[Chuyển Ver] [ Vkook] Ác Ma Chi Sủng
Chương 89
Mẫn Doãn Khởi vẫn thoải mái nhưng Phác Chí Mẫn lại cảm thấy không được tự nhiên. Anh sao có cảm giác anh dâu nhỏ muốn tác hợp anh và Khởi thành một đôi thế này? Hay… là do anh nghĩ quá nhiều?“Mẫn Doãn Khởi, cậu sao lại dễ tức giận như vậy?” Bây giờ là vấn đề liên quan đến tánh mạng có biết không? Anh không hy vọng Viên Viên có chuyện gì. Phác Chí Mẫn nhíu mày, đưa tay muốn giật lại.Mẫn Doãn Khởi nghiêng người tránh thoát, trầm mặt quát:“Phác Chí Mẫn! Coi chừng tôi trở mặt!”Phác Chí Mẫn rút tay về nhíu mày nhìn cậu ta, anh cảm thấy càng ngày càng không hiểu Mẫn Doãn Khởi suy nghĩ cái gì a?“Tôi trở về phòng!” Mẫn Doãn Khởi tức giận trừng mắt Phác Chí Mẫn một cái rồi xoay người bước đi.Phác Chí Mẫn sờ sờ mũi, rất khó hiểu:“Kim Thạc Trấn, Khởi làm sao vậy?”Kim Thạc Trấn nhìn anh một cái, âm thanh lạnh lùng:“Cậu còn không biết thì tôi làm sao có thể biết?”Phác Chí Mẫn nhíu mày:“Tôi sao cảm thấy cậu ta càng ngày càng kỳ quái? Cậu có cảm giác này không?”Kim Thạc Trấn đứng lên, từ từ nói:“Tôi đối với cậu ta không có cảm giác!” Sau đó cũng trở về phòng.“Phốc… Ha ha…” Tuấn Chung Quốc nhịn không được cười ra tiếng:“Ngô… Hưởng… Đau bụng…” Thật là buồn cười, thật là một đám kẻ dở hơi!Kim Tại Hưởng đưa tay xoa bụng giúp cậu, trong mắt cũng lộ ra mỉm cười. Không thể trách Phác Chí Mẫn trì độn, dù sao làm anh em cũng đã hơn mười năm, đột nhiên có chút thay đổi cậu ta phản ứng không kịp cũng rất bình thường.Phạm Bảo Nhi lắc đầu thở dài nói:“… Anh, ngay cả em cũng đã nhìn ra!” Mẫn Doãn Khởi vốn không muốn che giấu cái gì nhưng vì sao anh lại trở nên trì độn như vậy chứ? Hay anh vốn đã trì độn như vậy? Phạm Bảo Nhi rất nghi ngờ.Viên Viên nhìn về phía cô, vẻ mặt khó hiểu:“Nhìn ra cái gì?”Tốt! Lại thêm một tên trì độn.Phác Chí Mẫn cũng nhìn về phía Phạm Bảo Nhi, trong mắt mang theo nghi ngờ, rõ ràng đang chờ cô giải thích.Tuấn Chung Quốc đột nhiên lên tiếng:“Bảo Nhi, cô và Viên Viên về phòng trước đi! Cẩn thận một chút!”“Được!” Phạm Bảo Nhi kéo Viên Viên đi. Anh không thể trách em a, là anh dâu nhỏ không cho nói.” Kỳ thật cô cũng rất muốn xem kịch a!“Hưởng… mình đi thôi!” Nghe vậy, Kim Tại Hưởng ôm Tuấn Chung Quốc đi về phòng.Danny.Rock không thú vị nhìn Phác Chí Mẫn một cái rồi cũng đi, Phác Chí Mẫn không nói gì trừng mắt nhìn, anh biến thành tên ngốc sao? Sao có cảm giác như chỉ mình anh chẳng hay biết gì?Phác Chí Mẫn cau mày đi về phòng, thật sự là nghĩ mãi cũng không rõ sao lại thế này. Vừa mở cửa phòng ra lại ngửi được mùi rượu nồng nặc, nhìn Mẫn Doãn Khởi ngã trái ngã phải ngồi trên sô pha, trong tay còn cầm một chai rượu, Phác Chí Mẫn sắc mặt trầm xuống. Trực tiếp xách anh lên và đấm một quyền:“Mẫn Doãn Khởi, cậu muốn chết có phải không?” Trong tình huống hiện nay cũng dám uống say như chết, không phải muốn chết thì là gì?Mẫn Doãn Khởi lau khóe miệng, trong lòng oán giận, xuống tay nặng như vậy làm gì? Cơ thể mềm nhũn tựa vào người Phác Chí Mẫn, đau khổ nói:“Mẫn… tôi rất khó chịu…… cậu giúp tôi có được không?”Phác Chí Mẫn vẻ mặt buồn bực, anh cảm thấy Mẫn Doãn Khởi thất tình, so với Mẫn Doãn Khởi anh còn đau khổ hơn. Không chỉ bị cậu ta đánh mà ngay cả toàn bộ rượu trân quý cũng bị mất sạch. Còn nói cái gì muốn ôm một cái để tìm an ủi, lấy vai của anh để gối đầu, hại bả vai anh bây giờ vẫn còn đau nhức. Bây giờ lại uống say như chết, anh không giúp cũng phải giúp, tình huống hiện nay nếu bỏ lại một mình cậu ta, dù có chết như thế nào cũng không biết.Mẫn Doãn Khởi mắt say lờ đờ mông lung nhìn anh, rất thương tâm hỏi:“Mẫn… Ngay cả cậu cũng không muốn giúp tôi sao?” Nói xong liền buông tay ra, lay động một cái liền ngã về bên trái. Phác Chí Mẫn vội vàng kéo cậu ta lại, tức giận quát:“Cậu cẩn thận một chút!…”Mẫn Doãn Khởi đưa tay ôm lấy anh, cằm cọ trên vai anh, hừ hừ hai tiếng:“Mẫn… Cũng là cậu tốt với tôi nhất!”Phác Chí Mẫn xem thường, đột nhiên gian trá cười cười:“Khởi, tôi tốt với cậu nhất có phải không?” Vừa nói chuyện vừa đưa tay sờ sờ bên hông cậu ta rồi lấy ra đồng hồ từ trong túi quần âu, lại nhanh chóng rút tay về.Trong mắt Mẫn Doãn Khởi lóe lên một tia sáng, khóe miệng giơ lên. Biết nhất định không có chuyện tốt nhưng vẫn gật gật đầu, nghiêng đầu liền hôn lên mặt anh một cái, ha ha cười nói:“Đây là thưởng cho nga…”Phác Chí Mẫn đen mặt, người này sẽ không cho rằng anh là người phụ nữ nào chứ? Không nên tức không nên tức! Đưa tay vỗ vỗ ngực kết quả lại ôm lấy lưng Mẫn Doãn Khởi, Phác Chí Mẫn dừng lại động tác, hít một hơi thật sâu, tiếp tục dụ dỗ:“Khởi… Cậu còn nhớ cậu lấy rượu của tôi uống hết không?”Mẫn Doãn Khởi ngầm xem thường, giống như nghiêm túc suy nghĩ sau đó mới gật gật đầu, Phác Chí Mẫn cười cười, tiếp tục nó:“Cậu xem cậu lâu như vậy cũng chưa đền cho tôi, có phải là cậu không đúng không?”“Uh” Mẫn Doãn Khởi đồng ý gật đầu rồi đột nhiên ngã về phía sau, ngã xuống sô pha vô cùng kéo Phác Chí Mẫn ngã theo, thật không khéo môi lại chạm môi. Có kinh nghiệm lần trước nên Phác Chí Mẫn rất nhanh liền phục hồi tinh thần lại, đẩy Mẫn Doãn Khởi ra, đang muốn đánh cậu ta hai quyền lại phát hiện cậu ta đang ngủ.Sắc mặt Phác Chí Mẫn rất khó coi, sao sớm không ngủ trễ không ngủ lại cố tình ngủ vào lúc này? Này không thể được! Anh đưa tay ôm lấy hai vai của Mẫn Doãn Khởi mà lay:“Khởi… Không cho phép ngủ… nói cho xong rồi hãy ngủ tiếp…Mẫn Doãn Khởi thấy anh hoàn toàn đã quên nụ hôn kia nên tâm tình liền tốt, mơ mơ màng màng tỉnh lại trong sự lay động của anh:“Mẫn?”Nhìn cậu ta vẻ mặt mê man, Phác Chí Mẫn nhíu mày, cậu ta sẽ không đem lời vừa mới nói quên sạch hết chứ? Lúc nãy nói thế nào rồi nhỉ? Đúng rồi, là cậu ta không đúng!“Khụ khụ…” Phác Chí Mẫn hắng giọng, tiếp tục nói:“Nếu là cậu không đúng vậy có phải nên tỏ ý chút không? Nếu không thì đền gấp đôi là được!”Nói xong mở to đôi mắt tròn nhìn Mẫn Doãn Khởi không chớp mắt. Đây là mấu chốt a! Trong lòng không ngừng thúc giục mau nói được, một chút cũng không chú ý tới tư thế giữa hai người có bao nhiêu ái muội.Mẫn Doãn Khởi cố gắng nín cười, vẻ mặt mê man gật đầu. Phác Chí Mẫn nhịn không được nhíu mày, gật đầu không được a! Không có chứng cớ, chờ cậu ta tỉnh lại nhất định sẽ quỵt nợ!Đang suy nghĩ nên dùng biện pháp gì khiến cậu ta mở miệng thì Mẫn Doãn Khởi lại hiểu ý mở miệng phun ra một chữ:“Được”Phác Chí Mẫn thở phào nhẹ nhõm, ấn nhẹ lên đồng hồ đeo tay, vẻ mặt gian kế thực hiện được. Sau đó muốn đứng lên nhưng lại không được vì Mẫn Doãn Khởi đang ôm thắt lưng của anh.Hiện tại Phác Chí Mẫn tâm tình tốt đương nhiên không so đo cái gì với cậu ta, chỉ lo chuyển cậu ta lên giường. Mẫn Doãn Khởi ôm anh không buông tay, anh cũng tùy ý cậu ta.Mẫn Doãn Khởi âm thầm nhếch môi, tâm tình đang vui nhưng tiếng chuông di động của Phác Chí Mẫn lại không đúng lúc vang lên, khiến Mẫn Doãn Khởi nhịn không được nhíu mày, trong lòng có chút nghiến răng nghiến lợi, tốt nhất đừng nên là cái cô Viên Viên kia!Nhưng hiển nhiên là ông trời không có nghe thấy tiếng lòng của cậu:“Viên Viên…” đúng lúc Phác Chí Mẫn bật ra hai chữ này.Một nơi khác Viên Viên rất khó xử nhìn về phía Phạm Bảo Nhi, ánh mắt dò hỏi:“Thật sự phải gạt anh Mẫn sao?” Cậu cảm thấy trong lòng bất an a!Phạm Bảo Nhi ở một bên nói rất nhỏ:“Tôi không phải đã nói rồi sao? Này không phải gạt, chị thật sự bị thương không phải sao?”Viên Viên nhìn sang ngón tay cái có miếng dán, chỉ là lúc gọt trái cây không cẩn thận cậu bị đứt tay mà thôi a!Ánh mắt Phạm Bảo Nhi thúc giục cậu nói mau, nói càng nghiêm trọng càng tốt!Trong phòng có hai người đàn ông khác đang đánh cược, Danny.Rock rất tin tưởng nói:“Phác Chí Mẫn nhất định sẽ đến!” Anh nhìn ra Phác Chí Mẫn đối với Viên Viên rất tốt, chỉ cần Viên Viên nói nghiêm trọng, cậu ta nhất định sẽ đến!Kim Thạc Trấn nhíu mày, thản nhiên phun ra hai chữ:“Sẽ không!” Cho dù cậu ta muốn đến Khởi cũng không cho cậu ta có cơ hội đó. Trong bụng Mẫn Doãn Khởi có bao nhiêu đen tối anh biết rõ, bằng không cũng sẽ không bị lão đại cử làm phó tổng tài Tuyệt Thế!Viên Viên dưới sự thúc ép của Phạm Bảo Nhi, bất đắc dĩ nói:“Anh Mẫn, em bị thương.”“Bị thương?” Phác Chí Mẫn kích động muốn ngồi dậy nhưng vì bị Mẫn Doãn Khởi giữ chặt nên không thể thành công. Mẫn Doãn Khởi không vui nhíu mày, trong lòng có chút lo lắng, Mẫn với cô Viên Viên kia dường như không đồng dạng.Viên Viên lại liếc mắt nhìn Phạm Bảo Nhi, móm miệng nói:“Anh Mẫn, anh có thể đến thăm em không?” Cậu thật sự không có cách nói mình sắp chết a.Phác Chí Mẫn vốn định nói sẽ lập tức đến thăm cô nhưng nghiêng đầu nhìn Mẫn Doãn Khởi, anh không thể để Mẫn Doãn Khởi say như chết ở đây một mình, nếu bình thường thì không sao nhưng hiện tại sẽ gặp nguy hiểm gì cũng không ai biết.“Anh bảo Kim Thạc Trấn đến xem em!” Nói xong liền tắt điện thoại, vội vã gọi cho Kim Thạc Trấn.Khóe miệng Mẫn Doãn Khởi giương lên, đầu cọ cọ vào cổ anh. Phác Chí Mẫn đương nhiên không phát hiện ra.“A?” Viên Viên cầm điện thoại móm móm miệng, anh Mẫn sao lại như vậy?“Thế nào?” Phạm Bảo Nhi vội vàng truy vấn.Viên Viên còn không chưa kịp trả lời thì di động Kim Thạc Trấn đã vang lên. Kim Thạc Trấn đưa tay lấy di động ra, ngay cả xem cũng chưa xem liền nhíu mày nói với Danny.Rock:“Anh thua!”Danny.Rock nhìn thoáng qua liền thấy trên màn hình di động nhảy lên ba chữ Phác Chí Mẫn, nhịn không được nhíu mày, Phác Chí Mẫn này làm sao vậy?Danny.Rock do dự nói:“Viên Viên bị thương đương nhiên cần bác sĩ là cậu, cậu ta chỉ gọi điện thoại cho cậu mà thôi, cũng chưa nói không đến!”Kim Thạc Trấn không nói gì, chỉ ấn nút nghe, sau đó mở loa lớn lên, tiếp đó mọi người đều nghe thấy thanh âm của Phác Chí Mẫn:“Kim Thạc Trấn, Viên Viên bị thương rồi, cậu đến xem thế nào đi!”Kim Thạc Trấn vẫn lạnh như băng như cũ hỏi:“Sao cậu không tự mình đi?”“Khởi uống rượu, cậu sẽ không bảo tôi để cậu ta ở nơi này chứ? Hơn nữa cậu là bác sĩ nha!” Kim Thạc Trấn trực tiếp tắt điện thoại, nhíu mày nhìn về phía Danny.Rock.Danny.Rock nhíu mày nói:“Mẫn Doãn Khởi lúc này còn uống rượu? Cậu ta sao có thể sống đến bây giờ?” Một chút ý thức nguy hiểm cũng không có.Trong mắt Kim Thạc Trấn lướt qua ý cười, sao Mẫn Doãn Khởi có thể không có chừng mực như vậy, anh dám khẳng định Mẫn Doãn Khởi giả bộ!Còn Mẫn Doãn Khởi nghe Phác Chí Mẫn nói không thể không bội phục chính mình đã tính toán trước, chỉ biết Phác Chí Mẫn tuyệt đối không có khả năng để anh chịu chết, hơn nữa có vẻ như cậu ta đã chiếm không ít tiện nghi.Tuấn Chung Quốc và Kim Tại Hưởng có vẻ không may, không giống mấy người kia nhàn nhã như vậy, lúc này đang đại chiến với người máy.Vốn Tuấn Chung Quốc tính ngủ nhưng khi hai người vừa vào cửa liền phát hiện trong phòng có một đám người máy chờ bọn họ. Cửa phía sau rất nhanh liền đóng lại, sau đó một đám người máy không nói hai lời liền xông tới.Tuấn Chung Quốc từ trên người Kim Tại Hưởng tuột xuống, nâng tay ngăn cản một công kích của người máy nhưng nhịn không được nhíu mày. Không có biện pháp, người làm sao có thể so sánh với người máy? Dù sao cũng là cơ thể máu thịt, sẽ đau a!
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương