Thẩm Phương Nguyệt không tin, kỳ thi tháng môn toán lần trước rõ ràng cô đã tiến bộ, sao hai môn cộng gộp lại không đủ 100 điểm chứ!?
Cô tính toán một chút, toán 51, vật lý 48, cộng lại—
Thật sự là không đủ.
Thế là, vì thiếu một điểm, Thẩm Phương Nguyệt tức hộc máu trả lời: [Tớ không qua đâu! Tớ đang thu dọn hành lý để đi Nhật Bản rồi!!]
Sau đó cô lục tìm lại bài thi và sách vở của mình, nhét đại vào áo khoác rồi lạch bạch chạy xuống lầu. Đi được hai bước, chợt nhớ ra gì đó, lại lạch bạch chạy ngược lên lầu.
Lên đến sân thượng nhà mình, Thẩm Phương Nguyệt thấy Diệp Uyển đang ngồi trên ghế mây, điềm tĩnh từ chối bản thiết kế nhân vật trò chơi mới mà cấp dưới nộp lên. Còn Thẩm Chu Sơn thì vừa ngân nga hát vừa thong thả tưới nước cho hoa.
Thẩm Chu Sơn rất yêu thích cây cỏ hoa lá, mỗi khi ở nhà, ông không bao giờ để người làm vườn tới đây. Khu vườn trên sân thượng nhà họ được ông chăm sóc rất đẹp.
Nghe thấy tiếng động, Thẩm Chu Sơn quay đầu lại, cười nói: “Sao thế Trăng Nhỏ, sao lại chạy nhanh thế? Đến đây, nhìn xem chậu hoa bách hợp này nở có đẹp không?”
“Đẹp lắm ạ.” Thẩm Phương Nguyệt gật đầu chắc chắn. Hai mắt cô sáng lên nhìn những cánh hoa trắng tinh rồi nhanh tay nhét bài thi và sách vở vào áo khoác, xoè hai tay ra. “Ba, chậu hoa này dễ trồng không?”
“Dễ trồng lắm, chỉ cần tưới nước đầy đủ, có ánh nắng là được. Con thử ngửi xem, nó còn rất thơm đấy… Trăng Nhỏ con không cần di chuyển nó đâu, ba vừa mới chuyển nó sang chỗ kia— Ê? Ê?! Con mang nó đi đâu thế!!?”
……
Bây giờ mỗi lần vào phòng Bùi Kỳ, Thẩm Phương Nguyệt đều gõ cửa.
Cửa mở ra, Bùi Kỳ nhìn thấy chậu hoa trong tay cô, nhận lấy: “Không phải đang thu dọn hành lý sao?”
“Thu dọn xong rồi.” Thẩm Phương Nguyệt quay mặt đi, không nhìn cậu: “Tớ chỉ là đơn thuần yêu thích học tập thôi, không liên quan gì đến việc có đi Nhật Bản hay không. Cho dù tớ thi đạt điểm chuẩn các môn thì tớ vẫn sẽ đi Nhật Bản.”
“Đừng đi nữa.”
Tim Thẩm Phương Nguyệt khẽ run, cuối cùng cô cũng ngẩng đầu nhìn cậu, định giả bộ chậm rãi nói phải xem biểu hiện của cậu như thế nào đã. Hành lang không bật đèn, Bùi Kỳ đứng quay lưng về phía ánh sáng, đôi mắt sâu thẳm: “Thẩm Phương Nguyệt Tử nghe không hay.”
“…”
Thẩm Phương Nguyệt mặt không biểu cảm, giẫm lên chân cậu một cái.
Cách lớp dép mùa đông, chẳng có cảm giác đau gì cả. Bùi Kỳ cúi đầu nhìn chậu hoa trong tay mình, lười biếng hỏi: “Lại làm kẻ trộm à?”
“Chỉ là chậu hoa này đẹp quá nên mang qua đây cho cậu xem.” Thẩm Phương Nguyệt đưa tay ra: “Trả lại cho tớ.”
Bùi Kỳ nghiêng người tránh, ra hiệu cho cô đi vào phòng trước. Còn cậu ôm chậu hoa đi lên sân thượng.
Sân thượng của nhà Bùi Kỳ hiện giờ không còn là khu vườn hoang tàn nữa. Từ năm lớp tám, Thẩm Phương Nguyệt thỉnh thoảng lại mang vài chậu hoa từ nhà mình sang đây.
Lần đầu tiên cô mang đến là một chậu tulip màu tím nhạt. Thẩm Phương Nguyệt giấu nửa khuôn mặt sau chậu hoa, dặn dò: “Cậu nhất định phải chăm sóc nó thật tốt đấy.”
Lúc đó mặt Bùi Kỳ toàn vẻ không vui.
Không vui mà nhận chậu hoa, không vui mà tốn cả buổi chiều để làm sạch sân thượng, không vui mà mỗi ngày đi lên tưới nước. Sau đó, khi đám tulip nhà Thẩm Chu Sơn đều héo rũ thì chậu tulip trên sân thượng nhà Bùi Kỳ vẫn rực rỡ khoe sắc.
Bùi Kỳ đặt chậu hoa bách hợp ngay ngắn, ngẩng đầu, nhìn thấy Thẩm Chu Sơn bên đối diện đang nhìn chậu hoa bách hợp với vẻ mặt đau lòng.
“Chào chú.”
Thẩm Chu Sơn thân thiện đáp lại “Ờ” một tiếng, định thương lượng xem có thể đổi chậu hoa khác được không: “Tiểu Kỳ, chậu hoa đó—”
“Cháu rất thích ạ.” Bùi Kỳ đứng thẳng, nói.
“….. À.”
“Cảm ơn chú.”
“….”
&&
Mùa đông ở Sơn Thành thường mưa nhiều. Đêm khuya vắng lặng, bên ngoài cửa sổ mưa phùn lất phất rơi. Đèn bàn trên bàn học được chỉnh sáng nhất, trong phòng chỉ còn tiếng bút sột soạt trên mặt giấy và giọng nói bình đạm của Bùi Kỳ.
Đây không phải lần đầu Bùi Kỳ giảng bài cho Thẩm Phương Nguyệt. Hồi cấp hai cậu thường xuyên kèm thêm cho cô. Khoảng thời gian đó điểm môn toán của Thẩm Phương Nguyệt được cải thiện thấy rõ.
Cho đến một lần, khi cả hai đang làm bài tập cùng nhau, Bùi Vĩnh Ân đột nhiên trở về nhà.
Lúc đó, Bùi Kỳ không cho Thẩm Phương Nguyệt ra khỏi phòng. Cô đành ở lại trong phòng, loáng thoáng nghe thấy tiếng Bùi Vĩnh Ân mắng: “Còn nhỏ mà đã hút thuốc, mày đúng là muốn ăn đòn! Bảo sao dạo này thành tích lại sa sút thảm hại, đi thi chỉ được cái giải nhì! Để xem tao có đánh chết mày không, cái gậy golf tao để trong nhà lần trước đâu rồi…”
Thẩm Phương Nguyệt lao ra khỏi phòng, trong lúc cả Bùi Vĩnh Ân và Bùi Kỳ đều sững sờ, cô ôm lấy cây gậy golf dựa ở góc tường hành lang rồi chạy về nhà mình.
Sau đó Diệp Uyển là người dẫn cô đi trả lại cây gậy. Bùi Vĩnh Ân cười nói vui vẻ rằng không sao, thậm chí còn đưa tay định xoa đầu Thẩm Phương Nguyệt, nhưng Thẩm Phương Nguyệt nhanh nhẹn lùi lại một bước để tránh.
Đến giờ Thẩm Phương Nguyệt vẫn không hiểu, một người đàn ông lúc nào cũng ôn hòa lịch sự với hàng xóm, tại sao lại có thể hung dữ như vậy với chính con trai của mình?
Sau việc đó, Diệp Uyển thuê gia sư riêng cho Thẩm Phương Nguyệt, bảo cô đừng tìm Bùi Kỳ giảng bài nữa. Ban đầu Thẩm Phương Nguyệt không đồng ý, nhưng Diệp Uyển lại nói: “Tiểu Kỳ cũng là học sinh, con không thể cứ mãi chiếm mất thời gian học của thằng bé được.”
Thẩm Phương Nguyệt nhớ đến lần Bùi Kỳ không đạt kết quả tốt trong kỳ thi, đành buồn bã đồng ý.
Sau đó bởi vì không hợp tính cách, gia sư mới được thuê cũng chẳng ở lại lâu.
Thực ra, các bạn trong lớp không mấy ai thích nhờ Bùi Kỳ giảng bài, vì cậu hiểu quá sâu, thường vô thức bỏ qua nhiều bước giải khi giảng khiến người nghe chỉ hiểu một cách mơ hồ. Khi về nhà xem lại, họ nhận ra bản thân chẳng hiểu gì cả. Mỗi lần gặp bài khó, Tống Triết dứt khoát đi nhờ cô bạn ngồi bàn trước là Cố Tương chứ không tìm người bạn cùng bàn luôn đạt điểm tuyệt đối trong các kỳ thi như Bùi Kỳ.
Mỗi lần Tống Triết phàn nàn về việc này, Thẩm Phương Nguyệt luôn phản bác: “Đâu có. Bùi Kỳ giảng bài ngay cả tớ cũng hiểu mà.” Điều này khiến Tống Triết không khỏi nghi ngờ bản thân của mình.
“…Sau khi rút gọn, giải phương trình bậc hai để tìm n, phân tích thành nhân tử rồi dùng phép chia ngắn là ra.” Bùi Kỳ cầm bút, từng bước tách nhỏ bài toán, tiện thể nhắc lại công thức cơ bản, sau đó quay sang người bên cạnh: “Cậu hiểu chưa?”
Thẩm Phương Nguyệt cắn đầu bút, gật đầu: “Hiểu rồi!”
Bùi Kỳ chọn thêm một bài tương tự: “Vậy bài này chọn đáp án gì?”
Thẩm Phương Nguyệt tự tin cầm bút lên nhưng dần dần do dự, cuối cùng dừng lại.
Thẩm Phương Nguyệt học toán thực sự hơi chậm. Cô hiểu được bài toán vừa rồi, nhưng nếu bảo cô ngay lập tức áp dụng lại cách giải đó thì cô vẫn thấy hơi bế tắc.
Mười phút sau, cô dùng tay che nháp của mình, vừa nhìn sắc mặt Bùi Kỳ vừa viết nét chéo đầu tiên của chữ “A” vào ô trống.
Bùi Kỳ hơi nhíu mày.
Thẩm Phương Nguyệt lập tức sửa thành một chữ “B” xiêu vẹo.
Đốt ngón tay của Bùi Kỳ hơi động, cây bút trong tay cậu gõ lên mặt bàn một cách không mấy vui vẻ.
“Viết sai rồi.” Thẩm Phương Nguyệt gạch đi, “Là C.”
Bùi Kỳ im lặng, chỉ kéo tay ra khỏi phần giải thích đáp án. Ở đó, một chữ “D” lạnh lùng hiện lên.
Thẩm Phương Nguyệt: “…”
“Đoán ba lần mà không lần nào đúng.” Giọng của Bùi Kỳ còn lạnh hơn cả chữ “D” đó: “Thẩm Phương Nguyệt, nhiệm vụ quan trọng nhất của cậu bây giờ không phải học mà là đi thắp hương.”
“…..”
Thẩm Phương Nguyệt đột nhiên nhớ lại giáo viên gia sư hồi cấp hai của mình, vì giảng một bài toán cho cô hai lần mà cô vẫn không hiểu, cô giáo đó đã mỉm cười với vẻ mỉa mai: “Cô biết là các bạn nữ học toán kém, nhưng em là người kém nhất mà cô từng gặp.”
Lúc đó Thẩm Phương Nguyệt cầm đĩa dâu mà Thẩm Chu Sơn đã rửa sạch cho bọn họ ném vào mặt giáo viên ấy. Sau đó cô cũng không xin lỗi. Lúc ấy trong lòng cô chỉ cảm thấy tức giận, nhưng bây giờ khi nhìn thấy Bùi Kỳ đang nhíu mày, trông có vẻ như sẽ mắng cô ngu ngốc, cô lại cảm thấy có một chút buồn bã.
Vì thế Thẩm Phương Nguyệt đã chủ động ném bút lên bàn, vì tâm trạng không tốt mà trề môi nói: “Thì tớ không thích toán, học toán không giỏi! Dĩ nhiên tớ học kém không có nghĩa là tất cả các bạn nữ đều kém, Cố Tương học toán rất giỏi. Tớ không thích học toán là do di truyền, ba tớ học toán rất kém, mẹ tớ tuy làm trong ngành internet nhưng toán cũng dở! Hơn nữa học kém toán thì có sao đâu, ở nước mình học toán kém có phải là phạm pháp đâu!”
“….”
“Tớ không cần cậu dạy nữa!” Tuy nói vậy, nhưng cô vẫn ngồi vững trên ghế.
“…”
Nói lung tung hết cả lên.
Bùi Kỳ không hiểu vì sao cô lại giận dỗi như vậy mà vẫn còn khí thế hơn cả thầy giáo.
“Thẩm Phương Nguyệt.” Cậu nhẹ nhàng dùng bút chọc vào đầu cô, “Cậu đang nổi điên cái gì vậy?”
Thẩm Phương Nguyệt quay đầu làm động tác lắc đầu một cách rất khoa trương.
“Không điên gì cả.” Cô dừng một chút, lầm bầm: “Cậu đang bạo lực học đường đấy.”
“Hiện tại chúng ta đâu có ở trường.”
Còn có thể tính như vậy sao? Thẩm Phương Nguyệt nói: “Vậy thì đó là bạo lực gia đình.”
“Chúng ta cũng không phải vợ chồng.”
“….”
Bị một từ nào đó vô tình k*ch th*ch, Thẩm Phương Nguyệt chớp mắt, im lặng một lát rồi quay đầu nhìn cậu: “Ai nói nhất định phải là vợ chồng mới tính là bạo lực gia đình? Chỉ cần là người trong nhà thì đều tính hết.”
“Ồ, vậy bây giờ chúng ta là gì?” Bùi Kỳ thuận miệng nói, “Chị em trong một gia đình tái hôn tổ hợp đang bí mật yêu nhau?”
“….”
Tại sao lại nhắc đến chuyện này nữa?
Bàn học không lớn, hai người ngồi rất gần, nếu người nào ngồi gần thêm chút nữa thì chắc chắn họ sẽ chạm vai vào nhau.
Thẩm Phương Nguyệt nhìn vào mắt Bùi Kỳ, bên ngoài trời vẫn mưa, hôm nay nhiệt độ chỉ dưới 10 độ nhưng cô lại cảm thấy hơi nóng.
Não cô tự động bật chế độ phản công đối với Bùi Kỳ: “Tớ không thèm yêu đương cùng cậu.”
Cô nghĩ rằng ngay giây tiếp theo, Bùi Kỳ sẽ ngay lập tức phản bác lại.
Nhưng không.
Bùi Kỳ chỉ im lặng, đôi mắt hơi hạ xuống, nhìn như có vẻ hơi vô hồn.
Dù ánh mắt của cậu không hẳn là ác ý hay lạnh nhạt, nhưng khiến Thẩm Phương Nguyệt lại cảm thấy, không thể nói đấy là chột dạ, nhưng lại khiến cô không nhịn được mà tự hỏi liệu cô có nói gì quá đáng không? Chắc là không đâu nhỉ?
Cô đang tự kiểm điểm trong lòng thì đột nhiên “bộp” một tiếng, cây bút cô vứt đi lúc nãy rơi xuống đất, phá vỡ không gian im lặng giữa hai người.
Bùi Kỳ quay mặt lại, không tiếp tục đề tài lúc nãy.
“Nhặt bút lên đi.” Cậu lấy một tờ giấy trắng khác, nhàn nhạt nói, “Thử giải thích theo cách khác xem cậu có hiểu không.”
&&
Kế hoạch dạy kèm lần này rất nhanh đã bị Diệp Uyển phản đối.
Hồi cấp hai bà đã lo việc này sẽ ảnh hưởng đến việc học của Bùi Kỳ chứ đừng nó đến là đến khi lên cấp ba.
Nhưng lần này việc phản đối của bà đã không có tác dụng, vì Thẩm Phương Nguyệt đã đi tìm Bùi Kỳ tố cáo Diệp Uyển không cho cô qua học. Ngày hôm sau Bùi Kỳ tự mang theo vở nháp và bút đến gõ cửa, nói rằng mình đến để học với Thẩm Phương Nguyệt.
Diệp Uyển chưa kịp nói gì, Bùi Kỳ đã nói: “Cháu giảng lại bài cho cậu ấy, như vậy cũng có thể củng cố lại kiến thức cơ bản.”
“….”
Vậy là cho đến kỳ thi cuối kỳ, hai người vẫn học cùng nhau.
Đến ngày công bố kết quả thi, Thẩm Phương Nguyệt cầm bảng điểm trong tay, hoàn toàn không dám nhìn chút nào.
Cô ném bảng điểm lên bàn Bùi Kỳ, hai tay che lại, rồi kéo ra từng ngón tay một, nhắm mắt hỏi Bùi Kỳ: “Ngữ văn bao nhiêu điểm?”
“136.”
“Tiếng anh?”
“98.”
“….”
“Vật lý thì sao?” Thẩm Phương Nguyệt dè dặt.
Bùi Kỳ nhìn xuống một chút: “64.”
“!!” Thẩm Phương Nguyệt hỏi: “Toán?”
“68.”
“!!!”
Thẩm Phương Nguyệt không thể tin được, cầm bảng điểm lên xem lại hai lần rồi kích động ôm lấy Cố Tương: “Tiểu Tương Tương!!! Tớ thành công rồi!!!!”
Cố Tương bị cô ôm lắc qua lắc lại nhưng vẻ mặt rất bình tĩnh. Cô ấy nhẹ nhàng nhắc nhở: “Nhưng Phương Nguyệt, điểm đạt của môn toán là 90 cơ.”
“Không sao đâu, mẹ tớ chỉ muốn doạ tớ thôi, không nghiêm khắc đâu. Làm sao tớ có thể đạt được điểm thi chuẩn ngay từ lần đầu chứ. Cải thiện được hơn mười điểm đã là rất xuất sắc rồi!”
Phấn khích xong, Thẩm Phương Nguyệt lại quay người lại, vỗ vỗ vào bàn học sau lưng: “Bùi Kỳ, cho tớ xem bảng điểm của cậu.”
Bùi Kỳ không nói gì, chỉ đẩy tờ giấy về phía trước mặt cô.
Toán 150, Ngữ Văn 131, Tiếng Anh 147, Vật lý 100.
……..
Thẩm Phương Nguyệt vì môn Toán đạt được 68 điểm mà phấn khích một lúc: “……”
Cô đặt tờ giấy xuống, mạnh miệng: “Điểm cũng tàm tạm.”
Bùi Kỳ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng: “Tớ không bị thi trượt.”
Thẩm Phương Nguyệt vừa định nói cậu đừng tự cao, Bùi Kỳ xoay bút, ngẩng mắt lên.
“Vậy nên Thẩm Phương Nguyệt…” Cậu nói, “Cậu có thể tiếp tục đến tìm tớ để nhờ giảng bài.”
