Kể từ khi Bùi Kỳ có ký ức, gần như sinh nhật nào của cậu cũng đều được tổ chức cùng Thẩm Phương Nguyệt.
Khi còn nhỏ, ba mẹ cậu vẫn còn hòa thuận, họ sẽ đặc biệt tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nhỏ cho cậu. Thẩm Phương Nguyệt luôn ngồi ở hàng đầu tiên trong đám bạn nhỏ, là người đầu tiên hát bài hát chúc mừng sinh nhật và cũng là người hát to nhất.
Đương nhiên, phần bánh lớn nhất cũng thuộc về cô.
Sau này, khi mối quan hệ giữa ba mẹ cậu dần trở nên lạnh nhạt, công việc của họ cũng ngày càng bận rộn, sinh nhật của cậu chỉ còn lại hai bao lì xì, không còn tiệc sinh nhật nữa. Nhưng vẫn còn Thẩm Phương Nguyệt, cô sẽ dùng tiền tiêu vặt của mình để mua cho cậu một chiếc bánh nhỏ rồi nói: “Thật ra tớ đã cố tiết kiệm hai tháng rồi, nhưng đến ngày đặt bánh mới phát hiện chẳng tiết kiệm được bao nhiêu, hehe.” Sau đó cô hát bài chúc mừng sinh nhật cho cậu.
Không có những đứa trẻ khác, nhưng chỉ riêng giọng hát của Thẩm Phương Nguyệt cũng đủ để tạo nên một đội quân hùng mạnh.
Sinh nhật duy nhất không có Thẩm Phương Nguyệt là vào năm cậu lên lớp tám. Khi đó cậu bị Giang Dao Tuyết đưa ra nước ngoài, mãi hai ngày sau mới trở về. Lúc đó, hai mẹ con đứng bên cốp xe, chờ tài xế lấy giúp hành lý. Giang Dao Tuyết nghe điện thoại của bạn: “Ừ, tôi vừa đi kiểm tra thai từ Hồng Kông về, tình hình khá tốt, tôi còn bàn bạc với bác sĩ về chuyện sinh nữa… Tiểu Kỳ cũng đi cùng tôi, không còn cách nào khác, mấy ngày này Bùi Vĩnh Ân cũng không có ở nhà… Nó còn nhỏ, không hiểu mấy chuyện này, chắc không sao đâu.”
Mấy câu sau bà ấy hạ giọng, nhưng thính giác của Bùi Kỳ không tệ, nghe rất rõ.
Sau khi tắt máy, Giang Dao Tuyết quay đầu lại, nhìn thấy cô bé hàng xóm nghe thấy tiếng xe đang vội vã chạy ra khỏi nhà.
Thẩm Phương Nguyệt không biết đã đứng ở đó bao lâu.
“Bùi R— Bùi Kỳ, sinh nhật vui vẻ!” Cô mỉm cười với Bùi Kỳ, sau đó quay sang Giang Dao Tuyết, vui vẻ hỏi: “Dì ơi, sinh nhật năm nay của Bùi Kỳ tổ chức như thế nào ạ?”
Giang Dao Tuyết sửng sốt, bối rối nhìn Bùi Kỳ: “À? Sinh nhật… đúng rồi, hôm bữa…”
Ngày hôm sau, Thẩm Phương Nguyệt mang đến cho Bùi Kỳ một chiếc bánh nhỏ.
Cô cắm nến lên bánh: “Không sao đâu Bùi Kỳ, sau này mỗi năm sinh nhật cậu đều sẽ vô cùng náo nhiệt!”
……….
Khả năng đồng cảm của Thẩm Phương Nguyệt luôn rất đáng kinh ngạc.
Bùi Kỳ nhớ lại biểu cảm khi cô nói câu đó— dẩu môi, nhíu mày, vì nghiến răng mà hai má phồng lên, cứ như thể người bị ấm ức là cô vậy.
Bùi Kỳ chống cằm, cúi đầu cười khẽ, giọng nói vẫn lạnh nhạt nhưng mang theo sự tin tưởng trọn vẹn: “Sáng mai mang bài tập qua đây.”
Rèm cửa sổ phía đối diện kéo kín mít: “Cút đi!!!”
&&
Nói thì nói vậy, nhưng trưa hôm sau nhân vật chính vẫn đến nhà Thẩm Phương Nguyệt đúng giờ để ăn mì trường thọ.
Mì do chính Thẩm Chu Sơn tự tay làm, những sợi mì mềm dai phủ lên trên là vài lá cải xanh, một quả trứng lòng đào vàng óng, đặc biệt hơn cả là dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật” được tỉa từ cà rốt.
Phần của Thẩm Phương Nguyệt cũng có, nhưng dòng chữ lại là “Thiên tài toán học”.
Diệp Uyển đi ngang qua, nhìn thấy liền nói: “Hai phần cà rốt đều nên đặt vào bát của Tiểu Kỳ mới đúng.”
Thẩm Phương Nguyệt vội vàng húp một ngụm mì, giậm chân kêu lên: “Ưm (mẹ)!!”
Diệp Uyển bật cười, đưa hộp quà cho Bùi Kỳ: “Tiểu Kỳ, sinh nhật vui vẻ, đây là quà của dì và chú, mở ra xem có thích không nhé?”
“Cháu cảm ơn dì ạ.” Bùi Kỳ lau tay, trịnh trọng nhận lấy.
Bên trong hộp quà là một chiếc khăn quàng cổ không phù hợp lắm với thời tiết hiện tại, hai màu xám trắng đơn giản, chất liệu rất tốt.
“Cháu rất thích, cảm ơn dì và chú ạ.”
Thẩm Chu Sơn nhìn con gái đang ngồi cạnh bàn ăn, vẻ mặt đắc ý, không nhịn được mà bật cười.
Mấy ngày trước, Thẩm Phương Nguyệt đã cố tình lẩm bẩm trước mặt họ: “Sinh nhật Bùi Kỳ sắp đến rồi, mình nên tặng gì cho cậu ấy đây nhỉ?”
Nghe vài lần, Diệp Uyển phát bực: “Biết rồi, biết rồi, con nói bao nhiêu lần rồi hả?”
Thế là mấy lời lẩm bẩm của Thẩm Phương Nguyệt lại đổi thành: “Haizz, con lại nhớ đến lần Bùi Kỳ bị ốm, chắc là do không chịu quàng khăn— Cậu ấy có khăn quàng cổ không nhỉ? Hay con tặng cậu ấy một chiếc? Nhưng mà quà sinh nhật năm nay con đã chọn xong hết rồi, tiền cũng không đủ… Haizz, để sang năm vậy, hy vọng cậu ấy có thể chịu đựng qua mùa đông năm nay mà không bị bệnh.”
“Bùi Kỳ thích màu xám và trắng.” cô liếc nhìn ba mẹ đang ngồi trên ghế sofa, “Thực ra cậu ấy cũng thích màu đen, nhưng con không thích. Thôi thì năm sau con sẽ tặng cậu ấy hai màu này vậy!”
……….
“Miễn cháu thích là được. Phải là chúng ta cảm ơn cháu đã giúp Trăng Nhỏ học hành.” Thẩm Chu Sơn cố nhịn cười, khẽ ho một tiếng, “Chút nữa hai đứa định đi chơi phải không? Để chú chở đi nhé, tiện thể đi cùng các cháu luôn—”
“Ba, không được, chúng con đã đặt phòng mật thất 4 người, đã đủ người rồi.” Thẩm Phương Nguyệt nghiêm túc từ chối, “Hơn nữa, ngày mai ba phải nộp bản thảo đúng không? Đừng kéo dài nữa, biên tập viên cũng rất khổ sở đó, ba hãy làm một tấm gương tốt cho con đi!”
Thẩm Chu Sơn: “…….”
&&
Cuối cùng thì vẫn là hai người xuất phát cùng nhau.
Lần này Thẩm Phương Nguyệt còn hẹn thêm Tống Triết và Chung Chấn. Cô vốn muốn rủ cả Cố Tương nhưng nhớ ra Cố Tương hầu như không tham gia hoạt động ngoại khóa nào, luôn vùi đầu trong đống đề thi nên cô đành thôi.
Khi họ đến nơi, hai người kia đã chờ sẵn trong tiệm. Cả hai đều tặng quà sinh nhật cho Bùi Kỳ— cậu cảm ơn rồi cất quà vào tủ đựng đồ của tiệm.
Nhân viên lễ tân xác nhận: “Là căn phòng mà cô Thẩm đã đặt đúng không?”
“Đúng!” Thẩm Phương Nguyệt kéo cánh tay Bùi Kỳ, “Hôm nay là sinh nhật cậu ấy, bọn em đến để chơi cùng cậu ấy.”
Nhân viên cửa tiệm sửng sốt, lập tức phản ứng, tươi cười nói: “Chúc mừng sinh nhật!”
Mỗi lần Bùi Kỳ ra ngoài vào ngày sinh nhật, Thẩm Phương Nguyệt đều phải thông báo với mọi người xung quanh. Lúc nhỏ, Bùi Kỳ thấy cô thật xấu hổ, sao lại đi nói với người lạ chứ! Lên tiểu học, Bùi Kỳ cảm thấy cô thật kỳ quái, không phải sinh nhật cô mà cô lại hào hứng như vậy? Còn bây giờ Bùi Kỳ…
Cậu chỉ thấy cô thật ngốc, nhưng cũng thật đáng yêu. Cậu không còn bận tâm nữa, bình thản gật đầu với nhân viên: “Cảm ơn ạ.”
Nhân viên: “Vậy để tôi xác nhận lại, hôm nay nhóm mình đã đặt căn phòng chủ đề nổi bật của cửa tiệm— Mật thất rượt đuổi kinh dị mức độ cao Trường Trung học Khởi Lan… “
“Khoan đã.” Bùi Kỳ cắt lời, lặp lại, “Chủ đề nổi bật, kinh dị cao, rượt đuổi?”
Nhân viên của hàng cúi xuống xác nhận thông tin đặt chỗ: “Vâng, có vấn đề gì không?”
Thẩm Phương Nguyệt mỉm cười: “Không có!”
Bùi Kỳ: “Có. Chúng tôi muốn đổi chủ đề. Có mật thất kinh dị nào phù hợp với trẻ em không?”
Nhân viên: “…..”
Thẩm Phương Nguyệt chọc vào tay cậu: “Cậu có ý gì!”
“Cậu nói xem?” Bùi Kỳ liếc cô, “Trước đây ai chơi mật thất giải đố mà sợ đến mức tè ra quần?”
Không khí bỗng trở nên im lặng vài giây.
Tống Triết do dự một chút, nhưng không sợ chết mà hỏi: “Chị Nguyệt, thật sự tè ra à?”
“…Tè cái đầu cậu!!!” Thẩm Phương Nguyệt mặt đỏ bừng, “Lúc đó tớ chỉ phối hợp với chị NPC thôi! Hơn nữa, khi đó tớ mới học lớp 8, bây giờ đã khác xưa rồi!”
(*)Chung Chấn: “Đúng rồi. Hơn nữa tớ còn nhớ chị Nguyệt rất thích xem phim kinh dị, suốt ngày nhờ tớ tìm phim kinh dị nước ngoài.”
“Lần sau đừng đưa cho cậu ấy nữa.” Bùi Kỳ lạnh nhạt nói: “Tớ bị cậu ấy bấu rách hai cái áo rồi.”
Chung Chấn: “………”
Thẩm Phương Nguyệt là điển hình của kiểu người ‘vừa sợ vừa thích chơi’: “Tớ không quan tâm, tớ đã đặt rồi, nhất định phải chơi cái này!”
Nhân viên cửa hàng khó xử, vội nói: “Xin lỗi, bây giờ thay đổi thì có hơi khó khăn, vì phòng đã được bố trí sẵn rồi, các mật thất khác đều đã có khách chơi…”
Thẩm Phương Nguyệt lập tức kéo Bùi Kỳ về phía cửa vào, vừa đi vừa thuyết phục: “Thôi nào, đừng ỷ mình đón sinh nhật mà làm phiền người ta nữa, đi thôi đi thôi, vào trong nào.”
Bùi Kỳ thuận theo cô, bình thản nói: “Thẩm Phương Nguyệt, chính cậu chọn đấy, đừng đến lúc đó lại la hét đòi ra ngoài.”
“Tuyệt đối không! Tớ thề đấy!” Thẩm Phương Nguyệt giơ tay lên thề, “Tớ là người chơi không nổi như thế ư?!”
……….
……….
“Aaaaaaaaaa!! Cầu xin cậu, cầu xin cậu, cầu xin cậu——”
Trong căn phòng tối tăm của phòng học, Thẩm Phương Nguyệt chắp tay trước trán, cúi người trước camera giám sát bái ba trăm lần, nói năng lộn xộn với tốc độ nói nhanh như gió, “Đừng để tôi phải làm việc một mình, nếu không thì căn phòng này thật sự sẽ có chuyện đấy, cầu xin cậu, cầu xin cậu, cầu xin cậu!!”
Phía sau camera giám sát, nhân viên trò chơi vừa chứng kiến cô thề thốt suốt quá trình: “…….”
Nhân viên lễ tân do dự một vài giây, cầm micro lên, hắng giọng rồi đọc kịch bản, “Đi đi, ‘Hứa Miêu’… và ‘Nghiêm Khâu’, đi vào nhà vệ sinh nữ tìm cuốn nhật ký bị bỏ quên.”
Bùi Kỳ cũng bị gọi tên đang đứng dựa vào tường, lười biếng nhướn mày: “Chẳng phải ‘Nghiêm Khâu’ vừa mới hoàn thành xong việc trở về một mình về rồi sao——”
Chưa kịp nói hết câu, Thẩm Phương Nguyệt đã kéo lại.
Cô nắm chặt tay Bùi Kỳ, cảm kích nhìn vào camera, “Cảm ơn chị!”
“……”
Phòng mật thất được thiết kế lại từ trường học, hành lang hẹp đến mức chỉ có thể vừa đủ để hai người đi song song.
Thẩm Phương Nguyệt co rúm mình sau lưng Bùi Kỳ, cả quãng đường đều nhắm mắt đi theo cậu.
“Tớ là người chơi không nổi như thế ư?” Bùi Kỳ kéo cô đi, từ từ lặp lại.
“Tớ không phải.” Thẩm Phương Nguyệt đang run, nhưng cũng cố cứng miệng, “Nên tớ không có giận dỗi đòi ra ngoài—”
Kẽo kẹt.
Cánh cửa lớp học cũ bên cạnh đột ngột mở ra, một luồng không khí lạnh ùa vào trước mặt.
Thẩm Phương Nguyệt mơ hồ biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng phản ứng cơ thể đáng ghét vẫn khiến cô không thể không quay đầu lại nhìn.
Sau đó cô nhìn thấy ánh mắt đỏ như máu của NPC nữ.
Trong đời Thẩm Phương Nguyệt chưa bao giờ chạy nhanh như vậy.
Mật thất tối và hẹp, cô chẳng thấy gì cả, chỉ biết bám theo Bùi Kỳ mà chạy, mặc cho Bùi Kỳ bảo cô chạy sai hướng, cô vẫn không dừng lại. Quả nhiên, chưa chạy được bao lâu, một NPC đầy máu lại xuất hiện ở phía đối diện.
Thẩm Phương Nguyệt chỉ kịp nhìn thấy chiếc váy đồng phục dính đầy máu.
Giây tiếp theo, cô bị người phía sau nắm chặt, Bùi Kỳ kéo cô lại, đưa tay che mắt cô.
Hành lang hẹp, hai con “ma” từ bên trái và bên phải lao đến bọn họ, không có chỗ nào để trốn, trong cơn sợ hãi tột độ, Thẩm Phương Nguyệt vô thức tìm thứ gì đó khiến mình cảm thấy an toàn nhất—
Cô quay lại, ôm chặt lấy Bùi Kỳ, cả khuôn mặt vùi vào chiếc áo thun trắng của cậu.
Bùi Kỳ nhanh chóng ôm cô vào góc tường, ôm chặt lấy cô, lấy tay che tai cho cô.
Các NPC đã được huấn luyện, những tiếng hét càng lúc càng trở nên thảm thiết, nhưng đều bị bàn tay của Bùi Kỳ ngăn lại. Thẩm Phương Nguyệt dán chặt vào ngực Bùi Kỳ, sợ hãi hít lấy mùi cam quýt trên người cậu. Cơ thể cậu ấm áp, dù cách lớp áo thun cũng cảm nhận được, nhịp tim của hai người hòa vào nhau, một nhanh một chậm, hỗn loạn mà lại hài hòa.
Hai NPC rõ ràng cảm thấy thú vị, dừng lại lâu bên cạnh họ, biết Bùi Kỳ không sợ lắm, chúng còn thử ghé mặt gần Thẩm Phương Nguyệt, nhưng bị Bùi Kỳ dùng cơ thể chặn lại.
“Bạn à, hôm nay là sinh nhật tôi, giúp tôi một chút.” Bùi Kỳ cười khổ, khi nói ngực cậu rung lên, làm Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mặt mình rung theo.
Cậu nói với đối phương, “Đừng làm cô ấy sợ.”
Tiếng ồn xung quanh dần dần biến mất.
Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy thế giới của mình vẫn rất ồn ào.
Chàng trai 18 tuổi, người cao gầy nhưng có bờ vai rộng bảo vệ cô rất chặt chẽ. Tiếng hét mơ hồ đã biến mất, da gà do sợ hãi từ từ lắng xuống, thay vào đó là một cảm giác khó tả, nóng bức và khó nói.
Cô phát hiện nhịp tim của Bùi Kỳ đập mạnh hơn của cô, không biết các cậu con trai khác có như vậy không?
Khuôn mặt của Thẩm Phương Nguyệt nóng bừng, vì muốn xác nhận lại, cô càng áp mặt vào cậu—— Thế rồi nhịp tim của Bùi Kỳ cũng đập nhanh như cô.
“Bọn họ đi rồi, Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ dù tim đang đập mạnh nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh, “Đi lấy nhật ký không?”
Thẩm Phương Nguyệt không sợ chết mà suýt nữa hỏi cậu có thể lấy giúp cô không? Nhưng khi ngẩng đầu lên, cô bỗng dưng im lặng.
Để chặn NPC, Bùi Kỳ hơi cúi người, cô vừa ngẩng đầu lên, mũi của hai người chỉ cách nhau một chút.
Cô không kịp đề phòng nhìn vào đôi mắt đen của Bùi Kỳ, hơi thở của họ rõ ràng và nặng nề hòa vào nhau, nhiệt độ cơ thể qua lớp vải mỏng của mùa hè trao đổi với nhau, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mình như bị Bùi Kỳ đốt cháy.
Đầu cô bị thiếu oxy, nhịp tim đập không đều, Thẩm Phương Nguyệt mơ hồ nhận ra sự thay đổi trong cơ thể, cảm giác này không thể chịu đựng được, có chút quen thuộc.
Thẩm Phương Nguyệt nhớ rất rõ, lần trước khi Bùi Kỳ bế cô trong hội thao, cô cũng có phản ứng tương tự. Chỉ là lần này rõ ràng nghiêm trọng hơn—— Cô thậm chí còn cảm thấy chân mình mềm đi.
Bùi Kỳ rõ ràng cũng ngẩn ra, không ngờ cô lại đột ngột ngẩng đầu lên.
Cậu thiếu niên hơi cắn răng, hai má hơi căng lên, yết hầu trong bóng tối di chuyển một chút.
Thấy cô không nói gì, tưởng cô vẫn chưa hồi phục sau cơn sợ hãi. Bùi Kỳ hơi quay mặt đi, định nói gì đó.
Cằm cậu bị chạm nhẹ một cái.
“Bùi Kỳ, hình như tớ sợ quá nên bị cảm… không, tớ sợ quá nên bị sốt rồi.” Thẩm Phương Nguyệt nhón chân trong vòng tay cậu, khẽ chạm mũi vào cằm cậu, giọng nói mơ hồ nhỏ nhẹ.
“Tớ nóng lắm phải không? Ơ… cậu cũng nóng lắm đấy.”
