượu mà mình đã tra được cho Phương Tri Ngu nghe. Liêu Chí Tân không có thư mời, mà là nhờ người phụ trách nơi tổ chức hỗ trợ, vì thế hắn lại lần ra được Thái Tuyền qua người phụ trách đó.

Phương Tri Ngu không có ấn tượng với người tên Thái Tuyền này, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc y xử lý đối phương.

Chứng cứ phạm tội của Liêu Chí Tân đã được thu thập gần như đầy đủ, vào tù là chắc chắn. Còn Thái Tuyền này...

Phương Tri Ngu xoay bút máy trong tay, nói: "Nếu họ đã thân thiết như vậy, thì để gã vào đó bầu bạn với Liêu Chí Tân đi."

Giọng điệu nhẹ nhàng như đang bàn về thời tiết hôm nay.

"Đã biết, tôi sẽ xử lý tốt." Trần Tuấn đáp, "Vậy tôi ra ngoài trước."

"Ừ."

Sau khi Trần Tuấn đi khỏi, Phương Tri Ngu xử lý công việc cần làm hôm nay, rồi đóng máy tính tan làm.

Tài xế Dương đưa y về chung cư. Không bao lâu sau bữa tối đặt trước cũng giao tới.

Thức ăn được giao bởi nhà hàng Trí Vị Trai thuộc Tập đoàn họ Hạ, cứ đúng giờ là đưa đến ban quản lý tòa nhà, sau đó sẽ được quản gia mang lên.

Đang lúc ăn cơm, điện thoại y đặt trên mặt bàn vang lên, hiển thị hai chữ "Phương Lam".

Phương Tri Ngu nghe máy.

"Tiểu Ngu à."

Giọng Phương Lam truyền đến: "Mẹ với ba con xong việc rồi, ngày mai sẽ bay đến Tân Thị trước."

Phương Tri Ngu hỏi: "Mấy giờ đến, để con ra đón hai người."

Phương Lam nói thời gian, Phương Tri Ngu đáp: "Được."

"Con đến cùng Hành Châu à?" Đường Tu Tề bên cạnh nói: "Ba nghe nói nó cũng về Tân Thị, ba và mẹ con đều muốn gặp nó."

Phương Tri Ngu im lặng: "..."

Từ sau khi từ chối cuộc gọi của Hạ Hành Châu ngày hôm qua, cả ngày nay hai người không liên lạc nữa, Hạ Hành Châu vẫn còn nằm trong danh sách chặn của y.

"Tiểu Ngu?"

Thấy y không nói gì, Đường Tu Tề lại gọi một tiếng.

Phương Tri Ngu: "Vâng."

Cúp máy, Phương Tri Ngu đặt điện thoại sang một bên, thong thả ăn xong bữa cơm, thu dọn bát đũa, rồi mới cầm điện thoại lên lần nữa.

Y mở lịch sử cuộc gọi, tìm số Hạ Hành Châu, bấm gọi lại.

Trí Vị Trai, phòng Thính Vũ Lâu.

Lương Húc và Lục Triệu Đình đến vào buổi chiều. Hạ Hành Châu đặt phòng ở nhà hàng nhà mình để chiêu đãi bọn họ.

Tuy đã lâu rồi không gặp, nhưng ba người vẫn không có chút nào xa cách. Lục Triệu Đình hướng ngoại nhất, vừa thấy mặt lập tức xông lên cho hắn một cái ôm, miệng xổ một tràng những lời nhớ nhung.

Hạ Hành Châu ghét bỏ đẩy hắn ra: "Đàn ông đàn ang đừng có ôm ôm ấp ấp, tởm chết được."

"Mày nói tao tởm?!" Lục Triệu Đình trố mắt nhìn hắn, rồi quay sang ghé vào người Lương Húc giả vờ khóc: "Quả nhiên là có người mới quên người cũ. Mới cưới có bao lâu mà đã chê anh em tởm rồi."

"Đừng khóc." Lương Húc an ủi vỗ đầu hắn, "Cũng đâu phải bây giờ nó mới nói mày tởm. Nghĩ thoáng chút, hồi xưa mày còn không được xem là người."

Lục Triệu Đình đẩy y ra: "Cút đi, hai tụi mày là hai đứa bạn tồi, tao không hợp với tụi mày nữa rồi."

Ba người nhìn nhau cười, cùng ngồi xuống bàn.

Phục vụ lục tục bưng đồ ăn lên, chẳng mấy chốc đã đầy cả bàn.

Lục Triệu Đình nhìn trái nhìn phải: "Có mỗi ba đứa mình thôi hả?"

"Không thì sao?" Hạ Hành Châu liếc hắn một cái, "Chỗ này là chỗ ăn uống đàng hoàng, đừng có bậy bạ."

"Mày nói tào lao cái gì!" Lục Triệu Đình trừng hắn, "Ý tao là mày cưới rồi mà? Sao không thấy chị dâu đâu?"

Hạ Hành Châu đang uống trà thì khựng lại.

Là người giúp Hạ Hành Châu chuẩn bị hợp đồng hôn nhân, Lương Húc có biết một ít nội tình: "Không phải chị dâu, đối tượng kết hôn của Hành Châu là nam."

"Hả?!" Lục Triệu Đình khiếp sợ, "Không phải cô nào nhà họ Phương à?"

Hạ Hành Châu: "..."

Hắn chỉ nói chơi vậy thôi, thế mà Lục Triệu Đình lại tưởng thật.

"Bây giờ luật hôn nhân đồng tính đã được thông qua rồi, nam hay nữ cũng không vấn đề." Lương Húc nói, "Nhưng mà tụi tao đã tới đây rồi, dù gì cũng phải cho tụi tao gặp mặt người ta chứ?"

"Đúng đó đúng đó!" Lục Triệu Đình phụ họa, nói là nam hay nữ không quan trọng, chủ yếu là họ muốn gặp mặt người có thể khiến Hạ Hành Châu gật đầu đồng ý kết hôn, xem xem rốt cuộc là thần tiên phương nào.

Hạ Hành Châu: "..."

Nhớ tới chuyện bị chặn và bị từ chối cuộc gọi hôm qua, mặt hắn không khỏi sa sầm.

Phương Tri Ngu?

Ngay cả tao muốn gặp anh ta còn phải hẹn trước, tụi bây thì là cái gì?!

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...