Trong phòng không vào được, những hán tử nhà họ Hạ đều bị giữ ở bên ngoài. Người phòng lớn đều tới, Triệu Huệ đi vào hỗ trợ ấn, để thai phụ khi sinh không lộn xộn. Chu Thục Vân một chậu một chậu máu loãng bưng ra ngoài, khăn đều nhuộm đỏ.
Sắc mặt Hạ Nghiêu Sơn trắng bệch nắm chặt khung cửa, môi run run nhìn: “Nương,” câu nói kế tiếp nói không nên lời, hắn hoảng loạn đến hoang mang sợ hãi, nhìn thấy máu loãng trong chậu, đại não trống rỗng, hô hấp cũng theo đó ngừng lại.
“Đừng ngẩn người, vào nhà bếp tiếp nước ấm lên, tức phụ ngươi sinh nở còn phải dùng,” Chu Thục Vân nhìn quen trường hợp, sai bảo đứa con trai cả ngốc nghếch đi làm việc, tránh để hắn ở đây vừa lo lắng lại chẳng có ích lợi gì.
Hạ Nghiêu Sơn chân tay run rẩy đi vào, một chân vừa bước vào nhà bếp, chợt nghe thấy một tiếng thét thảm thiết, thanh âm như bị xé toạc. Hạ Nghiêu Sơn không thể bình tĩnh được, mang theo tiếng khóc nức nở vọt vào phòng ngủ.
“Nguyệt Hoa ta tới bầu bạn ngươi,” hắn không màng gì ghé vào trên giường, nắm chặt mười ngón tay đan vào nhau của Tôn Nguyệt Hoa đang suy yếu.
Chu Thục Vân ai da một tiếng, vỗ vỗ đùi cùng đi vào: “Tiểu tử ngốc, bảo ngươi đừng vào, đây đâu phải nơi hán tử có thể tới?” Máu me be bét, đừng nói Hạ Nghiêu Sơn, ngay cả bà là người đã sinh ba đứa hài tử , cũng không đành lòng xem tiếp.
Bà đỡ cùng Triệu Huệ đều không rảnh lo Hạ Nghiêu Sơn, dứt khoát cứ mặc hắn ở bên cạnh, như vậy Tôn Nguyệt Hoa trong lòng cũng vững vàng hơn.
Ngoài phòng, Hạ Nghiêu Xuyên, Lâm Du và Tiểu Khê đứng thành hàng, đã làm không được gì, trong lòng lại nôn nóng. Quy trình hôm nay, Hạ Nghiêu Xuyên đều ghi nhớ từng điều.
Ví như cần thỉnh bà đỡ, thỉnh lang trung, chuẩn bị kéo, giấy bản, rượu trắng, bách gia bố. Sợ chính mình quên, hắn liền như niệm sách mà học thuộc lòng.
Loại trường hợp binh hoang mã loạn này, Triệu Đại Lực không dám nói thêm một lời, hắn cũng không thể nói được gì, chỉ một mực vùi đầu khiêng củi lửa, thấy củi trong nhà bếp dùng hết, hắn liền đi tới đi lui dọn thêm.
Mãi đến đêm khuya, một tiếng trẻ sơ sinh khóc lóc lảnh lót vang lên, cả nhà đều thở phào nhẹ nhõm. Từ ban ngày sinh đến buổi tối, đừng nói Tôn Nguyệt Hoa, ngay cả Chu Thục Vân, Triệu Huệ các nàng những người hỗ trợ, cũng đều mệt đến không còn chút sức lực nào.
Vội vàng đỡ đẻ, cả đám người cơm cũng chưa ăn.
Chu Thục Vân lau mồ hôi trên trán, vừa mệt vừa cao hứng đi vào: “Du ca nhi, đem lu thịt trứng lấy ra, bà đỡ cùng lang trung đều chưa ăn cơm, phải chiêu đãi nhân gia thật tốt.”
Lâm Du cười rộ lên, y nóng lòng muốn nhìn xem hài tử, lại cảm thấy chiêu đãi khách nhân quan trọng hơn, hài tử khi nào cũng có thể xem. Vừa lấy thịt vừa tò mò hỏi: “Là nam oa oa, hay là cô nương tiểu ca nhi?”
Chu Thục Vân cười đến lộ cả răng: “Tiểu tử béo ú! Ước chừng bảy cân trọng, bú sữa đều có sức lực, lát nữa đi vào là có thể nhìn thấy.”
Bên trong có Hạ Nghiêu Sơn bầu bạn, Hạ Nghiêu Xuyên cùng cha hắn liền thu thập tạp vật. Máu dùng khi sinh hài tử phải xử lý, còn có nhau thai oa oa. Thứ này trong huyện có lang trung muốn thu mua, nhà nghèo đều sẽ trộm cầm đi bán tiền.
Nhưng đối với bọn họ mà nói, liền một nắm đất chôn dưới gốc cây xuân, sau này có thể mang đến vận may tốt cho oa oa. Lúc mẹ hắn sinh đệ đệ, Hạ Nghiêu Xuyên đã từng hỗ trợ xử lý.
Lúc xử lý không bảo Lâm Du theo tới, chờ làm xong việc, rửa sạch tay rồi mới vào nhà bếp. Thấy mẹ cùng Lâm Du nói chuyện cao hứng, Hạ Nghiêu Xuyên đi qua nói: “Đều xử lý ổn thỏa, không có gì vấn đề.”
Lâm Du ngáp một cái, nước ấm trong nồi sôi trào, y rót vào ấm trà, bỏ hai nắm lá trà vào. Lại bày một đĩa hạt dưa đậu phộng, một đĩa bánh gạo mang ra ngoài: “Ta mang cho Lưu thẩm cùng Tiết lang trung, bọn họ vất vả bầu bạn một ngày, trước lót dạ một chút.”
Hạ Nghiêu Xuyên gỡ xuống dao phay, gật gật đầu: “Cha cùng Triệu đại ca ở bên ngoài, em cùng nương cũng ra ngoài bầu bạn nói chuyện, mệt mỏi một ngày đừng vào nấu cơm, nơi này có ta. Em có buồn ngủ không? Mệt thì đi ngủ cũng được.”
“Không buồn ngủ,” Lâm Du cười tủm tỉm, y hiện tại đặc biệt có tinh thần, cũng rất cao hứng, chỉ muốn chờ đại tẩu nghỉ ngơi tốt rồi vào xem oa oa, cũng bầu bạn với đại tẩu.
Chu Thục Vân tuy rằng cũng mệt mỏi, tâm tình giống nhau tốt: “Du ca nhi đừng bận rộn nữa, ngươi cũng đang mang thai, đi ra ngoài ngồi nghỉ ngơi một chút, nhà bếp có ta cùng Đại Xuyên.”
Hạ Nghiêu Xuyên cũng biết nấu cơm, hương vị lại giống nhau. Chu Thục Vân muốn tiếp đón bà đỡ cùng lang trung thật tốt, sau này lúc Lâm Du sinh nở, còn phải dùng tới bọn họ.
Hạ Nghiêu Sơn rốt cuộc từ phòng ngủ ra, viên đá lớn trong lòng rơi xuống, hắn liền chạy đi: “Nương, Nguyệt Hoa tỉnh, nói muốn ăn vài thứ.”
“Vậy liền nấu một chén mì,” Chu Thục Vân nhìn thăm dò sân một cái, kéo lão đại thấp giọng nói: “Tiền đã chuẩn bị xong chưa? Cũng không thể bạc đãi nhân gia.”
Hạ Nghiêu Sơn vỗ vỗ túi tiền: “Nương yên tâm, ta cùng Nguyệt Hoa mấy ngày trước đây đã chuẩn bị xong, lang trung cùng bà đỡ đều biếu ba trăm văn, lại mỗi người tặng nửa thớt vải bông.”
Đặt ở nhà quê, coi như là tạ lễ quý trọng. Lưu bà đỡ là người có tay nghề nhất trong làng, rất nhiều phụ nhân khó sinh được nàng ấn một cái, thai vị là có thể trở lại, uy vọng cùng danh khí rất cao.
Chu Thục Vân yên tâm, xoay người nhanh chóng nấu cơm. Canh gà hầm ở bếp lò, thái một đĩa thịt khô lạp xưởng, một đĩa trứng gà xào, một chậu nấm rừng lát thịt, đều là những món ăn mặn đầy đặn. Lấy mấy cái chén rượu, bảo cha hắn cùng hai đứa con trai bầu bạn uống vài chén.
Hạ Nghiêu Sơn xé hai tờ giấy đỏ, mỗi người gói hai xâu tiền đồng, nhét vào trong ngực lang trung cùng Lưu thẩm. Tiết lang trung cùng Lưu thẩm xua xua tay không cần, một nửa là khách khí, một nửa là thật cảm thấy quá quý trọng.
Nhà bình thường sinh nam oa, biếu hai trăm văn đã là đủ rồi. Nhưng Hạ Nghiêu Sơn cứ nhất định phải nhét, bọn họ đành cười nhận lấy.
Bên ngoài náo nhiệt, bên trong cũng thế. Lâm Du bưng mì sợi đi vào, xoay người nhanh chóng đóng chặt cửa phòng, sợ bị trúng gió.
Cạnh giường có chiếc nôi mà y cùng Đại Xuyên đã làm, đứa trẻ dài bằng cánh tay nằm bên trong, vừa rồi đã khóc một lúc, hiện tại ngủ rất say.
“Đại tẩu.” Lâm Du thắp thêm một ngọn đèn dầu, làm trong phòng sáng sủa hơn một chút.
Tôn Nguyệt Hoa dựa vào đầu giường, sinh một ngày nên hơi suy yếu, giữa trán có một cái băng vải buộc để thông khí, nàng đầy mắt đều là hài tử, lông mày khóe miệng đều là ý cười: “ Ngươi đến xem, lúc mới sinh ra thật xấu, nhăn nhúm đỏ bừng, không giống ta cũng không giống cha nó.”
Tôn Nguyệt Hoa thật sự bị xấu xí dọa, lúc cắt rốn nàng tỉnh, ngẩng đầu liền muốn nhìn oa oa, khoảnh khắc kia nhìn thấy xong nàng nghi ngờ nhân sinh, vừa tò mò vừa khẩn trương, muốn xem oa oa có bị thương không, thân thể có tốt không.
Lâm Du ngồi qua, tiểu oa nhi quấn trong chăn bách gia ngủ rất say sưa. “Tên nghĩ kỹ chưa? Gọi là gì?” Lâm Du hỏi đại tẩu.
“Nhũ danh Đoàn Đoàn,” không có quá lớn kỳ vọng, chỉ là hy vọng Đoàn Đoàn Viên Viên, ngụ ý cũng tốt. Nàng nhìn về phía Lâm Du: “Ta cùng đại ca ngươi nghĩ rồi, tên lớn của hài tử muốn nhờ ngươi đặt.”
Đặt tên là việc rất thận trọng, Lâm Du kinh ngạc.
Tôn Nguyệt Hoa nói: “Ngươi niệm qua sách, lại có thể dạy chúng ta biết chữ tính sổ, so với tự chúng ta đặt tên tốt hơn nhiều. Đại ca ngươi muốn gọi hài tử là Thiết Trụ, ta không đồng ý, Thiết Trụ quá khó nghe.”
Lâm Du không nhịn được cười, nước mắt rưng rưng cười ra tiếng, ôm bụng nói: “Đúng là không dễ nghe.”
Ba đời trước nhà họ Hạ đặt tên, đều theo gia phả chữ tự bối, tỷ như đời đường thúc kia dùng chữ “Trường”, Đại Xuyên bọn họ chính là chữ “Nghiêu”. Chẳng qua gia phả đến đời Đại Xuyên này liền đứt, tổ tông nhà họ Hạ cũng không nghĩ tới nhiều chữ như vậy, việc đặt tên theo chữ tự bối liền dần dần bị hủy bỏ.
“Cứ gọi Hạ Tu Tề,” hiện giờ thái bình thịnh thế, không cầu trị quốc bình thiên hạ, chỉ cần tu thân tề gia, thành thật kiên định sống hết một đời là được.
Tôn Nguyệt Hoa niệm theo một lần, lại xem chữ Lâm Du viết trên giấy, tức khắc lộ ra ý cười, nắm lấy tay con trai nhẹ giọng kêu: “Tu Tề.”
Nàng tuy rằng không hiểu ý nghĩa trong đó, nhưng vừa niệm ra khỏi miệng, liền cảm thấy rất dễ nghe, cùng Thiết Trụ Ngưu Đản trong thôn là không giống nhau.
Trong nôi, tiểu oa nhi đang ngủ say tỉnh, nương nhóc kêu một tiếng Hạ Tu Tề, tiểu oa nhi bỗng nhiên cười.
Tôn Nguyệt Hoa dựa vào đầu giường ăn xong một chén mì, Đoàn Đoàn lên tiếng khóc lớn, vừa lảnh lót lại có sức xuyên thấu, Hạ Nghiêu Sơn đang uống rượu cùng bà đỡ lang trung bên ngoài tức khắc chạy vào, hoảng loạn không thôi.
Tôn Nguyệt Hoa bế Đoàn Đoàn lên: “Không có gì, chỉ là đói bụng muốn bú sữa, ngươi đóng cửa cửa sổ lại, ta cho nó ăn một bữa rồi ngủ tiếp.”
Lâm Du không quấy rầy đại tẩu nghỉ ngơi, y thu dọn chén đũa đã ăn xong, lại bưng một chén canh gà đi vào, rồi ngồi trở lại trong sân cùng Chu Thục Vân bọn họ cùng nhau ăn cơm.
Sinh hài tử lăn lộn cả ngày, Lâm Du buồn ngủ nước mắt rưng rưng, ngã xuống giường dính gối đầu liền ngủ, cho dù có tiếng động cũng không làm y tỉnh. Hạ Nghiêu Xuyên biết phu lang mệt mỏi, hắn ngồi ở mép giường, lẳng lặng nhìn sườn mặt Lâm Du, trong lòng một trận rung động.
Cũng không lâu nữa, hắn cũng sẽ làm cha, vừa nghĩ tới hài tử là Lâm Du sinh, Hạ Nghiêu Xuyên liền nhịn không được cười rộ lên.
Hắn ôm Lâm Du vào bên trong giường, thổi đèn cũng nằm xuống. Hạ Nghiêu Xuyên nghiêng người ôm lấy Lâm Du, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt ở trên bụng, cái bụng tròn vo rất rõ ràng, ngày một lớn hơn.
Lâm Du nằm trong ngực hắn hô hấp đều đều, lông mi thật dài ngẫu nhiên động đậy, như là đang nằm mơ, khóe miệng hơi hơi động đậy, lơ mơ mơ hồ nói một câu nói mớ. Tư thế bị ôm không thoải mái, Lâm Du không hài lòng rầm rì hai tiếng, vặn vẹo trong lòng Hạ Nghiêu Xuyên.
Hạ Nghiêu Xuyên vội vàng điều chỉnh tư thế, sợ đánh thức Lâm Du, tay đặt ở trên lưng Lâm Du vỗ nhẹ, lại dỗ người ngủ say.
Trận mưa mùa hè đầu tiên đã qua, Tôn Nguyệt Hoa có thể mãn nguyệt. Nàng ôm Đoàn Đoàn đi đến hậu viện xem gà con, đám gà con mới ra khỏi vỏ, lông tơ vàng đen xen kẽ, đi theo gà mái phía sau mổ thức ăn.
Đoàn Đoàn tò mò nhìn gà con, vươn tay nhỏ a nha a nha chỉ vào.
“Nhìn xem đây là cái gì? Có phải là gà con không nha.” Tôn Nguyệt Hoa ôm Đoàn Đoàn tới gần, cười trêu hài tử, Đoàn Đoàn rất thích đồ vật lông xù xù, đôi mắt không dời đi được.
Lâm Du đỡ eo chậm rãi đi tới, Triệu Đại Lực đi theo phía sau y, mang theo nước và thức ăn cho gà. Nhìn thấy oa oa, cũng lộ ra ánh mắt từ ái.
“Để A Ma ôm một cái,” Lâm Du vươn tay vỗ vỗ, Đoàn Đoàn không sợ y, thấy Lâm Du đi tới nha nha cười rộ lên.
Tay Tôn Nguyệt Hoa ôm mỏi, vừa lúc đưa cho Lâm Du, nàng nghỉ ngơi một chút: “Nó cứ thích ngươi, cha nó tới ôm còn không cười vui vẻ như vậy, tiểu tử thối mà nặng thật. Ngươi cẩn thận, đừng để nó đạp vào bụng ngươi.”
“Sẽ không đâu,” Lâm Du bế lên còn đung đưa, y ôm Đoàn Đoàn lên vai, như vậy liền không dễ đụng tới bụng.
Lâm Du đang trêu đùa cao hứng, bỗng nhiên cảm giác một mảng ấm áp, y nháy mắt ngây người: “Đại tẩu, Đoàn Đoàn có phải tè dầm rồi không?”
Tôn Nguyệt Hoa lột ra vừa thấy quả đúng là vậy, tã vải ướt một mảng, nàng đành phải tiếp nhận: “Vừa rồi còn nói nó thích ngươi, quay đầu liền tè dầm, ta thấy sau này cũng là một đứa nghịch ngợm gây sự.”
Nàng kéo tã xuống, thay cái sạch sẽ khác. Hài tử để Lâm Du ôm trước, Tôn Nguyệt Hoa dùng nước ấm giặt tã vải, hài tử tè dầm nhiều, ngày nào cũng giặt không hết.
Lâm Du nhớ tới trong rương còn có một ít vải bông, khả năng hút nước rất tốt, vừa lúc dùng để làm tã vải. Bảo Đại Xuyên ngày mai đi trong huyện mua thêm một thớt về, tã vải không ngại nhiều, sau này chờ đứa trong bụng y sinh ra, cũng không thiếu để dùng.
Mà bên kia, Hạ Nghiêu Xuyên ở trong huyện đang vội vàng đưa trứng gà, việc làm ăn xa so với lúc trước thiết tưởng càng tốt. Nắm chặt ba lạng bạc vụn đổi từ tiệm bạc, Hạ Nghiêu Xuyên đi thẳng đến tiệm trang sức.
