Thẩm Phương Nguyệt gần như bị khiêng ra ngoài.
Vì thường xuyên chơi bóng rổ, sức ở cánh tay của Bùi Kỳ rất khỏe, cậu dễ dàng đỡ cô đứng dậy.
Ban đầu Thẩm Phương Nguyệt hơi lo lắng vì đứng không vững, nhưng khi tựa vào người Bùi Kỳ thì cảm thấy yên tâm.
Bùi Kỳ mặc một chiếc áo thun xám đơn giản. Gió hè khẽ lùa qua khe cửa sổ, Thẩm Phương Nguyệt ngửi thấy mùi cam quýt nhàn nhạt.
Là một mùi thơm thanh mát nhẹ nhàng, thoảng qua rồi biến mất, khá dễ chịu.
Thế là cô hơi ngẩng cằm lên, tiến lại gần cổ cậu để ngửi thêm lần nữa.
Cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ của Thẩm Phương Nguyệt, cổ Bùi Kỳ khẽ tê rần. Cậu quay mặt đi: “Cậu đang ngửi gì đấy?”
“Sữa tắm trên người cậu thơm thật.” Thẩm Phương Nguyệt khen ngợi, “Tớ đúng là biết chọn đồ.”
Do hoàn cảnh gia đình, mỗi năm nhà cô đi siêu thị mua đồ Tết đều rủ Bùi Kỳ đi cùng. Ban đầu Bùi Kỳ không muốn đi nhưng cậu không chịu nổi sự đeo bám của Thẩm Phương Nguyệt, dần dần trở thành thói quen mỗi năm.
Toàn bộ đồ dùng cá nhân trong phòng tắm của Bùi Kỳ đều do Thẩm Phương Nguyệt chọn cho cậu.
Bùi Kỳ nói: “Tớ còn chưa tắm.”
Ngay sau đó, mặt Thẩm Phương Nguyệt đầy nghi hoặc lại tiến tới gần: “Vậy mùi trên người cậu là mùi gì?”
“….”
Đúng lúc đi đến ghế, Bùi Kỳ dùng ngón tay ấn vào trán cô, đẩy cô ra xa, mặt không cảm xúc nói: “Ngồi yên đi, Thẩm Phương Nguyệt.”
Thẩm Phương Nguyệt tựa vào lưng ghế, chân gác lên mép bàn, nhìn chân không được đẹp mắt do vết thương gây ra.
Vết thương đã được Bùi Kỳ xử lý, sau khi bôi cồn vào trông càng đáng sợ hơn.
Nhìn vết thương hình thù kỳ quái trên chân mình, Thẩm Phương Nguyệt nhỏ giọng than phiền: “Sao lại ngã xấu thế này chứ.”
Bùi Kỳ xách hộp y tế từ phòng tắm ra, lạnh nhạt nói: “Ừ, lần sau cố mà ngã cho đẹp vào.”
“…”
Từ nhỏ Thẩm Phương Nguyệt đã hay va đập nên để lại nhiều vết bầm tím, mẹ cô còn kiểm tra rất nhiều lần xem cô có bị bàn chân bẹt hay không.
Nhưng may mắn là dù ngã bao nhiêu lần cũng không để lại sẹo.
Lần này thẩm Phương Nguyệt ngã không quá nặng, miễn cưỡng có thể đi cà nhắc, chỉ là lên xuống cầu thang vẫn cần người đỡ, đi lại chậm chạp.
May mà hai ngày tiếp theo là cuối tuần.
Sáng thứ Bảy, Thẩm Phương Nguyệt cuộn mình trong chăn, một chân bị thương lười biếng thả xuống mép giường, chậm rãi trả lời tin nhắn của mẹ.
Diệp Uyển: [Hôm nay dì có hầm canh xương, con uống nhiều vào nhé. Mẹ có hỏi dì rồi, chiều dì bận không chăm con được, mẹ sẽ nhờ thêm một dì khác đến chăm con.]
Trăng Nhỏ: [Không cần đâu mẹ, hôm nay chân con đỡ đau rồi.]
Trăng Nhỏ: [Với lại có người chăm con rồi, mẹ đừng lo.]
Trả lời xong, Thẩm Phương Nguyệt đặt điện thoại xuống, không nhịn được thò đầu ra hỏi người đang ngồi trước bàn học làm bài.
“Làm lâu—— thế rồi, vẫn chưa xong à?”
Người kia không đáp.
Thẩm Phương Nguyệt mạnh miệng: “Bài nào không biết, đưa tớ dạy cho.”
Bùi Kỳ xoay bút, không quay đầu lại: “Câu đó mà cậu cũng nói ra được à?”
“Da mặt tớ dày mà.”
“.”
Nhờ phúc của ba mẹ, Bùi Kỳ rất khó bị phân tâm khi làm bài.
Trước đây, dù dưới lầu có ồn ào đến mức long trời lở đất, các công thức tính toán trong đầu cậu cũng chẳng hề bị xáo trộn.
Nhưng lần này lại khác.
Ánh mắt từ phía sau thỉnh thoảng lại truyền tới. Dù đối phương không phát ra chút âm thanh nào, cậu vẫn dễ dàng cảm nhận được.
Khi Thẩm Phương Nguyệt ngẩng đầu khỏi điện thoại lần thứ mười hai, người ngồi trước bàn đột nhiên quay lại, hai người bất ngờ chạm phải ánh mắt của nhau.
Tóc Thẩm Phương Nguyệt hơi rối, cô chớp mắt một cái với cậu: “Làm xong rồi à?”
“Chưa.” Bùi Kỳ đáp, “Cậu ồn quá.”
“??” Thẩm Phương Nguyệt tua lại nửa tiếng im lặng vừa rồi trong đầu, “Tớ có nói gì đâu?”
“Mắt cậu rất ồn.”
?
Thẩm Phương Nguyệt vô cùng hối hận vì không ghi âm lại đoạn đối thoại này để phát liên tục trong khu dân cư hay trường học, chứng minh với cả thế giới rằng bình thường đều là Bùi Kỳ cố tình kiếm chuyện vô lý với cô.
Bùi Kỳ hỏi: “Cậu muốn chơi gì?”
“Chơi game!” Đôi mắt Thẩm Phương Nguyệt sáng lên, những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu lập tức biến mất, cô phấn khích nói: “Trò chơi hai người mới ra mắt hai tháng trước ấy! Tớ đã mua được thẻ game rồi!”
Bùi Kỳ khẽ đáp: “Không chơi.”
Giây tiếp theo, một chiếc gối màu cam bay tới, Bùi Kỳ thuần thục bắt lấy, trên mặt cuối cùng cũng trở lại nụ cười lạnh nhạt.
Ghế sofa trong phòng khách.
Thẩm Phương Nguyệt buộc tóc ra sau, vài sợi tóc rơi xuống bên tai, tay cầm bộ điều khiển chơi game, trên mặt là vẻ tập trung và nghiêm túc mà bình thường ở lớp cô Cổ Hàm cũng không bao giờ thấy.
Trò chơi này có hai nhân vật, thông thường là một nam một nữ.
Như thường lệ, Thẩm Phương Nguyệt chọn nhân vật nam và đặt tên là “Bùi Rùa”, rất ra dáng đại ca nói: “Tớ đã xem hướng dẫn rồi, lát nữa nghe theo sự hướng dẫn của tớ là được.”
Bùi Kỳ quen tay chọn nhân vật nữ, trong khung đặt tên nhập vào “Thẩm Ngốc Nghếch”, khẽ cười lạnh coi như trả lời.
Trò chơi này nhờ có nhiều màn chơi phong phú và đồ họa đẹp mắt mà năm ngoái đã nổi tiếng ở nước ngoài. Tuy vậy, nó vẫn giữ vững cốt lõi của trò chơi hai người — yêu cầu hai người chơi phải phối hợp phân công nhiệm vụ, mỗi người hoàn thành phần việc của mình thì mới có thể vượt qua các màn và tiến tới kết thúc cuối cùng.
Dĩ nhiên, nếu một người hoàn thành nhiệm vụ mà người kia thất bại, cả hai sẽ phải chơi lại nhiệm vụ của màn hiện tại.
Bùi Kỳ tiêu diệt một tên boss lần thứ mười một trong nhiệm vụ của mình, sau đó cậu nhìn thấy trên bản đồ ở xa xa, đồng đội bị tên boss khác đạp rơi xuống lầu. Cậu nghiêng đầu lặng lẽ nhìn người bên cạnh.
Thẩm Phương Nguyệt lần thứ mười hai hồi sinh: “…Lần này tớ nhất định sẽ làm được.”
“‘Tớ đã xem hướng dẫn rồi’?” Bùi Kỳ nhại lại lời cô.
“Là do cái tờ hướng dẫn đó viết tệ quá!”
“Người không đi được lại trách đường không bằng phẳng.” Bùi Kỳ bình luận.
“…”
Có người khẽ chạm vào tay cô. Bùi Kỳ gõ lên mu bàn tay cô, ra hiệu: “Đưa điều khiển cho tớ.”
“Không, tớ tự vượt qua, lần này tớ nhất định sẽ làm được.”
“Lần trước cậu cũng nói thế.”
“Tớ tìm được cảm giác rồi, thật đấy.” Thẩm Phương Nguyệt nắm lấy ngón tay cậu, kéo tay cậu ra, “Đừng động vào, đừng ảnh hưởng đến tớ phát huy năng lực của mình.”
“….”
Ngón tay của Thẩm Phương Nguyệt thon dài, mềm mại, khi kéo tay cậu cũng không dùng nhiều lực, rất nhanh đã buông ra rồi rụt về.
Ngón tay bị buông ra lơ lửng trong không trung, một lúc lâu sau mới thả xuống.
Đến lần thử thách thứ mười bảy, khi nhìn thấy tên boss đổ ầm xuống đất không dậy nổi, Thẩm Phương Nguyệt ngồi ngẩn người một lúc lâu mới hoàn hồn.
Sau đó cô phấn khích ném luôn cái điều khiển sang bên cạnh.
Bùi Kỳ hôm nay dậy sớm hơn mọi ngày, lười biếng tựa vào sofa, vẻ mặt mệt mỏi, mắt sắp lim dim ngủ thì đột nhiên cổ bị ai đó ôm chặt.
Cánh tay gầy nhỏ của Thẩm Phương Nguyệt hiếm khi có sức mạnh như vậy. Cô dùng một tay vòng qua cổ Bùi Kỳ, lắc mạnh, hét to bên tai cậu: “Bùi Kỳ! Bùi Kỳ! Tớ qua rồi! Tớ qua rồi! Bùi Kỳ!! Cậu nói xem! Tớ giỏi! Hay! Không! Giỏi——”
Chữ cuối cùng còn chưa nói xong, tay Bùi Kỳ hơi trượt xuống.
“Tích” một tiếng, nhân vật nữ đứng ngơ ngác ở mép vực dưới góc phải màn hình bỗng bước lên một bước——“Bốp”, rơi thẳng xuống vực sâu trong game.
Cả hai người đều sửng sốt.
Trong sự im lặng đến ngột ngạt, màn hình TV tối đen, dòng chữ quen thuộc xuất hiện lần thứ mười sáu, không thể quen hơn nữa——
[Trò chơi thất bại, bạn có muốn tiếp tục thử thách không?]
Thẩm Phương Nguyệt: “…”
Bùi Kỳ: “…”
Im lặng khoảng hơn mười giây.
Bùi Kỳ bình tĩnh nói: “Tớ nói tớ không cố ý, cậu tin không?”
Thẩm Phương Nguyệt cũng rất bình tĩnh. Cô nâng tay đang quàng trên tay cậu lên, nhẹ nhàng nắm lấy tóc Bùi Kỳ một cái và nói: “Đánh nhau đi. Cậu đỡ tớ dậy.”
“….”
Hai người cuộn mình trên sofa, chơi mãi đến tận năm giờ chiều.
Hoàng hôn xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu nghiêng lên bàn trà, Bùi Kỳ ném điều khiển sang một bên.
“Được rồi Thẩm Phương Nguyệt, để lần sau chơi tiếp.”
Nói xong, cậu đứng dậy.
Thẩm Phương Nguyệt vội nói: “Đừng mà, chơi thêm chút nữa đi.”
Bùi Kỳ hỏi: “Đề toán làm xong chưa?”
“Chưa.”
“Bài tập tiếng Anh làm xong chưa?”
“…Chưa.”
“Ghi chú ngữ văn hằng tuần?”
“….”
Bùi Kỳ chỉ nhìn biểu cảm của cô đã biết cô chưa viết chữ nào.
Cậu vỗ nhẹ đầu cô: “Dậy ăn cơm.”
Cổ tay bị cô nắm lại, Thẩm Phương Nguyệt nói: “Vậy chơi thêm hai màn nữa thôi, hai màn thôi.”
“Chơi càng dở lại càng nghiện?” Bùi Kỳ rút tay về, không chút do dự từ chối, “Tớ nói rồi, lần sau chơi tiếp.”
“Ai biết lần sau là khi nào.” Thẩm Phương Nguyệt nói ra nỗi lo của mình, “Nhỡ tuần sau cậu có bạn gái rồi, còn chơi với tớ sao?”
“….”
Bùi Kỳ tưởng mình nghe nhầm: “Cái gì?”
“Thì là…” Thẩm Phương Nguyệt vô thức gõ nhẹ lên điều khiển, “Cậu không phải nhận được thư tình sao?”
Bùi Kỳ cười lạnh: “Nhận thư tình là phải yêu đương à, vậy bảy ngày một tuần chắc không đủ thời gian với tớ.”
“….”
Sao chuyện này cậu cũng làm bộ được vậy.
Nhưng đây là lần đầu Thẩm Phương Nguyệt không cãi lại.
Thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu.
Nhận ra phản ứng khó hiểu của mình, Thẩm Phương Nguyệt sững lại, còn chưa kịp nghĩ kỹ thì giọng Bùi Kỳ từ bếp vọng ra.
“Còn ngồi đó làm gì?” Bùi Kỳ hỏi, “Đợi tớ đút cơm cho à?”
“….”
&&
Dì giúp việc đã chuẩn bị sẵn bữa tối từ trưa, chỉ cần lấy ra hâm nóng bằng lò vi sóng là ăn được.
“Nhưng cậu vẫn chưa gặp cô gái đó đúng không?”
Trong lúc ăn, Thẩm Phương Nguyệt bỗng nhớ ra gì đó, nghĩ một lúc rồi nhắc nhở cậu, “Thật ra cô ấy xinh lắm đấy.”
Không có phản hồi.
“Giọng nói cũng hay nữa.”
Vẫn không có phản hồi.
“Hình như ở khối 10 cũng khá nổi tiếng, thầy cô đi qua đều biết cô ấy.”
Không có phản hồi.
Khoan đã.
Thẩm Phương Nguyệt cắn đũa, nghiêng đầu nhìn sắc mặt của Bùi Kỳ — giống hệt lúc mấy hôm trước cậu không thèm để ý đến cô.
?
“Này, sao cậu lại giận tớ nữa rồi?” Thẩm Phương Nguyệt vô tội hỏi, “Chỉ vì tớ chơi một màn tận 21 lần thôi à? —— Nhưng 4 lần cuối là do cậu trượt tay làm tớ thua phải chơi lại đấy nhé. Nói cho rõ thì cả hai chúng ta đều có trách nhiệm, cậu không thể giận mỗi mình tớ được.”
“…..”
Bùi Kỳ ngẩng đầu lên nhìn cô, dùng ánh mắt —— kiểu “cậu bị ngốc à” nhìn cô.
“Không giận.” Cậu nói.
“Nói xạo. Cậu rõ ràng đang giận mà.” Thẩm Phương Nguyệt bĩu môi, “Từ nhỏ mỗi lần giận cậu đều mang cái bản mặt khó ưa này.”
“Đã bảo là không giận.” Bùi Kỳ đáp, “Chỉ là tạm thời không muốn nói chuyện với đồ ngốc thôi.”
“?”
“Còn nữa, Thẩm Phương Nguyệt, tớ sẽ không hẹn hò với người khác.”
Giọng Bùi Kỳ lạnh nhạt, sắc mặt lạnh lùng, giọng nói cũng lạnh băng: “Nên sau này đừng có tự tiện nhận mấy bức thư tình vớ vẩn cho tớ nữa, nghe chưa?”
Thẩm Phương Nguyệt: “Nhưng nếu người ta nhờ tớ chuyển thì chẳng lẽ tớ từ chối—”
Bùi Kỳ lạnh lùng liếc mắt nhìn cô.
Thẩm Phương Nguyệt lập tức giơ tay chào theo kiểu quân đội: “Yes sir!”
Bùi Kỳ: “….”
Đồ ngốc.
