Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 42: Ngay cả khi Bùi Kỳ còn chưa biết “thích” là gì, cậu đã bắt đầu thích Thẩm Phương Nguyệt rồi.



Mùa đông giá rét, hai ngày này Sơn Thành đã lác đác có tuyết rơi, tuyết đọng lại trong các khe hở ngoài cửa sổ, gió thổi qua làm từng mảng tuyết rơi xuống.

Ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng có người đi ngang qua co rúm người lại vì lạnh, bước chân vội vã, để lại những dấu chân mờ nhòe trên mặt đất.

Bên trong phòng lại ấm áp.

Hệ thống sưởi trong nhà của Bùi Kỳ luôn được duy trì khoảng 20 độ. Cậu không thích để nhiệt độ quá cao, vì nhiệt độ ấm áp sẽ dễ khiến người ta buồn ngủ và khó tập trung. Có lần Thẩm Phương Nguyệt thấy lạnh nên bắt cậu chỉnh lên 27 độ.

Tối hôm đó cô gục lên bàn học ngủ một giấc dài.

Đêm đó Bùi Kỳ không nói gì, chỉ lặng lẽ giúp cô hoàn thành bài tập. Đợi đến khi cô tỉnh lại, cậu không nhiều lời mà lập tức chỉnh nhiệt độ về lại 20 độ.

Nhưng bây giờ, khi đang mơ màng hôn cậu, Thẩm Phương Nguyệt bỗng phân tâm nghĩ, chẳng lẽ hôm nay Bùi Kỳ lại nổi lòng tốt, chỉnh nhiệt độ lên cao nữa sao? Nếu không thì tại sao căn phòng lại nóng hừng hực đến vậy, thậm chí lòng bàn tay cô cũng bắt đầu đổ mồ hôi.

Cô chỉ lơ đễnh một giây, rồi lại bị cuốn vào vòng xoáy mơ hồ và non nớt.

Nụ hôn ban đầu diễn ra rất chậm, cả hai đều không có kinh nghiệm, chỉ biết chạm vào nhau đầy vụng về. Thẩm Phương Nguyệt không thích kem đánh răng bạc hà, vì cô thấy cay nên chưa bao giờ dùng. Không ngờ có một ngày lại nếm được hương vị đó từ miệng của Bùi Kỳ. Nhưng bạc hà trong miệng Bùi Kỳ không quá nồng, mà mát lạnh the the giống như con người cậu vậy.

“Trăng Nhỏ! Con có muốn uống sữa khoai lang gừng không? Nhân tiện hỏi cả Bùi Kỳ——”

Một giọng nói quen thuộc vang lên qua rèm cửa sổ khiến cả hai giật mình, vội vàng tách ra trong hoảng loạn.

Không nhận được câu trả lời, Thẩm Chu Sơn đứng trong sân nhà bên cạnh lại lớn tiếng gọi: “Trăng Nhỏ——”

“Không uống! Ba! Sao ba không nhắn tin cho con? Ba làm ồn con——” Thẩm Phương Nguyệt cao giọng trả lời qua cửa sổ đã được kéo kín rèm, nói đến cuối thì chột dạ, hạ thấp giọng, “…học hành.”

Thẩm Câu Sơn khó hiểu: “Ba đã nhắn tin rồi, nhưng con không trả lời ba đấy chứ.”

“Thôi được, vậy hai đứa học chăm chỉ đi. Nhưng mới thi học kỳ xong mà đã học ngay rồi sao? Thật sự quá chăm chỉ rồi, con gái ba giỏi quá…” Giọng nói lẩm bẩm đầy cảm động của Thẩm Chu Sơn dần nhỏ lại cho đến khi biến mất.

Trong phòng, hai người lặng lẽ nhìn nhau, cả hai đều không có biểu cảm gì rõ ràng, nhưng trong mắt lại tràn đầy sự bối rối ngây ngô và chút mong chờ thẹn thùng.

Tim đập nhanh đến mức như muốn nổ tung, không biết là vì nụ hôn hay vì ba của cô xuất hiện.

Miệng tê dại một cách kỳ lạ, Thẩm Phương Nguyệt theo bản năng nuốt nước bọt, đầu ngón tay co rút lại vì vị ngọt còn sót lại, không nhịn được mà trách móc: “Sao cậu đánh răng không sạch kem thế, còn… có vị.”

Aaaaa!

Thẩm Phương Nguyệt, mày đang nói cái gì vậy!!! Hai người vừa mới hôn nhau! Làm sao có thể chọn ngay lúc này để bắt bẻ chuyện này chứ aaaa!!!

Trong lòng Thấm Phương Nguyệt gào thét, ho nhẹ một tiếng, định nói thêm rằng: nhưng không sao, tớ có thể tha thứ cho cậu——

“Không phải kem đánh răng.” Bùi Kỳ nói.

“Hả?”

“Tớ vừa mới ăn một viên kẹo cao su.”

Cậu trông rất gọn gàng sạch sẽ, có vẻ như vừa rửa mặt và đánh răng xong.

Sau khi đánh răng xong lại…….. ăn kẹo cao su sao?

Có lẽ vì tìm được đồng minh, Thẩm Phương Nguyệt đột nhiên cảm thấy suốt một tuần qua tối nào mình cũng lén lút dùng hai viên nước súc miệng cũng không đến nỗi ngốc nghếch lắm.

(*)

“Là vị cậu thích, cậu có nhận ra không?” Mặt Bùi Kỳ vẫn bình tĩnh lạnh lùng như thể đang hỏi cô có làm được bài này không, nhưng ánh mắt nhìn cô lại nóng bỏng, cánh môi và vành tai đỏ ửng.

Một câu nói của cậu khiến đầu óc của Thẩm Phương Nguyệt quay cuồng, khi mở miệng ra lại càng choáng váng hơn: “Vậy cậu cho tớ một viên.”

Trời ạ, vào lúc này rồi mà chỉ biết chìa tay xin xỏ, chẳng lẽ mình là kẻ tham ăn chuyển kiếp sao?

Thẩm Phương Nguyệt thật sự muốn tự đánh ngất chính mình.

“Hết rồi. Nhưng trong miệng tớ vẫn còn mùi vị, có thể chia cho cậu một chút.” Bùi Kỳ xoay bút trong tay, giọng khàn khàn hỏi: “Muốn không?”

“…Cũng, được thôi.”

Điên rồi.

Cánh tay gầy nhưng rắn rỏi của Bùi Kỳ lười biếng đặt lên vai cô, lòng bàn tay to lớn mang theo chút lực đặt lên tóc cô, giữ cô lại để hôn. Hai người chậm rãi và vụng về quấn lấy nhau, đầu lưỡi chạm nhẹ, Thẩm Phương Nguyệt hơi ngửa cằm, tim đập thình thịch mặc cho cậu chia sẻ mùi vị. Đến cuối, hơi thở dồn dập, nụ hôn trở thành những cái m*t môi nhẹ nhàng, non nớt nhưng đầy thân mật.

Bình thường miệng của Bùi Kỳ vừa mỏng vừa sắc bén, không biết bao nhiêu lần Thẩm Phương Nguyệt đã muốn khâu nó lại. Bây giờ thì cô cảm thấy may mắn vì mình chưa làm vậy, bởi vì hôn……

Thực sự rất thoải mái.

Những ngón tay mảnh mai của Thẩm Phương Nguyệt đặt trên bàn học nắm chặt lại, bị k*ch th*ch đến mức móng tay gần như đâm vào lòng bàn tay.

Bên ngoài vang lên tiếng mèo kêu, lúc này Bùi Kỳ mới buông cô ra.

Rõ ràng là bị nụ hôn của cậu khiến cho mơ màng, tóc trên trán Thẩm Phương Nguyệt rối tung cả lên, gò má còn hồng hơn cả hôm đánh má hồng trong đại hội thể thao năm lớp 11, đôi mắt và cánh môi ánh lên sắc nước long lanh.

Bùi Kỳ nuốt khan, nhịp tim đập mạnh đến mức như sắp vỡ tung. Ban đầu cậu vốn không định hôn sâu như vậy, nhưng khi chạm vào cô rồi thì lại không thể dừng lại được.

Hôn Thẩm Phương Nguyệt thực sự rất đã.

Thẩm Phương Nguyệt nhìn cậu chằm chằm, không biết có phải bị hôn đến mức làm cô đau hay không… hoặc là không thoải mái?

Cậu đang định hỏi thì cô đột nhiên mở miệng: “Bùi Kỳ, cậu nói thật đi, có phải cậu lén xem phim thần tượng sau lưng tớ không?”

“……….”

“Không có.” Bùi Kỳ nói.

“Thế sao cậu lại——” Cô nhỏ giọng, nghi hoặc nhìn cậu, “Hôn giỏi như vậy chứ…”

Bùi Kỳ dùng mu bàn tay lau nhẹ môi cô: “Có lẽ vì đã nhịn suốt một tuần rồi.”

“……….”

Hai chân cuối cùng cũng chạm xuống mặt đất. Trái tim Thẩm Phương Nguyệt trở về vị trí cũ, cô chậm rãi nghĩ, ồ, thì ra không phải chỉ có mỗi mình mong chờ.

Khóe miệng của Bùi Kỳ cũng dính chút gì đó, cậu tự nhiên l**m đi. Thẩm Phương Nguyệt nhìn thấy, mặt thì đỏ bừng còn tim lại đập loạn nhịp.

Vì thế cô to gan mà nói: “Vậy cậu không cần phải nhịn đâu.”

Bùi Kỳ liếc nhìn cô một cái, mắt vẫn nóng bỏng nhưng giọng đã lạnh xuống: “Hôn rồi cậu còn có tâm trạng học sao?”

“Tại sao lại không?” Thẩm Phương Nguyệt tức giận, “Cậu coi thường ai vậy?”

Bùi Kỳ cười khẽ một tiếng, kéo đề thi lại, tùy tiện chỉ vào một câu: “Vậy thì cậu làm thử tớ xem.”

Không thể nhịn được nữa! Thẩm Phương Nguyệt giật lấy đề, cầm bút bắt đầu làm.

Ba phút sau.

Bùi Kỳ: “Làm đi.”

“…Đừng làm ồn, cậu phiền quá.” Thẩm Phương Nguyệt cúi đầu, “Tớ đang suy nghĩ công thức.”

Ba phút nữa trôi qua, Bùi Kỳ đặt tay lên đầu cô, chậm rãi xoa hai cái, nói: “Thôi vậy.”

“……….”

Đổ thêm dầu vào lửa, Thẩm Phương Nguyệt quyết định hôm nay dù có thức trắng đêm cũng phải giải cho bằng được bài này—

“Thật ra đây là đề thi đấu.”

“?”

“Vừa mới thi xong, nghỉ ngơi một đêm đi.” Bùi Kỳ biết chắc sẽ bị đánh nhưng vẫn không nhịn được mà cười, “Chơi game với tớ một lát nhé?”

Mười phút sau, Thẩm Phương Nguyệt đã ngồi trước TV trong phòng khách. Mấy đĩa game mua trước đó vẫn còn mấy cái chưa bóc tem, cô tiện tay chọn một cái, cầm điều khiển chơi game, nghiêm túc đọc hướng dẫn.

Bùi Kỳ đặt đĩa dâu tây vừa rửa sạch lên bàn trước mặt cô rồi lười biếng ngồi xuống bên cạnh cô.

Những trò này đều khá giống nhau, Bùi Kỳ không cần xem phần nhiệm vụ mở đầu, chỉ tựa vào vai cô, hờ hững chờ đợi.

Nhân vật trong game tên “Bùi Rùa” đột nhiên khựng lại trên màn hình, ngay sau đó, người bên cạnh nhẹ nhàng cất giọng. Như thể đã nhịn từ rất lâu, cuối cùng cũng có cơ hội để hỏi, trong giọng nói mang theo sự phấn khích và chờ mong thầm kín.

“Bùi Kỳ, cậu thích tớ từ khi nào vậy?”

Bùi Kỳ hơi khựng lại một chút.

Câu hỏi này, cậu đã từng tự hỏi chính mình vào ngày giặt ga trải giường.

Cậu thích Thẩm Phương Nguyệt từ khi nào? Chuyện này thực sự rất khó xác định, vì thích Thẩm Phương Nguyệt là một điều quá đỗi tự nhiên.

Lúc cô ngồi xổm trong công viên nói với Thủy Băng Nguyệt rằng mình sẽ không bao giờ phản bội cậu, Bùi Kỳ đã nghĩ, đã nói thì phải giữ lời, Thẩm Phương Nguyệt.

Lúc còn học cấp 2, cậu trốn học để đi quán net, phát hiện Thẩm Phương Nguyệt lén lút bối rối đi theo sau. Cậu đã nghĩ, cặp vợ chồng kia muốn ly hôn thì cứ ly hôn đi, dù sao thì cậu vẫn còn có Thẩm Phương Nguyệt.

Lúc cậu cùng Giang Dao Tuyết trở về từ Hồng Kông, Thẩm Phương Nguyệt tặng quà sinh nhật cho cậu. Tuy chỉ là một chiếc bánh nhỏ bằng lòng bàn tay, cậu đã nghĩ, ngày sinh nhật trong cả đời này cậu có thể trải qua cùng cô được không?

……..

Lần đầu tiên cậu nhận ra vị trí đặc biệt của Thẩm Phương Nguyệt trong lòng mình là vào năm 7 tuổi, khi họ cùng một đám trẻ chơi trò đóng vai gia đình.

Cậu rút trúng vai diễn mà mọi đứa trẻ đều ao ước: Ba. Đứa trẻ kia hỏi cậu: ” Bùi Kỳ, cậu muốn ai đóng vai mẹ?”

Lúc ấy Bùi Kỳ không một chút do dự mà đặt viên đá dùng làm chìa khóa nhà vào lòng bàn tay Thẩm Phương Nguyệt.

Khi đó, Thẩm Phương Nguyệt đã bắt đầu thích sạch sẽ, thích xinh đẹp. Cô cầm viên đá, cau mày đầy khó xử: Bùi Kỳ, chìa khóa nhà cậu bẩn quá, cậu tìm người khác làm vợ cậu đi, có được không?

Bùi Kỳ nói: Vậy thì tớ không làm ba nữa.

Cuối cùng, cậu và Thẩm Phương Nguyệt một đứa làm chú chó nhỏ trông nhà, một đứa làm cái cây trong vườn, vì chú chó luôn bị buộc vào bên cạnh cái cây. Chiều hôm đó, hai đứa cứ thế ngốc nghếch đứng cùng nhau suốt một buổi.

Ngay cả khi Bùi Kỳ còn chưa biết “thích” là gì, cậu đã bắt đầu thích Thẩm Phương Nguyệt rồi.

Đầu gối cậu bị chọc một cái, Thẩm Phương Nguyệt sốt ruột thúc giục: “Nói đi.”

Bùi Kỳ nhớ lại năm đó, chọn một chuyện có điểm nhấn để nói: “Năm cậu 7 tuổi, hai cái răng cửa cùng rụng một lúc, tớ cứ gọi cậu là siêu nhân không răng—”

Bốp!

Thẩm Phương Nguyệt siết chặt điều khiển chơi game, dồn hết sức va mạnh vào cậu. Mặt cô đỏ bừng, nghiến răng ra lệnh: “Cậu bị khùng à! Chuyện từ lâu như thế rồi mà cậu còn nhớ! Khi đó tớ xấu như vậy—— Quên đi! Lập tức quên ngay cho tớ!!!”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...