[Lương Húc nói lúc mày ly hôn, nó có thể giúp mày thưa kiện]
Lục Triệu Đình vừa nói ra câu này xong, người ở đây lập tức có những sắc mặt khác nhau. Đến khi Lương Húc hoàn hồn, muốn bịt miệng hắn lại thì đã muộn rồi.
Lục Triệu Đình cũng tự nhận ra mình lỡ lời, xấu hổ sờ mũi, cuống cuồng chữa cháy: "Tôi nói bừa thôi, mọi người đừng để bụng ha ha, đừng để bụng. Hành Châu chưa kết hôn, cậu ấy vẫn độc thân."
Hắn nghĩ đến chuyện hôn nhân của Hạ Hành Châu không công khai với bên ngoài, cho rằng mình đang giúp Hạ Hành Châu che giấu.
Hạ Hành Châu lại có chút cạn lời liếc hắn một cái, thầm nghĩ thà mày đừng nói còn hơn.
Phương Tri Ngu thong dong nhìn Hạ Hành Châu: "Hóa ra sếp Hạ nhỏ vẫn còn độc thân à."
Hạ Hành Châu: "..."
Tới rồi, tới rồi, lại bắt đầu châm chọc gọi mình là sếp Hạ nhỏ.
Mấy ngày nay đúng là làm không công rồi.
"Không phải độc thân, đã kết hôn rồi."
Để cứu vãn cuộc hôn nhân đang gặp nguy cơ, Hạ Hành Châu lập tức thể hiện thái độ: "Chuyện này chẳng phải anh là người rõ nhất sao? Chồng của tôi trẻ tuổi đầy triển vọng, khí chất cao quý. Chúng tôi cầm sắt hòa minh, vô cùng ân ái, tuyệt đối không ly hôn."
Lời này khiến trên đầu Lương Húc và Lục Triệu Đình đồng loạt hiện lên một dấu chấm hỏi, còn tưởng mình không nghe hiểu tiếng Trung.
Sao tự dưng lại tỏ rõ lập trường thế này?
Chẳng phải mấy hôm trước còn nói là liên hôn thương mại, căn bản không thân sao?
Đối với lời nói của Hạ Hành Châu, Phương Tri Ngu thản nhiên đáp:
"Vậy sao? Nhìn bạn bè của cậu lo nghĩ cho cậu như thế, tôi còn tưởng là hôn nhân không hạnh phúc."
"Trời xanh chứng giám." Hạ Hành Châu giơ tay lên, bất đắc dĩ nói: "Thật sự không có ý đó."
"Không có ý nào?" Phương Tri Ngu tỏ vẻ không hiểu: "Không có ý thưa kiện?"
Hạ Hành Châu nhấn mạnh: "Không có ý ly hôn, cũng không cần thưa kiện."
Lương Húc và Lục Triệu Đình nghe cuộc đối thoại của hai người mà không hiểu gì cả.
Người này gọi Hạ Hành Châu là sếp Hạ nhỏ, thái độ và giọng điệu khi nói chuyện không hề có chút khách sáo. Mối quan hệ của hai người trông có vẻ cũng không phải là xa lạ, thậm chí có thể nói là thân thiết.
Hơn nữa dường như y không hề ngạc nhiên khi biết chuyện Hạ Hành Châu đã kết hôn.
Rốt cuộc là chuyện gì?
Chẳng lẽ lúc nãy Hạ Hành Châu nói cho y biết rồi?
Lương Húc một bụng nghi ngờ, ánh mắt nhìn Phương Tri Ngu cũng vô thức mang theo vài phần dò xét, âm thầm suy đoán thân phận của y. Đúng lúc này, Phương Tri Ngu bỗng ngước mắt nhìn sang, ánh mắt của hai người bất ngờ chạm nhau giữa không trung.
Lương Húc không kịp che giấu suy nghĩ của mình, suy đoán trong đáy mắt bị Phương Tri Ngu bắt trọn, đồng thời y cũng nhìn thấy ánh mắt sắc bén lạnh lẽo của đối phương.
Phương Tri Ngu hơi nghiêng người, ánh nắng hắt xuống từ mái hiên khắc họa xương quai hàm sắc nét, dung mạo hoàn hảo không chê vào đâu được.
Lương Húc không khỏi nghĩ, người này đâu chỉ là hình mẫu lý tưởng của Hạ Hành Châu, quả thật chính là hình mẫu lý tưởng của toàn dân.
Rõ ràng ăn mặc vô cùng đơn giản, nhưng lại không hề ảnh hưởng đến khí chất của kẻ bề trên trên người y.
Y chỉ lẳng lặng nhìn như vậy, ánh mắt mang theo sự đánh giá không hề che giấu, trong vẻ hờ hững lại ẩn chứa một thứ áp lực vô hình, vây chặt Lương Húc.
Hơi thở của Lương Húc chợt cứng lại, sống lưng lạnh toát.
Dưới ánh nhìn lạnh lẽo mà thấu triệt ấy, y cảm giác mọi suy nghĩ và toan trong lòng không còn chỗ để ẩn náu. Như thể đứng trước người này, bản thân đã bị l*t tr*n.
Giây tiếp theo, y nghe thấy đối phương lên tiếng: "Cậu là Lương Húc? Hợp đồng tiền hôn nhân là do cậu làm giúp cậu ta?"
Giọng Phương Tri Ngu cực kỳ êm tai, mỗi một chữ đều rõ ràng vững vàng, ngữ điệu cũng không hề nặng nề, nhưng sự lạnh nhạt bên trong lại mang theo sức xuyên thấu không cho phép nghi ngờ.
Bị y nhìn chằm chằm, Lương Húc bỗng có cảm giác căng thẳng như bị cấp trên tra hỏi, theo bản năng gật đầu: "Là tôi."
Phương Tri Ngu nhận được đáp án, quay sang Hạ Hành Châu: "Cậu và bạn cậu tuổi tác không chênh lệch nhiều, thời gian hành nghề chắc cũng không dài. Nếu muốn ly hôn với tôi, tốt nhất cậu nên mời một đội luật sư chuyên nghiệp."
Lương Húc: "!!"
Lục Triệu Đình: "!!"
Hạ Hành Châu lại bị vạ lây lần nữa, bất đắc dĩ nhắc lại: "Tôi đã nói là không có ý ly hôn, anh tha cho tôi đi sếp Phương."
Sếp Phương!!!
Lúc nãy Hạ Hành Châu có nói, hắn gọi đối tượng kết hôn của mình là "sếp Phương".
Vậy người này...
Chính là đối tượng kết hôn của hắn?!!
Có nhầm không vậy?!
Lương Húc và Lục Triệu Đình ngơ ngác, trong đầu đồng thời lóe lên một ý nghĩ: Chúng ta bị dính bẫy rồi à?
Ngay lúc hai người còn đang trợn mắt há mồm, Phương Tri Ngu lại nhìn sang bọn họ, chính thức chào hỏi: "Chào hai cậu, tôi là Phương Tri Ngu."
Tư thái ung dung, thái độ bình thản, giọng điệu cũng chậm lại.
Như thể người vừa dùng khí thế tấn công người khác không phải là y.
"Chắc là Hạ Hành Châu đã giới thiệu tôi với các cậu rồi." Khoé môi Phương Tri Ngu cong lên một độ cong vừa phải, như đã hiểu rõ mọi chuyện, "Vậy nên tôi không nhiều lời nữa."
Lương Húc và Lục Triệu Đình vẫn còn chìm trong chấn động về thân phận của y, nhất thời không kịp phản ứng.
Phương Tri Ngu thấy thế, kiên nhẫn nhắc nhở: "Lần đầu gặp mặt, không tự giới thiệu một chút sao, hai cậu bạn này?"
Tuy Lương Húc hành nghề chưa lâu, nhưng cũng đã độc lập xử lý những vụ án được ba năm, các vụ việc đều giải quyết hoàn hảo, đương sự đều rất hài lòng, văn phòng luật sư cũng kỳ vọng vào y rất cao; mà Lục Triệu Đình tuy hơi tùy tiện, không đáng tin cho lắm, nhưng cũng là kiểu người mà đặt ở đâu cũng sống được.
Vậy mà lúc này, hai người đứng trước mặt Phương Tri Ngu lại non nớt như hai sinh viên mới tốt nghiệp.
Ngay cả tự giới thiệu cũng cần nhắc nhở.
Mất mặt quá!!
Hai người đồng loạt gào thét trong lòng.
"Chào ngài chào ngài, tôi là Lương Húc."
"Chào ngài chào ngài, tôi là Lục Triệu Đình."
Hai người trăm miệng một lời, rồi lại phát hiện không ổn, quay sang nhìn nhau, dùng ánh mắt hỏi đối phương: Sao tự dưng mày lại dùng kính ngữ?
Sau đó đồng loạt nhìn về phía Hạ Hành Châu, dùng ánh mắt trách móc hắn.
Hạ Hành Châu thản nhiên, hai tay đút túi đứng bên cạnh Phương Tri Ngu, tỏ vẻ mình ở phe Phương Tri Ngu, không liên quan gì đến bọn họ.
Lương Húc, Lục Triệu Đình: "..." Điển hình của thấy sắc quên bạn.
Trong lúc bốn người trò chuyện, Triệu Khiêm đi ra tìm người, thấy họ thì bước nhanh tới, ánh mắt hoàn toàn đặt trên người Phương Tri Ngu: "Sếp Phương, hóa ra ngài ở đây, nãy giờ tôi còn tìm ngài ở trong kia."
Phương Tri Ngu thu lại thái độ trêu người, trở về phong thái làm việc thường ngày, nhã nhặn nói: "Ra ngoài nghe điện thoại, thêm phiền phức cho anh rồi."
"Ngài nói vậy làm tôi sợ đó! Sếp Phương bận trăm công nghìn việc, hiểu mà hiểu mà." Triệu Khiêm cười lớn nói. Nhìn Lương Húc và Lục Triệu Đình, hắn nói: "Hai vị này là bạn của cậu Hạ đúng không? Chào hai cậu, tôi là người phụ trách khu nghỉ dưỡng, Triệu Khiêm."
Lương Húc và Lục Triệu Đình gọi một tiếng "sếp Triệu". Triệu Khiêm cười nói: "Món ăn đã lên đủ rồi, hay là chúng ta vào ăn trước đi? Bận mấy cũng không thể để bụng đói đúng không."
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Phương Tri Ngu, giống như đang chờ lãnh đạo chỉ thị.
Phương Tri Ngu cũng quen rồi, gật đầu nói: "Ăn cơm trước đi."
Triệu Khiêm mặt mày hớn hở, cung kính đi bên cạnh dẫn đường. Hạ Hành Châu vốn định theo sát y, lại bị Lục Triệu Đình kéo lại, cùng Lương Húc tụt lại vài bước.
"Rốt cuộc là sao đây?" Lương Húc nhìn bóng lưng phía trước, hạ thấp giọng hỏi: "Anh ta chính là đối tượng kết hôn của mày?"
"Đúng vậy." Hạ Hành Châu nói: "Sao? Đẹp đúng không."
"Đm, sao mày không nói sớm! Hại tao xấu hổ như vậy?!" Lục Triệu Đình hùng hổ nói: "Hèn gì lần trước mày xin ảnh của tao. Hạ Hành Châu, mày đúng là tâm cơ thật đó!"
Hạ Hành Châu nhún vai. Hắn vốn cố ý dọa bọn họ, cũng không ngại bị mắng là tâm cơ boy.
Điều Lương Húc chú ý khác với Lục Triệu Đình. Y hỏi Hạ Hành Châu: "Sếp Phương này rốt cuộc có thân phận gì? Tao thấy người phụ trách khu nghỉ dưỡng có vẻ rất kính trọng anh ta?"
Lục Triệu Đình cũng tò mò: "Anh ta là chủ công ty nào vậy? Còn trẻ quá trời."
"Công ty nhà tao." Hạ Hành Châu nói rất nhẹ nhàng, dùng giọng điệu như đang bàn chuyện thời tiết để ném ra một quả bom: "Tập đoàn họ Hạ."
Lương Húc & Lục Triệu Đình: "Cái gì?!"
Hai người quá kinh ngạc, giọng vô thức cất cao, khiến Phương Tri Ngu quay đầu lại. Bọn họ vội vàng che miệng, nở một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ lễ.
Cũng may Phương Tri Ngu không để ý nhiều, chỉ liếc mắt một cái rồi tiếp tục nói chuyện với Triệu Khiêm.
Hạ Hành Châu thành công trêu chọc hai người, vui vẻ nói: "Kinh ngạc như vậy làm gì? Hai mươi mấy tuổi đầu rồi, chín chắn chút đi."
Hai người mặc kệ hắn trêu ghẹo, tiếp tục hỏi: "Rốt cuộc là sao vậy? Chẳng phải trước giờ Tập đoàn họ Hạ là ba mày quản lý sao?"
"Đó là trước kia, bây giờ là Tri Ngu quản lý." Hạ Hành Châu giải thích ngắn gọn thân phận của Phương Tri Ngu.
Lương Húc như suy tư gì đó: "Vậy nên hai người cũng coi như là liên hôn thương mại?"
"Nói dễ nghe thì là liên hôn thương mại..." Hạ Hành Châu dừng lại, không nói tiếp.
Hai người truy hỏi: "Vậy nói khó nghe thì sao?"
Ánh mắt Hạ Hành Châu dừng trên bóng lưng Phương Tri Ngu phía trước.
Nói khó nghe một chút, thì vị trí tổng giám đốc mới là mục đích của Phương Tri Ngu, hắn cùng lắm chỉ là quà tặng kèm mà thôi.
Nếu là trước kia, hắn sẽ chỉ xem đó như một việc có lợi cho đôi bên, chẳng ai thiệt thòi. Nhưng bây giờ, trong lòng lại không quá thoải mái.
"Hỏi nhiều vậy làm gì?" Hạ Hành Châu đổi chủ đề, "Dễ nghe hay khó nghe đều không quan trọng, dù sao cũng kết hôn rồi."
"Cũng đúng." Lục Triệu Đình tặc lưỡi, "Tổng giám đốc tập đoàn mà trẻ như vậy, đúng là không phải dạng vừa."
"Còn không vừa hơn thế nữa." Hạ Hành Châu hừ cười, "Anh ta 21 tuổi đã tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa chuyên ngành Lịch sử học, lên thạc sĩ thì rẽ sang Quản trị kinh doanh."
Giọng điệu đầy tự hào khiến Lương Húc và Lục Triệu Đình đều cứng họng. Bởi vì cả hai cũng từng báo danh thi thạc sĩ ở Đại học Thanh Hoa, nhưng cả hai đều trượt.
Im lặng một lúc, Lục Triệu Đình tức tối tổng kết: "Thằng này có cái vận cứt chó gì vậy."
Hạ Hành Châu cười khiêm tốn, xoè hai tay: "Không còn cách nào, số quá tốt."
Phía trước, Triệu Khiêm hạ giọng hỏi Phương Tri Ngu có cần sắp xếp thêm phòng hay không.
Ban đầu Phương Tri Ngu không định đưa Hạ Hành Châu theo nên chỉ bảo Triệu Khiêm sắp xếp ba phòng. Sau này lại thêm hai phòng cho Lương Húc và Lục Triệu Đình. Cuối cùng chỉ còn Hạ Hành Châu là không có phòng riêng.
Xét thấy cha mẹ đều ở đây, ở phòng riêng đúng là không ổn, Phương Tri Ngu nói: "Không cần, cậu ấy ở chung với tôi."
Triệu Khiêm nghe xong, nét mặt đờ đẫn trong một giây.
Hạ Hành Châu ở chung với Phương Tri Ngu?
Hắn sắp xếp cho Phương Tri Ngu là phòng suite. Phòng tuy rộng và xa hoa, nhưng chỉ có một giường. Với thân phận của Phương Tri Ngu, không cần phải chịu thiệt đi ngủ chung một cái giường với người khác chứ?
Trừ khi...
Trừ khi quan hệ của họ không đơn giản chỉ là bạn bè!
Triệu Khiêm lăn lộn trong ngành du lịch và giải trí nhiều năm, ánh mắt rất tinh, đầu óc cũng nhanh nhạy, lập tức nhận ra manh mối.
Khu nghỉ dưỡng từng tiếp đãi không ít phú ông phú bà thân phận hiển hách, trong số đó có không ít người dẫn theo ngôi sao nhỏ hoặc những người nổi tiếng trên mạng.
Vừa rồi hắn đã biết được thân phận của Hạ Hành Châu từ nhân viên của mình.
Sao nam hàng đầu giới giải trí, vừa đoạt giải ảnh đế của Kim Đỉnh, năm ngoái còn đứng TOP1 những sao nam mà các phú bà muốn bao nuôi nhất do cả nước bình chọn.
Hắn vốn tưởng Hạ Hành Châu và Phương Tri Ngu chỉ là bạn bè đơn thuần, bởi vì hai người không có hành động thân mật gì. Giờ xem ra có vẻ không phải.
Có lẽ là... quan hệ bao nuôi?
Không ngờ Phương Tri Ngu trông thì lạnh như băng sương, cao ngạo như ánh trăng nơi chân trời, xa xôi không thể với tới, ấy thế mà cũng ngầm chơi trò bao nuôi sao nam này.
Quả thật không thể trông mặt mà bắt hình dong mà!
Trong lòng Triệu Khiêm sóng gió cuồn cuộn, trên mặt lại không dám lộ ra nửa phần, chỉ bình tĩnh đáp lời, chôn chặt mọi suy đoán trong lòng.
Trong phòng riêng, Đường Tu Tề và Phương Lam đã ngồi vào bàn, đang thảo luận xem nên chơi trò nào.
Thấy họ vào, Đường Tu Tề hỏi: "Về rồi à? Hai vị này là bạn của Hành Châu phải không?"
Ông nói Lương Húc và Lục Triệu Đình.
"Là bạn của con, họ là Lương Húc và Lục Triệu Đình." Hạ Hành Châu giới thiệu ngắn gọn, "Hai vị này là ba mẹ vợ của tao, giáo sư Đường và giáo sư Phương khoa Khảo cổ học Đại học Thanh Hoa."
Lại là Thanh Hoa?!
Còn là giáo sư khảo cổ?!
Học sinh giỏi nhà này sản xuất hàng loạt à?!
Lương Húc và Lục Triệu Đình đã tê dại, chào hỏi một cách máy móc: "Chào giáo sư Đường! Chào giáo sư Phương!"
"Chào chào chào." Phương Lam cười dịu dàng, ra hiệu cho họ ngồi xuống, "Không cần khách sáo vậy đâu."
Người cũng tê dại không kém còn có Triệu Khiêm. Hắn cứ tưởng Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu là "quan hệ bao nuôi", nào ngờ hai người lại là "quan hệ hợp pháp"!
Hắn véo đùi mình một cái. Tính sai rồi, lẽ ra nên sắp xếp phòng couple suite mới đúng! Giường nước sang trọng! Để chồng chồng hai người vui vẻ đến, hài lòng về!
Sau khi ăn xong, Đường Tu Tề và Phương Lam nói muốn đi câu cá, Phương Tri Ngu định đi cùng họ.
Phương Lam lại nói: "Con cũng đâu có thích câu cá, không cần đi với chúng ta. Mẹ và ba con đi cùng nhau là được. Không phải sếp Triệu nói sẽ sắp xếp hướng dẫn viên đưa chúng ta qua rồi hay sao? Con không phải lo."
Triệu Khiêm vội nói: "Đúng đúng, sếp Phương yên tâm."
Đường Tu Tề cũng nói: "Đám trẻ các con cứ đi chơi đi, không cần để ý đến chúng ta."
Phương Tri Ngu không kiên trì nữa, dặn họ có việc gì thì liên lạc.
Hai vị trưởng bối rời đi, trong phòng chỉ còn lại Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu, Lương Húc và Lục Triệu Đình.
Lục Triệu Đình giơ tay, hỏi nhỏ: "Vậy chúng ta đi đâu? Khó lắm mới tới một chuyến, cũng không thể về phòng ngủ được chứ."
Hạ Hành Châu nghiêng đầu hỏi Phương Tri Ngu: "Anh muốn chơi gì?"
Tới cũng tới rồi, Phương Tri Ngu cũng không từ chối. Y cầm sách giới thiệu trên bàn lật xem, sau đó hỏi ý kiến mọi người: "Cưỡi ngựa, leo núi, lướt sóng, thám hiểm?"
Bàn bạc một hồi, cuối cùng mọi người quyết định đi cưỡi ngựa.
Triệu Khiêm vốn muốn tự tiếp khách, nhưng lại có việc đột xuất, chỉ đành sắp xếp người dẫn họ qua.
Đến nơi, nhân viên đưa bốn người đi chọn trang phục cưỡi ngựa.
Quần áo đều là đồ mới, đủ mọi kích cỡ, kiểu dáng cũng nhiều đến mức hoa cả mắt.
"Phục vụ chu đáo thật." Lục Triệu Đình nhìn căn phòng đầy ắp trang bị mà cảm thán, sau đó quay sang hỏi bọn họ: "Tao không có kinh nghiệm, ai giúp tao chọn với?"
Lương Húc xua tay: "Đừng nhìn tao, tao cũng không có."
Phương Tri Ngu nghe vậy thì nói với nhân viên đứng cạnh mình một câu. Nhân viên gật đầu, tiến lên giới thiệu cho họ.
Hạ Hành Châu đến gần Phương Tri Ngu, chu đáo hỏi: "Chọn xong chưa? Có cần tôi giúp không?"
Phương Tri Ngu nhìn hắn, ánh mắt chứa đầy nghi ngờ. Hạ Hành Châu cười bảo đảm: "Tin tôi đi, tôi cưỡi ngựa cực kỳ giỏi."
Hắn đã từng đóng một bộ phim võ hiệp, trong phim có rất nhiều cảnh cưỡi ngựa, tất cả đều là tự thân ra trận. Để hiệu quả quay chụp được tốt nhất, trước khi vào đoàn hắn còn tìm huấn luyện viên chuyên nghiệp để huấn luyện cho mình suốt ba tháng.
Phương Tri Ngu hừ nhẹ, không nói tin hay không, chỉ khẽ nâng cằm, coi như đồng ý đề nghị của hắn.
Ngón tay Hạ Hành Châu khẽ lướt qua dãy áo sơ mi treo ngay ngắn, cuối cùng chọn một chiếc sơ mi phong cách cổ điển màu trắng, cổ áo thêu họa tiết phức tạp, cổ tay áo cũng có họa tiết tương tự.
Tiếp đó là áo gile đen, quần cưỡi ngựa trắng, ủng đen, găng tay trắng.
Cả bộ mang phong cách Anh Quốc tinh tế và lộng lẫy.
"Bộ này thế nào?" Hạ Hành Châu hỏi Phương Tri Ngu, ngón tay móc lấy giá áo lắc nhẹ.
Phương Tri Ngu không trả lời, hỏi ngược lại: "Sao cậu biết tôi mặc size gì?"
Hạ Hành Châu cầm quần áo, cúi người thấp giọng nói bên tai y: "Tôi đo rồi nha."
Eo anh siêu nhỏ.
Còn người ngoài ở đây, hắn biết điều không nói câu này ra, kẻo khiến Phương Tri Ngu bỏ mặt chạy lấy người.
Ba chữ "tôi đo rồi", là người lớn đều sẽ ngầm hiểu trong lòng.
Phương Tri Ngu nghiêng đầu nhìn hắn. Hai người đứng rất gần, môi y lướt qua gò má Hạ Hành Châu, ngắn ngủi nhưng rõ ràng.
Hạ Hành Châu ngừng thở trong giây lát. Trong lúc đó, Phương Tri Ngu đã lấy bộ đồ khỏi tay hắn.
"Vậy lấy bộ này đi."
Để lại những lời này, Phương Tri Ngu cầm quần áo và giày đi vào phòng thay đồ.
Hạ Hành Châu đứng tại chỗ, đưa tay sờ lên chỗ vừa vô tình được hôn, rồi nhấc chân muốn bước theo.
"Hành Châu."
Lục Triệu Đình ngăn hắn lại, tay cầm hai bộ đồ cưỡi ngựa, một bộ có áo gile, một bộ có áo vest, hỏi ý kiến hắn: "Tao nên mặc bộ nào?"
"Tùy mày." Thấy cửa phòng thay đồ đã đóng lại, Hạ Hành Châu thất thần chỉ đại bộ vest: "Cái này đi."
"Được, vậy thì lấy cái này." Lục Triệu Đình tiếp tục đi chọn những thứ khác.
Hạ Hành Châu nhìn cánh cửa phòng thay đồ đóng chặt, thở dài tiếc nuối: "Cơ hội không chờ đợi ai."
Nói xong chỉ có thể ngoan ngoãn đi chọn trang phục cưỡi ngựa của mình.
Đợi hắn chọn xong, Lục Triệu Đình vẫn đang lăn tăn với những đôi giày, Lương Húc thì đã vào phòng thay đồ.
Hạ Hành Châu đi qua: "Mày định tham gia show tuyển chọn thần tượng à?"
Lục Triệu Đình vừa chọn vừa nói: "Lần đầu tiên tao chơi trò này, phải chọn đôi nào ngầu ngầu chút chụp ảnh."
"Đôi này." Hạ Hành Châu chọn giúp hắn một đôi màu nâu, "Hợp với phong cách của mày."
Lục Triệu Đình cầm lên xem: "Thật à?"
"Thật." Hạ Hành Châu gật đầu, "Mặc vào là biết con lừa hay ngựa."
"... Mọe."
Lục Triệu Đình cười mắng, thuận tay đẩy hắn một cái, không ngờ lại va phải nhân viên đang mang đồ uống đến cho họ, nước trong ly hắt hết lên người hai người.
"Xin lỗi xin lỗi!" Nhân viên cuống quýt lấy khăn lau cho hai người.
Hạ Hành Châu xua tay tỏ vẻ không sao, dù sao cũng phải thay đồ, chỉ là tay dính nước trái cây phải rửa sạch, thế là hắn dứt khoát buông đồ xuống, đi vào toilet bên cạnh.
Trước bồn rửa mặt, Lục Triệu Đình vừa rửa tay vừa hỏi: "Hành Châu, sao mày nói không thân với đối tượng kết hôn? Tao thấy đâu có giống?"
Lúc nãy trên bàn ăn, Hạ Hành Châu chủ động gắp thức ăn, múc canh cho Phương Tri Ngu. Ngay cả khi ly trà của Phương Tri Ngu gần hết hắn cũng để ý, rót thêm đúng lúc.
Trong ấn tượng của Lục Triệu Đình, trước giờ luôn là người khác vây quanh Hạ Hành Châu, chưa từng thấy hắn chăm sóc ai tỉ mỉ như vậy.
Nếu không phải nghe chính miệng Hạ Hành Châu nói hắn và Phương Tri Ngu là liên hôn thương mại, chỉ vì lợi ích, thì Lục Triệu Đình đã cho rằng hai người đang yêu nhau.
Từ lúc đầu hắn đã muốn hỏi, nhưng ngại có mặt đương sự nên không dám mở miệng. Khó lắm mới tìm được lúc chỉ có hắn và Hạ Hành Châu, xem như tóm được cơ hội.
Hạ Hành Châu xoa bọt trong tay: "Không giống chỗ nào?"
"Thì lời nói hành động đó." Lục Triệu Đình ế đã lâu, cũng không thể nói rõ, "Hai người còn cùng nhau đi khu nghỉ dưỡng thế này thì có khác gì hưởng tuần trăng mật đâu?"
"Vốn dĩ là hưởng tuần trăng mật mà." Hạ Hành Châu thản nhiên nói.
Cưới xong rồi thì đi hưởng tuần trăng mật, có gì lạ đâu.
Lục Triệu Đình ngơ ngác: "Không phải mày nói hai người là liên hôn thương mại à? Cần diễn tới mức này luôn?"
Hạ Hành Châu rút khăn giấy lau khô tay, sau đó vỗ vai hắn, nói câu thấm thía: "Mày chưa kết hôn, nói mấy câu mày không hiểu đâu."
Nhớ ra còn có ba mẹ Phương Tri Ngu đi cùng, Lục Triệu Đình chợt hiểu ra: "À, chẳng lẽ giống lần trước mày nói, là vì đối phó với ba mẹ anh ta?"
Tay Hạ Hành Châu cứng đờ: "..."
Mày nói vậy... cũng đúng.
Phương Tri Ngu cũng vì đối phó với ba mẹ nên mới cho mình đi theo mà.
Nếu không có ba mẹ, có lẽ ngay cả cửa phòng của Phương Tri Ngu hắn cũng không vào được.
Hạ Hành Châu thở dài rầu rĩ.
Lục Triệu Đình đã quen Hạ Hành Châu rất nhiều năm. Trước giờ hắn luôn mạnh mẽ khí phách, duy ngã độc tôn. Lúc này lại vẻ mặt u sầu, lo lắng và bất lực.
Nhớ bữa cơm trước đó, Hạ Hành Châu còn lạnh lùng nói mình và Phương Tri Ngu không thân.
Rồi ngẫm lại hôm nay hắn đảo quanh Phương Tri Ngu, ân cần châm trà rót nước.
Lục Triệu Đình không khỏi cảm thán, mỗi nhà đều có một quyển kinh khó tụng. Vì sự phát triển của Tập đoàn họ Hạ, người anh em tốt của hắn chỉ có thể nhịn nhục tất cả, khom lưng uốn gối lấy lòng Phương Tri Ngu.
Nghe mà đau lòng, nhìn mà rơi lệ.
Lục Triệu Đình đồng cảm vỗ vai Hạ Hành Châu, an ủi: "Người anh em, vì duy trì cuộc hôn nhân không tình cảm này mà mày đã vất vả rồi."
"Hả?"
Hạ Hành Châu không hiểu gì: "Tao đâu có vất vả."
Hắn thích lắm.
Lục Triệu Đình lại hiểu lầm ý hắn, cho rằng hắn đang gượng cười: "Tao hiểu mà, kẻ mạnh không phàn nàn về hoàn cảnh."
Hạ Hành Châu: "... Mày hiểu cái lông gì?"
"Thôi không nhắc tới mấy chuyện đau lòng nữa, chúng ta về trước đi." Lục Triệu Đình nói, "Kẻo lát họ lại không tìm thấy chúng ta."
Hai người quay lưng lại, nhìn thấy Phương Tri Ngu đang khoanh tay dựa vào cửa.
Hắn mặc bộ đồ cưỡi ngựa màu trắng do Hạ Hành Châu chọn. Vải dệt phẳng phiu, đường may tỉ mỉ, hoàn hảo tôn lên vòng eo thon gầy và bờ vai xinh đẹp.
Hạ Hành Châu hoàn toàn sững sờ trước vẻ đẹp của y, không thể rời mắt.
Phương Tri Ngu nhận thấy ánh mắt hắn. Y cong môi, ba phần châm biếm, bảy phần lạnh nhạt, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu.
Bàn tán sau lưng người ta mà bị đương sự bắt tại trận, Lục Triệu Đình hoảng sợ, bật thốt: "Chào chị dâu!"
Hạ Hành Châu: "..."
Đã đến nước này, mày có gọi là vua cũng vô dụng.
Phương Tri Ngu lạnh lùng liếc Lục Triệu Đình một cái, Lục Triệu Đình lập tức cảm thấy sợ hãi, như lúc bị giáo viên chủ nhiệm bắt được khi trèo tường trốn học.
Ngay khoảnh khắc này, cung phản xạ đã 800 năm không online của Lục Triệu Đình đột nhiên thức tỉnh, phản ứng đầu tiên là bỏ chạy khỏi hiện trường.
Vì thế hắn nhích sang bên cạnh hai bước, lần thứ ba nở nụ cười gượng gạo mà vẫn giữ lễ: "Hai người nói chuyện đi, tôi đi trước."
Nói rồi dán tường chuồn mất, để lại Hạ Hành Châu và Phương Tri Ngu.
Phương Tri Ngu nghiêng đầu nhìn hắn, cười như không cười: "Xem ra dạo này cậu gặp khá nhiều khó khăn..."
Còn chưa dứt lời, Hạ Hành Châu đột nhiên bước nhanh tới, ép sát người y. Phương Tri Ngu theo phản xạ lùi về sau, eo lại bất ngờ bị một cánh tay rắn chắc ôm chặt, mạnh mẽ kéo trở lại.
Một tay Hạ Hành Châu giữ sau gáy y, rồi cúi đầu hôn thẳng xuống.
Ra tay trước, nắm thế chủ động.
