Chuyện Không Thể Tin

Chương 10



Bên trái vang lên một giọng: “Bắt đầu chưa? Mau tới nghe tám chuyện nè.”

Lâm Tự Nhiên khó hiểu: “Cậu thật sự không có việc gì làm à? Cổ văn học thuộc xong rồi?”

“Trong giờ học lỡ miệng đọc ra rồi.”

“Bài tập tiếng Anh làm chưa?”

“Cô giáo tiếng Anh nói tôi có thể không làm bài tập.”

“Thôi bỏ đi, đưa tôi mượn sổ ghi chép Toán xem với, có một dạng bài tôi không hiểu.”

“Sổ hả? Tôi chưa bao giờ ghi chép gì cả.”

Lâm Tự Nhiên: “…”

“Hứa Tuế An, tôi đã từng nói cậu rất giống một người chưa?”

“Ai vậy?”

“Anh trai tôi.”

“…”

Quả nhiên, cậu ấy hoàn toàn không có ý gì với tôi, thậm chí còn không xem tôi là con gái.

Trước kỳ thi giữa kỳ, Lâm Tự Nhiên đặc biệt căng thẳng. Mắt cậu ấy có quầng thâm, nhìn là biết đã thức đêm làm đề. Sáng nào cũng uống một cốc cà phê.

Cậu ấy dường như có chấp niệm rất lớn với việc vượt qua tôi. Làm tôi còn thấy lo hơn cả cậu ấy.

Cậu ấy muốn làm thủ khoa như vậy, hay lần này tôi cố ý nhường điểm vậy. Dù sao thành tích và việc thi đại học đối với tôi cũng chẳng quan trọng. Dùng một thứ không quan trọng để đổi lấy một chút vui vẻ cho cậu ấy, rất đáng.

Tôi còn chưa làm gì, Lâm Tự Nhiên đã gặp chuyện rồi. Cậu ấy bị thầy cô bắt gặp quay cóp và bị mời ra khỏi phòng thi.

Kỳ thi giữa kỳ cũng không gắt lắm, lại chẳng có máy chặn tín hiệu. Thi xong, cậu ấy đã bị phụ huynh đón về. Nhà trường ghi lỗi kỷ luật, còn đình chỉ học một tuần.

Trong lớp bàn tán xôn xao. Cậu ấy xưa nay luôn là học sinh ưu tú, lại còn là hotboy của trường. Giờ xảy ra chuyện thế này chẳng khác gì hình tượng sụp đổ.

Nhưng tôi không tin cậu ấy quay cóp. Cậu ấy khao khát vượt qua tôi đến vậy. Trước đây có lần thi giữa kỳ, tôi làm xong rồi lơ đãng quên tô đáp án, chính Lâm Tự Nhiên đã nhỏ giọng nhắc tôi. Tôi không cho là người như cậu ấy sẽ quay cóp.

Có thể cậu ấy quên nộp điện thoại. Cũng có thể ai đó muốn hại cậu ấy, lén nhét điện thoại vào túi.

Tôi đã nắm chắc kiến thức trung học, nên rất ít khi nghe giảng. Thầy cô cũng mặc kệ tôi, miễn là đừng gây ồn. Nhìn chỗ ngồi trống bên cạnh, tôi mở vở ghi chép của cậu ấy ra, muốn giúp cậu ấy ghi bài, để lúc quay lại đỡ bị lỡ nhịp.

Vừa mở ra, rơi ra một tờ giấy. Phiếu chẩn đoán tình trạng tâm lý. Tôi nuốt nước bọt, bình tĩnh kẹp lại vào vở, rồi đóng vở lại, để về chỗ cũ.

Tôi đã nhắn tin cho Lâm Tự Nhiên, nhưng cậu ấy mãi không trả lời. Tôi tag cậu ấy trong nhóm chung, cũng không thấy động tĩnh.

Dư Vi: “Cậu ấy không thể trả lời tin nhắn đâu.”

Tôi cảm giác cô ấy biết gì đó. Dù sao Lâm Tự Nhiên cũng thích cô ấy.

Thời Tự: “Cậu ấy quay cóp, trách ai được?”

Tôi: “Cậu ấy không thể nào quay cóp.”

Sợ Lâm Tự Nhiên đọc được không vui, tôi lập tức lập nhóm mới. Ba người.

Tôi: “Lâm Tự Nhiên chắc chắn không quay cóp đâu, tôi thực sự lo cậu ấy xảy ra chuyện.”

Tôi không dám kể chuyện phiếu chẩn đoán tâm lý ra. Theo tôi hiểu, bố mẹ cậu ấy rất nghiêm khắc. Chắc là bị xử lý thảm rồi.

Thời Tự: “Cậu ấy xảy ra chuyện chứ có phải cậu đâu, lo cái gì?”

Tôi: “Giữa bốn người bọn mình, tôi không được quan tâm chút à? Tôi với cậu ấy còn là bạn học mà.”

Thời Tự: “Được thôi.”

Dư Vi: “Ba mẹ cậu ấy yêu cầu rất cao, thi không tốt thì bị đánh, còn không cho ăn cơm nữa. Tôi cũng không rõ lắm, có khi còn nghiêm trọng hơn tôi biết.”

Vậy ra đây là lý do cậu ấy học hành chăm chỉ đến vậy sao? Nhưng cậu ấy đã thi được bảy trăm điểm rồi, đại học trong nước muốn chọn trường nào chẳng được, vậy mà vẫn chưa đủ à?

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...