Ánh nắng mùa hè lấp lánh trên mặt kính, tiếng lật trang giấy sột soạt, nước ngọt có ga sủi bọt lách tách – lại là một mùa hè oi bức và náo nhiệt.
Chiếc quạt trần đã tồn tại lâu hơn cả thâm niên giảng dạy của thầy cô trên bục giảng đang quay cọt kẹt trên đầu, thổi ra những luồng gió nóng chẳng giúp dịu đi cơn khát.
Buổi chiều hôm ấy, tiết tự học lại bị Cổ Hàm chiếm dụng để làm bài kiểm tra. Không biết cô ấy kiếm đâu ra đề thi khó đến mức mới đến câu hỏi thứ hai Thẩm Phương Nguyệt đã không làm được.
Thẩm Phương Nguyệt cầm bút chống lên mũi, không biết lần thứ bao nhiêu rơi vào trạng thái thẫn thờ, tâm trí vô thức trôi về sáng thứ Tư tuần trước. Khi đó Lâm Âm đứng trước mặt cô và nói——
“Trong mắt Bùi Kỳ hoàn toàn chỉ có chị thôi.”
Khi ấy Thẩm Phương Nguyệt đứng yên rất lâu, trong đầu theo bản năng không ngừng phủ nhận, nhưng miệng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Ý của em là sao?”
“Là nghĩa trên mặt chữ đấy. Lúc em phỏng vấn anh ấy, anh ấy cứ lén nhìn chị suốt.”
Vô thức dùng quá nhiều lực, cây bút trên tay đột ngột đâm mạnh vào mũi khiến Thẩm Phương Nguyệt xuýt xoa một hơi đau điếng, vội vàng xoa xoa chóp mũi.
Ngồi bên cạnh, Cố Tương giật mình: “Cậu không sao chứ?”
Thẩm Phương Nguyệt vội vàng lắc đầu.
Bùi Kỳ vẫn luôn lén nhìn cô sao?
Vậy mà lúc đó cô hoàn toàn không cảm nhận được gì cả?
Nhưng nghĩ kỹ lại, quả thật hôm ấy vừa mới lơ mơ một câu hỏi thôi đã bị Bùi Kỳ phát hiện.
Nhưng cũng có thể chỉ là trùng hợp…
Suy nghĩ rối bời khiến Thẩm Phương Nguyệt bứt rứt không yên. Cô cắn nhẹ đầu bút, thầm nhủ không thể nghĩ về điều đó nữa.
Cô phải xác nhận chuyện này!
Nghĩ là làm. Thẩm Phương Nguyệt hít một hơi thật sâu, âm thầm đếm ngược trong lòng, ba, hai, một…
“Vụt”. Thẩm Phương Nguyệt bất ngờ quay phắt người lại.
Thực ra động tác quay người của cô không lớn, nhưng lúc này cả lớp đang cắm đầu vào bài kiểm tra, ai cũng im lặng làm bài, vì thế hành động đột ngột của cô lập tức thu hút ánh nhìn xung quanh.
Bùi Kỳ đang cúi đầu, nghe thấy động tĩnh, đầu bút đang đặt trên tờ giấy nháp hơi dừng lại rồi cậu cũng ngước mắt lên: “?”
Tống Triết ngồi bên cạnh cậu giật mình: “Sao vậy chị Nguyệt?”
Thẩm Phương Nguyệt: “…..”
Thẩm Phương Nguyệt: “Không có gì, chỉ là ngồi lâu quá nên muốn giãn gân cốt thôi.”
Nói xong cô lặng lẽ quay lại, thầm nghĩ: không được, động tĩnh lớn quá, nếu Bùi Kỳ thực sự đang nhìn trộm mình, cậu ấy cũng sẽ lập tức dời mắt đi mất.
Hai phút sau, Thẩm Phương Nguyệt giả vờ làm bài, nhưng thật ra đầu hơi nghiêng ra sau nhìn——
Bùi Kỳ đang tựa lưng vào ghế, lười biếng lục tìm gì đó trong ngăn bàn. Trông có vẻ đã làm bài xong, giờ đang định tìm việc khác để làm.
Dường như cảm nhận được gì đó, Bùi Kỳ đột ngột dừng tay, ánh mắt khẽ liếc lên.
Thẩm Phương Nguyệt lập tức rụt cổ, quay đầu đi thật nhanh!
Năm phút sau, “Cạch” cây bút trên tay Thẩm Phương Nguyệt “vô tình” rơi xuống đất. Cô giả vờ cúi xuống nhặt, ánh mắt lơ đãng quét qua bàn phía sau.
Và bắt gặp ánh mắt của Bùi Kỳ.
!!!
!!!!!!
Aaaa!! Bùi Kỳ thật sự đang lén nhìn cô!!!!
Trong lòng Thẩm Phương Nguyệt đã hét lên đến 120 đề-xi-ben, tim đập thình thịch không thể dừng lại. Câu “Trời ạ, quả nhiên cậu ấy thích mình!” còn chưa kịp nhảy ra khỏi đầu thì——
Bùi Kỳ cầm một quyển vở bài tập đè lên tờ đề thi đặt tùy tiện ở góc phải trên bàn rồi nhìn cô cười lạnh.
“Tự làm đi, Thẩm Phương Nguyệt.”
“?”
“Cậu nhìn bài tớ mấy lần rồi, tưởng tớ không phát hiện sao?” Giọng nói của thiếu niên lạnh nhạt, lười biếng kéo dài giọng ra đầy trêu chọc: “Đừng bảo là cậu nghĩ diễn xuất của cậu rất khá đấy nhé?”
“…….”
&&
[Trăng Nhỏ: Cậu ấy vốn chẳng thích chị (mỉm cười)]
Lâm Âm – người mới được cô thêm lại sau sự kiện người đẹp cứu người đẹp tuần trước – lập tức trả lời lại: [Hả? 0.0]
[Trăng Nhỏ: Cậu ấy hoàn toàn không nhìn lén chị, lần trước nhất định là em nhìn nhầm rồi.]
[Âm Âm: Không thể nào, em nhìn thấy rất rõ ràng!]
[Âm Âm: Hơn nữa, không chỉ có vậy, còn nhiều điểm khác cũng có thể thấy mà! WeChat của anh ấy, tính năng “vỗ vỗ” cũng liên quan đến chị đó!]
[Trăng Nhỏ: Ờ, cái đó là chị tự lấy điện thoại cậu ấy rồi tự đặt.]
Lúc đó, tính năng “vỗ vỗ” trên WeChat của Bùi Kỳ là: “Bạn đã vỗ vỗ pq và nói rằng: Thẩm Phương Nguyệt là đồ siêu ngốc.”
[Âm Âm: ……]
[Âm Âm: Nhưng tóm lại thì em vẫn cảm thấy anh ấy thích chị! Cảm giác của em luôn rất chính xác.]
[Âm Âm: Hay là chị quan sát thêm đi? Khi thích một người thì biểu hiện rất rõ ràng đó.]
[Trăng Nhỏ: Rõ ràng thế nào?]
[Âm Âm: …… Ví dụ như, khi chị tiếp xúc với người khác giới, anh ấy sẽ rất để ý; sẽ thường xuyên tìm chị để nói chuyện; trước mặt chị anh ấy sẽ cực kỳ quan tâm đến hình tượng bản thân; anh ấy có rất nhiều điều muốn chia sẻ mạnh mẽ với chị, ngay cả mấy chuyện nhỏ xíu cũng muốn kể cho chị nghe…]
Thẩm Phương Nguyệt nằm trên giường hồi tưởng lại ánh mắt sắc lạnh như dao khi làm bài thi của Bùi Kỳ, kiên định lắc đầu.
Không thể nào! Nhất định là Lâm Âm cảm giác sai rồi, cô chẳng thèm quan sát thêm nữa đâu. Dạo này kiểm tra nhiều như vậy, lỡ bị Bùi Kỳ hiểu lầm là cô lại đang nhìn lén bài cậu ấy thì sao?
Hơn nữa, dù Bùi Kỳ có thích cô thì sao chứ? Chẳng lẽ họ phải yêu nhau à?
Cô cóc thèm yêu đương với Bùi Kỳ đâu, như vậy cũng quá là kỳ quặc!
…….Yêu, đương.
Cô, và, Bùi Kỳ.
Trời ạ, bọn họ ngày nào cũng cãi nhau như vậy, nếu yêu nhau chẳng phải chưa được hai ngày thì đã chia tay ư? Sau khi chia tay chắc chắn không thể làm bạn thân như trước nữa.
Và hơn nữa, nếu yêu nhau rồi, chẳng lẽ họ sẽ phải nắm tay, ôm nhau, hôn nhau——
…….
Thẩm Phương Nguyệt lập tức cầm lấy gối che đi gương mặt nóng ran, ra lệnh cho bản thân không được nghĩ lung tung nữa.
Nói là nói như vậy.
Ngày hôm sau, Thẩm Phương Nguyệt vẫn không nhịn được mà bắt đầu công cuộc “quan sát” của riêng mình.
Tiết hai buổi chiều vừa kết thúc, Cố Tương đi tìm giáo viên để hỏi bài, một lúc lâu chưa quay lại, chỗ bên cạnh Thẩm Phương Nguyệt trống không. Tìm được cơ hội, cô cầm đại một tờ đề, quay người tìm một bạn cùng bàn phía sau: “Tống Triết, cậu rảnh không?”
Tống Triết: “Có chuyện gì cậu cứ nói.”
“Qua đây giảng giúp tớ một bài nhé.” Cô tiện tay chỉ vào một câu: “Câu này tớ nghĩ mãi không ra.”
Tống Triết: “?”
Ngày hôm qua Thẩm Phương Nguyệt đã suy nghĩ rất lâu, cô nhận ra những biểu hiện về “thích” mà Lâm Âm nói thật sự không phải là không có lý.
Lần trước, Bùi Kỳ không phải đã nói là không thích cô và Cố Phi Bạch ở riêng với nhau sao?
Ngay khi Thẩm Phương Nguyệt vừa nói xong, Bùi Kỳ bỗng nhiên nhấc mí mắt lên liếc mắt nhìn cô một cái.
Quả nhiên! Thẩm Phương Nguyệt hưng phấn chớp mắt.
Giây tiếp theo, cậu phát ra một tiếng cười khẩy rồi lại cúi đầu tiếp tục làm bài.
“Tớ à?” Tống Triết chỉ vào mình, vẻ mặt ngạc nhiên: “Sao cậu không tìm cậu ấy?”
“Tớ chỉ muốn cậu giảng cho tớ.” Thẩm Phương Nguyệt nói.
“Cảm ơn cậu.” Bùi Kỳ không dừng tay, “Câu này tớ đã giảng cho cậu không tới một nghìn lần thì cũng phải tám trăm lần rồi, nếu còn giảng thêm lần nữa thì chắc chắn tớ sẽ bị cậu làm cho tức chết mất.”
“…….”
Thẩm Phương Nguyệt không thể giải thích rằng không phải cô không hiểu bài mà chỉ là muốn thử xem liệu cậu có thích mình không, cô đành tức giận trừng mắt nhìn cậu.
Tống Triết lấy giấy nháp và bút ngồi xuống bên cạnh cô: “Câu nào vậy? Đưa tớ xem thử.”
Thẩm Phương Nguyệt chỉ bừa một câu hỏi.
“Là câu này sao?” Tống Triết ngạc nhiên, “Tớ nhớ lúc nãy hình như là cậu chỉ vào câu về hàm số lượng giác mà?”
“À…” Thẩm Phương Nguyệt di chuyển ngón tay, có chút không để tâm, “Vậy là câu này.”
“…….”
Phía sau truyền đến một vài tiếng động rất nhẹ, Thẩm Phương Nguyệt quay lại nhìn, chỉ thấy Bùi Kỳ đang đi ra cửa sau.
“Cậu ấy đi đâu vậy?”
“À, không phải lát nữa sẽ có buổi họp động viên cho học sinh tự học sao?” Tống Triết nói, “Bùi Kỳ lần này giành giải nhất cuộc thi vật lý, trường tổ chức lễ trao giải cho cậu ấy, chắc là cậu ấy đi tập duyệt rồi.”
“Cậu ấy giành giải nhất?” Thẩm Phương Nguyệt ngạc nhiên.
“Ừ, sáng nay giáo viên vật lý có thông báo vào giờ giải lao, lúc đấy cậu đang ngủ. Sau đó cậu ấy không nói với cậu à?”
&&
Đây đã là buổi động viên thứ ba cho học sinh lớp 12, vào ngày thứ Sáu, học sinh không cần học buổi tối, vì vậy trường đã không ngần ngại chiếm dụng tiết tự học cuối cùng và thời gian buổi tối của học sinh.
Sau khi những học sinh xuất sắc phát biểu xong, các lãnh đạo lại tiếp tục lên “nấu” cho mấy nồi “súp gà”, khi đến phần trao giải cuối cùng thì cũng đã gần 7 giờ tối.
Thẩm Phương Nguyệt đứng giữa đám người đông đúc nhìn lên sân khấu nơi Bùi Kỳ đang nhận giải thưởng, trong lòng thầm nghĩ.
Quả nhiên là Lâm Âm cảm giác sai rồi.
Bùi Kỳ căn bản là không thích cô.
Đừng nói là những chuyện nhỏ nhặt, ngay cả chuyện lớn như giải nhất mà Bùi Kỳ cũng không nói cho cô biết.
Những suy đoán trong lòng đã có kết luận, theo lý mà nói, Thẩm Phương Nguyệt nên thở phào nhẹ nhõm—— như vậy cô không cần phải băn khoăn xem có nên yêu Bùi Kỳ hay không, cũng không cần phải lo lắng sau khi chia tay liệu họ có còn làm bạn tốt như trước được không. Nhưng…
Nhưng mà…..
Vì đây là buổi động viên nhỏ, mọi người đứng rất thoải mái, không xếp theo chiều cao.
Nghe thấy Thẩm Phương Nguyệt thở dài rất nặng nề, Tống Triết đứng sau cô hỏi: “Sao vậy chị Nguyệt?”
Thẩm Phương Nguyệt lắc đầu, lại thở dài: “Đứng lâu mỏi chân quá.”
“Gần xong rồi, gần xong rồi, Bùi Kỳ nhận giải xong là kết thúc thôi.”
Bùi Kỳ vừa nhận giải xong, chuẩn bị quay lại, mới đi được hai bước thì bị một cô gái gọi lại.
Hai người không biết đã nói gì, sau vài câu, Bùi Kỳ nhận lấy một tờ giấy từ tay đối phương.
Vị trí đội hình của lớp 11/5 hơi lệch về phía bên trái sân khấu nên có thể nhìn thấy rất rõ ràng.
“Hả? Nhận giải mà cũng có thể nhận được thư tình à?” Chung Chấn đứng sau hai người ngạc nhiên nói, “Ngay trước mặt lãnh đạo trường mà cũng làm thế? Cô gái kia cũng táo bạo thật.”
Tống Triết: “Bùi Kỳ còn nhận á? Cậu ấy trước giờ không phải luôn từ chối sao?”
Thẩm Phương Nguyệt không đáp lời, lặng lẽ nhìn Bùi Kỳ cho đến khi cậu nhìn qua phía cô, lúc đó cô mới giả vờ không quan tâm mà quay đi.
Bùi Kỳ quay lại đội hình của lớp, liếc nhìn đầu Thẩm Phương Nguyệt cúi thấp xuống rồi nói với Tống Triết: “Lùi lại một chút.”
Tống Triết lẩm bẩm “Đằng sau rộng thế mà” rồi nhường chỗ cho cậu ấy.
“Anh bạn, cậu gan thật đấy!” Chung Chấn giơ ngón cái, “Ngay trước mặt lãnh đạo trường mà còn nhận thư tình sao?”
Thẩm Phương Nguyệt vểnh tai lên nghe.
“Thư tình gì?” Bùi Kỳ đứng sau Thẩm Phương Nguyệt, giọng điệu khó hiểu, vài giây sau cậu mới phản ứng lại, lạnh lùng nói: “Nhàm chán quá, người ta đưa cho tớ số điện thoại của người phụ trách huấn luyện thôi.”
Thẩm Phương Nguyệt chớp mắt.
Thực ra vừa rồi cô cũng không thấy cô gái ấy có vẻ gì đó mập mờ. Chỉ là bị Tống Triết và Chung Chấn tẩy não, cô không khỏi không nghĩ câu chuyện diễn ra theo hướng đó.
Tất cả đều tại Tống Triết và Chung Chấn!
Thẩm Phương Nguyệt nhìn chằm chằm xuống mặt đất, cảm thấy thời gian gần đây tinh thần mình quá phân tán, luôn nghĩ đến những chuyện lung tung.
Như vậy không ổn, như này quá ảnh hưởng đến cuộc sống hằng ngày, phải xoá hết những suy nghĩ không đâu ra khỏi tâm trí!
Lời kết thúc của lãnh đạo trường vang bên tai, Thẩm Phương Nguyệt cố gắng làm trống rỗng đầu óc, nhưng khóe mắt lại nhìn thấy một vật thể to lớn màu xám vàng đang chậm chạp di chuyển bên cạnh chân mình.
Cô ngây người, nhìn chằm chằm trong hai giây, theo bản năng vén vài sợi tóc rối ở trán rồi vươn tay nắm lấy áo đồng phục người đứng sau.
“Bùi Kỳ, cậu nhìn này!”
“Gì thế?” Giọng người đứng sau thiếu kiên nhẫn nhưng cơ thể của cậu lại rất thành thật mà tiến lại gần cô.
“Lớn lắm——” Thẩm Phương Nguyệt chưa kịp nói xong thì đột nhiên im bặt.
Cuộc trò chuyện với Lâm Âm bất chợt hiện lên trong đầu cô.
[Ví dụ như, khi chị tiếp xúc với người khác giới, anh ấy sẽ rất để ý.]
Bùi Kỳ vẫn đang cầm tờ giấy đó trong tay.
[Anh ấy sẽ rất để ý hình ảnh khi đứng trước mặt chị.]
Một cơn gió chiều thổi nhẹ qua mái tóc vừa chỉnh lại của Thẩm Phương Nguyệt.
[Anh ấy có rất nhiều điều muốn chia sẻ với chị, đến những chuyện nhỏ xíu cũng muốn kể cho chị nghe…]
Bùi Kỳ nghiêng mặt, ánh mắt đen láy nhìn cô. Cậu vừa nhận giải xong, trên khuôn mặt lạnh lùng ấy toát lên một khí chất trẻ trung hăng hái.
Không biết thế giới của cô lúc này đang trải qua những biến động gì, đợi một lát không thấy cô nói gì, Bùi Kỳ khẽ cúi người, mặt lại gần thêm một chút, nhíu mày với vẻ mặt nghi hoặc.
“Cái gì lớn lắm?”
“…….”
Thẩm Phương Nguyệt nhìn chằm chằm vào mặt Bùi Kỳ, nghe thấy tim mình đập thình thịch, thình thịch, thình thịch thình thịch.
Tiếng tim đập to đến mức còn ồn ào hơn cả tiếng hiệu trưởng trên bục giảng.
Mặt Thẩm Phương Nguyệt đỏ bừng, chỉ vào bên cạnh chân mình.
“…Ốc sên.”
