Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 14: Không, Bùi Kỳ ôm tớ rất chặt.



Vì bị Bùi Kỳ vô cớ gây sự và công kích cá nhân, Thẩm Phương Nguyệt ngồi trên thảm cỏ tung vào chân cậu ta chiêu thức “Hàng Quy Thập Bát Chưởng”, đồng thời đơn phương tuyên bố với mọi người rằng cả hai đã tuyệt giao lần thứ 191.

Lần này bọn họ tuyệt giao kéo dài được 13 phút, kết thúc bằng câu hỏi của Bùi Kỳ: “Có muốn đi ăn hoành thành không?”

Vào ngày thứ hai đại hội thể thao của trường, tuy không còn nhiều hạng mục thi đấu nhưng học sinh vẫn phải lên khán đài để đối phó với các thầy cô ban giám hiệu ghé sang kiểm tra.

May mà tối qua vài tỉnh lân cận đã đón đợt không khí lạnh, dẫn đến nhiệt độ của Sơn Thành cũng giảm xuống vài độ trong một đêm, cuối cùng thành phố này cuối cùng cũng có chút không khí mùa thu.

Một cơn gió mát xuyên qua lớp đồng phục hè mỏng manh, lá cây xào xạc, Thẩm Phương Nguyệt nhắm mắt lại, cảm nhận tiết trời mùa thu hiếm hoi: “A, thật dễ ch——”

Lời cảm thán chưa dứt câu, vai cô bỗng cảm thấy nặng trĩu, chiếc áo khoác đồng phục trường đã chắn hoàn toàn làn gió se lạnh.

Chiếc áo khoác này ngày hôm qua đã che nắng cho cô cả ngày.

Thẩm Phương Nguyệt trở mặt chối bỏ chiếc áo, nhún vai muốn hất áo xuống: “Áo của cậu thì tự mà cầm lấy.”

Bùi Kỳ: “Mặc vào.”

“Không đấy.” Thẩm Phương Nguyệt từ chối, “Tớ không lạnh.”

Bùi Kỳ cười khẩy: “Ừ, lát nữa nước mũi chảy vào miệng thì đừng mong tớ đi căn tin mua khăn giấy cho cậu.”

Thẩm Phương Nguyệt là thánh cảm lạnh.

Rõ ràng là từ nhỏ cô đã được nuông chiều thành quen nhưng sức đề kháng vẫn yếu, cứ đổi mùa là dễ bị bệnh.

“Cậu nguyền rủa tớ. Cậu thật là độc ác.” Thẩm Phương Nguyệt nhìn cậu, “Nhưng thời thế đã khác rồi, một năm nay tớ không bị cảm, giờ tớ khỏe đến mức có thể đánh chết một —— hắt xì!”

Thẩm Phương Nguyệt: “….”

Bùi Kỳ: “Đánh chết ai?”

“… Một con rùa.” Thẩm Phương Nguyệt kéo khóa áo khoác đồng phục lên.

Không biết có phải vì áo của Bùi Kỳ rộng hơn hay không mà khi mặc vào lại có cảm giác rất an toàn.

Bùi Kỳ liếc cô một cái, vẻ mặt lạnh nhạt hơi chế giễu vẫn chưa kịp thu lại. Cậu giơ tay kéo chiếc khóa áo đang dừng nửa chừng, kéo thẳng một đường lên đến cằm Thẩm Phương Nguyệt.

Cổ Hàm quay đầu lại đúng lúc nhìn thấy cảnh này.

Thẩm Phương Nguyệt bắt gặp ánh mắt cô ấy, lập tức lên tiếng: “Cô ơi, Bùi Kỳ muốn siết cổ em, cô không quản sao ạ?”

“Không.” Cổ Hàm hất cằm, “Chỉ còn lại mấy cuộc thi nữa thôi, dưới sân khá trống rồi đấy, lớp trưởng, tập trung cho cả lớp xuống để chụp vài tấm ảnh tập thể.”

Bình thường Cổ Hàm luôn cho người khác cảm giác nghiêm khắc, lạnh lùng, nhưng thực ra cô ấy lại là người thích lưu giữ kỷ niệm, thường xuyên chụp ảnh cho học sinh của mình.

Bên cạnh bảng đen lớp họ có một bức tường, trên đó dán đầy những bức ảnh chụp ngẫu nhiên và ảnh tập thể trong các hoạt động lớn nhỏ của lớp.

Tuổi thiếu niên là hai thái cực: hoặc là ngại ngùng rụt rè, hoặc là năng động nổi bật.

Khi Cổ Hàm sắp xếp đồ đạc và đến chỗ chụp ảnh, các học sinh trong lớp đã tự chia thành hai nhóm: một nhóm rụt rè nép mình đứng thẳng, như Cố Tương, gần như bị người đằng trước che khuất mặt; nhóm còn lại thì thi nhau là người nổi bật nhất trong ảnh, như Tống Triết và Chung Chấn. Bọn họ kéo thêm vài người nữa, sáu người bọn họ nắm tay nhau xếp thành một bông hoa người có thể xoay tròn – đúng kiểu tạo dáng đang thịnh hành của người già và trung niên trên mạng.

“Nhanh lên nhanh lên.” Chung Chấn vì hơi mập nên phải làm nh** h** ở giữa, hô lớn, “Bùi Kỳ, chỗ này còn thêm được một cánh hoa nữa đấy!”

Bùi Kỳ: “Không làm, cảm ơn.”

Cậu ngao ngán quay đầu đi, định tránh xa đám người này.

“Oa, các cậu đúng là đám con trai tâm cơ, vì giành khung hình mà chuyện gì cũng làm được!” Thẩm Phương Nguyệt thò đầu ra nhìn bọn họ với vẻ mặt đầy sự khinh thường.

Tống Triết đắc ý: “Cậu nói xem, có thấy ngầu không?”

Thẩm Phương Nguyệt: “Tớ sẽ không thua các cậu đâu.”

Bùi Kỳ khẽ giật giật mí mắt, quay đầu định rời đi thì tay áo đã bị ai đó nắm lấy.

Người gây chú ý nhất lớp: “Bùi Kỳ, cõng tớ lên đi.”

“?!” Bùi Kỳ từ chối thẳng thừng: “Không được.”

“Đây là kỳ đại hội thể thao cuối cùng của cấp 3 rồi! Lên lớp 12 là không còn nữa đâu!” Thẩm Phương Nguyệt dùng thân mình va vào người cậu, “Đừng nhỏ mọn thế chứ, chỉ cõng một chút thôi, chụp xong tớ sẽ xuống ngay.”

“Không muốn.”

“Tan học tớ mời cậu ăn hoành thánh!”

“Cậu muốn cậu được ăn thì có.” Bùi Kỳ vạch trần cô, “Tớ không muốn.”

“….”

Cổ Hàm đứng trước giơ điện thoại lên: “Xong chưa đấy? Chuẩn bị chụp nhé.”

“Đồ nhỏ mọn!” Thẩm Phương Nguyệt quay đầu, liếc xung quanh, quyết định tìm một bạn nam dễ thương lượng hơn, “La Văn, cậu có thể——”

Cổ tay cô bị ai đó nắm chặt, cô quay đầu lại, đối diện với gương mặt lạnh nhạt của Bùi Kỳ.

Dù không nói gì với nhau, nhưng quen nhau lâu như vậy, Thẩm Phương Nguyệt hiểu rõ từng biểu cảm nhỏ xíu trên khuôn mặt của Bùi Kỳ. Chẳng hạn như khóe môi khẽ nhếch lúc này, ý là—— Phiền chết đi, Thẩm Phương Nguyệt, được rồi.

Thẩm Phương Nguyệt lập tức dừng bước một cách kiêu hãnh, vừa nghĩ đến việc lát nữa sẽ ngồi trên vai Bùi Kỳ tạo dáng, cô đã không nhịn được mà buồn cười.

Bùi Kỳ nói: “Ôm chặt vào, Thẩm Phương Nguyệt.”

Cố Hàn ở phía trước bắt đầu đếm ngược: “Ba——”

“Ừ ừ ừ, nhanh lên nhanh lên.” Thẩm Phương Nguyệt gật đầu lia lịa, nhưng lại thấy không ổn. Ôm chặt? Cô phải ôm chỗ nào? Đầu của Bùi Kỳ sao? Ngồi cao như thế này sao có thể ôm được chứ.

Ngay khi cô còn đang suy nghĩ, sau lưng bỗng cảm nhận được cánh tay ấm áp, chân cô đột nhiên bị nhấc lên khỏi mặt đất, cô bị bế ngang lên.

“?”

Cảm giác bất ngờ bị nhấc bổng lên khiến Thẩm Phương Nguyệt hoảng hốt, theo phản xạ muốn ôm chặt lấy thứ gì đó, đến khi tỉnh táo lại thì nhận ra mình đang ôm cổ Bùi Kỳ.

Cổ Hàm: “Hai.”

Nghe thấy tiếng động bên cạnh, Tống Triết đang làm “cánh hoa” liền ngẩng đầu lên muốn nhìn rõ tình hình. Chính cú ngẩng đầu này khiến trọng tâm lệch đi, cậu ta thốt ra một tiếng “Vãi!” rồi ngã nhào, kéo theo mấy người anh em đang nắm tay cùng ngã, cả đám ngã thẳng vào Bùi Kỳ.

Bùi Kỳ theo phản xạ ôm chặt người trong lòng, né sang một bên nhưng không hoàn toàn tránh được. Thẩm Phương Nguyệt bị hoảng sợ, ngay khoảnh khắc va chạm liền nhào vào cậu, ôm chặt lấy cổ cậu.

Vì muốn chụp ảnh đẹp, Thẩm Phương Nguyệt đã cởi áo khoác đồng phục, trên người chỉ còn lại chiếc áo hè mỏng manh.

Trong lúc hỗn loạn, họ bám chặt vào nhau.

Làn da mát lạnh, mềm mại, phảng phất mùi hương hoa trà.

Bùi Kỳ thậm chí còn cảm nhận được đường vân của lớp vải mỏng dưới áo đồng phục học sinh kia.

“…..”

Cổ Hàm: “Một.”

Cổ Hàm bấm nút chụp, ghi lại khoảnh khắc hỗn loạn này.

&&

Sau đó, Tống Triết và Chung Chấn năn nỉ Cổ Hàm chụp lại một tấm khác nhưng cô không đồng ý. Cô nhìn sơ qua bức ảnh, cảm thấy rất ổn. Dù có hơi lộn xộn nhưng gương mặt ai cũng rõ ràng, biểu cảm phong phú, tràn đầy không khí sôi động, đây là một bức ảnh hoàn hảo.

Phần lớn mọi người đều vây quanh Cổ Hàm để xem ảnh. Trên thảm cỏ, Bùi Kỳ và Thẩm Phương Nguyệt đang ngồi đối diện nhau.

Lúc nãy Tống Triết va vào khiến chân Thẩm Phương Nguyệt bị xước nhẹ, cô đang kéo ống quần đồng phục lên để Bùi Kỳ kiểm tra.

Mặc dù không có gì nghiêm trọng, nhưng Bùi Kỳ nhìn qua hai lần rồi vẫn dán lên một miếng băng cá nhân.

“Tớ không dán đâu, không có chảy máu.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Băng cá nhân của cậu không có hình gì cả, xấu lắm.”

“Đừng gây chuyện, Thẩm Phương Nguyệt.”

“….. Ờ.”

Thẩm Phương Nguyệt nhìn chằm chằm vào miếng băng cá nhân, bên tai vẫn vang lên tiếng tim đập thình thịch, má nóng bừng như bị lửa đốt. Thật kỳ lạ, rõ ràng hôm nay trời rất mát.

Hai người im lặng một lúc, Thẩm Phương Nguyệt khẽ nói: “Thật ra lúc nãy tớ muốn ngồi lên vai của cậu.”

“…” Bùi Kỳ khựng lại, như vừa nhận ra điều gì, vài giây sau hỏi: “Sao không ngồi lên đầu tớ luôn đi?”

“Được không?”

“Câm miệng.”

“….”

Vài câu nói qua lại, bầu không khí kỳ lạ, khó diễn tả giữa họ cuối cùng cũng tan đi phần nào.

Đằng xa, Tống Triết và Chung Chấn vẫn đang lớn tiếng năn nỉ Cổ Hàm chụp lại ảnh. Thẩm Phương Nguyệt định kéo Bùi Kỳ cùng đi xin, vừa ngẩng đầu lại sững sờ.

Bùi Kỳ nghiêng mặt sang bên, dường như cũng bị tiếng ồn bên kia thu hút.

Khác với khuôn mặt đầy đặn của Thẩm Phương Nguyệt, gương mặt Bùi Kỳ không có nhiều thịt, khi nghiêng mặt sang một bên càng lộ rõ các đường nét góc cạnh sắc sảo. Sau trận lộn xộn vừa rồi, tóc mái trước trán cậu hơi rối, cổ áo đồng phục bị bật lên một nửa, làn da ở cổ hơi đỏ, lan đến vành tai.

Bùi Kỳ rất khó để lộ cảm xúc trên khuôn mặt, bình thường luôn giữ dáng vẻ ung dung, chậm rãi. Dù vừa chạy hết 400 mét, cậu cũng chỉ hơi đổ mồ hôi, thở hơi gấp một chút, còn trên mặt chẳng thay đổi gì.

Ánh mắt Thẩm Phương Nguyệt quá rõ ràng, Bùi Kỳ quay lại nhìn cô.

Đây là lần đầu tiên sau khi chụp ảnh xong họ chạm mắt nhau.

Bùi Kỳ vẫn giữ vẻ mặt lười biếng như thường ngày, cậu có dáng người cao, khi nhìn Thẩm Phương Nguyệt luôn phải cụp mắt xuống: “Nhìn gì thế, Thẩm Phương Nguyệt.”

“Sao mặt cậu đỏ thế?” Thẩm Phương Nguyệt nhìn chằm chằm cậu, “Giống như mông khỉ vậy, hay sau này cậu đổi tên thành Khỉ đi.”

Ánh mắt Bùi Kỳ quét qua mặt cô: “Vậy còn cậu thì sao?”

So với Bùi Kỳ, má của Thẩm Phương Nguyệt còn đỏ hơn. Cô vốn đã trắng, mặt đỏ lên trông như quả đào chín mọng hơi ngốc.

Thẩm Phương Nguyệt áp mu bàn tay lên má, thật sự nóng ran. Vừa rồi cô còn tưởng là ảo giác. Nghĩ ngợi một chút, cô nói: “Mỹ nhân như bọn tớ là thế đấy, da tự nhiên trắng hồng.”

Bùi Kỳ khẽ “ồ” một tiếng: “Cậu nặng quá. Vừa nãy suýt nữa tớ không bế nổi, nghẹt thở.”

“?”

Lúc Cố Tương đến tìm Thẩm Phương Nguyệt thì Bùi Kỳ vừa bị thầy dạy Vật Lý gọi đi. Nhìn theo bóng lưng cậu, Thẩm Phương Nguyệt tức tối hét lớn: “Tớ chỉ có 50 ký thôi!!! Là cậu yếu đó!!! Đồ đàn ông vô dụng!!!!”

Cố Tương: “….”

Những người vây quanh Cổ Hàm đã tản ra, có vẻ như đã giải tán.

Thẩm Phương Nguyệt đứng dậy khỏi thảm cỏ, phủi sạch cỏ dính trên quần, đi đến bên Cố Tương: “Đi thôi Tiểu Tương Tương, chúng ta về thôi nào.”

“Được.” Cố Tương liếc nhìn ống quần cô kéo lên, “Vừa nãy cậu có bị thương không?”

Thẩm Phương Nguyệt lắc đầu: “Không, Bùi Kỳ ôm tớ rất chặt—”

Thẩm Phương Nguyệt ngừng lại, bất chợt nhớ đến vài giây lúc nãy.

Bùi Kỳ mặc đồng phục nhìn trông có vẻ gầy nhưng thực ra không hề mỏng manh. Cơ thể cậu cứng cáp, nhiệt độ cơ thể cũng cao hơn cô. Khi bị đụng phải, dù Thẩm Phương Nguyệt có hoảng sợ nhưng hoàn toàn không lo mình sẽ bị ngã.

Bởi vì đôi tay ôm cô lúc ấy luôn rất vững vàng, mạnh mẽ.

Gió lạnh thổi từng đợt, cũng sắp đến giờ tan học. Thẩm Phương Nguyệt lại mặc áo khoác đồng phục của Bùi Kỳ, theo thói quen kéo khóa kéo lên tận cằm. Một làn hương cam quýt nhàn nhạt thoang thoảng quanh người.

Vừa rồi Bùi Kỳ ôm cô cũng có mùi như thế này.

Thẩm Phương Nguyệt: “….”

Tai lại bắt đầu nóng lên, tim vẫn đập thình thịch không yên. Thẩm Phương Nguyệt vùi cằm vào áo khoác đồng phục, bị gió thổi làm chớp mắt liên tục, cô cảm thấy mình chắc là sắp bị cảm rồi.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...