Chuyện Không Thể Tin

Chương 2



Đến khi tan học, có bạn gọi, tôi mới lờ đờ mở mắt.

Ban đầu định giả vờ ngủ.

Ai ngờ ngủ quên thật.

Mọi người gần như về lớp hết rồi, không ngờ Thời Tự vẫn chưa đi.

Tôi giả bộ như không có chuyện gì, lặng lẽ rời đi.

Về lớp, có người thì thầm:

“Không ngờ Thời Tự lại thích học thần lớp mình.”

Tay tôi hơi khựng lại khi cầm sách, nhưng vẫn giả vờ không nghe thấy.

“Thật hay giả vậy?”

Tôi mở sách ra, bắt đầu làm bài.

“Lúc nãy cậu đi vệ sinh không nghe, chính miệng Dư Vi nói đấy.”

Viết sai một chữ, tôi lặng lẽ gạch đi.

“Không phải Dư Vi đang theo đuổi Thời Tự à?”

“Hoa khôi thích đại ca, đại ca thích học thần… mẹ ơi, không lẽ học thần thích hoa khôi?”

“Ôi loạn thật.”

Tôi lau mồ hôi.

Chị em ơi, cậu bỏ sót một mắt xích rồi.

“Nhưng Thời Tự hung dữ quá, Hứa Tuế An thì dịu dàng thế, hai người không hợp đâu.”

Tôi đâu có dịu dàng, tôi chỉ là kiểu người cảm xúc ổn định thôi.

Kiểu như ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, có người làm đổ nước vào vở bài tập của tôi, tôi vẫn có thể bình thản nói: “Không sao đâu.”

Kiểu ổn định đó.

Vì tôi có làm bài tập đâu.

Thực ra chuyện “Thời Tự thích tôi”, tôi không tin lắm.

Dù sao giữa tôi với hắn cũng chẳng có giao tình gì.

Nhưng dù là thật hay giả, cũng chẳng liên quan gì đến tôi.

Tôi vẫn sẽ tiếp tục thích Lâm Tự Nhiên.

Cuối tuần, trong thư viện.

Tôi đang ngồi một góc đọc tiểu thuyết thì thấy một bóng dáng quen thuộc đi vào sau giá sách.

Tôi đuổi theo: “Lâm Tự Nhiên?”

Cậu ấy mặc sơ mi trắng, ôm mấy quyển sách luyện đề, mỉm cười nhẹ nhàng.

“Trùng hợp thật, cậu cũng đến mua tài liệu học à?”

Tôi giơ cuốn tiểu thuyết lên: “Ở nhà buồn quá nên ra ngoài chơi.”

“Rốt cuộc cậu học kiểu gì mà đứng nhất khối vậy?”

Giọng nói đầy chua xót của người mãi đứng hạng hai.

Cậu ấy hơi nhíu mày, vừa bất đắc dĩ vừa có chút buồn.

Tôi không biết điều, còn tiến lại gần.

“Lâm Tự Nhiên, dù sao Dư Vi cũng không thích cậu, vậy thử hẹn hò với tôi đi?”

“Không được, tôi phát hiện Thời Tự không thích Dư Vi, nên tôi muốn thử với cậu ấy.”

“…”

“Đi trước nhé.”

Cậu ấy chọn xong sách, chuẩn bị rời đi.

Tôi vội đuổi theo, níu tay cậu ấy.

“Làm ơn đi, tôi muốn yêu đương, nếu sau này cậu vẫn không thích tôi thì chia tay cũng được mà.”

Cậu ấy quay đầu lại, thở dài.

Vừa định nói gì đó thì lại dừng lại, ánh mắt nhìn về phía sau lưng tôi.

“Sao thế?”

Giọng Thời Tự vang lên phía sau, vừa tức vừa khó tin.

“Cậu… Hai người các cậu?”

Đầu tôi lập tức tỉnh táo, vội vàng tính đường rút.

Lâm Tự Nhiên rút tay về: “Cậu đến đây làm gì?”

Thời Tự cười lạnh: “Sao? Đây là nhà cậu à?”

Hắn mặc kệ Lâm Tự Nhiên, đi thẳng tới trước mặt tôi.

“Hôm đó cậu nghe thấy rồi đúng không?”

“Gì cơ?” Tôi giả vờ ngơ.

“Tôi biết cậu không ngủ.”

“Tôi thật sự ngủ rồi mà.”

“Tôi còn chưa nói là ngày nào, cũng chưa nói chuyện gì mà.”

“… Bị dắt vào bẫy rồi.”

Không khí đang căng thì…

“Lâm Tự Nhiên, Thời Tự, Hứa Tuế An?”

Dư Vi từ cửa bước vào.

Thời Tự quay sang: “Cậu đến đây làm gì?”

Lâm Tự Nhiên: “Tôi hẹn cậu ấy tới, không liên quan đến cậu.”

Dư Vi chỉ từng người chúng tôi, không thể tin nổi.

“Các cậu… các cậu…”

Đủ rồi.

Tôi nói đủ rồi đấy.

Nhân lúc hai người bên cạnh đang cãi nhau, tôi cúi người định lặng lẽ rút.

Không ngờ Dư Vi kéo tay tôi lại.

“Khoan đi đã.”

Tôi: …

Vì không tiện nói chuyện ở đây nên chúng tôi chuyển sang quán trà sữa đối diện.

Tôi bị ép đi.

Ngồi im hút trân châu.

Một viên, hai viên, ba viên…

Lâm Tự Nhiên: “Chúng ta nói chuyện chút đi.”

Dư Vi: “Không phải cậu hẹn tôi tới sao?”

Thời Tự nhìn tôi: “Cậu hay đến đây đúng không? Tôi tới tìm cậu để nói chuyện.”

Dư Vi giọng đầy mỉa mai: “Nói chuyện á.”

Hả? Trân châu kẹt trong ống hút rồi.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...