Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 40: Cậu có thích tớ không, Thẩm Phương Nguyệt.



Bộ phim kinh dị vừa đến đoạn cao trào, một cảnh bất ngờ xuất hiện, cả lớp hét lên đầy hoảng loạn.

Mọi người hoặc là ôm nhau tìm sự trấn an, hoặc đơn giản nhắm chặt mắt không dám nhìn. Không ai chú ý đến góc cuối lớp học ồn ào này, đằng sau cuốn sách bài tập bị cầm ngược có hai người đang áp sát vào nhau đầy thân mật.

Tiếng hét của Tống Triết và Chung Chấn là lớn nhất, vang vọng khắp lớp với những tiếng “Aaaaaa!”. Tai của Thẩm Phương Nguyệt gần như bị tiếng ồn làm cho đau nhức, thầm nghĩ nếu tiếng lòng của con người có thể phát ra âm thanh, thì tiếng hét của cô chắc chắn còn lớn hơn cả bọn họ.

Cũng là adrenaline dâng cao, nhưng cô không thể hét lên, đơn giản là vì miệng cô đang bị bịt lại.

(*)

Đầu óc Thẩm Phương Nguyệt trống rỗng như thể máy tính bị treo, không thể suy nghĩ gì mà chỉ có thể nắm bắt một vài cảm giác đơn giản nhất.

Hơi thở của Bùi Kỳ nhẹ nhàng phả lên khóe môi cô, vừa ấm áp vừa dịu dàng nhưng đôi môi của cậu lại lạnh. Cậu hơi rủ mắt xuống, gần đến mức Thẩm Phương Nguyệt có thể nhìn rõ hàng mi rậm và thẳng của cậu.

Thì ra lông mi của Bùi Kỳ dài đến vậy, nhưng vì không cong nên trước giờ cô chưa từng để ý.

Khi cô vừa kịp lấy lại tinh thần và bắt đầu nghĩ linh tinh, Bùi Kỳ đột nhiên nâng mí mắt lên, đôi mắt đen láy, trầm tĩnh nhìn thẳng vào cô với ánh mắt sắc bén.

Thẩm Phương Nguyệt lại treo máy lần nữa.

Sau vài giờ— vài phút— hoặc có lẽ chỉ vài giây trôi qua, Bùi Kỳ cuối cùng cũng rời khỏi môi cô. Cậu vẫn giữ nguyên tư thế, khuôn mặt cậu gần cô trong gang tấc, tay vẫn hờ hững cầm cuốn bài tập.

“Thẩm Phương Nguyệt.” Cậu gọi tên cô như thường lệ, đôi mắt vẫn chăm chú quan sát khuôn mặt cô. Bởi vì cậu cố tình hạ thấp giọng nên giọng nói trầm thấp cuốn hút, pha lẫn chút buồn cười, hỏi cô: “Sao tớ không cảm nhận được hơi thở của cậu vậy?”

Nói xong, cậu còn đưa tay đặt dưới chóp mũi của cô.

Thẩm Phương Nguyệt như nhận được mệnh lệnh lập tức hít mấy hơi.

Nhịp tim của cô đập mạnh đến mức tưởng như có thể lật tung cả mái nhà. Cô vẫn giữ nguyên tư thế quay đầu mắng người vừa rồi, mắt trừng quá lâu đến mức bắt đầu thấy mỏi, chớp chớp hai cái rồi không khống chế được mà đột nhiên rơi nước mắt xuống, để lại hai vệt ướt dài trên má.

“Cậu, tớ…” Thẩm Phương Nguyệt cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, “Chúng ta vừa làm gì vậy?”

Bùi Kỳ dùng giọng điệu như lúc giảng bài cho cô mà đáp: “Chắc là hôn nhau đấy.”

“……Cậu có nghe nhầm không vậy, tớ đồng ý để cậu hôn người mà cậu đã hôn môi, chứ không phải là để cậu hôn tớ.” Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mình như đang nói một xoắn lưỡi vậy,

“Biết đâu có một khả năng…” Bùi Kỳ dừng lại một chút, “Người tớ đã hôn kia chính là cậu không?”

“……..”

“Thẩm Phương Nguyệt, hôm sinh nhật cậu, cậu lợi dụng mình uống say để hôn tớ.” Bùi Kỳ nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như thường, nhưng trong mắt cậu lại có chút ngây ngô tuổi thiếu niên hiếm thấy.

“……..”

“Hai lần.”

“……..”

Có phải Bùi Kỳ đang cố tẩy não cô không, giống như cách cậu từng cố nhồi nhét đống công thức vào đầu cô vậy?

Rõ ràng cô nhớ là tối sinh nhật mình, cô đã uống say rồi lăn ra ngủ. Cô còn mơ thấy mình biến thành người phụ nữ gan dạ nhất trong trò chơi thật hay thách, dũng cảm thực hiện yêu cầu trên tấm thẻ hai lần liên tiếp——

Từ từ.

Vậy đó không phải là mơ sao???!

Biểu cảm của Thẩm Phương Nguyệt từ kinh ngạc chuyển sang suy tư, rồi đến chấn động. Nhưng miệng vẫn cứng rắn, giọng nói hơi chột dạ: “Tớ không có… thì phải?”

“Đừng giả vờ, cậu nhớ ra rồi.”

“……..”

Hóa ra đó không phải là mơ. Người mà Bùi Kỳ hôn thật sự là cô.

Vậy thì những lời cậu vừa nói——

Đột nhiên phía trước vang lên tiếng va chạm bàn ghế dữ dội. Chung Chấn bị cảnh ma trong phim làm cho hoảng sợ, cả người lùi về phía sau, khiến hàng ghế sau cũng bị ảnh hưởng. Bộ phim vốn đã đáng sợ, thêm tiếng động này càng khiến cả lớp hoảng loạn, những bạn nam bên cạnh cũng không nhịn được mà buông lời chửi mắng.

Bùi Kỳ liếc nhìn tình hình phía trước, xác nhận không ai quay xuống nhìn thì mới yên tâm thu lại ánh mắt.

Thẩm Phương Nguyệt vẫn không nhúc nhích, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào cậu. Điều này khiến Bùi Kỳ không nhịn được mà cảm thấy buồn cười, rõ ràng chính cậu cũng đang căng thẳng đến mức phần cổ tê dại.

Người này sao lúc nào cũng có thể ngẩn ngơ như vậy chứ?

Cậu giơ tay, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cô. Trong lớp học tối đen không nhìn rõ lắm, nhưng hoá ra gò má Thẩm Phương Nguyệt còn nóng hơn cả nước mắt của cô.

“Vậy nên, người mà cậu nói muốn hôn lúc nãy… là tớ?” Thẩm Phương Nguyệt đột nhiên lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, có vẻ như đã tiêu hóa được hết cuộc đối thoại trước đó.

“Ừm.”

“Cậu thích….. tớ.”

May quá, thời gian để cô hiểu ra chuyện này vẫn còn ngắn hơn lúc cậu chỉ cô làm bài.

Bùi Kỳ lại trả lời: “Ừm.”

“……..”

Thẩm Phương Nguyệt lại im lặng. Bùi Kỳ đợi một lúc, vừa định hỏi xem cô lại vướng mắc ở đâu, nếu không hiểu thì có thể hỏi thẳng, thì cậu đã nghe thấy cô hít mũi nhẹ một cái, vẻ mặt như Gia Cát Lượng, hưng phấn, kiêu ngạo và đắc ý mà nói: “……Tớ biết ngay mà!”

Nhìn biểu cảm của cô, Bùi Kỳ bật cười: “Biết rồi còn khóc cái gì?”

“Tớ không có khóc.” đến lúc này, Thẩm Phương Nguyệt vẫn cứng miệng, “Tớ khóc vì phim mà.”

“Ừ.” Bùi Kỳ gật đầu nhàn nhạt. “Vậy còn cậu thì sao?”

“Cái gì?”

“Cậu có thích tớ không, Thẩm Phương Nguyệt.”

Bùi Kỳ cố gắng giữ giọng nói của mình thật bình tĩnh, không để cô nhận ra sự căng thẳng trong mắt cậu.

Loại cảm xúc này thực ra rất hiếm thấy ở Bùi Kỳ. Bình thường, dù là trong phòng thi, trên sân bóng hay bất kỳ nơi nào khác, cậu vẫn luôn có dáng vẻ ung dung kiêu ngạo. Nhưng chỉ riêng với Thẩm Phương Nguyệt, cậu lại thiếu tự tin một cách kỳ lạ.

Dù Thẩm Phương Nguyệt từng vì cậu mà đụng vào người khác, từng đỏ mặt tim đập nhanh khi nắm tay cậu, thậm chí còn âm thầm dùng ngày sinh nhật của cậu để xem cung hoàng đạo, cậu vẫn không kìm được mà nghĩ—— Nhỡ đâu không phải thì sao? Nhỡ đâu Thẩm Phương Nguyệt chỉ thấy thú vị nên mới làm vậy thì sao? Hay là đợi thêm một chút nữa đi.

Cho đến khi cậu thấy nước mắt của Thẩm Phương Nguyệt, cậu lại nghĩ, thôi kệ đi, cứ hôn một cái rồi tính sau. Cùng lắm thì trái đất diệt vong mà thôi.

Những cảm xúc xa lạ luôn khiến con người ta trở nên kỳ cục. Người vốn giỏi bày tỏ tình cảm như Thẩm Phương Nguyệt lúc này lại đột nhiên trở nên dè dặt: “Chỉ, là thích một chút xíu xíu xíu xíu xíu thôi.”

Dây thần kinh căng thẳng dần thả lỏng, Bùi Kỳ khẽ thở phào một hơi, lười nhác nói: “Ừ, thích một chút xíu xíu xíu cũng được.”

“Cậu thiếu hai chữ ‘xíu’ kìa.”

“Cũng gần giống mà.”

Thẩm Phương Nguyệt nhíu mày, vừa định nói “gần giống đâu mà gần giống? Thiếu gần một nửa rồi đó!”, thì phía trước mặt lại vang lên tiếng bàn ghế va chạm.

Chung Chấn lại một lần nữa bị dọa sợ, ôm mặt hét lên một tràng dài. Mãi đến khi con ma biến mất khỏi màn hình, cậu ta mới nhận ra điều gì đó: “Vãi chưởng, con ma này giống hệt NPC trong phòng mật thất mà bọn mình chơi kỳ trước! Bộ phim này có phải lấy bối cảnh từ cái phòng đó không?”

“Thật sao?” Tống Triết không nhớ rõ lắm.

“Chắc chắn luôn! Này, Bùi Kỳ, chị Nguyệt, hai người xem có giống không?” Chung Chấn vừa hỏi vừa quay đầu lại.

Rồi cậu ta nhìn thấy một quyển sách bài tập đang dựng đứng.

Chung Chấn nhìn chằm chằm vào hai cái đầu rất gần nhau sau cuốn sách, khó hiểu hỏi: “Hai người đang làm gì vậy?”

“Dạy cậu ấy làm bài tập.” Giọng Bùi Kỳ lười biếng nói.

“Ồ… nhưng mà quyển bài tập cậu đang cầm bị lộn ngược rồi.”

“……..”

Những người khác nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ cũng tò mò mà quay đầu lại nhìn.

Tống Triết lẩm bẩm: “Bảo sao cứ thấy thiếu thiếu cái gì, chẳng phải là thiếu tiếng hét chói tai của chị Nguyệt sao?”

“Đúng vậy. Hơn nữa, tối thế này làm sao có thể giải bài được chứ? Không phải chị Nguyệt ngủ quên rồi đấy chứ? Đừng thế mà, bạn tốt là phải cùng nhau trải qua hoạn nạn chứ, mau dậy xem cùng đi.” Chung Chấn vừa nói vừa chống tay lên bàn, định đứng dậy nhìn một cái.

“Bốp” một tiếng, quyển sách bài tập bị đặt mạnh xuống bàn.

Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy may mắn vì trong lớp hiện tại tối om, bởi vì ngay cả chính cô cũng cảm nhận được khuôn mặt mình đã đỏ đến mức có thể chiên trứng được rồi.

Không ngờ vẫn có sơ hở. Chung Chấn nhìn chằm chằm vào mắt cô, hỏi: “Ôi trời, chị Nguyệt, sao chị lại khóc rồi?”

“……..”

Lúc này Thẩm Phương Nguyệt mới phản ứng lại —— trời ạ, vừa rồi cô thế mà lại cùng Bùi Kỳ lén hôn nhau ngay trong lớp học, ngay trước mặt bao nhiêu người.

Cảm giác tội lỗi khi đã làm phải chuyện xấu ập đến nhấn chìm cô, cô đảo mắt liên tục, đang định nói là do ngáp nên nước mắt chảy ra ——

“Bị dọa khóc.” Bùi Kỳ thản nhiên nói.

Thẩm Phương Nguyệt kinh ngạc nhìn cậu, trong lòng thầm nghĩ: Cậu cũng bị chột dạ mà lú lẫn luôn rồi sao, thế mà lại bịa ra lời nói dối vụng về thế này! Rốt cuộc có ai bị phim kinh dị làm cho sợ phát khóc chứ?

“Ồ, tớ đã nói mà.” Chung Chấn dễ dàng tin lời cậu, sau đó quay sang nhìn Tống Triết: “Thấy chưa, tớ vẫn còn ổn đấy nhé? Tớ đâu có khóc.”

“Cút cút cút, ông đây thà là cậu khóc đi, chứ cái kiểu giật mình la hét của cậu còn đáng sợ hơn cả ma ấy. Cậu tự ngồi đi, tớ qua ngồi với chị Nguyệt đây.” Tống Triết nói xong liền đứng dậy đi về phía hàng ghế sau.

Chung Chấn cũng lập tức đứng dậy đi theo: “Hứ, tớ cứ bám theo cậu đấy.”

“Cậu bị điên à!”

………….

Hai người cứ thế ồn ào rồi ngồi xuống hai chỗ phía sau Thẩm Phương Nguyệt.

Cô nghe thấy Bùi Kỳ khẽ “chậc” một tiếng, mang theo chút mất kiên nhẫn vì bị làm phiền, sau đó bất đắc dĩ ngồi thẳng dậy, chậm rãi tựa vào lưng ghế.

Cậu cao ráo chân dài, ngồi vào chỗ của Cố Tương có hơi chật chội, một chân lười biếng mà duỗi ra ngoài, cả người trông như một cây bạch dương thẳng tắp nhưng tùy ý.

Thẩm Phương Nguyệt cũng ngồi thẳng dậy, vai chạm vai vào với vai cậu, bắt chước cậu, khẽ “chậc” một tiếng.

Ngồi ở phía sau, Tống Triết liếc thấy góc nghiêng của Bùi Kỳ, thầm nghĩ bạn cùng bàn của mình thật b**n th**, xem phim kinh dị mà còn có thể cười được.

Bây giờ xung quanh đều có người ngồi, nói gì làm gì cũng không tiện. Vì vậy Thẩm Phương Nguyệt đành nhịn vô số điều muốn hỏi xuống, lơ đãng xem phim.

Đặc điểm của phim kinh dị chính là, cho dù phần đầu không xem chút nào nhưng đến đoạn kinh dị thì tim khán giả vẫn bị treo lên tận cổ họng. Ánh sáng trong phim ngày càng tối, nhạc nền cũng dần nhỏ lại cho đến khi biến mất, đây là dấu hiệu cho một vụ giết người đột ngột.

Thẩm Phương Nguyệt nắm chặt ngón tay, theo kinh nghiệm định nhắm mắt. Nhưng trước khi kịp làm thế thì đã có một cảm giác ấm áp phủ lên.

Bàn tay của chàng trai rộng lớn, gần như che kín nửa khuôn mặt cô. Giây tiếp theo, tiếng nhạc dồn dập bùng nổ, bộ phim đạt đến cao trào.

“Để lại cho tớ một khe hở.” Thẩm Phương Nguyệt nói lý lẽ với cậu.

“Tớ không muốn ban đêm lại phải bật đèn ngủ đâu.” Bùi Kỳ từ chối. Lúc học cấp hai, Thẩm Phương Nguyệt từng bị một bộ phim kinh dị dọa đến mức không dám tắt đèn khi ngủ, nhưng đèn quá sáng thì cô cũng không ngủ được. Cuối cùng, cô lịch sự hỏi Bùi Kỳ qua cửa sổ: Cậu có thể thức suốt đêm học bài không?

Bùi Kỳ hỏi cô có phải bị sốt đến phát ngốc rồi không, sau đó mấy ngày liên tiếp không tắt đèn.

“……” Được rồi.

Mất đi thị giác, những giác quan khác lại càng trở nên nhạy cảm hơn.

Sau khi chơi bóng, Bùi Kỳ đã rửa tay, mang theo hương xà phòng nhàn nhạt. Lòng bàn tay cậu nóng hổi, mạch đập qua làn da truyền tới gò má Thẩm Phương Nguyệt như đang nói cho cô biết cậu cũng không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

“Bùi Kỳ.” Thẩm Phương Nguyệt nói như thể đã phát hiện ra được một thế giới mới, “Tim cậu đập nhanh quá.”

Giữa tiếng hét chói tai vỡ giọng của Chung Chấn, Bùi Kỳ thản nhiên đáp: “Tỏ tình mà không nhanh được sao?”

“……..”

Cái đầu vừa mới bình tĩnh lại lập tức bị hai chữ này thiêu đốt, sôi trào trở lại. Thẩm Phương Nguyệt nhắm mắt trong lòng bàn tay cậu, thầm nghĩ: kỹ năng này lợi hại quá, Ninja Rùa quả nhiên không phải là dạng vừa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...