Chuyện Dưới Núi Bạch Vân - Lương Thiên Vãn Tình

Chương 105: Lâm Ký trứng phô



Chuồng gà nằm gần một mảnh rừng cây nhỏ phong cảnh tú lệ. Nơi này ban đầu chính là sườn núi hoang, người trong thôn nghe tin mà đến, đều tới xem trại gà nhà họ Hạ. Ước chừng hai mẫu, so với ruộng đất nhà rất nhiều người còn rộng hơn.

Triều đình có quy định, rừng cây không thể tự mình chiếm dụng. Tuy nói bọn họ chỉ là buôn bán nhỏ, kiếm không được đồng tiền lớn, nhưng tổng không ngăn được những kẻ mắt đỏ, chỉ cần một câu cáo giác, quan phủ có thể bắt bọn hắn dỡ bỏ. Thuê cũng không quý, một trăm văn một tháng, vốn là rừng cây hoang không đáng tiền, Hạ Nghiêu Xuyên đi quan phủ đăng ký giao tiền, ước chừng thuê hai năm.

“Chờ trại gà xây xong, mọi chuyện đều thuận lợi. Quán sạp kia tăng thêm điểm tâm, tìm thêm mấy nơi tiêu thụ, tốt nhất là tửu lầu quán ăn, như thế huynh liền không cần mỗi ngày đi sớm về khuya, đến lúc đó còn có thể thuê một người làm việc. Trong nhà có Triệu đại ca, trong huyện liền thuê một người miệng lưỡi sắc bén.”

Hạ Nghiêu Xuyên cười một chút, đi qua giúp Lâm Du nhóm lửa: “Chuyện thuê người làm còn sớm. Hôm qua ta hỏi thăm một vòng, trước là tìm cho em người hầu hạ lúc ở cữ sinh nở, chính là Dương phu lang thôn bên cạnh, y trước kia từng hầu hạ cho nhà giàu có, chăm sóc người có kinh nghiệm. Tháng sau liền gọi y tới, ngày thường nấu cơm giặt giũ không thành vấn đề, y còn biết trông trẻ, ba đứa con trong nhà đều là y nuôi lớn.”

Lâm Du đang đảo đậu hũ, y bóp nát đậu hũ, tính toán làm đậu hũ viên ăn, vừa nói chuyện với Hạ Nghiêu Xuyên: “Kỳ thật cũng không vội, chỉ là bụng lớn làm gì cũng không tiện. Trong nhà có đại tẩu hỗ trợ, nàng không cần xuống ruộng làm việc, ngày thường trừ bỏ trông Đoàn Đoàn, thời gian còn lại đều giúp ta, việc tốn sức có Triệu đại ca, ta rất thanh nhàn.”

Y nói chuyện vân đạm phong khinh, hoàn toàn không biết, việc y nói mớ buổi tối đã bị phát hiện. Tiểu ca nhi vốn dĩ kiên cường bất khuất, trong mộng cắn chăn run rẩy. Đứa bé lớn như vậy, muốn từ trong thân thể y ra, vừa sợ hãi lại bất lực. Cứ phải Hạ Nghiêu Xuyên ôm y, y mới có thể ngủ yên.

Hạ Nghiêu Xuyên đều xem ở trong mắt, ghi khắc trong lòng.

Lâm Du không giống ca nhi nhà khác, y không thích khóc, hơn nữa còn có lòng tự tôn, trong nhà ngoài ngõ đều có thể một tay làm, chuyện gì cũng đâu vào đấy. Nhưng luận đến việc làm cha, y cũng là lần đầu, sợ hãi cũng là giấu ở trong lòng.

Hạ Nghiêu Xuyên bất đắc dĩ thở dài, đi qua ôm lấy Lâm Du, thổ lộ tâm tình: “Tiểu Du, ta biết em bất an. Sinh hài tử không phải việc của riêng em, nó muốn gọi em là cha, cũng muốn gọi ta một tiếng phụ thân, đây là việc của hai chúng ta, nên là ta cùng em cùng nhau chia sẻ. Có Dương phu lang chăm sóc em, ta không ở nhà liền an tâm. Y có thể giúp đỡ nấu cơm giặt giũ. Đại tẩu cũng có lúc lo liệu không xuể, y tới cũng có thể hỗ trợ chăm sóc Đoàn Đoàn.”

“Ta hiểu rõ,” bờ vai Lâm Du vốn tỏ vẻ kiên cường hạ thấp xuống, lộ ra vẻ thật sự của y. Âm thanh y nho nhỏ: “Nhưng không bận rộn cái gì, ta liền không yên lòng.”

“Vậy em cứ bầu bạn Đoàn Đoàn, coi như trước tiên luyện tập,” Hạ Nghiêu Xuyên bẻ vai y lại, cúi đầu nhìn y: “Tháng sau ta đi sớm về sớm, trong huyện chỉ bán buổi sáng, buổi trưa thu quán liền trở về, bầu bạn em nhiều hơn.”

Lâm Du rốt cuộc cũng cười, mấy ngày nay vừa sợ hãi vừa khổ sở, sự u ám nháy mắt tan biến: “Huynh trở về phải mang đồ ăn ngon cho ta, thiếu một ngày cũng không được.”

“Nghe em.” Hạ Nghiêu Xuyên xoa xoa khuôn mặt bầu bĩnh của Lâm Du.

Việc xây trại gà tiến hành trong tiếng chiêng trống, chuồng gà sửa xong, tổng cộng bốn dãy phòng gạch, diện tích cũng đủ lớn. Nhà tranh liền ở cách đó không xa, chỉ xây một gian, Triệu Đại Lực ngủ ở chỗ này không thành vấn đề, ngày thường ăn uống đều ở nhà họ Hạ, bởi vậy không cần nhà bếp.

Dọc theo sườn núi cùng cạnh rừng cây, lại giăng một vòng rào tre, dùng cọc cây cùng lưới mật làm thành, so với rào tre càng chắc chắn. Trại gà làm thành dốc thoải, không cần dùng mương, mưa lớn đến mấy nước cũng có thể theo độ dốc chảy ra ngoài.

Trên sườn núi gieo hạt cỏ, xuân hạ thu ba quý đều có thể mọc, gà ăn hết một vòng còn có thể tiếp tục ăn, bọn họ không cần mỗi ngày đều ra cửa cắt cỏ, sâu bọ trên sườn núi cũng nhiều, bảo đảm gà béo tốt khỏe mạnh, còn bớt lo không ít.

Hạ Nghiêu Xuyên còn muốn nuôi thêm một con chó, để chó cùng Triệu Đại Lực canh giữ ở bên này. Vượng Tài là giữ nhà, ngày thường nghịch ngợm ham chơi, bảo nó trông gà tuyệt đối không được, có khả năng gà chưa thấy trông được, trong miệng còn phải soàn soạt hai con. Hạ Nghiêu Xuyên có chút coi thường nó.

Lâm Du lại đau lòng chó con, không đành lòng đem Vượng Tài lưu đày đến trại gà. Vừa vặn nhà Tần Tâm Lan có con chó trắng lớn đẻ con, Hạ Nghiêu Xuyên đi bắt về một con, là một con chó cái, trắng như tuyết rất đẹp.

Lâm Du đặt tên cho nó là Bạch Nha. Hạ Nghiêu Xuyên muốn Bạch Nha làm con dâu nuôi từ bé cho Vượng Tài, Lâm Du vội vàng cự tuyệt, Vượng Tài vừa nghịch ngợm vừa không thích sạch sẽ, Bạch Nha mới không thích nó.

“Phải có một tức phụ quản nó, bằng không vô pháp vô thiên.” Hạ Nghiêu Xuyên đề nghị.

Lâm Du giảo hoạt cười: “Gả Hắc Hổ nhà đường thúc cả cho nó đi.”

Ba tháng trước, con chó đen già sinh một con chó đen nhỏ, béo tốt da lông mượt mà, dưới ngực cùng lông mày có một vệt lông vàng, đứng đó uy phong lẫm lẫm.

Vượng Tài ở trong đám chó thôn Bạch Vân uy danh không có, ba lần bốn lượt muốn khiêu khích đoạt lại thể diện, đều bị Hắc Hổ ấn ở dưới móng vuốt thu thập một trận, cuối cùng kẹp chặt cái đuôi thút thít chạy về.

Lâm Du cùng Hạ Nghiêu Xuyên mưu đồ bí mật với ý đồ xấu.

Vượng Tài lén lút từ sau lưng sờ qua, cũng không biết có nghe hiểu hay không, chui ra lỗ chó mấy ngày không về nhà.

Tới lúc nóng nhất, Dương phu lang cõng hành lý đến.

Trước kia mời y hầu hạ, đều là hộ nhà giàu trong huyện, trong nhà có của cải mới mời được. Lần đầu tiên làm công ở trong thôn, trước khi tới y đã tò mò, cũng hâm mộ. Ngày tháng nông dân đều giống nhau, như vậy còn có thể mời người chăm sóc phu lang, đủ để nhìn ra phúc phận cùng sự coi trọng, bằng không làm sao lại chịu chi tiền?

Sau này Dương phu lang phát hiện mình nghĩ đơn giản, nhà họ Hạ có trại gà lớn như vậy, lại còn là gà rừng quý giá, y đếm ba ngày ba đêm cũng không rõ. Cuộc sống này, so với người trong huyện có khi còn hơn.

Bụng Lâm Du lớn, gần đây hô hấp có chút không thoải mái, buổi tối luôn nghẹn mà tỉnh, ngủ cũng không ngon, ban ngày buồn ngủ nhiều hơn. Hạ Nghiêu Xuyên  mua cho y một cái ghế nằm về, để y ban ngày nằm trên đó hóng mát.

Lâm Du hai chân tách ra, ở giữa cách bụng, chỉ có thể ngồi như vậy. Dương phu lang tới, y nhanh chóng đứng dậy đón: “Là Dương A Ma tới, mau ngồi xuống uống miếng nước trà nghỉ ngơi một chút.”

Dương Lâm sửng sốt một chút, chủ nhân so với y tưởng tượng hòa ái hơn nhiều, một chút kiêu căng cũng không có. Y nháy mắt lộ ra một ý cười: “Được được được, ta không mệt, ngược lại bụng ngươi không tiện, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đừng động.”

Lâm Du đỡ ghế dựa chậm rãi đứng lên, bụng nặng nề, còn phải dùng tay chống eo sau. Dương Lâm nhìn thấy, nhanh chóng chạy tới đỡ y.

Lâm Du tiến nhà bếp chỉ cho y: “Tường phía đông có hai cái lu, bên trái là gạo trắng, bên phải là gạo kê. Bữa sáng nhà ta là cháo gạo kê, buổi trưa liền chưng một nồi cơm gạo tẻ ăn.”

“Nấu đậu cô ve không tồi, nhưng là hơi chay một chút. Tủ phía dưới có trứng gà, người trong nhà nhiều, đánh mười quả xào một đĩa. Hôm qua Đại Xuyên mua hai cân thịt, vừa lúc xào một đĩa thịt lát, ta muốn ăn…… A tẩu hôm qua nói muốn ăn trứng bắc thảo trộn rau, cũng thái hai quả.”

Lâm Du nói một hơi xong, Dương Lâm trợn mắt há hốc mồm. Đây là một bữa cơm phong phú đến mức nào, y theo bản năng hỏi một câu: “Hôm nay là ngày lành gì?”

“Bình thường đều là ăn như vậy, A Ma cứ yên tâm làm tốt.” Lâm Du hướng y cười.

Dương Lâm đã được mở mang tầm mắt, đây đâu phải là hộ gia đình nông dân bình thường, này so với nhà giàu trong huyện còn dễ chịu hơn, có chút của cải cũng không dám ăn như vậy. Y không biết nghề bán trứng gà nhà họ Hạ có thể kiếm được bao nhiêu, nhưng Hạ Nghiêu Xuyên có thể một hơi đồng ý tiền công ba trăm văn, khẳng định có tự tin.

Lúc thái thịt, tay y đều run. Cuối cùng vẫn là nghe Lâm Du nói, hai cân thịt toàn bộ thái xong, một bồn thịt lát đầy ắp, xào một nồi vừa đủ người một nhà ăn.

Lâm Du mới vừa ngồi xuống, lại muốn ăn đậu hũ, liền bảo Dương A Ma xào một đĩa đậu hũ sốt. Người trong nhà nhiều, ăn nhiều như vậy cũng không ai nói gì.

Dương Lâm ngồi ở bàn, ngay từ đầu không dám đưa đũa gắp thịt, trước kia làm việc cho chủ nhà, ăn thịt ăn trứng từ trước đến nay đều không tới lượt y, chỉ có chủ nhà ăn không hết dư lại, y mới gắp hai đũa. Mâm cơm vừa thịt vừa trứng gà, y không dám đụng vào, liên tiếp ăn đậu cô ve.

Lâm Du nhìn thấy, gắp cho y hai miếng thịt dày, lại gạt thêm một miếng trứng xào. “A Ma mau ăn, không ăn sẽ nguội mất.”

Dương Lâm sắc mặt kích động, vội vàng gật đầu vùi đầu ăn. Mà một bên Triệu Đại Lực đã quen rồi, tới nhà họ Hạ mấy tháng, người nhà họ Hạ đối với hắn không thể chê, cho dù hắn liên tiếp mấy lần đều chỉ gắp thịt, cũng không ai nói hắn cái gì. Có đôi khi trong nhà giết gà, hầm gà khối cũng sẽ nói hắn mang một ít cho người nhà.

Hắn có chừng mực, một bữa ăn mấy đũa liền thấy đủ, trong bụng có nước luộc có thể làm việc là được, không thể thật ỷ vào chủ nhà là người tốt mà liên tiếp ăn.

Sau giờ ngọ Hạ Nghiêu Xuyên từ trong huyện trở về, trứng gà hôm nay đã bán xong, có vài quán ăn đều muốn thêm hàng. Hạ Nghiêu Xuyên không gạt bọn họ, trứng gà rừng số lượng có hạn, lứa gà con thứ nhất năm nay sớm nhất cũng phải sau thu mới đẻ trứng.

Ngày hè nóng bức, Lâm Du trước lấy cho hắn một miếng dưa hấu lạnh giải nhiệt, thấy cổ Hạ Nghiêu Xuyên đều là mồ hôi, trong mắt y lộ ra chút đau lòng, lại dùng khăn lau mồ hôi.

“Trong nồi còn lại đồ ăn, ta hâm nóng cho huynh.” Lâm Du chậm rãi di chuyển đi vào.

Hạ Nghiêu Xuyên vội vàng kéo y: “Em mau ngồi xuống, cơm nóng ta tự làm được, Dương A Ma cũng ở đây, không đến mức để em bận rộn. Đêm qua em đã không ngủ ngon, hiện tại càng nên nghỉ ngơi nhiều một chút.”

Để làm phu lang phân tâm, hắn nói sang chuyện khác: “Thượng nguyệt thấy em vẽ đơn nhỏ, định mang đi trong huyện thuê người ngoài phố phát sao?”

Sự chú ý của Lâm Du dời đi thành công, trở về phòng vui vẻ đưa cho hắn xem. Tờ đơn lớn bằng bàn tay, tinh xảo đẹp mắt, bên trên có địa chỉ quán sạp, ưu đãi trứng gà, cùng với tên quán nhỏ của bọn họ —— Hạ Ký Trứng Phô.

Vừa xem đã hiểu ngay, chỉ nhìn một cái là có thể làm người nhớ kỹ.

Giấy lại là đồ vật quý trọng, cầm ở trong tay khẳng định sẽ không dễ dàng ném, người thích tiết kiệm liền nguyện ý mang về nhà, mỗi ngày thường xuyên xem một cái, trong lòng liền đối với trứng gà nhà họ Hạ có cái ấn tượng.

Hạ Nghiêu Xuyên nhìn tới nhìn lui, lấy bút than gạch đi chữ Hạ, ở bên cạnh đổi thành chữ Lâm. Lâm Ký Trứng Phô, đọc càng dễ nghe một chút.

Lâm Du cười hì hì: “Không sợ người ta nói huynh sợ vợ sao?”

Hạ Nghiêu Xuyên ôm phu lang hôn một cái, cũng cười: “Ta vui, ta thích, quản người khác làm gì.” Hắn cúi đầu hôn cho đủ, chờ Dương A Ma bưng đồ ăn hâm nóng ra, hắn mới quyến luyến không rời tách ra.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...