Sợ rằng sự khác thường của mình sẽ bị phát hiện, Thẩm Phương Nguyệt cố gắng tỏ ra thật tự nhiên.
Cụ thể là lúc xuống xe cả hai đều ăn ý mà buông tay ra, mãi cho đến khi về nhà, cô không nói một lời nào.
Đúng, chính là như vậy, Thẩm Phương Nguyệt, phải lạnh lùng như thế, khiến cho Bùi Kỳ cảm thấy rằng cô hoàn toàn không vì cái nắm tay đó mà tim đập rộn ràng, đầu óc quay cuồng, thế giới đảo lộn.
Suốt chặng đường đi đến trước cửa nhà, Thẩm Phương Nguyệt vẫn giữ im lặng, khuôn mặt không cảm xúc, giọng điệu phẳng lặng: “Tớ về đây.”
Bùi Kỳ nhìn gương mặt đỏ bừng như quả táo và đôi tai ửng hồng của cô: “Ừm.”
“Băng cá nhân này không thấm nước, cậu tắm thì đừng gỡ ra, đợi tớ thay cái mới cho.”
“Ừm.” Bùi Kỳ lịch sự hỏi: “Lần sau cậu có thể đổi sang loại băng cá nhân bình thường được không?”
“Không được.” Thẩm Phương Nguyệt vô tình đáp, “Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Sau khi về đến nhà, mặc kệ tiếng lải nhải lo lắng của Thẩm Chu Sơn: “Trăng Nhỏ, sao mặt con đỏ thế này, để ba đo nhiệt độ cho, thôi cứ đến bệnh viện đi”, Thẩm Phương Nguyệt vẫn giữ vẻ bình tĩnh cởi giày, đi lên lầu, khoá cửa rồi ngã người xuống giường, lăn qua lăn lại như một xiên thịt nướng đến mức cảm giác như bản thân mình sắp chín thì mới dừng lại.
Từ nhỏ đến lớn Bùi Kỳ đều rất thông minh.
Lúc chơi trốn tìm, cậu làm người đi tìm là có thể bắt được tất cả mọi người; cậu dễ dàng ghép xong bộ Lego siêu khó; trong các kỳ thi lúc nào cũng luôn đứng nhất.
Ngay cả cô cũng biết bạn bè bình thường sẽ không nắm tay thân mật như vậy, Bùi Kỳ thông minh như thế, chắc cậu cũng biết điều này chứ?
Vậy thì giữa cô và Bùi Kỳ có phải là đang mập mờ không?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mình thật sự sắp bị “nấu chín” rồi.
Trước khi tự làm mình ngạt thở, Thẩm Phương Nguyệt vội vàng dời mặt ra khỏi gối, lấy điện thoại ra gõ gõ chọc chọc.
Có kinh nghiệm từ lần trước, biết các cư dân mạng luôn nhìn bạn thanh mai trúc mã bằng cặp mắt đầy sắc thái, lần này cô khéo léo mà giấu đi một chút xíu xíu xíu xíu thông tin——
[Trăng Nhỏ: Chàng trai tớ thích bảo tớ sưởi ấm tay giúp cậu ấy, thế là bọn tớ đan tay vào nhau, các ngón tay nắm chặt… Giữa bọn tớ có phải đang mập mờ không… Có phải cậu ấy thích tớ không nhỉ?]
[Người ẩn danh 1: Quá mập mờ rồi chị em ơi!]
[Người ẩn danh 2: Sưởi ấm tay? Thời đại này rồi ai mà không có túi áo?]
[Trăng Nhỏ: Cậu ấy nói túi áo của cậu ấy nông lắm.]
[Người ẩn danh 2: Ồ, cậu ấy thích cậu đấy.]
Câu nói của người ẩn danh này cứ lởn vởn trong đầu Thẩm Phương Nguyệt, thỉnh thoảng lại hiện lên chọc cô một cái. Nó giống như bộ truyện tranh thiếu nữ nước ngoài mà cô từng theo dõi hồi học cấp hai vậy, khiến cô ngứa ngáy không yên. Cô vốn rất giỏi bày tỏ tình cảm và mong muốn của mình, hồi đó còn từng gửi email đến phòng làm việc của truyện tranh kia, dùng ngoại ngữ dịch bằng phần mềm vô cùng vụng về để cầu xin họ: “Xin chào! Em là SailorMoon, một độc giả đến từ Trung Quốc! Em rất thích manga của mọi người! Làm ơn cập nhật nhanh lên đi ạ! Em cảm ơn!”
Nhưng khi đối diện với Bùi Kỳ, dường như Thẩm Phương Nguyệt lại mất đi một chút dũng khí.
Sáng hôm sau, trên chuyến xe buýt đến trường, hai người vẫn như thường lệ đứng chen chúc ở cạnh cửa sau. Cửa mở ra đóng lại, cơn gió lạnh mùa đông liên tục thổi vào làm Thẩm Phương Nguyệt nhớ lại buổi chiều hôm ấy.
Đột nhiên gió biến mất. Chàng trai trước mặt hơi nghiêng người, không biết vô tình hay cố ý mà che chắn ngay trước luồng gió lạnh.
Xe chật ních người, hai người cách nhau không xa, chạm vào nhau qua lớp áo dày. Hương cam quýt trầm ấm trên người Bùi Kỳ thoảng vào mũi, cộng thêm cơn buồn ngủ buổi sáng khiến cô mơ màng, vô thức lên tiếng: “Bùi Kỳ.”
“Ừm.” Bùi Kỳ cúi đầu nhìn cô, trên cổ là miếng băng cá nhân hình quả đào nổi bật.
Đã qua mấy ngày, vết thương trên cổ Bùi Kỳ thực ra cũng sắp lành hẳn. Tối qua khi thay băng, Thẩm Phương Nguyệt còn do dự hỏi: Hình như vết thương đã đóng vảy rồi, có cần dán nữa không?
Bùi Kỳ “ừm” một tiếng, yết hầu khẽ chuyển động theo giọng nói cứ dán đi.
Cửa xe buýt đã đóng lại. Khoảng cách giữa bọn họ rất gần. Thẩm Phương Nguyệt nhìn vào mắt cậu, câu “Cậu thích tớ không?” xoay vòng trong miệng, nhưng khi nói ra lại thành một câu đầy lúng túng: “Tay cậu lạnh không?”
“………..”
“………..”
Bùi Kỳ thả lỏng một cánh tay bên người, hờ hững nắm lấy tay vịn xe buýt. Thẩm Phương Nguyệt liếc nhìn bàn tay đeo găng của cậu, chỉ muốn tìm một khe hở nào đó trên xe để chui xuống trốn đi.
Cô cố giữ bình tĩnh nói: “Ý tớ là, nếu cậu không lạnh thì cầm giúp tớ cái cặp——”
Tiếng sột soạt vang lên, Bùi Kỳ chậm rãi rút tay còn lại từ trong túi ra, bàn tay trống không, chẳng có gì cả.
Dưới ánh mắt sững sờ của Thẩm Phương Nguyệt, cậu nhận lấy cặp của cô, tùy ý khoác lên vai mình, rồi chìa tay ra trước mặt cô, ý tứ rất rõ ràng. Giọng cậu còn mang theo chút khàn khàn buồn ngủ: “Lạnh.”
“………..”
&&
Trong giờ ra chơi hôm đó, Thẩm Phương Nguyệt chống cằm, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào một cây bút trên bàn. Người khác gọi cô mấy lần mà cô không có phản ứng.
Cánh tay bị chọc một cái, Thẩm Phương Nguyệt như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ngẩng đầu lên: “A”.
“Nghĩ gì thế? Tớ gọi mãi mà cậu cũng không có phản ứng gì cả.” Trần Mạn ngồi bàn trước nghi hoặc nhìn cô.
Cô đang suy nghĩ, cô và Bùi Kỳ đúng là không bình thường chút nào.
Sáng nay họ lại nắm tay nhau. Vì Bùi Kỳ quá cao, đứng thẳng thì không tiện nhét tay vào túi của Thẩm Phương Nguyệt nên cậu khẽ xoay cổ tay, dứt khoát đút cả hai bàn tay vào túi áo mình.
Lòng bàn tay của chàng trai 18 tuổi giống như có một đốm lửa nhỏ, ấm áp vô cùng. Thẩm Phương Nguyệt thậm chí còn chạm vào đôi găng tay bị cậu tạm thời tháo ra để ở trong túi.
“Không nghĩ gì cả.” Thẩm Phương Nguyệt nói một cách mơ hồ: “Có chuyện gì vậy?”
Trần Mạn hỏi: “Chiều nay cậu muốn đi dạo lễ kỷ niệm trường không? Nghe nói hội học sinh tổ chức một con phố đi bộ nhỏ trong khuôn viên trường, hình như cũng thú vị lắm.”
Hôm nay là kỷ niệm 70 năm thành lập trường Nhất Trung Sơn Thành. Vì là một cột mốc quan trọng nên buổi lễ được tổ chức rất rầm rộ, tiếng nhạc từ hội trường nhỏ vang lên không ngớt. Ngay cả học sinh lớp 12 khổ cực cũng được cho nghỉ nửa buổi chiều để hòa chung bầu không khí náo nhiệt này.
Thẩm Phương Nguyệt vốn thích những chỗ náo nhiệt, vừa nghe hội học sinh mở phố đi bộ, cô đã kéo Trần Mạn xuống sân ngay lập tức.
Hội học sinh lần này thực sự có tâm. Một nửa đường chạy của sân thể dục được trang trí sắc màu rực rỡ, dựng lên hơn 20 gian hàng nhỏ bằng vải bạt và bàn ghế. Có quầy bán vở ghi chép lỗi sai, có quầy bán đồ trang sức được làm handmade, thậm chí còn có bạn học mời cả đầu bếp từ hai căn tin lớn của trường đến, bày bán những món ăn đặc trưng mà ngày thường căn tin không có.
Mỗi lần cứ ghé qua một gian hàng, Thẩm Phương Nguyệt lại lôi điện thoại ra nhắn tin một lần.
[Trăng Nhỏ: Vở ghi chép lỗi sai của người này bán tận 39.8 tệ, đắt quá! Cậu đưa vở của cậu cho tớ đi, tớ mở quầy bên cạnh bán 30 tệ một quyển.]
Hiếm khi có thời gian nghỉ dài như vậy, Bùi Kỳ đương nhiên bị đám con trai kéo đi chơi bóng, cậu trả lời tin nhắn rất chậm nhưng chưa bao giờ để sót.
[Bùi Rùa: Tại sao tớ phải bán rẻ hơn cậu ta?]
[Trăng Nhỏ: Cậu nói xem tớ nên ăn mực nướng, takoyaki hay bánh kẹp thịt cải muối nhỉ?]
[Bùi Rùa: Takoyaki.]
[Trăng Nhỏ: Cậu trả lời chậm quá, tớ mua hết cả ba rồi, hehe.]
Mười phút sau, cô lại gửi một tin nhắn khác.
[Trăng Nhỏ: Mỗi món ăn một miếng, phần còn lại đều để dành cho cậu. Đây chính là điều một người bạn tốt nên làm, cậu không cần phải cảm động đâu.]
[Bùi Rùa: Ăn không hết thì nói thẳng.]
[Trăng Nhỏ: (hình ảnh) Hehe, mặt dây chuyền hình con rùa này đáng yêu quá, cậu có muốn có một cái không?]
[Bùi Rùa: Không muốn.]
Sao lần này trả lời nhanh vậy? Chẳng lẽ đang nghỉ giữa trận à?
Thẩm Phương Nguyệt phớt lờ lời từ chối của cậu: [Trên đầu con rùa còn có một mặt trăng nhỏ, tượng trưng cho việc tớ mãi mãi giẫm lên đầu cậu.]
[Bùi Rùa: Nhàm chán thế hả, Thẩm Phương Nguyệt.]
[Bùi Rùa: Bao nhiêu tiền?]
[Trăng Nhỏ: 15.]
[Bùi Rùa đã chuyển khoản cho bạn 15 tệ.]
Thẩm Phương Nguyệt cười tít mắt, thanh toán mua mặt dây chuyền, cô vừa định đi tìm Trần Mạn đang xếp hàng mua bánh kẹp trứng ở quầy bên cạnh thì đột nhiên bị chủ gian hàng gọi lại.
“Cảm ơn đã ủng hộ ạ!” Chủ gian hàng là một cô gái lớp 10, vì bán được đơn hàng đầu tiên mà phấn khích đứng bật dậy. Cô gái chỉ vào tấm bảng gỗ treo bên quầy: “Chị ơi, bên em có chương trình một lần mua hàng là được tặng một lần bói bài Tarot, chị có muốn thử không?”
“Bói bài Tarot à?” Thẩm Phương Nguyệt hứng thú dừng bước, hỏi: “Cách bói như thế nào vậy?”
“Rất đơn giản, chị chỉ cần nhẩm câu hỏi trong lòng, sau đó rút một lá bài là được.”
“…Vậy để chị thử xem.”
Dạo gần đây, trong lòng Thẩm Phương Nguyệt chỉ có một câu hỏi.
Cô nhìn bộ bài Tarot trải ra trước mặt, hít sâu một hơi, lặng lẽ nhẩm trong đầu—
Bùi Kỳ có thích Thẩm Phương Nguyệt không?
Sau đó cô rút ra một lá bài, lật mặt lên—— trên đó là hình một nam một nữ, mỗi người cầm một chén Thánh.
Thẩm Phương Nguyệt chưa từng tìm hiểu về mấy thứ này, cô nhìn chằm chằm vào lá bài, cố gắng tìm hiểu ý nghĩa của nó, nhưng em gái chủ gian hàng đã lên tiếng trước.
“Chị ơi, có phải chị vừa hỏi về tình yêu không?”
Sao mà chuẩn thế! Thẩm Phương Nguyệt tròn mắt ngạc nhiên, hơi ngại ngùng lắp bắp: “À… ừm… đúng vậy… Lá này có nghĩa là gì? Là tốt hay là——”
“Siêu tốt luôn!” Chủ gian hàng cười tít mắt, “Lá Hai Ly! Chị và người chị nghĩ trong lòng là đôi bên hấp hút lẫn nhau! Đối phương siêu thích chị!”
“………..”
Chỉ là một lá bài mà thôi, Thẩm Phương Nguyệt tự nhủ trong lòng, đừng tin quá, chỉ để tham khảo thôi.
Nhưng cô vẫn không nhịn được mà nhỏ giọng hỏi: “Có thật không? Cái này có chuẩn không thế?”
“Em thấy khá chuẩn đó, nhưng thực ra em cũng mới học cái này—— Đương nhiên, ý nghĩa của lá bài tuyệt đối không sai đâu! Đây là một lá bài cực kỳ tốt!” Đối phương nghĩ nghĩ rồi nói: “Hay là chị cho em biết cung hoàng đạo của hai người đi, em sẽ xem thêm từ góc độ chiêm tinh cho chị nhé?”
Thẩm Phương Nguyệt ngạc nhiên: “Em biết nhiều vậy luôn á?”
“Biết nhiều không bao giờ thiệt mà.” Cô gái cười cười.
Tới cũng tới rồi.
“Chị là cung Nhân Mã, còn cậu ấy sinh ngày 24 tháng 7, chắc là—” Thẩm Phương Nguyệt trước giờ không quá quan tâm đến cung hoàng đạo, nghĩ ngợi một lát, theo thói quen đảo mắt sang trái.
Sau đó cô bắt gặp ánh mắt của Bùi Kỳ.
Cậu thiếu niên đứng đó, hai tay đút túi, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh cô.
“………..”
“Là Sư Tử!” Chủ gian hàng phấn khích vỗ tay, “Nhân Mã và Sư Tử, chắc chắn là—”
“Chắc chắn là đôi bạn thân thiết nhất!!!” Thẩm Phương Nguyệt vội vàng hét lên cắt ngang.
Chủ gian hàng: “?”
“Sao cậu lại ở đây? Không phải đi đánh bóng rổ rồi à?” Trong tay Thẩm Phương Nguyệt đang cầm hai ly giấy đầy ắp đồ ăn vặt, vì chột dạ mà nói nhanh như gió.
Bùi Kỳ còn chưa kịp lên tiếng, Tống Triết – người đang mặt dày chen vào hàng của Trần Mạn ở quầy bên cạnh – xoay đầu lại trả lời thay: “Bùi Kỳ đánh được một hiệp là lại nhìn điện thoại một lần, người ta chê cậu ấy gây mất hứng, thế là không ai muốn đánh nữa.”
“………..”
“Cậu đang xem bói gì vậy?” Bùi Kỳ nhận lấy chỗ đồ ăn thừa từ tay cô, liếc nhìn bộ bài Tarot trên quầy.
Thẩm Phương Nguyệt: “Xem việc học tập của tớ.”
Bùi Kỳ “ồ” một tiếng: “Vậy thì liên quan gì đến cung hoàng đạo của tớ?”
“………..”
Rốt cuộc cậu ấy đã nghe được bao nhiêu?!
Thẩm Phương Nguyệt sụp đổ trong lòng nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Đã đến rồi thì tiện thể xem thử tình bạn mong manh của chúng ta còn duy trì được bao lâu nữa —— Đúng không?”
Nhận được ám hiệu của cô, chủ gian hàng vội gật đầu: “Đúng đúng đúng.”
Bùi Kỳ im lặng vài giây, sau đó không hiểu sao lại quay mặt đi cười một cái: “Vậy có thể duy trì được bao lâu?”
Chủ gian hàng nghiêm túc trả lời: “Trường tồn mãi mãi.”
Thẩm Phương Nguyệt: “…….”
Bên cạnh, Trần Mạn cuối cùng cũng mua được chiếc bánh trứng mà cô ấy thèm thuồng, gọi Thẩm Phương Nguyệt qua nếm thử: “Nguội rồi là ăn không ngon nữa đâu! Mau lại đây nếm thử đi!”
Thẩm Phương Nguyệt như bắt được cọng rơm cứu mạng, hét lên “Tới ngay” rồi không quay đầu mà chạy trốn khỏi hiện trường phạm tội.
Bùi Kỳ hai tay xách theo phần đồ ăn thừa của cô, vừa định bước theo thì bị chủ gian hàng gọi lại.
“Anh ơi, anh có muốn xem một lần không? Dù sao cũng chưa có khách, em giúp anh xem miễn phí một quẻ, hỏi chuyện gì cũng được.”
“Không cần, cảm ơn.”
Bùi Kỳ liếc nhìn lá bài Tarot vừa được lật khi nãy, khẽ cười: “Vừa rồi đã xem rồi.”
&&
Hai mươi mấy gian hàng, nói ít không ít, nói nhiều cũng không hẳn là nhiều. Mấy người bọn họ đi dạo hơn nửa tiếng là gần như đã xem hết.
Tống Triết cúi đầu nhìn điện thoại: “Má ơi, cô Cổ hôm nay tốt bụng quá, vậy mà lại cho phép xem phim trong lớp học. Bọn Chung Chấn đang chọn phim để xem kìa. Sao nào, chúng ta về xem chung không?”
Xem phim cùng đám bạn thân trong lớp không giống với việc xem phim bình thường, cái họ thưởng thức không phải phim, mà là không khí. Ai cũng không có ý kiến phản đối, thế là cả nhóm quay lại khu giảng đường, cùng nhau bước lên cầu thang về lớp học.
Thẩm Phương Nguyệt dọc đường cứ thấp thỏm không yên. Muốn hỏi Bùi Kỳ đã nghe thấy bao nhiêu, nhưng lại chột dạ không mở miệng nổi. Khi cô không biết đã lén nhìn cậu bao nhiêu lần, cuối cùng đối phương cũng quay mặt sang nhìn cô, tay vẫn xách hai ly đồ ăn vặt to: “Nhìn cái gì?”
Bị bắt quả tang là đang nhìn trộm, Thẩm Phương Nguyệt đành lắp bắp nói bừa: “Sao cậu không ăn hết đi? Đừng lãng phí đồ ăn.”
“Ừm, là tại tớ ham ăn như heo nên mới mua nhiều thế này.” Bùi Kỳ chậm rãi mà châm chọc.
“…….” Thẩm Phương Nguyệt hơi nghiêng người, vô lý đụng vai cậu một cái.
Khi về đến lớp, bộ phim vẫn chưa được chiếu, Chung Chấn đang đứng trên bục giảng loay hoay với hệ thống đa phương tiện. Thấy bọn họ trở về, cậu ta lập tức hô lên: “Cuối cùng cũng về rồi! Mau đến xem chiếu phim gì đi, tớ chọn mãi mà chưa được nè… Ê? Cố Phi Bạch với Trần Kỳ đâu? Bọn họ không về chung với các cậu à?”
“Bọn họ có việc.” Không biết nhớ đến điều gì, Tống Triết cười gian.
“Có việc gì?”
“Cậu nói thử xem. Dĩ nhiên là đi với bạn gái—” Tống Triết chụm hai ngón tay cái lại chạm vào nhau.
“………Gì!”
Hoạt động kỷ niệm ngày thành lập trường có rất nhiều giáo viên và lãnh đạo, trong lớp không còn lại bao nhiêu người, hầu hết đều là bạn bè quen thuộc nên nói chuyện rất thoải mái. Đám con trai khi nghe Tống Triết nói như vậy liền cười chửi rồi bắt đầu hùa theo.
“Lễ kỷ niệm thành lập trường có nhiều thầy cô như vậy mà bọn họ không sợ bị bắt sao!”
“Họ hôn nhau ở đâu thế? Tớ chịu hết nổi rồi, giờ tớ phải đi báo cáo với cô Cổ ngay!”
“Mẹ nó, tại sao ai cũng có bạn gái hết vậy?! Tớ cũng muốn hôn! Tớ chưa từng hôn ai bao giờ— Qua đây! Tống Triết!” Một bạn nam hét lớn.
“Cậu bị điên hả!” Tống Triết vừa tức vừa buồn cười, vung tay lên: “Thôi, nghĩ thoáng ra chút đi. Bùi Kỳ đẹp trai vậy mà cũng chưa từng hôn ai đó thôi.”
Số ít con gái còn lại trong lớp đều đang cắm đầu học bài, nghe thấy chủ đề của đám con trai thì càng cúi đầu thấp hơn.
Thẩm Phương Nguyệt đang định bảo bọn họ có thể bớt vô vị lại được không thì chợt nghe người bên cạnh thản nhiên lên tiếng.
“Ai nói tớ chưa từng hôn?”
